Chương 776: Lạt thủ vô tình


"Tịch Tà Thần Lôi!" Nguyên bản đang nổi giận muốn thi triển ma đạo bí thuật công kích, hắc bào nữ tử cả kinh kêu lên một tiếng.
 
Không chờ nàng nói gì thêm, Hàn Lập hai vung tay lên, một mảnh kim võng rền vang tiếng sấm chụp xuống.
 
Nữ nhân này trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ, thân thể hóa thành một mảnh khói nhẹ, bắn quay về, nguy hiểm né qua kim võng vây khốn.
 
Hàn Lập mặt không chút thay đổi, sau lưng Phong Lôi Sí đột nhiên thi triển, người bỗng nhiên biến mất không thấy.
 
Hắc bào nữ tử thấy cảnh này, lập tức nhớ tới có lời đồn liên quan đến Hàn Lập, vội vàng hai tay bắt quyết, thân hình nhẹ nhàng nhoáng lên.
 
Thân hình trở lên mơ hồ, bảy tám nữ tử giống nhau như đúc cùng lúc xuất hiện. Đám nữ tử này phảng phất như chân thân, động tác giống nhau, đột nhiên giải tán lập tức hướng bốn phương tám hướng bay đi.
 
Tất cả đều hóa thành từng đạo hoàng mang, làm cho người ta nhận không ra người nào mới là chân thân của hắc bào nữ tử!
 
Ngân sắc điện hồ chớp động, Hàn Lập phát ra một tiếng sấm rất nhỏ, thân hình đã hiện ra chỗ nữ tử ban đầu đứng.
 
Nhìn đông đảo độn quang tứ tán, hắn không chút hốt hoảng, ngược lại khóe miệng phiếm ra một tia cười lạnh.
 
Linh lực trong mắt đột nhiên quán nhập, lam mang sâu trong đồng tử chớp động, thi triển ra thần thông minh thanh linh nhãn .
 
Hàn Lập ngước đầu nhìn hướng xa xa.
 
Chỉ thấy tất cả hoàng mang cũng quang ảnh ảm đạm. Linh khí mỏng manh, tất cả đều như là hư ảnh.
 
Hàn Lập trong lòng cả kinh, vội vàng ngoảnh sang bên cạnh. Nhưng bỗng nhiên phát hiện một bóng ảnh cơ hồ nhạt như khói lặng yên không tiếng động hướng sau lưng hắn độn tới. Nữ nhân này lợi dụng ảo ảnh để phân tán sự chú ý của hắn đồng thời chân thân lẩn ra ngoài. Lại nhân cơ hội ẩn nặc một bên muốn đánh lén.
 
Nữ nhân này xem như tài cao gan lớn.
 
Nếu không phải hắn có thanh minh linh nhãn thần thông. Chỉ bằng vào linh thức thì thật đúng là không thể phát hiện được tung tích. Nữ nhân này độn thuật rất cao, chỉ sợ cũng không hề dưới Ngân Nguyệt.
 
Hàn Lập trong lòng có chút hoảng sợ nhưng cũng không nói gì. Quay người lại, trực tiếp hướng về phía cự viên bay đi. Giống như không có phát hiện ra, tiếp tục đuổi theo hắc bào nữ tử.
 
Luồng khói nhẹ đã bay đến phía sau Hàn Lập cách mấy trượng. Sau khi thoáng một cái. Thân hình nữ nhân này vô thanh vô tức hiển hiện ra. Một bàn tay dài cỡ một tấc, lấp lóe hoàng mang như tia chớp xuyên thẳng vào sau lưng Hàn Lập.
 
Xem phương hướng, vừa chuẩn vừa độc, xem vị trí đúng là chỗ trái tim. Nếu bị một trảo nữ nhân này đánh trúng, trái tim khẳng định sẽ bị nghiền nát bấy, nhục thân tan nát.
 
Nhưng ngay lúc nữ nhân xuất thủ, thân hình Hàn Lập đồng thời phảng phất như tùy ý động một chút. với tốc độ lấy mắt thường khó thấy quay chuyển lại, trực tiếp hướng về phía nữ tử.
 
Miệng khẽ nhếch, kim mang từ trong miệng tuôn ra.
 
"A" Hắc bào nữ tử sắc mặt tái nhợt không còn hạt máu, thân hình vội vàng tránh sang một bên.
 
