Chương 868: Luyện hóa.


 "Đại trưởng lão?" Vừa nghe lời này Hàn Lập sửng sốt.
 
"Không sai, không dối gạt Hàn sư đệ, lúc đầu sư đệ mới tiến vào Nguyên Anh Sơ Kỳ lão phu muốn để cho Lữ sư đệ đảm nhiệm chức Đại trưởng lão sau để cho sư đệ làm phụ trợ. Nhưng hôm nay sư đệ đã có thần thông như vậy và cũng tiến cấp lên Nguyên Anh Trung Kỳ, rồi lại vừa vì tông môn lập công lớn như thế. Chức vị Đại trưởng lão này tự nhiên là thuộc về Hàn sư đệ, Lữ sư đệ cũng sẽ không có ý kiến gì, dù sao Đại trưởng lão một tông môn trên cơ bản đều phải là người có thần thông lớn nhất đảm nhiệm" Lão gỉa Trình họ mỉm cười nói.
 
"Đa tạ hảo ý của sư huynh, nhưng chức Đại trưởng lão sợ rằng Hàn mỗ không thể tiếp nhận" Sau khi im lặng trong chốc lát, Hàn Lập lại cự tuyệt.
 
"Sư đệ không nên quá khiêm nhường. Chức vị này cũng chỉ có sư đệ tiếp nhận mới đúng, sư đệ chung quy sẽ không để Lữ mỗ là một tu sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ đảm nhiệm chức Đại trưởng lão của Khê Quốc đệ nhất tông chứ!" Lữ Lạc cười khổ một tiếng rồi không chút do dự ra miệng khuyên nhủ.
 
"Không phải ta khiêm nhường mà thật là không muốn đảm nhiệm chức vị Đại trưởng lão. Hai vị sư huynh hẳn là biết Hàn mỗ chỉ một lòng tu luyện, là dạng khổ tu chi sĩ. Đối với những chuyện có khả năng ảnh hưởng đến việc tu hành thì đều là nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện. Người có loại ý nghĩ này thì sao có thể nào đảm nhiệm một tông môn, huống hồ Hàn mỗ sau này thường xuyên muốn bế quan tu luyện thời gian dài, cũng không rảnh để quản lý tôg môn cũng như đái lĩnh Lạc Vân Tông phát triển. Điễm trọng yếu là ta là nửa đường gia nhập bổn tông, đệ tử cấp thấp không nói nhưng các Kết Đan Kỳ sư điệt, sư đệ cũng không có mấy người quen thuộc. Dưới tình hình này mà đảm nhiệm chức Đại trưởng lão thì lại càng không thích hợp.
 
Ta muốn làm một gã trưởng lão bình thường còn Đại trưởng lão thì để Lữ sư đệ đảm nhiệm đi!"
Hàn Lập liên tiếp đưa ra lý do không cần suy nghĩ thốt ra.
 
"Nhưng sư đệ..." Trình sư huynh nhướng mày còn muốn nói gì nữa.
 
"Nếu tiếp tục đề cập đến việc này thì hai vị sư huynh chỉ có bức tại hạ rời khỏi Lạc Vân Tông" Hàn Lập sắc mặt nghiêm lại, hơi có chút ngưng trọng ngắt lời nói.
 
"Được rồi! Nếu sư đệ đã nói như thế thì việc nói sau đi" Lão giả họ Trình cùng Lữ Lạc nhìn nhau liếc mắt một cái, cũng nhìn ra Hàn Lập không phải là khách sáo nói như vậy mà thật sự là chết sống không muốn tiếp nhận chức vị Đại trưởng lão.
 
Hai người nhìn nhau, rồi cũng chỉ có thể tạm thời đem việc này gác lại.
 
"Việc này không nói nữa! Hàn mỗ tuy không có đảm nhiệm chức Đại trưởng lão nhưng chỉ cần vẫn là trưởng lão Lạc Vân Tông thì tự nhiên là sẽ chiếu cố cho bổn tông. Nếu không ra cái gì quá lớn ngoài ý muốn thì có thể làm cho bổn tông bảo trì hơn ngàn năm hưng thịnh, ta còn có thể nỗ lực làm được" Hàn Lập Thần sắc buông lỏng, chậm rãi nói.
 
