Chương 762: Địch mưu khải


Hàn Lập lẳng lặng ngồi xuống trong phòng, không biết qua bao lâu, vốn bởi vì tiêu hao linh lực chạy tới, đã dần dần hồi phục đến trạng thái cao nhất.
 
Khi hắn nhìn kỹ tình huống trong cơ thể, trên mặt lộ ra một tia cười nhè nhẹ.
 
Thanh Nguyên Kiếm Quyết tu luyện từ tầng thứ mười về sau, rõ ràng về phương diện hồi phục linh lực cảm thấy tăng lên không ít, đây coi như là một sự kinh hỉ ngoài ý muốn.
 
Trong lòng nghĩ vậy, sau khi Hàn Lập trầm ngâm một chút, tự tay từ trong áo lấy ra một cái hộp gỗ đen thui phát sáng, trên hộp gỗ được dán một cái phù lục cầm chế, thanh quang chớp động.
 
Nắm tay hướng trên mặt hộp phất một cái, phù lục bị bóc ra, hóa thành một đạo ánh sáng xanh bay vào trong tay áo.
 
Hàn Lập lại dùng một ngón tay hướng trên hộp gõ một cái, nhất thời nắp hộp tự động mở ra, lộ ra vật bên trong.
 
Đó là một cái đại phù đầy phù văn, lẳng lặng nằm trong hộp, mà bên ngoài phù mơ hồ có huyết sắc dao động qua lại.
 
Tay Hàn Lập khẽ chỉ lên tấm phù, nhất thời phù lục bắn ra, sau khi xoay quanh một cái liền rơi nhẹ xuống tay.
 
Hắn tốn hao mấy ngày công phu, liên tiếp thất bại ba lần, cuối cùng mới luyện chế thành công phù lục này. Mặc dù không biết uy lực thế nào, nhưng có thể khẳng định uy lực Hàng Linh Phù này so với miêu tả trong phương pháp luyện chế thấp hơn không ít.
 
Dù sao ba lần luyện phù thất bại, đã làm cho giao hồn cấp tám nọ mất đi một nửa hồn lực, hiệu lực chân chính chỉ có thể kiểm tra trong thực chiến mà thôi.
 
Hàn Lập lấy tay vuốt ve phù văn bên ngoài phù lục, lâm vào trầm tư, thần sắc khó đoán.
 
Lúc Hàn Lập đang ngồi xếp bằng tĩnh tọa trong phòng, tại nơi dừng chân của pháp sĩ cách đại doanh Thiên Nam hơn mười dặm, trong một gian thạch thất bên dưới đất sâu cỡ hai ba mươi trượng, cũng có vài nhân vật thần bí đang vây quanh cái bàn đá thương lượng chuyện gì.
 
Năm nam hai nữ, trong đó có một nam một nữ thân mặc áo đen, không cách nào nhìn thấy khuôn mặt.
 
Mặt khác có hai người mà Hàn Lập biết. Một người là nữ tử họ Nhạc trong cuộc chiến Hoàng Long Sơn ngày đó, đã thúc dục cổ đăng làm cho hắn gặp không ít phiền phức. Còn một người khác chính là trung niên nho sinh Trọng thần sư đã đuổi giết hắn mấy ngày, làm cho hắn đại thương nguyên khí.
 
Ba tên nam nữ còn lại, phân biệt là lão giả khô gầy đen thui, một tên lùn thân cao không tới bốn thước, cùng với một gã đại hán cẩm y tướng mạo đường đường.
 
"Nhạc thượng sư, dầu thánh chuẩn bị như thế nào? Phải biết rằng thời gian đốt đèn thánh nhiều ít ra sao, đều liên quan đến thời gian dài ngắn để thánh cầm xuất hiện tại thế giới này. Không thể để xảy ra rủi ro." Mặt lão giả khô gầy đầy nếp nhăn, nhưng hai mắt trong suốt, ngồi ở một góc bàn đá thản nhiên nói với nữ tử họ Nhạc.
 
