Chương 746: Nghĩa muội


"Lữ huynh, quý tông vẫn chưa nhận được tin tức gì của Hàn trưởng lão hay sao?" Một lão già ngồi đối diện với Lữ Lạc khách khí hỏi.
 
Vị này tên là Từ Trường Cảnh, có tu vi Nguyên Anh sơ kỳ, trưởng lão Thủy Ảnh Tông của Thiên Đạo Minh vừa mới đến Thiên Nhất thành hôm qua, trước kia cũng có vài lần gặp Lữ Lạc.
 
"Tạm thời chưa có. Sao vậy? Từ huynh cũng quan tâm tới Hàn sư đệ ư?"Lữ Lạc đầu tiên là ngẩn ra những rất nhanh đã mỉm cười trả lời.
 
"Ha ha, tất nhiên rồi. Nghe ý huynh hình như cũng có đạo hữu khác từng hỏi qua vấn đề này. Cũng khó trách khi chưa đến đây ta đã từng nghe qua rất nhiều truyền ngôn liên quan đến Hàn đạo hữu. Hắc hắc, tu vi chỉ có Nguyên Anh sơ kỳ vậy mà lại chạy thoát khỏi tay của Mộ Lan thần sư, đúng là rất khó tin, đó không phải là điều chúng ta có thể làm được. Hơn nữa ta từng nghe nói vị Hàn đạo hữu này mới kết nguyên anh được có mấy năm. Không biết việc này thật hay giả? Nếu vậy thì đúng là kinh người!" Từ Trường Cảnh cười trả lời.
 
Vừa nghe lão già nói như vậy thì vài tu sĩ còn lại cũng liếc nhau một cái. Tất cả đều rất hứng thú nhìn về phía Lữ Lạc
 
Những tin đồn về Hàn Lập bọn họ ít nhiều cũng đều nghe qua nhưng còn chuyện tình liên quan đến việc Hàn Lập mới kết Nguyên Anh thì chưa có nghe ai nói cả.
 
"Cái này? Hàn sư đệ quả đúng là mới tiến vào Nguyên Anh chưa lâu." Lữ Lạc chần chừ một chút nhưng cũng hiểu việc này sớm muộn gì người khác cũng biết nên không chút giấu giếm, lập tức thừa nhận.
 
Những người ngồi trong đại sảnh không khỏi biến sắc.Thậm chí có hai người còn hít sâu một hơi.
 
"Hàn trưởng lão tuổi trẻ mà đã giỏi như vậy thì sau này nhất định có khả năng tiến vào Nguyên Anh hậu kỳ. Tại hạ trước tiên là chúc mừng Lữ huynh, sự hưng thịnh của Lạc Vân Tông chỉ trong ngày một ngày hai mà thôi. Đến lúc đó Thiên Đạo Minh chúng ta cũng sẽ tăng thêm một vị đại tu sĩ nữa". Từ Trường Cảnh càng giật mình, trong giọng nói còn mang theo chút hâm mộ.
 
Mấy người còn lại cũng không sai biệt lắm. Đồng dạng nói vài câu khen tặng.
 
Trong lòng Lữ Lạc cũng có đôi chút tự đắc nhưng ngoài miệng lại nói vài lời khiêm nhường.
 
"Dù Hàn trưởng lão đã chạy thoát khỏi tay của Thần sư nhưng e là bị thụ thương không nhẹ. Nếu không tại sao lâu vậy mà vẫn chưa thấy xuất hiện? Lữ huynh tốt nhất là nên cử nhiều người đi tìm kiếm một chút. Nếu không đủ, bổn môn có thể phái thêm vài đệ tử trợ giúp." Một trung niên nhân có đôi mi dài thô lên tiếng, thanh âm đôi chút lãnh đạm.
 
"Chuyện này Lữ mỗ cũng không hiểu rõ lắm. Chắc là sư đệ đang ở tại một nơi nào đó để tĩnh dưỡng, phục hồi nguyên khí." Nghe thế trong lòng Lữ Lạc cũng có chút căng thẳng nhưng lập tức thần sắc bình thường, trả lời.
 