Trình sư huynh nghe vậy thì chỉ có thể cười khổ một tiếng, không nhắc lại việc này ngược lại hỏi một chút về dụng ý của Chí Dương thượng nhân lần này.
 
Việc này cũng không có gì phải giấu diếm nên Hàn Lập dùng ngữ khí bình tĩnh nói vắn tắt qua một lần, cuối cùng còn hỏi lão giả họ Trình một câu:
 
"Ta nghe ý tứ của Chí Dương nói thì tựa hồ việc này có thể có liên quan đến sự việc Thất linh đảo cùng dòng suối lớn chảy mới xuất hiện. Nơi đó cách Khê Quốc chúng ta không xa, sư huynh chắc cũng thế không nghe thấy tin tức có liên quan đến những gì dị thường phát sinh nơi đây chứ?"
 
"Tin tức dị thường, hình như không có. Bây giờ hầu hết chuyện đồn đều không phải là sự thật.
 
Khi suối lớn chảy ra cùng Thất linh đảo mới hiện ra, Bởi vì cách Vân Mộng Sơn chúng ta không xa nên ta cũng đã phái ra một ít đệ tử đi trinh sát bất qua cũng không hoàn toàn giống lời đồn. Cũng chỉ là từ suối chảy tuôn ra rất nhiều linh khí nên nơi đó cùng với linh mạch trên Thất linh đảo là vật hãn hữu, ngoài ra thì cũng không có gì dị thường xảy ra. về phần đại hội phân chia Thất linh đảo thì lúc đó sư đệ đang mất tích chưa về nên bổn tông không tham gia đại hội này"
Trình sư huynh cau mày nói.
 
"Nếu như vậy xem ra là phải chờ sau khi phó ước xong mới biết được nguyên do. Hy vọng chân tướng việc Chí Dương thượng nhân muốn mượn lực lượng của ích Tà Thần Lôi sẽ không có gì nguy hiểm" Hàn Lập thở dài một hơi nói.
 
"Bất quá mặc kệ nói như thế nào, sư đệ nên cẩn thận một chút thì hay hơn. Ngay cả tam đại tu sĩ đều phải liên thủ xuất động, thậm chí lại muốn tụ tập Nguyên Anh Trung Kỳ tu sĩ thì việc này khẳng định là không tầm thường" Lữ Lạc cũng lo lắng nói.
 
"Điễm này thì ta sẽ chú ý. Bất quá nói vậy việc này cũng không khiến ta làm chuyện gì quá phận" Hàn Lập đột nhiên cười rộ lên.
 
"Điều này cũng đúng! sư đệ tuổi còn trẻ như thế mà đã tiến cấp lên Nguyên Anh Trung Kỳ và cơ hồ là thần thông không dưới bọn họ, cho dù là tam đại tu sĩ cũng tuyệt không dễ dàng cùng sư đệ kết oán" Lữ Lạc cười ha ha nói.
 
Hàn Lập cười nhạt, cũng không nói gì.
 
Lộ trình tiếp theo ba người cũng không nói chuyện gì nữa, sau đó không lâu, bọn họ đã về đến Lạc Vân Tông.
 
Hai người lão giả họ Trình sau khi chia tay Hàn Lập lập tức đi tới Nghị sự đại điện. Bọn họ muốn lập tức triệu tập môn hạ trong yếu đệ tử tuyên bố tin tức bổn tông đã trở thành Vân Mộng Sơn đệ nhất tông, đồng thời còn muốn thương thảo một ít đôi sách liên quan đến việc này.
 
Mà Hàn Lập thì trực tiếp đi đến chỗ Nam Cung Uyển bị phong ấn. Sau mấy canh giờ, hắn Thần sắc có chút mệt mỏi từ trong cấm chế đi ra.
 
Sau đó hắn lập tức hóa thành một đạo thanh hồng bay về phía động phủ trong Tử Mẫu phong.
 
Mới vừa rồi trong mật thất hắn đã hao phí không ít Nguyên khí thi triển một loại bí thuật để kiểm tra tình huống Phong hồn chú trong cơ thể Nam Cung Uyển.
 
Kết quả làm cho Hàn Lập vừa mừng vừa lo!
 
