Chương 735: Tương kế tựu kế


Sau một tiếng thét vang lên, nguyên anh xà quái trong kim mang hóa thành một đám khói xanh, phiêu phiêu tán đi.
 
Lại nói tiếp phụ linh thuật này, cũng là một loại thượng cổ bí thuật cực kỳ ác độc trong ma đạo, nên hiển nhiên bị Ích Tà Thần Lôi khắc chế mạnh mẽ. Ngay cả thuật thuấn di cũng chưa có cơ hội thi ra, liền biến mất vô ảnh vô tung.
 
Đại hán trọc mi phía xa, miệng mở to, hồi lâu sau cũng không thể đóng lại.
 
Lão giả họ Mã thần sắc coi như trấn định, nhưng vẻ khiếp sợ trong mắt hiển nhiên không cần phải nói.
 
Thấy hai người kinh hãi như vậy, trong lòng Hàn Lập sớm đã đoán trước, cũng không có lộ ra dị sắc. Thân thủ hướng Túi trữ vật rơi xuống trên mặt đất cùng phi xoa màu xanh nọ, sau khi dùng thần thức quét sơ qua, đột nhiên đem hai vật ném cho đại hán.
 
"Mặc dù người là chúng ta giết, nhưng cũng nên để pháp bảo cùng những thứ bên trong Túi trữ vật còn nguyên giao cho Ngự Linh Tông. Như vậy, Ngự Linh Tông càng không thể nói cái gì." Hàn Lập nhìn hai người, chậm rãi nói.
 
"Lời Hàn huynh rất có lý, vậy thì y theo đi!" Có lẽ biểu hiện thuấn sát phụ linh xà mới vừa rồi của Hàn Lập, làm cho tinh thần đại hán trọc mi từ trong hoảng sợ vẫn chưa phục hồi, nên không có chút nào phản đối, theo tiềm thức liền gật đầu đồng ý.
 
Còn Mã lão giả thì sau khi đánh môi qua lại vài cái, cũng không có gì phản đối, mà xấu hổ đem pháp bảo giới xích thu lại.
 
Lúc đầu Hàn Lập diệt sát tên hắc bào nhân kia, còn có thể nghĩ là do đối phương khinh thường, cùng một chút vận khí tốt. Nhưng lần này tay không tiêu diệt một con quái vật phụ linh tu vi có thể so với Nguyên Anh trung kỳ, đã đả kích hai người rất lớn.
 
Hai người cơ hồ không hẹn mà cùng đoán, vị trưởng lão Lạc Vân Tông mới tiến vào này, chẳng lẽ thần thông không hề dưới Nguyên Anh hậu kỳ.
 
Khi loại ý nghĩ này hiện ra, cũng khó trách hai người thất thố như vậy.
 
"Nếu chuyện này đã giải quyết, vậy Hàn mỗ xin về trước nghỉ ngơi. Khi pháp sĩ đến, đạo hữu cứ gọi ta." Thần sắc trên mặt Hàn Lập như thường, bình tĩnh nói.
 
"Hàn huynh xin cứ việc. Nơi này ta cùng Mã đạo hữu sẽ thu xếp." Trong giọng nói của đại hán bất giác mang theo một tia kính sợ.
 
Hàn Lập nghe vậy cười cười, chắp tay, xoay người hướng bên ngoài điện đi ra.
 
Mới vừa rồi dùng Kiềm Lam Băng Diễm cùng Ích Tà Thần Lôi đánh hạ xà quái phụ linh nọ, Hàn Lập cũng là bất đắc dĩ. Trong lòng hắn biết nếu không chủ động ra tay, chỉ bằng vào đại hán trọc mi cùng lão giả cũng sẽ rất khó ngăn cản quái xà thoát vây. Dù sao quái vật sau khi phụ linh tu vi rất cao, nếu đào tẩu được, khẳng định sẽ vô cùng hâu hoạn.
 
Huống hồ sau khi hắn ngưng kết nguyên anh, thật sự cũng không cần phải giấu diếm toàn bộ thần thông bản thân.
 
