Chương 731: Thiên Sát Chân Ma Công


Sau khi Mã lão giả liếc mắt nhìn họa trục, sắc mặt liền vô cùng tái mét. Vật trong tay xuất hiện rất nhiều lỗ thủng, tựa như tấm lưới, rõ ràng đã bị hư hại đến nỗi không thể hư hại thêm được nữa.
 
"Đáng tiếc, nếu Quật Diệu đạo hữu không vội thoát ra, cũng không vận dụng hỏa linh nguyên lực, ở bên trong chồng đỡ trong chốc lát mà nói thì, tám chín phần là pháp lực tu sĩ nọ sẽ giảm đi, sẽ chủ động triệt hồi trận đồ. Lúc này Quật Diệu đạo hữu cũng đã hao tổn không ít nguyên khí, hai người người nào cũng không thể chiếm được thượng phong nữa." Hắc bào nhân có chút tiếc hận nói. Pháp sĩ cao gầy nọ nghe vậy sửng sốt, sau khi nhìn xuống xem một chút, trên mặt lộ vẻ có sở ngộ.
 
Sắc mặt lão giả họ Mã chuyển đổi lúc xanh lúc trắng nhiều lần, không nỡ vứt bỏ quyển trục trong tay, sau khi thu vào trong Túi trữ vật, liền hung tợn hướng Quật Diệu đối diện trừng mắt.
 
Quật Diệu thấy ánh mắt như thế của lão giả, hừ lạnh một tiếng, chân đạp hỏa giao bên dưới, hỏa diễm trên người một lần nữa cuồn cuồn lên, hồng quang lại hiện ra.
 
"Quật thượng sư, dừng tay. Đấu pháp lần này, hai người như thế nào cũng chỉ có thể ngang tay mà thôi. Bây giờ pháp lực hai người cũng tiêu hao quá nhiều, nếu lại tái đấu, cũng sẽ không có kết quả gì." Pháp sĩ cao gầy đột nhiên tại không trung lớn tiếng mở miệng ngăn cản cử động của Quật Diệu sau đó lại nhìn đại hán trọc mi, ý tứ lời nói này cũng là nói cho đại hán trọc mi và tu sĩ Thiên Nam nghe.
 
Trọc mi đại hán nghe vậy có chút ngoài ý muốn, nhưng sau khi cùng Cốc Song Bồ liếc mắt một cái, liền gật đầu đồng ý.
 
"Được rồi, trận này vậy cho qua đi."
 
Nghe lời nói của pháp sĩ cao gầy cùng đại hán trọc mi, lão giả họ Mã mặc dù không cam lòng, cũng biết nếu đấu tiếp chỉ là phí công mà thôi. Cũng chỉ có thể bất đắc dĩ bay độn quay về.
 
Trong lòng Quật Diệu đối diện cũng buồn bực, đem hỏa giao thu lại, hận hận bay trở về không trung.
 
Khi lão giả họ Mã trở lại, đại hán trọc mi an ủi vài câu, cuối cùng mới làm cho thần sắc lão giả hơi có chút hòa hoãn.
 
Nhưng vào lúc này, pháp sĩ bên kia, hắc bào nhân cùng lão giả cao gầy thấp giọng nói thầm vài câu, kết quả hắc bào nhân lại khinh phiêu hạ xuống, dừng lại tại chỗ mới vừa giao chiến, sau đó ánh mắt âm trầm hướng chúng tu sĩ quét tới.
 
"Lúc này đối thủ các ngươi là ta. Nói trước, trận này là không chết không thôi, không cần ảo tưởng có người đột nhiên ngăn cản." Hắc bào nhân khàn khàn hàm hồ nói, vẻ khinh miệt trong mắt chợt lóe qua.
 
Lới nói cuồng vọng của hắc bào nhân hiển nhiên làm cho đại hán trọc mi cùng Cốc Song Bồ biến sắc, mặt lộ ra vẻ tức giận, nhưng hai người thật không dám mạo muội nhảy ra ứng chiến.
 
Dù sao bọn họ biết, thời gian trước chết trận hai gã tu sĩ Nguyên Anh, đều là chết trong tay loại pháp sĩ xa lạ này. Cho dù bọn họ có tự phụ đi nữa, nhưng chuyện liên quan đến cái mạng nhỏ, cũng không khỏi chần chừ.
 
"Để ta đấu với hắn." Hàn Lập đột nhiên mở miệng nói.
 