Vui chính là, Yêu Đan hỏa Thiềm Thú xác thực là hữu hiệu, đã làm cho thần thức Nam Cung Uyển trong Phong hồn chú xuất hiện một tia yếu ớt. Lo chính là, hỏa thú Yêu Đan này hiệu quả rõ ràng so với dự đoán lúc trước thấp hơn không ít.
 
Cứ như vậy thì liệu có thể giải trừ Phong hồn chú còn lại hay không, phải quan sát trong một thời gian dài nữa mới có thể được có kết luận được.
 
Cũng may làm cho Hàn Lập vui mừng chính là cho dù Yêu đan này không cách nào một lần giải trừ độc chú nhưng cũng có thể kéo dài thời gian phát tác của hồn chú, thậm chí còn làm yếu bớt hiệu dụng của nó. Cuối cùng cũng không uổng công sức chuyến Trụy Ma cốc sát thú lấy đan .
 
Nửa ngày sau, Hàn Lập xuất hiện trong mật thất bế quan của đông phủ, thân hình không nhúc nhích, hai mắt khẽ nhắm ngồi xuống.
 
Hắn bây giờ cũng chỉ có dùng tu luyện để bắt buộc đem chuyện Nam Cung Uyển tạm thời quên đi, nếu không cứ nghĩ mãi về việc này thì có thể sinh ra tâm ma tình chướng.
 
Hàn Lập từ khi bắt đầu tiên vào mật thất vẫn ở trong trạng thái nhập định, hôm nay rốt cục tâm đã như thủy, chậm rãi giương đôi mắt.
 
Hắn há mồm phun ra một đoàn kim sắc ti đoàn to cỡ hạt nhãn sau khi quay tròn tại trước ngực một trận thì phiêu phù trên không.
 
Nhìn ti đoàn, Hàn Lập mặt không chút thay đổi khoát tay, búng ngón tay bắn ra một đạo pháp quyết màu xanh kích lên ti đoàn.
 
Bỗng nhiên một tiếng sấm phát ra, trên kim đoàn hiện ra một tia tinh tế điện hồ bắn lên sau đó hóa thành một đoàn kim mang chợt cuồng hiện vài cái rồi tất cả điện hồ chợt biến mất vô tung vô ảnh, chỉ còn lại một tiểu đoàn màu lam hỏa diễm nhỏ như hạt đậu.
 
Hỏa đoàn này vừa mới hiện ra, Hàn Lập căn bản không để cho nó kịp có phản ứng gì đã lại há mồm phun ra một hỏa diễm cùng nhan sắc đem hỏa đoàn này cuốn vào trong đó. Sau đó trong nháy mắt hóa thành một hỏa đoàn to như quả trứng gà bắn nhanh mà quay về rồi bị Hàn Lập nuốt vào trong bụng.
 
Hàn Lập không nói gì lập tức trong tay Kết xuất một cái pháp ấn cổ quái, hai mắt lần nữa nhắm lại.
 
Hắn bắt đầu luyện hóa một tia Kiền Lam Băng Diễm cuối cùng từ Hư Thiên Đỉnh. Nếu luyện hóa được hỏa diễm này thì sau đó không lâu có thể giúp cho hắn khu sử được Hư Thiên Đỉnh, như vậy đủ cho hắn có thể tung hoành thiên hạ không có trở ngại.
 
Hơn nửa tháng sau, Hàn Lập từ trong nhập định tỉnh lại, hai mắt sau khi chớp động một chút thì đột nhiên quả đấm vừa nhấc, một ngón tay dựng lên.
 
"Phụp" một tiếng, chỗ đầu ngón tay chợt xuất hiện một tiểu đoàn hỏa diễm màu xanh.
 
Nhìn đoàn lam sắc hỏa diễm, mồm hắn mím chặt không nói một lời, nhưng một lát sau ngón tay nhẹ nhàng run rẩy một chút.
 
Ngọn lửa theo đó thoáng một cái trong nháy mắt hóa thành một con lam sắc hỏa xà mảnh khảnh, sau đó bay lượn rất nhanh quanh quẩn găt gao quấn lấy đầu ngón tay.
 
"Đi" Hàn Lập trong miệng quát khẽ một tiếng.
 
Nhất thời lam sắc hỏa xà trên lưng sinh ra một đôi hỏa sí, đôi cánh run lên rồi rời khỏi ngón tay bay lên nóc nhà bay. Nhưng khi sắp đụng tới nóc nhà thì nó xoay quanh một cái rồi nương theo bốn vách tường mật thất cực kỳ linh hoạt bay múa.
 
