Chương 844: Song ma hội.


 
 
Hàn Lập cũng không có đem Thiên Tuyệt ma thi và đám hồ yêu Khôi Lỗi thu hồi mà ngược lại trên đường đi còn xuất ra thêm mười mấy con cự quy Khôi Lỗi nữa.
 
Lệnh Hồ lão tổ cùng bạch y nữ tử đi sau thấy vậy thì trong lòng giật mình nhưng rồi lại yên tâm hơn một chút vì mặc dù đám Khôi Lỗi khi đơn đả độc đấu không tính là cái gì nhưng nếu vận dụng xảo diệu được hơn mười con một lúc thì tu sĩ Nguyên Anh kỳ bình thường thấy cũng phải tạm tránh.
 
Tuy trong lòng an tĩnh nhưng Lệnh Hồ lão tổ cũng nảy lên sự ghen tị, còn bạch y nữ tử thì âm thầm cảm thấy lạnh sống lưng vì cảm giác được thủ đoạn của Hàn Lập tựa hồ vô cùng vô tận, thật sự cao thâm khó lường.
 
Trong nháy mắt Hàn Lập đã bay được khoảng cách hơn mười dặm, đến bên cạnh khu vực chiến đấu cách đó hơn trăm trượng thì chậm rãi dừng lại, quan sát kỹ càng trận chiến trước mắt.
 
Lúc này hắn mới phát hiện được hắc tử dị mang kỳ thật là vô số ma khí đen nhánh biến thành xúc tu huy vũ không ngừng trong ma quang màu đỏ tím, còn ở trung tâm của ma khí chính là ma vật.
 
Trên trán của ma vật kia có một cái sừng, mặt mày dữ tợn, giống như ma vật hai đầu bốn tay vừa đào tẩu nhưng thân thể lại không khác người bình thường, thậm chí da tay còn trắng trẻo như ngọc.
 
Lúc này sắc mặt ma vật không chút thay đổi, hai mắt khép hờ, phảng phất còn chưa tỉnh.
 
Nhưng khiến kẻ khác kinh ngạc là rõ ràng môi nó mím chặt nhưng từ trong bụng không ngừng truyền ra tiếng rống như sấm, tựa hồ ma vật đang vô cùng nổi giận nhưng thần tình hết lần này tới lần khác đều không chút biểu tình, cực kỳ đờ đẫn.
 
Ma vật này tuy động tác hai tay vô cùng cứng nhắc, chậm chạp, luôn phát ra từng đoàn hỏa cầu màu đen như mực xuống dưới một cách máy móc nhưng đừng vì thế mà khinh thường. Hỏa cầu tuy không bắt mắt nhưng chỉ cần một cái Hỏa cầu lọt vào lục vân phía dưới và bạo liệt thì phóng ra một trận hỏa lãng (sóng lửa) màu đen rộng hơn mười trượng, đánh cho lục vân thất linh bát lạc.
 
Nhưng độc vân của Ngụy Vô Nhai cũng không phải là vật tầm thường, sau khi quay cuồng thì lập tức tiêu diệt hắc diễm, đồng thời huyễn hóa ra vô số cự mãng màu xanh biếc tấn công lên phía trên, vọng tưởng trùng phá không trung, trực tiếp công kích ma vật trong ma quang.
 
Kết quả lục vụ, dị mang cùng hắc sắc ma diễm đan xen vào nhau lấp lóe, thình thoảng vang lên những tiếng nổ ầm ầm.
 
"Chuyện gì đang xảy ra vậy? Ma vật kia giống như chưa hoàn toàn thức tỉnh hoặc là trên người vẫn bị cấm chế gì đó. Đây chính là một cơ hội tốt. " Lệnh Hồ lão tổ bay tới đứng cạnh Hàn Lập, vừa thấy ma vật trên không trung thì đầu tiên là thần sắc biến đổi, theo sau lại vui mừng lẫn sợ hãi nói.
 
