Chương 790: Xâm chiếm


"Chuyện gì?" Hàn Lập xoay đầu nhìn Ngân Nguyệt liếc mắt một cái, trong mắt hiện lên thần sắc kỳ quái.
 
"Từ khi bị chủ nhân thu làm khí linh tới nay, chủ nhân tựa hồ chưa bao giờ để tiểu tỳ lấy khí linh hình thái để gia trì phi kiếm uy lực, cũng chưa bao giờ lấy thân phận khí linh gọi ra đối địch lần nào. Không biết chủ nhân có thể cho ta biết nguyên nhân không" Ngân Nguyệt chậm rãi hỏi.
 
"Ngươi nghĩ như thế nào mà lại hỏi chuyện này?" Hàn Lập nhướng mày có chút ngoài ý muốn.
 
"Không có gì. Tiểu tỳ cũng chỉ là thuận miệng hỏi một chút thôi. Dù sao Ngân Nguyệt thân phận chính thức chỉ là khí linh mà thôi." Ngân Nguyệt cúi đầu đẹp nhẹ giọng nói.
 
"Khí linh? ngươi cho rằng ngươi là khí linh bình thường sao? Khí linh bình thường căn bản không có linh trí, như thế nào lại hỏi dạng vấn đề này. Trên thực tế gọi về khí linh biến hóa mặc dù có thể khiến cho pháp bảo uy lực đại trướng, nhưng đối với thân mình khí linh mà nói lại tiêu hao không ít tinh nguyên. Thậm chí có chủ nhân thúc dục pháp bảo nhiều quá khiến cho khí linh tự động tiêu tán đi cũng không phải là chuyện chưa từng có. Mà đối với ta mà nói, ngươi dùng thân thể yêu hồ xuất hiện trợ giúp ta cũng không nhỏ. Không tới lúc vạn bất đắc dĩ thì ta sẽ không đem ngươi hóa thành khí linh ứng địch. Dù sao tu vi của ngươi hao tổn đối với ta mà nói cũng không có gì tốt." Hàn Lập sau khi trầm mặc trong chốc lát thì thản nhiên nói. Sau đó không nói gì nữa xoay người đi ra đại sảnh.
 
Ngân Nguyệt ở lại trong phòng, đôi mắt sáng chớp vài cái, trên ngọc dung hiện ra vẻ trầm tư, không biết suy nghĩ cái gì.
 
Sau chốc lát, nàng cúi đầu xem cái hộp ngọc trong tay một chút, khóe miệng dâng lên một tia cười khẽ rồi cũng đi ra ngoài. Trong mật thất, Hàn Lập chuẩn bị bắt đầu tu luyện đệ nhị nguyên anh thần thông.
 
Bí thuật bình thường thật sự không có cách nào có thể so sánh được với loại đại thần thông này cho nên Hàn Lập đã bắt đầu chuẩn bị từ lâu.
 
Lúc này, Hàn Lập đang ngồi khoanh chân dưới đất, trong tay cầm một cái đạm thanh sắc ngọc giản, tựa hồ đang đem thần thức tiến vào trong đó tìm hiểu vật gì đó.
 
Ngọc giản này chính là cái ngọc giản ghi lại "Huyền mẫu hóa anh thuật" nọ.
 
Một lát sau, Hàn Lập đem thần thức rời ra. Sau đó nhắm mắt ngẫm lại, hai tay bắt quyết, trong miệng phát ra vài tiếng chú ngữ trầm thấp, sau khi thân hình nhất ngưng thì lâu sau vẫn không nhúc nhích.
 
Phía trên thiên linh cái thanh quang chớp động. Một anh nhi có thanh quang vờn quanh bỗng hiện lên. Đây chính là nguyên anh mà Hàn Lập khổ tu hơn hai trăm năm mới có thể luyện thành.
 
Nguyên anh này thoạt nhìn so với mấy năm trước lộ ra vẻ cường tráng hơn một ít. Hai mắt đen láy, có vẻ rất có linh tính.
 