Hiện tại cùng tình hình ở Loạn Tinh Hãi cũng không giống nhau.
 
Khi đó tu vi hắn thấp, thân ở chỗ xa lạ, hiển nhiên phải giấu diếm thực lực, để phòng ngừa những ánh mắt chú ý mà mang phải họa sát thân.
 
Nhưng hôm nay Nguyên Anh đã thành, bản thân nằm trong đám tu sĩ cao cấp của cả một giới, trừ rất ít vài người, còn những người khác đều không thể tạo thành uy hiếp quá lớn, sự lo lắng hiển nhiên cũng sẽ giảm.
 
Huống hồ bây giờ nhìn tình hình đại quân pháp sĩ xâm lấn, dù là hắn muốn tiếp tục giấu diếm thần thông, cũng là chuyện không có khả năng.
 
Ít nhất, sau cuộc tầm bảo tại thảo nguyên Mộ Lan, Quỷ Linh Môn cùng đám người Nam Lũng Hầu cũng đều biết thực lực của hắn không phải chuyện đùa. Theo đó, tốt hơn hết là đem bộ phận thực lực bản thân sớm lộ ra cho tốt, như vậy có thể đe dọa kẻ khác một chút.
 
Bằng không nếu thực sự bị tu sĩ cùng cấp khác cho rằng thần thông của mình yếu ớt, thì khó tránh sẽ xuất hiện một ít chuyện ức hiếp.
 
Đương nhiên vài chiêu sát thủ dùng để cứu mạng, Hàn Lập sẽ không dễ dàng hiển lộ trước mặt người khác.
 
Hàn Lập một bên suy nghĩ, một bên cảm ứng cảm giác kỳ dị Tử La Cực Hỏa bao lấy nguyên anh trong thân thể.
 
Mới vừa rồi bởi vì đối mặt quái vật phụ linh nọ, hắn đã đem toàn bộ Kiềm Lam Băng Diễm trong đám lửa này phóng ra hết, khó khăn lắm mới có thể trong nháy mắt đóng băng yêu xà này. Hiện tại lửa này một lần nữa hóa thành Tử La Cực Hỏa trở lại, nhưng lại có chút không ổn. Xem ra thúc dục uy lực ma diễm lớn như thế, quả nhiên là cùng cảnh giới tu vi có liên quan.
 
Trên mặt hiện ra một tia tự giễu, Hàn Lập hướng tiểu lầu chậm rãi đi đến.
 
"Lục huynh, hai người chúng ta thật sự là có mắt không tròng. Thần thông vị Hàn đạo hữu này sâu không lường được, thực lực ta xa xa cũng không thể sánh bằng." Lão giả họ Mã chờ Hàn Lập đi ra khỏi đại điện, thân ảnh dần dần biến mất, lúc này mặt mới mang vẻ cười khổ nói.
 
"Không sai. Mặc dù tu vi chỉ có Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng bằng vào kim sắc điện hồ cùng lam diễm không biết tên nọ, dù là tu sĩ nguyên anh trung kỳ gặp phải, e rằng cũng phải tránh lui ba thước." Đại hán trọc mi hiện lên một tia hâm mộ.
 
"Bất quá chuyện này đối với chúng ta mà nói cũng là một chuyện tốt. Có một vị đồng đạo cường đại như vậy, bọn pháp sĩ từ bên ngoài đến xâm phạm này, nói không chừng sẽ lãnh đủ." Lão giả họ Mã vừa cười vừa nói.
 
"Nói thế cũng đúng, bất quá mặc dù cái loại lam băng diễm này một điểm ấn tượng cũng chưa từng nghe nói, nhưng cái kim sắc điện hồ này dường như đã từng mơ hồ nghe qua, nhưng nhất thời lại không cách nào nhớ tới. Mã huynh có cái gì ấn tượng hay không?" Đại hán trọc mi hơi gật đầu, lại nhướng mày hỏi.
 
"Không có, ta còn là lần đầu tiên nhìn thấy kim sắc điện hồ, rốt cục là tu luyện cái công pháp gì, lại sắc bén như thế. Ngay cả nguyên anh gần như vô hình bị vây trong đó cũng không thể thuấn di ra." Lão giả họ Mã thì thào nói, nhớ lại tình hình vừa rồi, trong lòng mơ hồ có một tia hàn ý.
 