"Chúc thần sư xin cứ yên tâm. Cuộc chiến này quan hệ đến sinh tử tồn vong của bộ tộc chúng ta, ta đã đem dầu thánh được chứa đựng hơn ngàn năm của tộc ta mang tới, cũng đủ chống đỡ thánh cầm đánh xong trận này." Nữ tử áo xanh họ Nhạc mặt mày nghiêm nghị nói.
 
"Trọng huynh, đại trận linh thuật ngươi tổ chức, hẳn là cũng không có vấn đề chứ? Pháp sĩ chúng ta đối với tu sĩ Thiên Nam mà nói, về pháp khí vô luận là số lượng hay chất lượng cũng đều thua kém đối phương không chỉ một bậc. Cũng chỉ có thể dựa vào đại trận linh thuật áp chế công kích của đối phương." Lão giả xoay mặt hướng trung niên nho sinh hỏi.
 
"Không có vấn đề, ta bỏ ra trăm năm nghiên cứu pháp trận linh thuật đâu phải là để chơi. Ta đã đem nhiều loại đại trận cải tiến cũng truyền lại cho bọn hắn. Nếu tu sĩ Thiên Nam vẫn còn sử dụng loại pháp trận linh thuật vốn có đem ra trận chiến này, bọn hắn chắc chắn sẽ thất kinh." Nho sinh bình tĩnh nói.
 
"Vậy thì tốt. Tất huynh, ngay từ đầu hỗn chiến, ngươi làm cho tất cả pháp sĩ cao cấp trước hết hãy gọi về Hư linh thú tấn công để hấp dẫn công kích của đối phương, tận lực tiêu hao pháp lực của tu sĩ. Phòng tông chủ, chuyện này còn cần sự phối hợp của cự thú của ngươi." Lão giả khô gầy đối với gã lùn dặn dò hai câu, lại đối với nam tử áo đen khách khí nói.
 
"Trước khi khai chiến, ta sẽ đem cự thú này giao cho các ngươi. Bất quá, chuyện tình quý tộc hứa đáp ứng chúng ta, sau khi chuyện này thành công sẽ không đổi ý chứ?" Nam tử áo đen sau khi đáp ứng, lại thâm ý nói một câu.
 
"Đổi ý? Phòng huynh nói đùa sao? Sau khi cùng tu sĩ chiến đầu, Mộ Lan tộc chúng ta sao lại làm ra chuyện ngu xuẩn đắc tội quý tông? Tốt xấu gì Âm La Tông các ngươi cũng là một trong mười đại Ma Tông của Đại Tấn. Một khi Mộ Lan tộc chúng ta đoạt được Thiên Nam, cũng sẽ chỉ tận lực củng cố nghỉ ngơi dưỡng sức, giao mấy phàm nhân cho quý tông quản lý cũng không phải là chuyện tình gì lớn. Dù sao mấy phàm nhân này đều là người Yến tộc, sinh tử của bọn họ, chúng ta sẽ không mảy may quan tâm." Ánh mắt lão giả khô gầy chớp động vài cái, lãnh khốc nói.
 
"Vậy thì tốt. Lúc này, nếu không phải trấn tông chi bảo Quỷ La Phiên của Âm La Tông chúng ta bị đám gia hỏa chính đạo phá hủy, cần đại lượng sinh hồn đến chữa trị, bổn tông tuyệt sẽ không xen vào chuyện tranh đấu của pháp sĩ các ngươi cùng tu sĩ Thiên Nam. Nếu thu thập đại lượng sinh hồn tại Đại Tấn, khẳng định sẽ bị đám gia hỏa chính đạo ra mặt dây dưa. Mặc dù chúng ta không sợ bọn họ, nhưng chữa trị bảo vật không thể chậm trễ." Sau khi nam tử áo đen gật đầu, thanh âm không mang theo cảm tình nói.
 
"Mặt khác, hiện tại sinh hồn chết đi của người tu tiên trong đại chiến, cũng sẽ thuộc về bổn tông. Điểm này, Chúc thần sư không có ý kiến chứ?" Nữ tử áo đen cũng mở miệng nói chuyện, thanh âm vừa thô vừa nhỏ, cùng dáng người mảnh khành không cân xứng, khiến cho người ta lần đầu nghe được khẳng định sẽ bị hù dọa.
 
