Chương 843: Phi Nga Phác Hỏa


 
 
Chỉ thấy phía chân trời xa xa quang mang chợt lóe, trên trời cao hiện ra một mảng dị quang hắc tử lưỡng sắc kỳ lạ, lưu chuyển lấp lóe không ngừng, che kín nửa bầu trời. Mà ở bên dưới lại có một đám mây xanh biếc cuồn cuộn, rộng khoảng vài mẫu, đang di chuyển chậm rãi, lục vân và dị quang đan vào nhau truyền ra tiếng ầm ầm.
 
Mà tiếng rống to xé gió kia đúng là từ trong đó mơ hồ truyền ra.
 
Trong hắc tử lưỡng sắc quang mang kỳ lạ này toát ra ma khí ngập trời, vô cùng kinh nhân. Mà loại ma khí kia ba người Hàn Lập đều rất quen thuộc, giống như đúc khí tức do "Nam Lũng Hầu" hai đầu bốn tay phát ra, nhưng mật độ ma khí hiện tại đang xuất hiện quá sức to lớn, khiến người ta khó thở.
 
Làm cho Lệnh Hồ lão tổ biến sắc chính là hắc tử quang mang kỳ lạ cùng lục vân không lâu sau sẽ di chuyển tới chỗ bọn họ.
 
"Phúc Thi Độc Vân! Đó là độc công biến thành vân vụ của Ngụy đạo hữu, tu sĩ bình thường dính phải là chết ngay lập tức. Ta đã từng thấy Ngụy đạo hữu sử dụng qua một lần." Bạch y nữ tử vừa nhìn thấy lục sắc vân vụ thì sắc mặt vui mừng nói.
 
Hàn Lập cùng Lệnh Hồ lão tổ nghe vậy nhưng mặt lại mang vẻ cổ quái liếc mắt nhìn nhau một cái. Cả hai đều thấy được sự sợ hãi trong mắt đối phương.
 
Lục vân nọ mặc dù thanh thế to lớn nhưng rõ ràng là bị hắc tử quang mang kỳ lạ nọ ép ở bên dưới. Không biết ma vật gì đang giao thủ cùng Ngụy Vô Nhai mà ngay cả tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cũng không phải là đối thủ. Khí tức kinh người như thế truyền đến khẳng định không phải là Nam Lũng Hầu mới từ nơi này bỏ đi.
 
Bạch y nữ tử cũng không ngốc, vừa nhìn thấy ánh mắt của Hàn Lập cùng Lệnh Hồ lão tổ thì lập tức hiểu rõ, thần sắc liền trở nên âm trầm.
 
"Chúng ta hay là..."
 
Nàng ta sau khi do dự một chút thì mở miệng muốn đề nghị nhưng một đạo thần thức âm lãnh đột nhiên đảo qua trên ba người. Bạch y nữ tử đột nhiên im lặng.
 
Mà Hàn Lập trong lòng rùng mình, Lệnh Hồ lão tổ sắc mặt thoạt nhìn càng thêm khó coi.
 
"Bây giờ ba người chúng ta cũng bị bên kia chú ý tới, nếu không chạy ngay thì chỉ sợ không còn cơ hội nữa. Ma vật mới ra tay với chúng ta cũng đã bay về phía đó. Nếu chúng liên thủ đối phó với Ngụy đạo hữu thì sợ rằng Ngụy đạo hữu tu vi có cao thâm đến mấy đi nữa cũng không duy trì được bao lâu. Hai vị có ý định qua trợ giúp Ngụy đạo hữu một tay không hay là chia tay ở đây. Chờ sau khi Ngụy đạo hữu bị đánh bại thì mấy tên ma vật kia sẽ đuổi giết chúng ta, sau đó tất cả chỉ trống chờ vào thiên mệnh." Sau khi trầm mặc một chút, Hàn Lập mặt không chút thay đổi lạnh lùng nói.
 
Vừa rồi hắn đã dùng thần thức dò xét một chút hắc tử quang mang kỳ lạ nọ. Linh khí ba động bên trong thực sự kinh người, thần thức căn bản không cách nào tới được. Điều này làm cho lòng hắn có chút trầm xuống, có thể nói tu sĩ tranh đấu cả hai bên đều có tu vi hơn xa hắn.
 