"Nếu có thể diệt sát dễ như vậy thì Ngụy đạo hữu đã sớm động thủ rồi, cần gì phải ẩn nặc trong độc vân cực khổ chống đỡ, xem ra trong đó chắc chắn ẩn giấu huyền cơ. Bất quá từ cường độ ma khí thì ma vật trước mắt lợi hại hơn nhiều so với tên Nam Lũng Hầu kia và giữa hai tên bọn chúng có quan hệ sâu xa với nhau." Hàn Lập đứng một bên lắc đầu tùy ý nói, đồng thời ánh mắt và thần thức không ngừng quét xung quanh.
 
Hắn có chút buồn bực vì "Nam Lũng Hầu" bị ma hóa kia không biết vì sao lại biến mất vô ảnh vô tung như vậy. Lúc này ánh mắt hắn rơi vào nhóm người ngân phát lão giả, thấy bọn họ cũng lộ ra vẻ ngoài ý muốn.
 
Vị Trình sư huynh kia vừa thấy Hàn Lập thì không khỏi vừa mừng vừa sợ.
 
Bất quá không biết Hắn lo lắng cái gì nên chỉ đứng xa xa nhìn Hàn Lập khẽ gật đầu một cái và cười cười mà không có ý muốn chạy lại đây.
 
Hàn Lập thấy vậy trong lòng cười khổ một tiếng, chỉ có thể truyền âm nói:
 
"Trình huynh, tại sao huynh lại cùng mấy người kia bay đến đây? Ma vật trước mắt cực kỳ nguy hiểm, ngay cả Ngụy Vô Nhai đạo hữu cũng có khả năng không phải là đối thủ. Mặt khác xung quanh còn có thêm một ma vật hai đầu bốn tay lợi hại không kém ma vật ở đây bao nhiêu nữa."
 
"Cái gì? Phía dưới là Ngụy Vô Nhai đạo hữu ư? Còn có thêm một ma vật nữa?
 
Hàn sư đệ sao lại biết rõ ràng như thế? Chẳng lẽ đệ đã giao thủ qua?"
Ngân phát lão giả trong lòng cả kinh, môi khẽ mấp máy hỏi.
 
"Đã thử qua một chút. Ma vật đó mặc dù chưa lộ ra thực lực chân chính nhưng chắc không dưới tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ là mấy. Đệ phải liên thủ cùng hai vị đạo hữu bên cạnh mới miễn cưỡng ứng phó được, ngoài ra nó còn có thể cắn nuốt Nguyên Anh của tu sĩ, hành động nhanh như gió, am hiểu ẩn thân, sư huynh nên cẩn thận. Nếu thực sự muốn động thủ mà nói thì tốt nhất là mấy người chúng ta đồng thời ra tay thì mới ổn thỏa một chút" Hàn Lập vội vã nói ra sự lợi hại cổ ma để cảnh tỉnh.
 
"Huynh biết rồi! Huynh sẽ cùng hai vị đạo hữu bên này thương lượng một chút." Ngân phát lão giả nghe Hàn Lập nói vậy thì sắc mặt trở nên ngưng trọng, trong lòng trầm xuống, vội vàng trả lời.
 
Sau đó chỉ thấy ngân phát lão giả quay đầu nhìn Thiên Tinh Chân Nhân cùng vị tu sĩ xa lạ bên người nói vài câu gì đó, chắc là chuyển cáo lời của Hàn Lập.
 
Thiên Tinh Chân Nhân nọ sớm đã nhận ra Hàn Lập, thấy bên người Hàn Lập có tới hai, ba mươi hồ yêu và cự quy Khôi Lỗi thì tự nhiên không giấu được vẻ giật mình.
 
Lúc này Hắn một mặt nhìn Hàn Lập cười, một mặt nói chuyện cùng ngân phát lão giả.
 
Mà vị lão giả mặt đầy nếp nhăn kia vừa nghe tên Hàn Lập thì mặt mang vẻ kinh ngạc nhìn nhìn hắn nhiều lần.
 
Mặc dù lão ta là một vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ ẩn tu nhiều năm không quản đến thế sự nhưng danh tiếng Hàn Lập thật sự quá vang dội, hơn nữa lại là sư đệ hảo hữu của hắn nên trong lòng tự nhiên có chút tò mò nhưng biểu hiện ra ngoài lại chỉ thản nhiên nhìn Hàn Lập gật đầu.
 