Lấy công phu Hàn Lập đã ngưng luyện nguyên anh mất gần mấy năm. Hắn cũng chỉ dám ở địa phương cực kỳ an toàn mới để nguyên anh xuất khiếu trong chốc lát. Nếu không vạn nhất có biến cố gì nguyên anh của Hàn Lập vốn yếu ớt dị thường sẽ gặp nguy hiểm.
 
Sau khi ở trên đỉnh đầu Hàn Lập trong chốc lát, Nguyên anh đảo mắt nhìn bốn phía trong mật thất. Trên người thanh quang chợt lóe, hóa thành một đoàn linh quang phiêu phù. Tiếp theo chậm rãi bay di chuyển trong mật thất. Lúc đầu tựa hồ có chút lạ lẫm nhưng dần dần Nguyên anh tựa hồ nắm được phương pháp phi hành. Thanh quang càng lúc càng nhanh, thậm chí đến cuối cùng cả mật thất chỉ thấy một đoàn thanh quang quỷ mị phiêu hốt không chừng. Chợt hiện, chợt biến làm cho người ta phải thán phục.
 
Một hồi lâu sau, Nguyên anh đột nhiên dừng độn quang lại, phiêu phù ở một góc mật thất tựa hồ nhớ tới cái gì. Hai cánh tay nhỏ bé trắng muốt bắt quyết. Linh quang chợt lóe. Nguyên anh bỗng nhiên biến mất, sau một khắc lại một lần nữa hiện ra trên đỉnh đầu Hàn Lập. Tuy nhiên sắc mặt thoáng có chút trắng bệch, tựa hồ đã tiêu hao không ít nguyên khí.
 
Đây chính là thần thông của nguyên anh, thuấn di thuật.
 
Nguyên anh này duỗi duỗi người, một lần nữa hóa thành một đạo thanh quang, nhập vào thiên linh cái Hàn Lập biến mất.
 
Hàn Lập mí mắt có chút động đậy, chậm rãi giương mắt, trong mắt hiện ra một tia ngưng trọng.
 
"Xem ra Nguyên anh trải qua mấy năm bồi luyện, cuối cùng chính thức đã ngưng cố. Mặc dù chưa thể so sánh cùng mấy lão quái vật Nguyên anh khác nhưng đối với việc bắt đầu tu luyện đệ nhị Nguyên anh thì không có phải lo lắng cả" Hàn Lập thì thào nói một câu.
 
Theo sau hắn đưa tay vỗ lên Túi Trữ Vật, một cái ngọc hạp xuất hiện ở trong tay, phía trên dán đầy phù chú.
 
Hàn Lập thần sắc ngưng trọng, tay áo phất một cái, các đạo phù chú tự động rơi ra. Tiếp theo hắn nhẹ nhàng giơ tay chỉ một góc nắp hộp, nắp hộp tự động mở ra để lộ ra một cái kim sắc viên cầu chói mắt bên trong.
 
Bên trong đúng là Mộc Linh Anh đang bị phong ấn.
 
"Ban đầu thi triển cách hồn thuật, bây giờ đã hoàn toàn có hiệu lực" Hàn Lập nhìn kim cầu nói thầm một câu.
 
Theo sau, hắn ngẫm nghĩ một chút rồi khoát tay. Năm ngón tay đặt trên kim cầu.
 
Một tiếng sét đánh vang lên, sau khi kim quang chớp động thì vô số đạo điện hồ nhỏ từ trên viên cầu bắn ra, bay nhanh vào trong tay Hàn Lập không thấy bóng dáng. Trong nháy mắt, kim cầu trong hộp tán ra, hiện ra một người bé nhỏ cỡ vài tấc màu bích lục. Người này mi thanh mục tú, đúng là bản thể Mộc Linh Anh .
 
Bất quá Mộc Linh Anh lúc này trên người cắm đầy những ngọn châm màu đen, hai mắt nhắm nghiền, bộ dáng hôn mê bất tỉnh. Mà số hắc châm này thỉnh thoảng lại lóe ra ánh lục quang nhè nhẹ, thoạt nhìn thật sự quỷ dị.
 
Hàn Lập không dám khinh thường, hai mắt híp lại cẩn thận đánh giá Mộc Linh Anh cùng số tế châm màu đen này một lần nữa.
 