Lữ Lạc cũng là lão già sống lâu thành tinh rồi nên tất nhiên rất dễ dàng nhận ra chút ghen tức trong giọng nói của đối phương.
 
Vị này là một trưởng lão thuộc tông phái mạnh nhất của Thiên Đạo Minh "Loan Minh Môn", đôi phu thê trưởng lão của môn phái này nếu liên thủ thì có thể chống cự lại tam đại tu sĩ của Thiên Nam, nếu không thì sao họ có thể ngồi ở ghế trên được.
 
Bây giờ nghe nói trưởng lão Lạc Vân Tông sau này có thể tiến vào Nguyên Anh hậu kỳ nên trong lòng có chút không thoải mái, âm thầm dội một gáo nước lạnh.
 
Nhưng biểu hiện ra ngoài lại rất chính trực khiến người khác không thể vặn hỏi được gì.
 
Không khí có chút xấu hổ nhưng đột nhiên có một đạo hồng quang từ bên ngoài bay vào, rất nhanh bắn về phía Lữ Lạc.
 
Mọi người vừa thấy liền chăm chú nhìn.
 
Lữ Lạc cũng vô cùng kinh ngạc nhưng vẫn hướng về phía hồng quang khẽ ngoắc tay một cái.
 
Nhất thời hồng quang biến thành một đoàn liệt hỏa rơi xuống tay hắn.
 
Thần thức Lữ Lạc lập tức đắm chìm vào trong đó nhưng một lát sau khuôn mặt khẽ lộ vẻ kinh hỉ.
 
"Hàn sư đệ của bổn tông đã vào thành. Bây giờ đang dừng chân tại cứ địa của tông môn. Lữ mỗ xin cáo từ trước." Trong lòng hắn khó kiếm chế nổi hưng phấn, vội vã giải thích môt câu rồi cáo từ.
 
Nhìn thấy thế những người khác đồng dạng đều trợn trừng mắt, hiện lên đủ loại thần sắc.
 
Ai cũng không nghĩ đến việc mình vừa nhắn đến vị Hàn trưởng lão kia thì ngay lập tức đối phương đã xuất hiện.
 
Từ Trường Cảnh vuốt ve chòm râu như là đang suy nghĩ cái gì đó, còn trung niên nhân mi dài kia nhìn có vẻ bình thường nhưng nếu để ý kĩ sẽ thấy ở sâu trong mắt hiện lên vẻ âm trầm.
 
Thiên Nhất thành dù mới được kiến tạo nhưng cả tứ địa thế lực, vô luận tông môn lớn bé đều có nơi cứ địa.
 
Dựa theo thế lực phạm vi thì hình thành bốn khu vực lớn.
 
Tất nhiên trung tâm sẽ là khu vực công cọng. Một vài tán tu danh tiếng sẽ ở tại nơi đó.
 
Thiên Đạo Minh ở khu tây thành, Lạc Vân Tông lại ở phía nam của khu này, chiếm cứ một địa phương lớn hơn mười mẫu.
 
Lần này đến đây Lạc Vân Tông mang theo hơn hai trăm đệ tử, tất cả đều có tu vi trên Trúc Cơ kỳ, tu vi Kết Đan kỳ cũng có tầm sáu bảy người, cơ hồ chiếm hơn phân nửa thực lực của tông.
 
Hôn nay tại đại sảnh trú ngụ của Lạc Vân Tông, Hàn Lập đang ngồi trên một chiếc ghế ở giữa, tay chống cằm, vẻ mặt thản nhiên.
 
Đứng hai bên tả hữu là một nam một nữ, nam là hồng sam lão giả Phong chủ Hỏa Vân Phong và nữ là nữ tử họ Tống của Bạch Phượng Phong.
 
Lão già áo hồng khuôn mặt kính cẩn, nữ tử họ Tống cũng vậy nhưng trên khuôn mặt hiện lên vẻ phức tạp, đôi mắt sáng lưu chuyển không hiểu đang nghĩ cái gì.
 
Đúng lúc này thì Lữ Lạc vội vàng từ bên ngoài tiến vào đại sảnh, vẻ mặt vui mừng khi thấy Hàn Lập.
 