Về phần Lệnh Hồ lão tổ cùng bạch y nữ tử mặc dù danh khí không nhỏ nhưng không qua lại với mấy người đối diện cho nên mặc dù biết Hàn Lập truyền âm nhưng vẫn cứ mặc cho hắn nói chuyện.
 
Đối phó với ma vật đáng sợ thế kia tốt nhất là mọi người đồng loạt động thủ.
 
Lúc này từ trong lục vân truyền ra thanh âm trầm thấp, khàn khàn của Ngụy Vô Nhai.
 
"Là Hàn đạo hữu sao? Mấy vị đạo hữu kịp thời đến đây thật sự quá tốt. Yêu ma trước mắt chính là Cổ ma xâm lấn nhân giới chúng ta thời thượng cổ, là tử địch của tu sĩ chúng ta. Không nghĩ tới trong Trụy Ma cốc lại phong ấn một tên, trong lúc vô ý bị bọn Vương môn chủ thả ra. Vương môn chủ cùng Vương Thiên cổ đạo hữu đã chết trong vụ nổ khe hở không gian khi nó giải thoát phong ấn. Ta dùng hết thần thông mới có thể may mắn sống sót nhưng nguyên khí đã đại thương, không cách nào ngăn chặn nó được lâu. Cũng may là tu sĩ thượng cổ đã thiết hạ phong ấn trên người nó, trong đó có một tiểu bộ phận vẫn còn tác dụng nên nó đang dùng ma hỏa trong cơ thể để luyện hóa. Mấy vị đạo hữu nhất định phải ngăn cản, nếu không một khi ma công hồi phục, trong Trụy Ma cốc sẽ không có ai là đối thủ, chư vị chắc chắn sẽ trúng độc thủ."
 
Thanh âm Ngụy Vô Nhai có chút hỗn hển và lo lắng, tựa hồ bị thương không nhẹ, hơn nữa sau khi nói xong thì trong lục vụ đột nhiên quay cuồng, tiếp theo một bóng người hiện ra. Thần sắc hắn trắng bệch, không còn chút máu, hai mắt ảm đạm, không phải Ngụy Vô Nhai thì là ai đây.
 
Hàn Lập vừa nghe được lời này thì chợt hiểu ra nhưng trong lòng lại âm thầm kêu khổ không thôi.
 
Hắn nguyên tưởng rằng chỉ tới để hỗ trợ Ngụy Vô Nhai nhưng không ngờ bản thân lập tức biến thành chủ lực, lần này thật sự phiền toái lớn rồi.
 
Đám người Lệnh Hồ lão tổ cùng ngân phát lão giả nghe mấy lời này thì liếc mắt nhìn nhau không biết nói như thế nào cho phải.
 
Ngay cả đại tu sĩ như Ngụy Vô Nhai cũng không phải là đối thủ của ma vật thì bọn họ sợ rằng càng không phải. Nhưng nếu muốn chạy thì Ngụy Vô Nhai lại dùng đại nghĩa áp chế, một khi tin tức đó lộ ra, bọn họ cũng sẽ không còn chỗ đứng tại Tu tiên giới Thiên Nam nữa.
 
Dù sao đây cũng không phải là chuyện tu sĩ đánh nhau sống chết, một khi thấy tình thế không ổn liền chạy trước.
 
"Mấy vị đạo hữu không cần quá lo lắng, ta đã dùng thần thức dò xét, mọi người chỉ cần ngăn chặn Ma vật trong chốc lát thì sẽ có những đạo hữu khác chạy tới. Hơn nữa trước đây không lâu ta đã phát ra một đạo Truyền Âm Phù tới Mộ Lan pháp sĩ. Mộ Lan nhân bọn họ nếu muốn đặt chân tại Thiên Nam thì không thể không đến trợ giúp được." Dường như hơi xấu hổ nên thanh âm Ngụy Vô Nhai cũng trở nên hòa hoãn, cuối cùng nói ra được một tin tức tốt lành.
 