"Được rồi. Mặc kệ Hàn đạo hữu tu luyện cái loại thần thông gì, đối với chúng ta mà nói cũng là chuyện tốt. Hay là chúng ta thương lượng một ít chuyện ngày mai đi." Đại hán trọc mi nhăn mặt, tựa hồ không muốn nói tiếp về chuyện này, nhẹ nhàng nói cho qua.
 
"Chuyện ngày mai? Lục huynh nói thế là có dụng ý gì?" Lão giả ngẩn ra, có chút ký quái hỏi.
 
"Một khi người Mộ Lan đã cho gian tế động thủ phá hư đại trận, chúng ta cũng sẽ tương kế tựu kế." Hàn quang trong mắt đại hán chợt lóe, âm âm nói.
 
"Ý của Lục huynh là." Lão giả họ Mã lập tức có điều giác ngộ nói.
 
"Rất đơn giản, chúng ta."
 
Thanh âm của lão giả cùng đại hán trong đại điện đột nhiên thấp đi ba phần, thoáng một chút đã nói ra cái gì đó.
 
Một lát sau, trong điện vang lên tiếng cuồng tiếu của đại hán trọc mi, tựa hồ đối với kế hoạch của mình có chút đắc ý.
 
Giữa trưa ngày thứ hai, đang lúc mặt trời đứng bóng, nhiệt độ rất khó chịu, tiếng trống trận ầm ù vang lên, đại quân pháp sĩ đông đúc từ xa tiếp cận tới đây.
 
Chính là lúc này đây, tại vị trí giữa đội ngũ có thêm một con quái vật lớn.
 
Đây là một con cự thú màu rám nắng dài hai mươi trượng, cao ba mươi trượng.
 
Vừa nhìn thấy, tựa như là một con cự tê phóng đại lên mấy chục lần, tại trước mũi cự thú, một cái sừng lớn dài cỡ một trượng nhô lên khiến người khác chú ý. Trên thân hình to lớn kia có khoác một tầng chiến giáp đen thui phát sáng, bên trên mơ hồ có các loại chú văn chớp động, vừa nhìn đã biết giá trị xa xỉ.
 
Đừng nhìn cự thú này khổng lồ như thế, nhưng lại tinh thông phi hành thuật, dưới bốn chân đều đạp trên các đám mây quái dị màu xanh, khiến cho thân hình cực kỳ linh hoạt, không hề có vẻ chậm chạp vụng về.
 
Tại trên người cự thú, có một nữ tử xinh đẹp tuổi chừng đôi mươi đang ngồi xếp bằng.
 
Chân tay nữ tử để trần, khuôn mặt thanh tú, nhưng trong đôi mắt đẹp lại có một cỗ sát khí như ẩn như hiện. Trong đôi mắt sáng lưu chuyển thỉnh thoàng có lãnh quang chớp động, một thân quần áo màu xanh ngắn gọn.
 
Mà pháp sĩ cao gầy cùng Quật Diệu xuất hiện hôm qua thì một trái một phải đứng ở hai bên sườn cự thú, phảng phất đối với nữ tử này rất cung kính.
 
"Ô!" Chưa tiếp cận khoảng không trên Hoàng Long Sơn, mặt nữ tử áo xanh trên cự thú hiện lên vẻ kinh ngạc khẽ "ô" một tiếng.
 
"Như thế nào, Nhạc thượng sư phát hiện cái gì chăng?" Quật Diệu không khỏi mở miệng hỏi.
 
"Ừm! Có chút cổ quái." Dị sắc trong đôi mắt nữ tử chớp động, chậm rãi nói.
 
"Chẳng lẽ sự tình có biến? Người nọ không có đắc thủ?" Pháp sĩ cao gầy ngơ ngác, có chút lo lắng nói.
 
"Cái này không nhất định, các người tự mình xem một chút đi." Nữ tử này thản nhiên nói, sau đó hai mắt nhắm lại, không hề nói gì thêm.
 