"Đạo hữu muốn đi? Hàn đạo hữu hãy cẩn thận một chút, nếu có chuyện gì bất ổn, ba người chúng ta sẽ ra tay cứu giúp." Đại hán trọc mi thấy Hàn Lập chủ động yêu cầu xuất chiến, đầu tiên là ngẩn ra, nhưng sau đó trong lòng liền thở phào một hơi, nhưng biểu hiện ra miệng lại là dặn dò kỹ lưỡng.
 
Hàn Lập nghe vậy thản nhiên cười, không nói cái gì. Thanh quang trên người lưu chuyển, hóa thân thành một đạo thanh hồng hướng lên trời bay đi.
 
Trong nháy mắt, đạo thanh hồng đã đến gần hắc bào nhân, quang hoa nội liễm, hai tay Hàn Lập chắp sau lưng đứng tại chỗ, nét mặt không chút biểu tình.
 
Ánh mắt hắc bào nhân chớp động, đánh giá Hàn Lập từ trên xuống dưới một lần, con mắt cũng bắt biến từ màu đen sang màu xanh, có vẻ cực kỳ yêu dị.
 
Ánh mắt Hàn Lập co rụt lại, đột nhiên mở miệng hỏi một câu:
 
"Ngươi là yêu hay quỷ?"
 
"Ha ha! Ngươi cảm thấy lão phu không giống người sao?" Hắc bào nhân đối diện nghe Hàn Lập nói vậy, cũng không có tức giận mà ngược lại cười lạnh một tiếng nói. Cùng lúc đó, trên người toát ra một đám hắc khí, có tiếng quỷ khóc nổi lên. Trong lúc nhất thời âm phong nổi lên, giống như là quỷ vực.
 
"Nguyên lai là người, vậy cũng tốt. Xem ra ngươi là tà tu tu luyện yêu quỷ chi đạo." Hàn Lập nhẹ nôn một hơi, thần sắc không thay đổi nói.
 
"Hừ! Tiểu bối, ngươi đứng nói nhảm nữa. Không cần dò xét chi tiết về bản thân ta, chờ lão phu diệt ngươi, ngươi cũng sẽ không còn tâm tư thắc mắc gì nữa." Hắc bào nhân khàn khàn nói, đồng thời hắc khí trên người tăng vọt, thân ảnh trong hắc khí như có như không.
 
"Lão phu không có kiên nhẫn cùng ngươi nói nhảm. Bây giờ liền đem mạng nhỏ giao ra đây." Hắc bào nhân tại trong hắc khí âm hiểm cười một trận, hai tay bắt quyết, hình thể một lần nữa lại tăng vọt, từ vóc người bình thường biến thành một cự hán thân cao hai trượng. Mặc dù do âm khí ngăn cản nên xem không rõ lắm, nhưng có thể thấy quần áo bị hắc bào nhân phá nát, đầu mơ hồ mọc ra hai sừng, miệng phun răng nanh. Trách không được, có không ít tu sĩ cho rằng mấy pháp sĩ xa lạ này toàn bộ đều là loài khác biến thành.
 
Lam quang trong mắt Hàn Lập chợt lóe, bộ dáng hung dữ của cự hán đã được thu vào trong mắt rõ ràng.
 
"Đây là.?" Sau khi Hàn Lập thấy rõ bộ dáng yêu ma khi cự hán biến hình, lần đầu tiên trên mặt hiện ra một tia kinh ngạc. Bộ dáng ma hóa của cự hán này, dĩ nhiên khi cùng Lục Đạo Truyền Nhân giao thủ ngày đó, thi triển ra một huyễn ảnh trong Lục Cực Chân Ma Công giống nhau như đúc.
 
"Các hạ cùng Lục Đạo Cực Thánh có quan hệ gì?"
 
"Lục Đạo Cực Thánh gì, đừng tưởng rằng hồ ngôn loạn ngữ là có thể trì hoãn thời gian. Nhận lấy cái chết đi." Cự hán đầu tiên là ngẩn ra, nhưng sau đó nhe răng cười nói, theo sau đó hắc khí trong tay đột nhiên vung lên.
 
Một thứ mơ mơ hồ hồ bay thẳng đến Hàn Lập, sau khi xuất ra hắc khí, hắc quang chợt lóe lên nhưng lại tiêu thất trong hư không.
 
Thấy tình hình này, sắc mặt Hàn Lập âm trầm xuống, thân hình bỗng nhiên ngã ra, bắn về phía sau mấy trượng.
 