"Sinh hồn tu sĩ, chúng ta hiển nhiên sẽ không quan tâm. Nhưng là sinh hồn của pháp sĩ, các ngươi cũng có thể phân biệt mà thả đi chứ? Các ngươi đoạn thời gian trước, không hề kiêng nể thu thập sinh hồn chết trận, làm cho ba cái lão gia chúng ta rất là bị động. Chúng ta có thể tại phương diện khác bồi thường." Vừa nghe lời này, thần sắc lão giả khô gày khẽ biến, sau đó nói.
 
"Cái này có thể không được. Âm hồn của tu sĩ cùng pháp sĩ, nguyên vốn là không có gì khác nhau, căn bản không cách nào phân ra. Hơn nữa đừng nói là có biện pháp phân biệt, tu sĩ pháp sĩ chết đi khẳng định sẽ có hàng ngàn hàng vạn, ngươi bảo đám người chúng ta phân biệt như thế nào? Ba vị thần sư không lẽ định hủy kế hoạch này sao chứ?" Nam tử áo đen khép hờ hai mắt, đồng tử trong nháy mắt biến thành màu xanh biếc, quanh thân toát ra hàn khí âm sâm.
 
Nho sinh họ Trọng cùng gã lùn họ Tất thấy vậy, trong lòng thầm tức giận, mặc dù chưa có cử động gì, nhưng một người thì ngân mang trên người hơi lộ ra, một người thì hồng quang trên mặt chớp động, đồng thời nhìn chằm chằm nam tử áo đen không nói.
 
Đại hán cẩm y cùng nữ tử họ Nhạc, cũng lạnh lùng nhìn nam tử áo đen, mặt lộ vẻ không vui.
 
Phải biết rằng việc thu thập sinh hồn pháp sĩ chết trận này, đã sớm làm cho những người này rất là bất mãn. Nếu không phải thật sự không thể buông bỏ ma tu Tấn Quốc này, chỉ sợ đã sớm trở mặt.
 
"Khụ! Dừng tay, các ngươi làm cái gì. Phòng tông chủ chính là khách nhân Chúc mỗ tự mình mời tới, chẳng lẽ ngay cả mặt mũi tại hạ các ngươi cũng không cấp?" Lão giả sau khi ho nhẹ một tiếng, sắc mặt trầm xuống.
 
Mà nữ tử áo đen một bên, môi cũng khẽ nhúc nhích hướng nam tử áo đen truyền âm đến nói cái gì đó.
 
Nam tử hắc bào nghe vậy, lục quang trong mắt dần dần thối lui, hàn khí quanh thân cũng quỷ dị tiêu thất không thấy bóng dáng.
 
Đám người nho sinh thấy vậy, sau khi thở nhẹ một hơi, linh lực trên người cũng tán đi.
 
Bọn họ cũng rất rõ ràng, bất chấp nhìn đối phương không thuận mắt ra sao, nhưng tình hình hiện tại, cũng không thể xảy ra nội chiến.
 
"Như vậy đi, sinh hồn các ngươi có thể lấy đi, nhưng là phải lén lút tiến hành sau chiến đấu, quyết không thể làm cho những người khác nhìn thấy, Nếu không chúng ta thực không thể áp chế những người dưới tay." Lão giả khô gầy sau khi do dự một chút, mới cắn răng một cái nói.
 
"Được rồi, điều kiện này, bổn tông có thể đáp ứng." Ánh mắt nam tử áo đen sau khi chớp động vài cái, cũng lùi một bước gật đầu đáp ứng.
 
Đám người nho sinh mặc dù có chút không quá hài lòng, nhưng cũng chỉ có thể như thế.
 
"Phương pháp đổ đấu của quý tông thật sự có thể làm sao? Cẩn thận khéo quá lại hóa vụng. Phải biết rằng, Thiên Nam cũng có ma tu, đừng để cho đối phương liếc mắt một cái liền thấy rõ." Đại hán cẩm y năy giờ vẫn không nói chuyện, đột nhiên nói một câu.
 
