Chương 876: Rời xa


 Năm sau, trong động phủ nằm dưới tòa chủ phong của Tử Mẫu phong, Ngân Nguyệt biến thành một thiếu phụ tươi đẹp đắc ý đứng chờ phía ngoài cửa mật thất.
 
Hôm qua, trong lúc đang dùng lục dịch thúc dục linh dược, nàng đột nhiên nghe Hàn Lập dùng thần thức truyền âm nên hôm nay đến đây chuẩn bị chờ Hàn Lập xuất quan.
 
Cánh cửa bế quan thất mấy năm không mở ra đang chậm rãi từ từ nâng lên.
 
Ngân Nguyệt giương đôi mắt sáng lưu chuyển, ngẩng đầu nhìn lại nhưng bên trong cánh cửa không thấy xuất hiện thân ảnh Hàn Lập. Ngược lại đột nhiên xuất hiện một trận âm phong màu đen mênh mông thổi ra. Sau một tiếng cười khẽ trầm thấp truyền đến, bên trong bổng nhiên bắn ra một đoàn mây đen dài cỡ một trượng, chợt lóe lên nhắm thẳng Ngân Nguyệt bay đến.
 
Ngân Nguyệt cả kinh vội vàng lùi lại mấy bước, hoa dung thất sắc nhìn vật ấy.
 
Nhưng mây đen lại dừng lại, bề mặt đen như tóc, bóng như lụa đen.
 
"Đây là" ý niệm trong đầu Ngân Nguyệt khẽ chuyển động, trong lòng mơ hồ đoán được cái gì.
 
"Thế nào? Nguyên anh thứ hai của ta tu luyện đến trình độ như vậy hẳn có thể xem như là đại thành không" Mây đen đột nhiên ngưng tụ thành hình, trong nháy mắt hóa thành một anh nhi (trẻ con) cao độ một tấc màu hắc lục (xanh đen), miệng nói.
 
"Chúc mừng chủ nhân thần thông đại thành!" Ngân Nguyệt thản nhiên cười, nhìn Nguyên anh xá một cái rồi nói.
 
Nguyên anh này thoạt nhìn thì ngoại trừ việc hơi nhỏ hơn so với Nguyên anh chủ của Hàn Lập ra thì bộ dáng thần thái tất cả đều không khác gì nhau.
 
"Nhanh như vậy đã đem Nguyên anh thứ hai hoàn toàn luyện thành. Thật là có chút ngoài dự liệu, bất quá sau khi luyện thành thật sự có cảm giác là lạ" Tiếng nói quen thuộc từ trong mật thất truyền ra. Thân ảnh Hàn Lập rốt cục xuất hiện trước cửa đi ra.
 
Lúc này hắc lục Nguyên anh nọ nhếch miệng cười, tự động bắn về phía Hàn Lập, sau khi xoay quanh người thì rơi lên búi tóc của Hàn Lập.
 
"Một người có được hai cái tự chủ Nguyên anh, tự nhiên là cảm giác so với trước có chút bất đồng. Bất quá sau này chủ nhân quen dần thì cũng không có vấn đề gì" Ngân Nguyệt ngẩng đầu đánh giá Hàn Lập một chút sau đó hé miệng khẽ cười nói.
 
"Ồ! Nghe lời ngươi thì tựa hồ đối với Nguyên anh thứ hai có biết chút gì hay sao. Chẳng lẽ là lại nhớ lại được một ít thông tin có liên quan" Hàn Lập ánh mắt chớp động một chút, có chút cảm thấy hứng thú nói.
 
"Cái này tiểu tỳ cũng không rõ lắm. Cũng không biết vì sao lại thuận miệng nói ra. Có lẽ trước kia thực sự có biết qua thần thông cùng loại" Ngân Nguyệt ngẩn ra thành thật đáp.
 
Nghe Ngân Nguyệt giải thích như thế Hàn Lập gật đầu không nói gì thêm nhưng Nguyên anh trên đầu hắn lại đột nhiên giơ bàn tay nhỏ bé lên, lấy ra một cây tiểu phiến chơi đùa trong tay.
 
Vật đen bóng như tóc này chính là Âm La phiến hấp thu đủ ma khí!
 