Chứng kiến hết thảy tựa hồ không ra ngoài dự đoán, thần sắc mới hòa hoãn một chút, vươn một ngón tay chậm rãi chỗ trên trán hướng linh anh nhẹ nhàng điểm một cái.
 
"Phốc " một tiếng. Ngón tay chưa kịp ấn đến thì đầu ngón tay bỗng nhiên bộc phát ra một đoàn lục sắc quang to cỡ hạt đậu, theo sau hóa thành một đạo bích lục quang tuyến trực tiếp đâm vào trên trán linh anh.
 
Hàn Lập không hề vội vàng, cực kỳ trầm ổn tựa hồ muốn lục ti để dò xét tình huống trong cơ thể linh anh.
 
Sau một thời gian công phu chừng đủ ăn một bữa cơm, hắn thở ra một hơi, ngón tay thu lại đem lục sắc linh ti rút về rồi chợt lóe lên biến mất.
 
Sờ sờ cằm một chút, Hàn Lập hơi trầm ngâm rồi đột nhiên giơ tay, nhất thời tế châm màu đen đang cắm đầỳ thân hình linh anh hóa thành trăm đạo hắc mang bay vụt vào trong tay áo.
 
Mà linh anh vẫn đang hôn mê bất tỉnh nằm ở trong ngọc hạp, bộ dáng vẫn chưa thanh tỉnh.
 
Hàn Lập tựa hồ trong lòng chủ ý đã định, không có chần chờ, hai tay bắt một cái thủ ấn cổ quái, xông đến trước Mộc Linh Anh đánh ra một đạo pháp quyết.
 
Nhất thời linh anh nhẹ nhàng từ trong hộp ngọc bay ra lên trên đỉnh đầu Hàn Lập. Tay chân tự động cử động, khoanh chân ngồi xuống, mặt đối mặt đứng bất động đối diện với Hàn Lập.
 
Hàn Lập nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, trong tâm thúc dục pháp quyết, chỗ thiên linh cái chợt thanh quang đại phóng, tự thân nguyên anh lần nữa hiện lên.
 
Lúc này đây, trên mặt nguyên anh không có lộ ra vẻ cười đùa, ngược lại khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị, lộ ra vẻ ngưng trọng .
 
Nó vừa nhấc đầu, ánh mắt rơi vào trên người Mộc Linh Anh đối diện đang không nhúc nhích.
 
Thân hình khẽ nhúc nhích, nó bay đến chỗ đối diện Mộc Linh Anh, đồng dạng khoanh chân ngồi xuống.
 
Mộc Linh Anh bản thể dài chừng hai tấc, mà nguyên anh Hàn Lập thì chỉ cao cỡ một tấc, hai người đứng chung một chỗ tự nhiên có vẻ một lớn một nhỏ, không quá phối hợp.
 
Nhưng lúc này, nguyên anh Hàn Lập hé cái miệng nhỏ nhắn, trong miệng hàm hồ nói ra vài câu chú ngữ tối nghĩa.
 
Sau đó há miệng, một đoàn thanh sắc tinh thuần linh khí, trực tiếp phun tới trên mặt Mộc Linh Anh.
 
Nhất thời khuôn mặt linh anh vừa động, chậm rãi giương đôi mắt, chỉ là nhãn thần ngốc trệ, không có chút thần thái nào, chẳng khác nào Khôi Lỗi.
 
Nhưng Nguyên anh Hàn Lập lại như gặp đại địch, hai cái tay nhỏ bé bắt quyết nhanh như gió, hai mắt trợn trừng thật to, nhìn đối phương chằm chằm, hai con ngươi cũng không chớp một cái.
 
Đột nhiên từ trong mắt nguyên anh bắn ra hai đoàn hà quang trực tiếp rót vào trong mắt Mộc Linh Anh.
 
Nhất thời thân hình hai người đồng thời chấn động, tiếp theo Mộc Linh Anh trong miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết thống khổ. "Vù…" một tiếng, trực tiếp từ trên không trung rơi xuống, trên mặt đất lăn lộn tựa hồ phải trải qua sự hành hạ cực kỳ đau khổ.
 