Nhưng đã chậm. Khoảng cách gần như thế, căn bản không thể nào tránh được.
 
"Bịch" một tiếng, một đạo kim hồ từ trong miệng Hàn Lập phun ra, đánh vào trên đầu vai nữ tử.
 
Một trận khét lẹt truyền tới. Nữ nhân này hét thảm một tiếng, từ không trung rơi xuống.
 
Mà Hàn Lập hai cánh sau lưng khẽ rung lên một cái, cả người trong tiếng lôi minh nháy mắt đã biến mất. Nhưng bỗng trong ánh điện quang xuất hiện sau lưng nữ tử, thủ chưởng bao bọc bởi lam diễm, nhẹ nhàng đặt trên cổ nữ tử.
 
"Xoạt" một tiếng. Một tầng lam băng dày đã đóng băng toàn thân nữ nhân này.
 
Hắc bào nữ tử chỉ cảm thấy toàn thân mát lạnh, đã không biết gì nữa. Cả người hóa thành một băng tượng, từ không trung rơi thẳng xuống.
 
Hàn Lập phiêu phù ở giữa không trung vẫn không nhúc nhích. Nhưng sớm đã chuẩn bị tốt, tay kia giương lên, vô số điện hồ lộ ra, kết thành kim võng bao lấy bên ngoài băng tượng.
 
Hàn Lập trên mặt chợt lóe vẻ âm hàn, băng trên người kim quang nổi lên, theo tiếng nổ, thân hình hắc bào nữ tử vì vậy hóa thành một từng mảnh băng nhỏ, biến mất vô tung vô ảnh.
 
Trong điện võng lưu lại duy nhất một người mặt đẹp như trong tranh, chính là nguyên anh nữ tu. Nguyên anh này sắc mặt trắng bệch, tựa hồ biết Ích Tà Thần Lôi lợi hại, vẻ mặt đầy sợ hãi.
 
Hàn Lập ánh mắt chớp động một chút, kim hồ trong tay run lên, tựa hồ sẽ tiêu diệt nguyên anh này.
 
Nguyên anh hắc bào nữ tử lại đột nhiên hét ầm lên:.
 
"Ngươi không thể giết ta. Ta là bạn lữ của Tấn quốc ma đạo Âm La Tông tông chủ . Ngươi nếu giết ta, bản tông sẽ nhất định cùng ngươi không chết không thôi"
 
" Bạn lữ của Âm La Tông tông chủ!" Nghe lời này, Hàn Lập lạnh lùng nhìn nguyên anh này một chút, đột nhiên không nói một tiếng, điện võng cầm trong tay buông ra, xoay người đi. Nguyên anh đầu tiên là ngẩn ngơ rồi lập tức mừng rỡ, từ khe hở bay độn ra. Nhưng trong đầu tràn đầy ý niệm ác độc sau khi thoát thân sẽ trả thù Hàn Lập như thế nào.
 
Nhưng lúc này, từ hơn mười trượng xa, Hàn Lập trong lòng lại thoáng thúc dục pháp quyết.
 
Nguyên bổn kim võng đang buông ra một chút, chợt căng ra rồi một chút đem nguyên anh nữ tu này gắt gao bao lấy. Lập tức điện hồ đánh tới, âm thanh lôi minh bạo liệt ra.
 
Nguyên anh của hắc bào nữ tử, ngay cả tiếng gào thét cũng không kịp phát ra, cứ như vậy hôi phi yên diệt.
 
"Đã đem nhục thân của ngươi hủy diệt. Chẳng lẽ lại thả ngươi trở về để báo thù sao?" Hàn Lập dường như bất đắc dĩ lầm bầm một câu. Thở dài một hơi.
 
Tiếp theo cũng không quay đầu lại, hướng về phía cự viên bay đi.
 
Từ lúc hắc bào nữ tử bay tới, đến lúc Hàn Lập dùng Ích Tà Thần Lôi diệt sát. Xem ra có chút phức tạp, nhưng chỉ là chuyện trong nháy mắt.
 
Lão giả khô gầy xa xa không phải không nghĩ đến chuyện cứu trợ nữ nhân này, ngay lúc nữ nhân này gặp nạn, trong nháy mắt dậm chân, hóa thành một mảnh kim quang bắn thẳng đến.
 