"Chủ nhân, bộ dáng Nguyên anh thứ hai như thế chẳng lẽ là do tu luyện ma đạo công pháp" Ngân Nguyệt chứng kiến màn này thì liếc mắt nhìn Nguyên anh một cái, không nhịn được hỏi.
 
"Nguyên anh thứ hai tu thành, ta tự nhiên là muốn nó nắm giữ một chút thần thông nhưng do nó không có thân thể, không cách nào một mình tu luyện công pháp được. Do đó ta trước hết dùng thân thể bản thân cùng với ma khí tinh thuần trong Âm La phiến tương trợ, giúp nó tu thành một ít công pháp biến hóa thông huyền trong Huyền Âm Đại Pháp. Về phần có nên thật sự cho nó có được nhục thân hay không thì ta còn đang do dự. Nguyên anh thứ hai có được thân thể thì phi thường dễ dàng cắn trả, không thể không cẩn thận" Hàn Lập nghe Ngân Nguyệt hỏi thì nhướng mày nói, theo sau đưa tay vô lên đỉnh đầu, hắc quang chợt lóe, Nguyên anh nhập vào đỉnh đầu biến mất.
 
Mà Hàn Lập dùng thần thức nội thị nhìn kỹ lại thấy rất rõ ràng. Trong đan điền chỗ Nguyên anh chủ đang ngồi, Nguyên anh thứ hai cũng khoanh chân ngồi xuống đối diện, tĩnh tọa bất động.
 
"Chủ nhân cẩn thận. Tự nhiên là do Huyền Mẫu Hóa Anh Đại Pháp này trước kia chưa bao giờ nghe nói qua. Mà tu sĩ luyện Hóa thân thuật khác cũng phần lớn là tu luyện phân thần, phân hồn. Cao cấp hơn một chút tựa như vị Mộ Lan thần sư họ Trọng kia cũng chỉ có thể dùng đại thần thông đem Nguyên thần ngạnh sanh phân ra" Ngân Nguyệt nghiêng đầu đồng ý nói.
 
"Hắc hắc! Loại công pháp này mặc dù cũng thuộc về Hóa thân thuật nhưng không có tăng cường cái gì. Nếu đối phó với nhiều đối thủ hoặc bảo vệ tánh mạng đồng dạng có chút diệu dụng nhưng lại không phải là một loại thủ đoạn lợi hại! Tốt. Việc này không nói nữa. Trong thời gian này, động phủ có chuyện gì xảy ra không" Hàn Lập nói một hai câu, khoát tay chặn lại rồi hỏi đồng thời nhấc chân hướng đại sảnh đi đến.
 
"Sau khi chủ nhân bế quan được một năm thì Mạc cô nương kết đan thành công. Ta dựa theo dặn dò của của người đem pháp quyết Điên Phượng Bồi Nguyên Công và một ít đan dược hữu hiệu với Kết Đan Kỳ đưa cho nàng. Nam Cung cô nương đồng dạng ở trong cấm chế bình yên vô sự. Phong Hồn Chú dưới uy lực của hỏa Thiềm Đan mức độ ngày càng giảm bớt, phỏng chừng cho dù không có pháp quyết giải chú thì chỉ cần hơn trăm năm nữa độc chú cũng có thể có thể được giải trừ. Đương nhiên, đây chỉ là do tiểu tỳ suy đoán như vậy, chủ nhân hay là tự mình đi xem một chút" Ngân Nguyệt bước nhẹ nhàng theo sau Hàn Lập nhất nhất hồi đáp.
 
Sau khi xuất quan đi ra được nghe hai tin tức tốt, Hàn Lập trong lòng vui vẻ đang muốn hỏi thêm chuyện khác thì Ngân Nguyệt lại nói thêm.
 
"Còn có một việc nữa muốn báo cho chủ nhân biết. Ấu trùng Lục Dực Sương Công trải qua mấy năm không ngừng ăn Nghê Thường Thảo, theo lý thuyết đã sớm lớn nhanh lên, sinh sôi và tiến hóa mới đúng, nhưng không biết vì sao tốc độ lớn lên của đám ấu trùng này vô cùng thong thả, chỉ lột xác một lần rồi lại không hề phân chia nữa".
 
"Lột xác?" Vừa nghe lời này, cước bộ Hàn Lập chợt dừng lại, trên mặt lộ ra một tia nghi hoặc.
 