Hàn Lập yên lặng xem nhất cử nhất động của hỏa xà, sau đủ một chén trà nhỏ công phu thì mới đột nhiên vươn một ngón tay điễm chỉ một cái.
 
"Bịch" một tiếng, hỏa xà trên không trung tự động bạo liệt hóa thành vô số ngọn lửa giống như mưa rào bắn về phía Hàn Lập, nhưng rồi tất cả chợt lóe lên rồi nhập vào cơ thể Hàn Lập.
 
Hàn Lập lúc này mới lộ ra vẻ tươi cười đi ra, thì thào tự nói.
 
"Xem ra việc luyện hóa Kiền Lam Băng Diễm này thật sự càng lúc càng nhanh. Ngay từ đầu phải mất nửa năm thậm chí là một năm mới có thể luyện hóa được một tia, nhưng bây giờ dĩ nhiên nửa tháng có thể luyện hóa được một tia băng diễm".
 
Sau đó Hàn Lập hơi nghiêng đầu ngẫm nghĩ, đưa tay vỗ Túi Trữ vật bên hông, sau khi một đoàn thanh quang hiện lên thì một cái Tiểu đỉnh hiện lên ở trong tay, đỉnh này to cỡ một tấc nhưng có cổ sắc cổ hương, tinh xảo dị thường.
 
Đây đúng là Hư Thiên Đỉnh Lập thu được.
 
Nhìn thấy đỉnh này, Hàn Lập mặt lộ vẻ trầm ngâm nhưng rồi hắn lập tức đem cái đỉnh này hướng lên không trung nhẹ nhàng ném đi, nhất thời tiểu đỉnh quay cuồng rồi vững vàng lơ lửng trên không trung.
 
Hàn Lập hai tay chà xát, lam sắc hỏa diễm bỗng nhiên phát ra từ lòng bàn tay, rồi một đạo lam sắc hỏa cầu to cỡ nắm tay hiện lên và theo sau là đạo lam sắc hỏa diễm to cỡ ngón tay cái bắn nhanh ra vừa lúc kích lên bề mặt lam sắc hỏa cầu. Nhất thời hỏa cầu một trận quay cuồng và cấp tốc cuồng trướng lên.
 
Một lát sau, một viên hỏa cầu to cỡ đầu người vô thanh vô tức hiện ra trước ngực Hàn Lập.
 
Hỏa cầu này chợt đại chợt tiểu chớp động không ngừng, mặt ngoài lam diễm cuồn cuộn nhưng lại không tỏa ra một tia nhiệt độ, thật sự có chút quỷ dị.
 
Hàn Lập ngẩng đầu xem tiểu đỉnh một chút, tâm niệm vừa động hỏa cầu nhất thời hóa thành một đoàn lam quang bắn nhanh ra đánh trúng tiểu đỉnh trên không trung.
 
Một màn quỷ dị xuất hiện, tiểu đỉnh bị đánh không có bạo liệt ra mà ngược lại như thủy hỏa giao dung hợp thành một thể. Băng diễm vì vậy trên đỉnh thượng hung hung bốc cháy mà Hư Thiên Đỉnh trong băng diễm lại chậm rãi chuyển động.
 
Hàn Lập lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hỏa diễm trên tiểu đỉnh, hai mắt híp lại, theo sau cường đại thần thức thả ra đem đỉnh này bao bọc ở trong đó rồi bắt đầu cẩn thận quan sát xem tiểu đỉnh trong băng diễm có khác gì trước kia hay không.
 
Thời gian trôi qua, Hàn Lập lông mày dần dần nhíu lại.
 
Kiền Lam Băng Diễm sau khi bị luyện hóa bao vây tiểu đỉnh, thì tiểu đỉnh cũng không có bất cứ biến hóa gì.
 
Hàn Lập cúi đầu ngẫm lại một chút rồi mạnh mẽ nhấc tay đem linh lực trong cơ thể hướng vào trong mắt tập trung vào. Nhất thời một đôi đồng tử có lam mang lấp lóe nhìn chăm chăm vào Hư Thiên Đỉnh không chớp mắt.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #868


Báo Lỗi Truyện
Chương 868/2446