"Ma tu? Bọn chúng chẳng qua chỉ là hiểu một chút công pháp tu luyện thô thiển, liền tự cho là thông minh đem pháp quyết ma công cải sửa toàn bộ. Làm sao biết được lợi hại chính thức của thượng cổ ma công." Nam tử hắc bào cười lạnh một tiếng, khinh thường nói.
 
"Có đúng không! Nhưng nghe nói một vị trưởng lão trong tông, tựa hồ đã bị một vị tu sĩ Thiên Nam cùng cấp trong nháy mắt diệt sát. Ta xem Phòng tông chủ tốt hơn là không nên coi thường." Khóe miệng của gã lùn nhếch lên, hơi châm chọc nói.
 
Ánh mắt nam tự áo đen phát lạnh, hừ lạnh một tiếng, cũng không có phản bác.
 
Nhưng nữ tử áo đen lại thừa dịp mở miệng.
 
"Thiếp thân kỳ thật đang muốn nói đến việc này, tên tu sĩ phóng ra kim hồ kia, đối với Âm La Tông chúng ta có chút tác dụng, chúng ta hy vọng ba vị thần sư đem hắn cho chúng ta xử lý. Không biết ý mấy vị thần sư như thế nào."
 
"Giao cho các ngươi!" Lão giả khô gầy nghe vậy, trầm ngâm một lát.
 
"Như thế nào, điểm điều kiện nhỏ này, ba vị cũng không chịu đáp ứng sao?" Nữ tử áo đen phảng phất có chút bất mãn, thanh âm phát ra càng khó nghe. "Nếu là một gã tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, giao cho hai vị đạo hữu hiển nhiên không có vấn đề. Nhưng bên trong nếu liên quan đến pháp bảo Kim Lôi Trúc, việc này liền không dễ như vậy." Lão giả nhìn nữ tử áo đen chằm chằm, mặt cười một cách quỷ dị, không nhanh không chậm nói.
 
"Chúc đạo hữu đã đoán được." Tâm tình nữ tử áo đen khẽ trầm xuống, có chút giật mình.
 
"Thảo nguyên Mộ Lan chúng ta mặc dù thiếu thốn, nhưng tu tiên giới tam đại thần mộc, lão giả cũng biết một chút. Người biết đến Ích Tà Thần Lôi mặc dù không nhiều lắm, nhưng lại không thể gạt được mấy người chúng ta." Lão giả nhàn nhã nói.
 
"Một khi ngươi đã biết Ích Tà Thần Lôi, hẳn biết Ma Tông chúng ta không thể để vật ấy rơi vào tay người khác, các ngươi có điều kiện gì cứ việc nói thẳng." Nam tử áo đen nhìn ra dụng ý đối phương, trực tiếp lạnh lùng hỏi.
 
"Rất đơn giản, ta muốn quý tông lần này ngoài trừ mang hơn mười đầu cự thú đến, còn phải mang theo không ít đồng giáp luyện thi. Hy vọng đến lúc mấu chốt của trận đánh ngày mai, Phòng huynh có thể đem thi binh này thả ra, trợ giúp tộc ta một tay. Dù sao cho dù chúng ta chuẩn bị có đầy đủ di nữa, cũng không biết tu sĩ bên kia ứng địch như thế nào. Hiển nhiên muốn cẩn thận một chút." Nếp nhăn trên hai gò má lão giả nhẹ nhàng run lên, như cười như không nói.
 
"Ồ! Không nghĩ tới Chúc đạo hữu đối với bí thuật của bổn tông biết không ít. Mặc dù đồng giáp thi binh luyện chế khá dễ dàng, nhưng nếu một lần tổn thất nhiều như vậy, đối với phát triển của bổn tông sau này cũng rất bất lợi. Nếu là điều kiện này, vậy tên tu sĩ Thiên Nam sử dụng Ích Tà Thần Lôi kia, là phải do các ngươi bắt sống giao cho bổn tông." Nam tử áo đen sau khi suy nghĩ một chút, cũng không có cự tuyệt mà nói ra điều kiện của mình.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #762


Báo Lỗi Truyện
Chương 762/2446