Pháp sĩ cao gầy cùng Quật Diều nhìn nhau liếc mắt một cái, có chút kỳ quái đồng thời thả ra thần thức, hướng phía trước chậm rãi tìm kiếm.
 
Một lát sau, hai người hiện lên biểu tình ngạc nhiên.
 
Quật Diệu giật mình nói:
 
"Chuyện gì đã xảy ra, sương mù này đã tản ra. Chẳng phải là đã cùng người nọ nói rõ ràng, chờ chúng ta đến công kích được một nửa thì mới đột nhiên phá đi cấm chế, đem toàn bộ tu sĩ giết hết sao. Hiện tai cấm chế này lại mở rộng ra, chẳng lẽ phát sinh ra chuyện gì?"
 
"Không biết, đợi một lát, chúng ta nhìn kỹ lại rồi nói." Pháp sĩ cao gầy chần chờ nói.
 
Nghe lời nói của hai người, mặt nữ tử trên cự thú không chút thay đồi, không nói một lời.
 
Vì thế đại quân pháp sĩ tiếp tục đi tới, dưới tiếng nói của pháp sĩ cao gầy, tất cả pháp sĩ đều lập tức đề cao mười hai phần cảnh giác.
 
Lộ trình ngắn ngủi còn lại cũng không có cái gì khác thường.
 
Các pháp sĩ thuận lợi đi tới chỗ trên không hôm qua, chỉ là lúc này đây, chứng kiến tình hình phía dưới, tất cả pháp sĩ cũng không nhịn được dao động một trận.
 
Vụ hải màu xanh vốn tồn tại chỗ này, đã không còn sót lại chút gì, lộ ra Hoàng Long Sơn và một đám đình đài lầu các trên đỉnh núi.
 
Chỉ là kiến trúc vốn tinh xảo dị thường, tất cả đều trở nên nát vụn đen thui, cũng có mấy chỗ có khói xanh lượn lờ dâng lên, phảng phất như bị đại hỏa thiêu đốt, thoạt nhìn cực kỳ thê lương. Mà cả đỉnh núi yên tĩnh không tiếng động, tựa như không có ai.
 
Đại quân pháp sĩ phải trái chia ra,nữ tử áo xanh vội vàng điều khiển cự thú đi về phía trước, tất cả các pháp sĩ khác đều cung kính nhìn về thân ảnh xinh đẹp trên cự thú, dao động nhất thời bị dẹp yên xuống. Hai người Quật Diệu cũng đồng thời theo sát nữ tử này đi tới.
 
Nữ tử nhìn thấy tình hình trước mắt, đôi mắt sáng lưu chuyển, sau khi im lặng trong chốc lát, ban tay khẽ phất mái tóc, khóe miệng nổi lên một tia cười lạnh.
 
"Không được, mặc dù sương mù đã tan đi, nhưng bên trong còn có cấm chế cách ly thần thức của chúng ta, nên không cách nào cẩn thận dò xét tình hình bên trong." Mặt pháp sĩ cao gầy mang vẻ kinh nghi nói.
 
"Không sai, tình huống chúng ta chứng kiến hiện tại, cũng có thể chỉ là huyễn tượng mà thôi. Bằng không, nếu người nọ thật đã đắc thủ, như thế nào đến bây giờ còn không liên lạc với chúng ta." Quật Diệu cũng nghi ngờ nói.
 
"Vậy theo ý tứ của hai vị thượng sư, chúng ta đành chỉ đứng ở chỗ này, chuyện gì cũng không làm sao?" Thanh âm nữ tử trong trẻo nhưng lạnh lùng nói.
 
"Đương nhiên không phải, chỉ là chúng ta muốn cẩn thận một chút. Cũng có thể là người nọ thành công một nửa, sau khi bị người ta phát giác đuổi giết liền thoát khỏi nơi đây. Mà những tu sĩ khác đã dứt khoát buông tha cho nơi đây, vì vậy bỏ đi." Pháp sĩ cao gầy phán đoán nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #735


Báo Lỗi Truyện
Chương 735/2446