"Hàn sư đệ, đệ rút cuộc cũng đã trở về rồi. Hơn nửa năm qua đệ thật khiến cho ta vô cùng lo lắng."
 
"Thật mệt nhọc cho sư huynh rồi, ngày đó bị tổn thương nguyên khí, đệ đành phải tìm nơi tĩnh dưỡng một thời gian. Đệ nghe nói Điền Thiên thành thất thủ nên vô cùng lo lắng cho mọi người." Hàn Lập đứng lên, sau khi mỉm cười liền mô tả qua loa một chút.
 
"Không có việc gì là tốt rồi. Mà mấy vị sư điệt khác tại sao không ra chào Hàn sư đệ vậy?" Sắc mặt của Lữ Lạc bớt đi chút lo lắng nhưng sau khi liếc qua lại trở nên âm trầm hỏi.
 
"Bẩm báo sư thúc, Vũ sư đệ bọn họ đang thay phiên công việc, hiện tại đang tập hợp tán tu lại." Hồng sam lão giả cung kính đáp.
 
"Ồ thì ra là vậy. Không thể trách bọn hắn được." Lữ Lạc sau khi nghe giải thích, sắc mặt mới trở lại bình thường.
 
Lúc này Hàn Lập mới mỉm cười nói.
 
"Đệ lần này trở về mới phát hiện ra mình trở nên nổi tiếng. Chuyện có quan hệ với đệ hình như truyền ra ngoài không ít thì phải!"
 
Hắn trên đường có nghe một vài tu sĩ nói chuyện về mình nên không khỏi cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
 
"Ha ha! Về chuyện này ta đang muốn nói rõ cùng sư đệ đây, hai người các ngươi lui ra đi. Ta muốn cùng Hàn sư thúc của các ngươi nói chuyện riêng một lát." Lữ Lạc ha ha cười, đang muốn nói nhưng sau đó ánh mắt dừng lại trên hồng sam lão giả và nữ tử kia, lạnh nhạt phân phó một câu.
 
Hai người tất nhiên không chậm trễ vội vàng vâng dạ lui ra ngoài. Chỉ là cô gái kia trước khi ra ngoài ánh mắt còn liếc nhìn Hàn Lập một cái.
 
Trong lòng Hàn Lập có chút tự hỏi nhưng thần sắc vẫn không đổi giống như không phát hiện ra điều gì cả.
 
Từ sau khi gặp hắn, ánh mắt của nữ tử họ Tống kia có chút không đúng. Hình như muốn nói gì với hắn nhưng lại do dự mãi.
 
Hàn Lập tuy kì quái nhưng vẫn không chủ động lên tiếng hỏi.
 
"Sư đệ à, đệ giấu giếm ta cùng sư huynh đến khổ. Nếu có thần thông như vậy, sao lại không nói sớm một chút?!" Thấy hai vị sư điệt đã đi ra, Lữ Lạc trước khi bắt đầu lại cười khổ một tiếng, oán giận nói.
 
"Đệ đúng là mới ngưng kết nguyên anh mà. Sư huynh chẳng phải là không biết. Làm gì có thần thông to lớn đâu, tất cả chỉ là lời đồn phóng đại mà thôi." Hàn Lập lắc đầu bất đắc dĩ nói.
 
"Được rồi! Sư đệ không cần quá khiêm tốn đâu. Tuy Mộ Lan thần sư là kẻ địch nhưng những nhận xét đối với đệ chắc chắn sẽ không sai biệt nhiều lắm. Tuy nhiên khiến ta và sư huynh càng kinh ngạc chính là sư đệ có thể lừa gạt được một nữ tử Nguyên Anh của Yểm Nguyệt Tông. Điều đó khiến hai người bọn ta cực kỳ bội phục đó haha…" Lữ Lạc cười rất gian trá, vẻ mặt quỷ dị nói.
 
"Sao? Sư huynh đã gặp Uyển nhi rồi à?" Sắc mặt Hàn Lập có chút biến đổi, hỏi.
 