Mà Nguyên anh Hàn Lập vẫn vững vàng phiêu phù ở trên không trung, nhưng trên khuôn mặt nhỏ cũng đồng dạng thống khổ không chịu nổi, nhưng bộ dáng còn có thể mạnh mẽ khắc chế.
 
Trong mật thất, tiếng kêu thống khổ đứt quãng, chợt to chợt nhỏ duy trì liên tục một ngày một đêm, thanh âm mới dần dần biến mất.
 
Vừa qua hai ngày sau, Hàn Lập vẻ mặt mệt mỏi đi ra khỏi mật thất nhưng trong ánh mắt mơ hồ mang theo một tia hưng phấn.
 
Lúc đầu sợ hãi cường hành xâm chiếm thần thức Mộc Linh Anh, có khả năng bị phản phệ. Cho nên Hàn Lập lúc đầu cũng không có lập tức làm phép đệ nhị Nguyên anh. Mà lúc đó dùng một loại bí pháp cách hồn thuật trong Huyền Âm Kinh thi triển trên người Mộc Linh Anh. Làm cho thần thức bị châm pháp khí tác động mà yếu dần đi.
 
Thời gian dài như vậy trôi qua, bản nguyên thần thức Mộc Linh Anh tự nhiên không thể thấp hơn được nữa.
 
Ở dưới tình huống này, Hàn Lập dựa vào thần thức cường đại không dưới Nguyên Anh Hậu Kỳ của mình, mạnh mẽ xóa đi một điểm linh thức cuối cùng của Mộc Linh Anh, đương nhiên là thành công.
 
Linh anh thần thức hôm nay đã bị cường hành xóa đi, rồi đem một bộ phận thần thức của mình rót vào trong đó. Sau đó đem linh anh này dùng bí pháp thu vào trong cơ thể, chậm rãi tiến hành đồng hóa cùng thích ứng.
 
Mặc dù nói còn có khả năng thần thức bị linh anh đồng hóa nhưng Hàn Lập tự giữ thần thức của mình ngưng trọng dị thường, hơn phân nửa sẽ không gặp phải việc này. Hơn nữa cho dù thực sự xảy ra việc này chuyện, hắn nhiều lắm là bỏ qua bộ phận thần thức này. Lấy thần thức cường đại của hắn hiện nay thì bộ phận này cho dù bị hao tổn cũng sẽ không ảnh hưởng nhiều đến linh trí .
 
Mà quá trình đồng hóa này diễn ra với thời gian dài ngắn thế nào thì cũng khó mà nói. Có khả năng ba năm năm năm, mà cũng có khả năng bảy tám năm, thậm chí là hơn mười năm. Cơ bản khác biệt giữa người này và người khác.
 
Hàn Lập nguyên bản cũng không quá hy vọng vào công dụng của đệ nhị nguyên anh này trong hành trình đi Trụy Ma Cốc, bởi vậy cũng không có sốt ruột.
 
Hắn sau khi ra mật thất, nghỉ ngơi và hồi phục một ngày thì phải đi phường thị mua một số tài liệu luyện khí, sau đó lại ở trong luyện khí thất hơn nửa tháng mới lần nữa đi ra.
 
Bất quá trong tay lại có mười mấy cái cự đinh pháp khí lớn nhỏ, tùy ý biến ảo.
 
Hàn Lập mang theo chúng trực tiếp chạy đến phiến ao đầm nơi bắt Tuyết Vân Hồ trước kia.
 
Khi xuất hiện tại thạch thất trong lòng núi, Hàn Lập nhìn thấy Thi Tiêu vẫn bình yên nằm ở trên bãi đá, mặc dù đã sớm đoán trước nhưng trong lòng vẫn thở phào một hơi.
 
Hắn từ trong Túi Trữ Vật móc ra một cái kim phù ngọc hạp, rồi lại đem ngân sắc cự đinh chặn lại, sau đó hai mắt khép hờ nhìn về phía Thi Tiêu.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #790


Báo Lỗi Truyện
Chương 790/2446