Lệnh Hồ lão tổ cùng bạch y nữ tử nghe Hàn Lập nói ra nhưng lời này thì không khỏi liếc mắt nhìn nhau.
 
Nói chung hai người vừa mới thoát chết xong thì tự nhiên không có lý do gì mà lại tiếp tục đi liều mạng với ma vật. Nhưng theo như lời Hàn Lập, một khi ma vật kiềm chế được Ngụy Vô Nhai thì hai người cũng không chắc đã thoát được. Dù sao giờ phút này mọi người đều đã xâm nhập vào trung tâm nội cốc rồi.
 
Huống hồ vạn nhất Ngụy Vô Nhai không bị mất mạng, sau đó biết được chuyện bọn họ thấy chết không cứu thì thân là tu sĩ Cửu Quốc Minh, bọn họ sau này có thể gặp phiền toái lớn. Hai người bọn họ đều là Đại trưởng lão của Yểm Nguyệt Tông và Hoàng Phong cốc nên còn có thể mang đến đại họa cho tông môn.
 
Nhưng muốn để cho bọn họ vì môn phái mà liều mình chiến đấu trong bối cảnh không có một tia nắm chắc thì hai người cũng không cam lòng nên vẻ mặt lộ rõ sự do dự.
 
Hàn Lập trong lòng cười lạnh một tiếng, hai tay chắp sau lưng nhìn hắc tử quang mang kỳ lạ phía chân trời không nói gì nữa.
 
"Trong ba người chúng ta, thần thông Hàn đạo hữu là lớn nhất. Không biết đạo hữu định thế nào". Lệnh Hồ lão tổ mày mặt nhăn nhó, trong lòng buồn bực, đột nhiên hỏi ngược Hàn Lập một câu.
 
"Ta ư? hắc hắc..." Hàn Lập không có lập tức trả lời mà chỉ cười cười không nói.
 
Lệnh Hồ lão tổ thấy vậy cười khổ một tiếng, thầm mắng Hàn Lập giảo hoạt.
 
Chỉ cần Hàn Lập đề nghị ba người lập tức bỏ chạy thì Ngụy Vô Nhai sau này dù có truy cứu thì hắn cùng nữ tử nọ có thể lấy cớ đổ hết trách nhiệm lên người Hàn Lập.
 
Ngay lúc Lệnh Hồ lão tổ đang có chút xấu hổ thì Hàn Lập đột nhiên kinh ngạc kêu lên.
 
"Di! Có tu sĩ khác đang đến gần. Bất quá điều này cũng khó trách. Âm thanh lớn như thế thì chỉ sợ rằng tất cả các tu sĩ trong phương viên mấy ngàn dặm đều bị thu hút đến đây." Lệnh Hồ lão tổ cùng Bạch y nữ tử nghe vậy cả kinh, vội vàng nhìn theo ánh mắt Hàn Lập.
 
Chỉ thấy bên cạnh chiến đoàn phía xa xa quả nhiên mơ hồ có linh quang chớp động, thật sự là có một nhóm tu sĩ đang bay đến chỗ quang mang kỳ lạ cùng lục vân nọ.
 
"Tại sao lại là bọn họ? Bọn họ đến chỗ nguy hiểm này làm gì vậy kìa?" Hàn Lập sau khi dùng thần thức cẩn thận xem xét thì trong lòng đột nhiên chấn động.
 
Nhóm tu sĩ đang bay đến có ba người, trong đó có hai người hắn biết.
 
Một tu sĩ chính là Thiên Tinh Chân Nhân - người đã từng giao dịch với hắn, sau lưng mang theo hai con ác quỷ Khôi Lỗi. Nhưng giờ phút này trên người chúng đang có vô số vết thương, có con Khôi Lỗi chỉ còn lại có một cánh tay, tựa hồ đã trải qua kinh hiểm.
 
Một người còn lại chính là Đại trưởng lão Lạc Vân Tông - ngân phát lão giả họ Trình, sư huynh của Hàn Lập.
 
Về phần người cuối cùng đi cùng Trình lão giả là một lão giả xa lạ. Người này nguyên bổn tuổi tác rất cao nhưng hắn lại không biết lai lịch chút nào nên cũng có chút ngoài ý muốn.
 
Sau khi thấy rõ những người kia thì sắc mặt Hàn Lập trở nên âm lệ.
 