"Bất quá sau khi lột xác, mấy con rết này tựa hồ lợi hại hơn rất nhiều. Hơn nữa mấy ngày nay chúng nó lại rất táo bạo, tựa hồ còn muốn lột thêm một lần nữa" Ngân Nguyệt khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, cước bộ đồng dạng chậm lại nói.
 
"Đến trùng thất xem một chút đã", Hàn Lập nhướng mày, vẻ mặt không chút thay đổi nói.
 
Hắn thay đổi phương hướng, dẫn đầu hướng tới một cái thông đạo khác đi đến, đúng là đường đi tới trùng thất.
 
Một chút công phu sau, Hàn Lập đã đứng trước mặt trùng thất. Hắn bước tới một gian trùng thất bên cạnh lô thông khí trên vách động, nhìn vào bên trong.
 
Chưa kịp nhìn rõ cái gì bên trong thì đã cảm thấy một cổ hàn khí xông tới. Ánh mắt Hàn Lập nhìn qua thấy được toàn bộ đều là một mảnh tinh lượng (ánh sáng).
 
Chỉ thấy trùng thất này không lớn, vô luận là nóc hay là bốn vách tường đều là sáng long lanh lấp loáng đầy băng. Trên mặt đất có rất nhiều đống băng lớn nhỏ không đồng nhất. Trên các đống băng này đều có những lỗ sâu to cỡ cổ tay, trong đó có mấy con rết trắng như Tuyết dài chừng nửa thước đang tiến lui chạy không ngừng.
 
Do đã lấy máu nhận chủ với linh trùng nên khi Hàn Lập vừa mới hiện thân. Mấy Còn rết này nhất thời cảm ứng được cái gì, sau một trận dao động thì mấy con ở bên ngoài lập tức hướng Hàn Lập bay vụt đến. Mấy con ở trong động cũng bỏ nhanh ra rồi cũng bay tới.
 
Hàn Lập vung tay lên triệt hồi cấm chế trên cửa động, theo sau thần thức vừa động. Mấy Còn rết này trong ánh bạch quang lại có lại chừng một tấc bay múa trên dưới, trước sau người hắn.
 
Hàn Lập khoát tay nhẹ nhàng đem một con bắt lấy trong tay.
 
Từ màu sắc mà xem thì ấu trùng này vẫn trắng như Tuyết nhưng trên lưng đã xuất hiện hai cái gà nhỏ nhô lên, còn những thứ khác cũng chưa có gì thay đổi.
 
Hàn Lập xem xét linh trùng trong tay một chốc thì không khỏi đứng ở tại chỗ trầm ngâm.
 
Ngân Nguyệt đến phía sau Hàn Lập nhu thuận đứng ở một bên không nói gì.
 
Lúc này. Hàn Lập vươn một ngón tay đưa đến bên mép con rết trong tay, 'Thốc" một tiếng, sau khi thanh âm này vang lên một ngọn lửa màu lam hiện lên trên đầu ngón tay.
 
Mà con rết nọ há mồm phun ra một đạo hàn khí nhỏ bé đánh lên lam diễm.
 
Nhất thời lam diễm trên đầu ngón tay tăng vọt lên mấy lần đồng thời đem tất cả hàn khí xung quanh cuốn lại.
 
Hàn Lập chậm rãi nhắm hai mắt lại, tựa hồ cảm ứng được cái gì.
 
"
Còn rết này sau khi lột xác so với trước kia lợi hại hơn rất nhiều. Xem ra cắn nuốt sinh sôi cùng không ngừng lột xác cũng không có gì khác nhau".
 
Hàn Lập giương đôi mắt, ngón tay run lên. Lam diễm đã biến mất.
 
"
Về phần chúng nó vì sao không tiếp tục sinh sôi và cắn nuốt nhau thì cũng không có gì kỳ quái . Đám thượng cổ linh trùng này có con nào không phải là thiên kì bách quái. Có lẽ nó cũng chỉ có thể sinh sản mấy lần mà thôi. Có lẽ dưới sự thúc dục của Nghê Thường Thảo thân thể chúng phát sinh một ít biến dị mà đánh mất loại năng lực này. Dù sao chỉ cần vẫn có thể sử dụng lục dịch để khiến chúng nó tiếp tục tiến cấp thì không sao cả" Hàn Lập thản nhiên nói.
 