Trước khi chia tay hắn có đưa cho Nam Cung Uyển một cái ngọc giản để nói thoáng qua một chút về thân phận của nàng nhưng theo ý tứ trong lời nói hôm nay của Lữ Lạc thì hai người hình như đã biết rõ mọi chuyện xảy ra.
 
"Đúng vậy! Nam Cung tiên tử đã đem mọi chuyện ra nói rõ với Trình sư huynh rồi, mà hiện tại sư đệ cũng không cần lo lắng gì cả." Lữ Lạc hình như nhìn ra tâm sự của Hàn Lập mỉm cười nói.
 
"Lời này của huynh là có ý gì?" Hàn Lập nhướn mày có chút không hiểu hỏi.
 
"Sư đệ vẫn chưa biết sao? Mấy tháng trước Yểm Nguyệt Tông đột nhiên truyền ra tin tức Nam Cung tiên tử tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma nên đã vẫn lạc. Hôn ước cùng Ngụy Ly Thần của Hóa Ý Môn đã được giải trừ. Trong khi đó Trình sư huynh đột nhiên nhận một nữ tử tên là Uyển nhi làm nghĩa muội, đồng thời còn muốn gả cho sư đệ làm đạo lữ song tu, không biết ý sư đệ thế nào?" Lữ Lạc nháy nháy mắt, cười hì hì hỏi Hàn Lập.
 
"Uyển nhi đã bái Trình sư huynh làm nghĩa huynh?" Hàn Lập nghe xong liền trợn mắt há hốc mồm.
 
"Không sai! Sư huynh đã nói thế. Chỉ cần tu sĩ Thiên Nam đánh lùi được người Mộ Lan, đến lúc đó sẽ quang minh chính đại cử hành song tu đại điển của đệ với nghĩa muội. Cho dù một số người hoài nghĩ nhưng gạo đã nấu thành cơm, bọn họ sao dám đắc tội với cả Thiên Đạo Minh chúng ta. Ngay cả Ngụy Vô Nhai có biết đi chăng nữa thì dưới tình huống liên thủ cự địch, chỉ có thể nhắm mắt cho qua mà thôi. Hơn nữa danh tiếng hiện nay của sư đệ cũng không phải là nhỏ. Người Yểm Nguyệt Tông và Hóa Ý Môn hơn phân nửa sẽ giả vờ như không biết chuyện đó." Lữ Lạc ra vẻ sành sỏi nói.
 
Nghe xong việc này sắc mặt Hàn Lập có chút phức tạp, sau khi im lặng một lúc lâu mới thở dài một hơi, chậm rãi nói:
 
"Lần này vì sự việc của đệ mà đã khiến cho hai vị sư huynh phí tâm. Ân tình này đệ xin ghi nhớ trong lòng."
 
Dù Hàn Lập chỉ nói đơn giản mấy câu nhưng khiến cho Lữ Lạc vô cùng mừng rỡ. Hắn và Trình sư huynh hao tổn bao nhiều tâm cơ mới khiến cho vị sư đệ này nhận lấy một mối ân tình đó.
 
Có những lời này dù Hoàng Phong Cốc có muốn chiêu dụ Hàn Lập, phỏng chứng hơn phân nửa sẽ không thể nào thành công.
 
"Ha ha! Hàn sư đệ và hai sư huynh chúng ta đều là người một nhà, hà tất phải khách khí như thế. Đúng rồi, Nam Cung cô nương khi nghe tin sư đệ mất tích thì có chút lo lăng, nguyên muốn tự mình đi tới đây nhưng Trình sư huynh phải thuyết phục mãi mới ngăn được. Dù sao tu sĩ Yểm Nguyệt Tông và Hóa Ý Môn ở đây không ít, khi chưa chính thức cử hành song tu đại điển cùng sư đệ thì tốt nhất là Nam Cung sư muội không nên gặp mặt bọn họ. Về vị thiếp của sư đệ thì huynh đã kêu đệ tử hộ tống về rồi. Nơi đây sẽ xảy ra đại chiến, thực sự quá nguy hiểm." Trong lời nói của Lữ lạc bao hàm ý tứ vô cùng thân thiết.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #746


Báo Lỗi Truyện
Chương 746/2446