Xem ra bọn họ bị trận đấu kinh người ở phía xa hấp dẫn. Nói không chừng là nghĩ có tu sĩ đang tranh giành dị bảo. Nếu biết nơi này không những không có bảo vật mà ngược lại còn có ma vật cắn nuốt Nguyên Anh thì chắc chắn bọn họ sẽ chạy mất dép.
 
Bởi vì khoảng cách thật sự quá xa, Hàn Lập cho dù dùng Truyền âm thuật ngăn cản cũng đã chậm. Nhóm tu sĩ này trong nháy mắt đã tiếp cận khu vực chiến đấu. Chắc bây giờ Ngụy Vô Nhai vô cùng cao hứng vì có mấy người làm quỷ chết thay giúp hắn chia sẻ một chút áp lực nhưng nhóm ngân phát lão giả có thể gặp nguy hiểm.
 
Người khác thì kệ, Hàn Lập sẽ không quản đến nhưng vị "Trình sư huynh" này khi còn ở Lạc Vân Tông đối xử với hắn không tệ. Hắn luôn luôn là người ân oán rõ ràng nên chung quy không thể trơ mắt nhìn lão đi chịu chết, xem ra chỉ có thể đi tới một chuyển.
 
Hàn Lập trong lòng bất đắc dĩ thầm nghĩ.
 
Hắn vốn không có ý định lập tức rời đi nhưng cũng không tùy tiện trực tiếp tham gia vào trận đấu giữa cổ ma và Ngụy Vô Nhai mà lặng lẽ xem xét tình hình rồi mới tính.
 
Nếu Ngụy Vô Nhai chỉ hơi rơi xuống hạ phong thì hắn sẽ ra tay tương trợ, cuốn lấy Ma hồn kia. Dù sao thân là tu sĩ nhân loại, hắn cũng không muốn chứng kiến yêu vật đại khai sát giới và thôn phệ Nguyên Anh của tu sĩ ở trong cốc.
 
Nhưng nếu Ngụy Vô Nhai có khả năng hoàn toàn thất bại thì hắn cũng không muốn đem tống táng theo mà lập tức tẩu thoát để tự bảo vệ. Việc này chỉ có thể xem như chúng tu sĩ trong cốc gặp phải kiếp nạn. Đối thủ khiến cho ngay cả tu sĩ Nguyên Anh Hậu Kỳ cũng đại bại thì hắn cũng không có bản lãnh ngăn cơn sóng dữ, có thể bảo trụ tiểu mệnh của chính mình đã là tốt lắm rồi.
 
Nhưng bây giờ đám người ngân phát lão giả đã tùy tiện bay đến phía chiến đoàn, sắc mặt Hàn Lập biến đổi mấy lần, chỉ có thể cường ngạnh tiếp ứng.
 
Nếu thật sự gặp nguy hiểm, hắn sẽ dùng Huyết Ảnh Độn chạy trốn, chỉ là lúc thi triển bí thuật này cần phải nhắm chuẩn phương hướng nếu không sau khi dừng lại mà đụng phải cái khe hở không gian nào thì nguy hiểm không kém.
 
Không tới lúc vạn bất đắc dĩ thì Hàn Lập sẽ không sử dụng nó.
 
Sau khi tự đánh giá rõ ràng hết thảy, Hàn Lập đột nhiên quay người lại nhìn Lệnh Hồ lão tổ cùng bạch y nữ tử đứng một bên lạnh lùng nói:
 
"Đã có các đạo hữu khác ra tay tương trợ. Tại hạ tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn ma vật kia cắn nuốt Nguyên Anh của tu sĩ khác. Vô luận hai vị đạo hữu có tham gia hay không thì Hàn mỗ vẫn cứ đi trước một bước. Chỉ là bây giờ chúng ta cách chiến đoàn gần như thế thì sợ rằng Ngụy đạo hữu sớm đã phát hiện ra hai vị. Sau này có gì cũng khó mà ăn nói với Ngụy huynh."
 
Sau khi dùng ngữ khí có bảy phần cảnh cáo, ba phần uy hiếp xong, Hàn Lập giẫm chân hóa thành một đạo thanh hồng phá không bay thẳng về phía chiến đoàn.
 
Lệnh Hồ lão tổ cùng bạch y nữ tử sau khi nghe Hàn Lập nói xong thì sững sờ, nhất thời không biết nói gì.
 