Nhưng vào lúc này, đột nhiên từ một phía khác bay vụt đến một đạo dị quang màu phấn hồng, hóa thành một mảng hồng sắc vân vụ lớn, trực tiếp cùng kim quang đối kháng.
 
Sau một trận thanh âm ầm ầm, đám mây này mặc dù bị công kích tản ra, nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng đỡ được kim quang.
 
Kim quang thu liễm, hiện ra thân hình lão giả khô gầy. Vị tu sĩ này khuôn mặt xanh mét, gắt gao nhìn đám mây màu phấn hồng chằm chằm chằm chằm, hai mắt bốc hỏa.
 
Hắn thật sự không biết, nếu Âm La Tông tông chủ biết bạn lữ của mình bị giết, rốt cuộc sẽ nổi giận thành bộ dáng gì nữa.
 
Nhất thời đem Hàn Lập cùng người cản đường hận đến nghiến răng nghiến lợi!
 
Trong mây mù lại truyền đến một trận cười âm nhu. Theo sau mây mù dần dần tiêu tan, lộ ra mọt bóng người bên trong, đây là một gã thanh niên tướng mạo tuấn mỹ âm nhu.
 
Đúng là Hợp Hoan Tông Vân Lộ lão ma!
 
"Hàn đạo hữu, ngươi cứu ta đi ra. Ta cũng giúp ngươi một lần, sau này lão phu cũng không nợ ngươi cái gì." Lão ma này cười hắc hắc, thoáng nhìn Hàn Lập nói.
 
Hàn Lập lúc này vừa mới diệt sát hắc bào nữ tử xong, bay độn phóng tới, sau khi nghe vậy, thản nhiên nói:.
 
"Có thể cứu được đạo hữu chỉ là chuyện tấu xảo. Hàn mỗ chưa bao giờ nghĩ tới chuyện muốn đạo hữu báo đáp cái gì. Nhưng thật ra Chúc thần sư trước mắt, sợ rằng không phải hai người chúng ta có thể đối phó được. Huống hồ đạo hữu tưởng rằng người này thân cô thế cô sao?"
 
Nói xong như thế, Hàn Lập ánh mắt hướng phía sau lão giả khô gầy đảo qua.Chỉ thấy Hắc bào nhân còn đang thao túng luyện thi liều mạng trốn tránh bị cự viên giết hại, bóng đại quân pháp sĩ đối diện như đại hắc phiến đi lên.
 
Cho dù Vân Lộ lão ma gan lớn như vậy, nhưng nhìn thấy nhiều pháp sĩ như vậy, sắc mặt cũng khẽ biến.
 
Lão ma này trong lúc bị một số thanh sắc Hỏa Điểu cản lại, Hàn Lập phải dùng hai khối lôi châu mới may mắn cứu ra. Đang lúc Hàn Lập chuẩn bị liên hợp với lão ma này, đang đánh giá tình hình để hành động thì.
 
Âm La Tông thả ra rất nhiều đồng giáp luyện thi, toàn loại Hàn Lập chưa từng thấy.
 
Đề Hồn thú trong Linh thú túi bên hông lập tức bắt đầu tao động, bộ dáng hưng phấn dị thường.
 
Hàn Lập bởi vì đã hoàn toàn luyện hóa Minh Hồn Châu, tự nhiên cảm ứng rất rõ ràng.
 
Lúc này do tò mò mà đem thả ra. Kết quả Đề Hồn vừa ra khỏi túi linh thú, lập tức thân hình nhanh chóng biến lớn, hóa thân thành một con hắc sắc cự viên, đem thi khí của đám luyện thi này thôn hấp cực nhanh.
 
Điều này làm cho Hàn Lập cũng cảm thấy kinh ngạc.
 
Đề Hồn Thú có thể cắn nuốt tinh hồn yêu quỷ. Điểm này Hàn Lập dũng biết rõ ràng nhưng là dĩ nhiên đối với luyện thi do tu tiên giả luyện ra cũng có tác dụng, cũng có chút ngoài ý liệu.
 
Không biết là Đề Hồn Thú nguyên vốn có năng lực thiên phú, hay là do sau khi tiến hóa mới có thứ thần thông cổ quái này.
 