"
Chủ nhân nói như thế thì tiểu tỳ cũng yên tâm" Ngân Nguyệt thở phào một hơi, lộ ra sắc mặt mỉm cười ngọt ngào nói, có vẻ cực kỳ mê người.
 
Tuy nhiên Hàn Lập đối với điều này lại coi như không nhìn thấy, quay người hướng phía đại sảnh đi đến. Một bên trầm giọng nói.
 
"
Lần này xuất quan, ta muốn nghỉ ngơi và hồi phục một chút rồi chúng ta sẽ đi Đại Tấn một chuyến. Vô luận là để giải quyết sát khí trên người hay là tìm kiếm tài liệu trân hi thì tất yếu là phải đi. Huống hồ hỏa đan trong cơ thể Uyển Nhi có tác dụng như thế nào ta vẫn còn lo lắng có việc ngoài ý muốn phát sinh. Tốt nhất là tìm được khẩu quyết giải chú từ Âm La Tông mới vạn vô nhất thất. Đây cũng là nguyên nhân ta khổ tâm tu luyện Nguyên anh thứ hai. Ai biết tại Đại Tấn sẽ gặp phải loại nguy hiểm nào".
 
"
Thì ra là thế. Bất quá lấy thần thông của chủ nhân, cho dù là ở Đại Tấn cũng không có mấy người có thể ngăn cản được" Ngân Nguyệt khóe miệng khẽ nhếch, cười khanh khách mà nói.
 
"
Hắc hắc, tu tiên giới còn rất nhiều kỳ bảo dị công, cũng không nên tự mãn. Huống hồ ta đã đắc tội với Âm La Tông nên nếu bị bọn họ phát hiện thì khẳng định là sẽ gặp không ít phiền toái. Cẩn thận một chút thì hay hơn. Bây giờ, ta đi xem tình huống của Uyển Nhi một chút, thuận tiện gặp bọn Trình sư huynh một chút. Xem việc luyện chế Khôi Lỗi và tài liệu Thất Diễm phiến một chút. Rốt cuộc là còn thiếu bao nhiêu, nếu hết thảy đều thuận lợi thì nhiều lắm mười ngày nửa tháng sau, vào lúc mặt trời mọc chúng ta sẽ rời đi".
 
"
Dạ. Chủ nhân! Tiểu tỳ cũng muốn kiến thức một chút về Đại Tấn, nơi được xưng là thánh địa tu luyện, rốt cuộc bộ dáng ra sao ?"
 
Lời nói của Hàn Lập và Ngân Nguyệt dần dần đi xa. Trùng thất không lâu sau lại trở nên an tĩnh.
 
Nửa tháng sau, một đạo cầu vồng từ trong Vân Mộng Sơn phá không bay ra, nhằm hướng nam bay độn đi.
 
Mà sau đó không lâu, một số tu sĩ linh thông tin tức đồng thời thu được một tin tức. Vị Hàn trưởng lão lừng lẫy Lạc Vân Tông kia đột nhiên rời Vân Mộng Sơn viễn du.
 
Cụ thể đi nơi nào thì cũng không ai biết, có lẽ là đi khắp Thiên Nam mà cũng có thể là rời khỏi tu tiên giới Thiên Nam.
 
Sau một trận dao động, Thiên Nam tu tiên giới lại gió êm sóng lặng. Hàn Lập rời đi không có kích khởi bất cứ sóng gió ầm ĩ gì.
 
Cổ Kiếm Môn và Bách Xảo Viện ở Vân Mộng Sơn đối với Lạc Vân Tông vân rất đàng hoàng. Cho dù có chút dị động thì vị trí đệ nhất đại tông Khê Quốc của Lạc Vân Tông tựa hồ đã ổn như thái sơn.
 
Thời gian trôi qua, một số tu sĩ thọ Nguyên buông xuống mà tọa hóa nhưng đồng thời một số khuôn mặt mới lại lục tục xuất hiện tại Thiên Nam tu tiên giới.
 
Nhưng Hàn Lập vừa đi, đã biến mất biệt tích. Liên tiếp trăm năm hơn, tin tức toàn bộ không có một chút.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #876


Báo Lỗi Truyện
Chương 876/2446