Chỉ trì hoãn một chút thôi mà hắc tử quang mang kỳ lạ nọ cùng lục sắc tranh đấu ngày càng kịch liệt. Giờ phút này chỉ còn cách bọn họ hơn mười dặm. Với khoảng cách này nếu Ngụy Vô Nhai cố tình dùng thần thức thoáng đảo qua thì hai người bọn họ thật đúng là không có chỗ nào có thể ẩn nấp.
 
Mấy câu đó của Hàn Lập cũng không phải muốn đe dọa mà nói như vậy.
 
"Đi thôi! Hàn đạo hữu nói không sai. Ta thân là tu sĩ nhân loại, việc trừ ma vệ đạo cũng là chuyện nghĩa bất dung từ." Lệnh Hồ lão tổ khóe miệng khẽ mím lại cười khổ nhìn Bạch y nữ tử nói.
 
Nữ tử này sắc mặt âm trầm, đồng dạng biết quan hệ lợi hại trong đó nên cũng chỉ có thể khẽ gật đầu một cái.
 
Cũng may có nhiều tu sĩ xuất hiện, cho dù ma vật kia thực sự lợi hại thì việc bảo vệ bản thân cũng không khó.
 
Hai người này mang trong lòng tâm lý cầu may, hóa thành hai đạo hào quang bay tới.
 
Bọn họ không biết phía sau khoảng trăm dặm, vị Đại trưởng lão Ngự Linh Tông Đông Môn Đồ đang mang theo ba gã áo xanh chạy tới nơi này.
 
Nguyên bản Ngũ Hành Linh Anh chuyển hóa thành tu sĩ Nguyên Anh kỳ hôm nay chỉ còn lại có ba người. Hai người kia chắc đã chết trong khe hở không gian và cấm chế.
 
Nhưng nét mặt hắn không tỏ vẻ mất mát chút nào, ngược lại còn có chút hưng phấn, thỉnh thoảng nhìn phía chân trời xa xa nơi đang có linh khí ba động vô cùng kịch liệt. Cho dù hắn cách xa đó hơn trăm dặm cũng cảm ứng được rõ ràng. Hơn phân nửa là các tu sĩ vì dị bảo mà ra tay với nhau. Hắn tự nhiên là muốn đến xem xét, liệu có thể thừa nước đục thả câu được không. Ở một chỗ khác, trưởng lão họ Chung của Quỷ Linh Môn cũng mang theo một nhóm đệ tử bay về hướng này, sắc mặt cực kỳ âm trầm.
 
Lần này tiến vào Trụy Ma cốc mặc dù có sẵn lộ tuyến nhưng trên đường đi vẫn có hai gã đệ tử lọt vào khe hở không gian di động mà hình thần câu diệt.
 
Mà hắn hao tổn thiên tân vạn khổ mới tìm được linh thảo mục tiêu chủ yếu của chuyến đi này nhưng Linh Chúc quả đã bị người khác hái mất. Cho dù tu dưỡng của hắn thâm sâu đến mức nào đi nữa cũng thiếu chút nửa thổ máu.
 
Linh Chúc quả là mấu chốt để hắn có thể tiến vào Nguyên Anh hậu kỳ. Bởi vì dấu vết linh quả bị hái còn rất mới, ngoài ra do tính chất của nó nên kẻ kia phải lập tức tiến hành luyện đan, cho nên đối phương không thể trốn xa được.
 
Hắn lập tức mang theo đệ tử tìm kiếm chung quanh nhưng đáng tiếc không thu hoạch được gì cả.
 
Đang lúc hắn tức giận, chuẩn bị mang đệ tử theo trở về theo đường cũ thì kết quả đầu tiên là một trận khí lãng đánh tới thiếu chút nữa làm cho toàn bộ môn hạ đệ tử bị diệt. May mắn hắn mang theo một kiện Cổ Bảo phòng ngự đỉnh cấp nên mới tránh qua được kiếp nạn.
 
Tiếp theo xa xa lại truyền đến linh khí ba động kinh người, điều này làm cho hắn trong lòng khẽ động, lập tức nhớ tới tu sĩ mới hái Linh Chúc quả kia nên không nhịn được bay đến.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #843


Báo Lỗi Truyện
Chương 843/2446