Nghe vậy toàn bộ tu sĩ xung quanh, kể cả Hàn Lập đều thở phào một hơi. Mặc dù không nhất định là đối thủ của Ma vật trước mắt nhưng việc trì hoãn một thời gian thì có thể làm được.
 
Nhưng Ma vật đầu ma thân người phiêu phù ở trong ma khí màu đen lại tựa hồ nghe hiểu được mấy lời nói vừa rồi nên hai mắt khẽ mở ra. Một luồng hàn mang hiện lên, đồng thời ma diễm trong tay cũng dừng lại rồi chậm rãi ngẩng đầu đánh giá tình hình xung quanh.
 
Hắc tử lưỡng sắc yêu mang quét qua chỗ nào thì mọi người ở chỗ đó đều cảm thấy lạnh sống lưng, có cảm giác như bị thiên địch nhìn chòng chọc, trong lòng đồng thời trầm xuống một chút.
 
Chỉ có Hàn Lập tu luyện qua Đại Diễn Quyết, thần thức thật sự cường đại, cho nên trong lòng tuy không thấy thoải mái lắm nhưng đồng tử chợt co lại, lam mang lóe lên, nhìn đáp trả đối phương. Nêu Hắn có chủ tâm né tránh thì sợ rằng sau này trong lòng sẽ lưu lại ám ảnh, khi đối mặt với yêu ma này chỉ sợ sẽ bị run tay run chân.
 
Cổ ma đầu quỷ thân người thấy Hàn Lập biểu hiện như thế thì hiển nhiên có chút ngoài ý muốn. Ánh mắt băng hàn sau khi chuyển một vòng thì lại một lần nữa rơi vào trên người Hàn Lập.
 
Hai mắt Hàn Lập nửa nhắm nửa mở, nhìn nhìn ma vật không nói gì.
 
Lệnh Hồ lão tổ cùng bạch y nữ tử nguyên bản đứng cạnh Hàn Lập nhưng khi bị Cổ ma đảo mắt qua thì không tự chủ được tránh ra hai bên vài bước, có chút không chịu nổi thần thức cổ ma ép tới.
 
Những người khác thấy vậy, sau khi biến sắc thì không khỏi có ý đề phòng.
 
Đang lúc này Ma vật khoát tay, hắc diễm chớp động hình thành một Hỏa cầu màu đen nhanh chóng bành trướng lên, trong nháy mắt đã to cỡ đầu người. Sau đó hắn vung tay, hỏa cầu chợt lóe rồi biến mất vô ảnh vô tung.
 
Hàn Lập trong lòng rùng mình nhưng lập tức ngạc nhiên.
 
Bởi vì mục tiêu của hắc sắc Hỏa cầu lại không phải là đám người Hàn Lập mà là ở một chỗ không người phía trên.
 
Hỏa cầu nổ tung, hắc sắc ma diễm bao trùm trong phạm vi hơn mười trượng.
 
Hàn Lập đang lúc kinh ngạc thì trong hắc sắc ma diễm lộ ra một nhân ảnh, đó chính là quái vật hai đầu bốn tay, tử quang trên bốn cánh tay chớp động, đồng loạt huy vũ ngưng tụ ma diễm kia thành hỏa cầu thêm một lần nữa.
 
Theo sau cánh tay Hắn đưa lên, cái đầu phía trước đã nuốt chửng Hỏa cầu vào bụng, sau đó ngẩng đầu, giương ánh mắt lạnh lùng nhìn ma vật đầu ma thân người phía dưới.
 
"Quả nhiên là ngươi! Ngươi rút cuộc cũng đã tìm đến!" cổ ma bên dưới thở dài một tiếng, đột nhiên mở miệng nói.
 
"Lá gan của ngươi thực không nhỏ! Dám ra tay với ta! Xem ra ngươi đã tự chủ rồi. Năm xưa khi phóng xuất ngươi ra để thôn phệ nguyên thần tên tu sĩ kia, không biết là đúng hay sai?!" Cái đầu phía trước của "Nam Lũng Hầu" lộ ra vẻ cười ác độc, khẩu khí bất thiện nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #844


Báo Lỗi Truyện
Chương 844/2446