Nhưng mặc kệ như thế nào. Đối với Hàn Lập mà nói, đây là một việc vui ngoài ý muốn.
 
Nhưng bây giờ đối mặt với nhiều pháp sĩ quây lại đây như vậy. Hàn Lập cùng Vân Lộ lão ma sau khi nhìn nhau liếc mắt một cái, trong lòng bỗng nhiên sinh thối ý.
 
Nhưng Đề Hồn Thú còn đang trong đám luyện thi, không kiêng nể gì tàn phá bừa bãi, cứ để con thú này ở chỗ này như vậy, Hàn Lập cũng không muốn.
 
Làm Hàn Lập đang định dùng Minh Hồn Châu khống chế Đề Hồn lặng lẽ rút lui quay về, thì sau lưng bọn họ đột nhiên truyền đến tiếng cười to ha ha. "Không cần sợ. Hàn đạo hữu đã có dị thú có thể đối phó với đám luyện thi này, những người này giao cho ta đối phó" Nghe tiếng nói, đúng là thanh âm của Long Hàm.
 
Hàn Lập trong lòng vừa động. Vội vàng quay lại nhìn, chỉ thấy ngoài xa hơn mười trượng, Long Hàm mang theo một nhóm tu sĩ đi tới, dừng trong độn quang nhìn bọn họ. Hàn Lập trong lòng mừng rỡ, trách không được lúc đó, đám pháp sĩ không có lập tức hướng bọn họ phát ra công kích, xem ra là do đã phát hiện ra viện binh phía sau nên mới thận trọng như vậy .
 
Long Hàm vừa nhìn hình dáng Hàn Lập có chút yêu hóa, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc nhưng lập tức tỏ vẻ như không có gì xảy ra.
 
Bây giờ không phải là lúc tìm hiểu căn nguyên. Chúng tu sĩ ánh mắt đều nhìn về phía pháp sĩ đối diện.
 
Lúc này trên chiến trường, sau khi trải qua một phen khổ chiến, rốt cục bắt đầu phân ra thắng bại một chút.
 
Song phương thắng bại đã có thể phân biệt một chút, nhưng xét về đại thế mà nói, thiệt hại của các bên cũng không sai biệt lắm. Bất quá, đây cũng không phải đơn giản là luận bàn với nhau. Thất bại cố nhiên hơn phân nửa là khó giữ được tiểu mệnh, nhưng có thắng thì cũng trả giá đắt, pháp lực tiêu hao bảy tám thành. Nói vậy nhưng rất nhanh cả hai bên đều đã bị cuốn vào trong chiến đấu.
 
Long Hàm mới vừa rồi phái một số tu sĩ khác qua để Phượng Băng cùng nữ tu họ Bạch hợp thành chiến đoàn, thay thế bạn lữ. Vì chỉ có vợ chồng hai người bọn họ liên thủ, mới có thể chính thức phát huy được thực lực của bọn họ.
 
Chuyện đã đến bước này. Vô luận Long Hàm hay là lão giả khô gầy cũng không có nói gì nữa .
 
Long Hàm hướng về phía đối diện, nhẹ nhàng vung tay lên.
 
Có thể giữ lại đến bây giờ còn chưa ra tay, số tu sĩ này tự nhiên đều là hạng người tinh nhuệ. Lúc này trên người chúng tu sĩ phía sau linh quang cùng các màu pháp bảo đều xuất hiện, thanh thế đại công kích.
 
Pháp sĩ đối diện cũng không phải là tầm thường, đồng dạng không cam lòng yếu thế mà tế khởi các loại linh khí.
 
Nhất thời tu sĩ pháp sĩ, hai đơn vị chiến quân cuối cùng đầy đủ sức lực, mạnh mẽ ngạnh kháng cùng nhau.
 
Mặc dù đối diện đưa ra một vị thần sư Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng bên này có Vân Lộ lão ma, Long Hàm cùng ba bốn vị tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, liên thủ cũng có thể miễn cưỡng ứng phó được.
 
Hàn Lập nguyên định gia nhập hàng ngũ vây công lão giả khô gầy, nhưng khi ánh mắt hướng tới thanh sắc cự cầm bên kia một cái thì không khỏi biến sắc mấy lần.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #776


Báo Lỗi Truyện
Chương 776/2446