Cùng lúc đó, tại chỗ vốn đang đứng xuất hiện một quỷ trảo màu xanh lục thật lớn quét qua. Kết quả hiển nhiên là đánh vào khoảng không.
 
"Ô!" Cự hán yêu ma thấy một kích thất bại, ngoài ý muốn lên tiếng.
 
"Quả nhiên không sai. Mặc dù ngươi tu luyện không phải là công pháp quỷ tu, nhưng thủ đoạn công kích lại rất giống với quỷ tu. Nếu thực có người đem ngươi biến thành quỷ tu, sợ rằng trả giá không ít." Hàn Lập nhìn quỷ thủ kia, thản nhiên nói.
 
Vừa nghe lời ấy của Hàn Lập, thân hình cự hán trong hắc khí bị kiềm hãm, lạnh lùng nhìn Hàn Lập chằm chằm không nói gì.
 
Nhưng vào lúc này, Hàn Lập nhẹ nhàng nhíu mày, thân hình thoáng một cái liền di chuyển mấy trượng, kết quả quỷ trảo màu xanh lại xuất hiện, vô thanh vô tức chụp qua chỗ nãy.
 
Lần này cự hán trong quỷ khí cũng không tiếp tục kiên nhẫn, mở miệng hỏi:
 
"Ngươi có khả năng hai lần tránh khỏi công kích liên tiếp của quỷ trảo, chẳng lẽ trước kia ngươi đã gặp qua quỷ tu chân chính." Lời nói của cự hán rốt cục lộ ra một tia quan tâm.
 
"Đương nhiên gặp qua, nếu không tại hạ như thế nào có thể dễ dàng tránh thoát." Hàn Lập nữa thật nữa giả cười khẽ trả lời.
 
"Hừ! Kiến thức các hạ quả thật rộng lớn. Bất quá cũng chẳng sao, cho dù là biết công pháp ma đạo ta sử dụng thì sao chứ? Dưới mười phần uy lực của Thiên Sát Chân Ma Công hôm nay của ta, sau một khắc sẽ là giờ chết của ngươi." Cự hán âm âm nói, bộ dáng tựa như cũng không định nói thêm cái gì nữa, đột nhiên ngửa đầu hét to.
 
Tiếng huýt gió chói tai nổi lên, tựa như có thể xuyên kim phá thạch.
 
Hàn Lập thấy vậy, vẻ thong dong trên mặt dần dần thối lui, thay bằng một tia ngưng trọng.
 
Lúc này, hắc khí đối diện cấp tốc quay tròn, một cổ ma khí kinh người cường đại bộc phát ra, tiếp theo một cái bóng đen từ trong hắc phong bắn ra, mang theo huyễn ảnh trùng trùng, trong chớp mắt tới trước người Hàn Lập.
 
Hai tay bóng đen vừa động, một đôi trảo ảnh màu đen đem Hàn Lập bao vây trong đó, ý định bằng vào một đôi lợi trảo, đem Hàn Lập cắt thành một đống thịt nát.
 
Hàn Lập hít sâu một hơi, sắc mặt cổ quái không né không tránh, ngược lại hướng hai tay lên trên chà xát.
 
Tiếng sấm bất chợt khởi lên, hé ra điện võng màu vàng nhạt di động trên đỉnh đầu Hàn Lập, không hề sợ hãi đón nhận ảnh trảo.
 
Bóng đen thấy vậy trong lòng ngẩn ra, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, lợi trảo không chút khách khí hung hăng chộp xuống.
 
Tại trong mắt hắn, có lẽ bình thường thì công pháp ma đạo có thể bị công pháp lôi thuộc tình khắc chế một chút, nhưng đối với Thiên Sát Chân Ma Công của hắn hôm nay thì ma công bình thường há có thể so sánh. Cho dù là lôi điện thì căn bản cũng không cách nào tổn thương mảy may. Người này trước mắt tựa hồ biết được vài thứ, làm cho hắn cực kỳ không thoải mái, nên muốn lập tức giết chết.
 
Suy nghĩ trong lòng bóng đen chưa kết thúc, đột nhiên cảm thấy đôi lợi trảo của mình nóng lên, theo sau là một cảm giác đau nhức khó có thể hình dung từ trên lợi trảo truyền đến, tiếp theo kim quang trước mắt liền phóng lớn ra, kim sắc điện hồ nọ hiển nhiên đã phá tan trảo ảnh, lại hướng trên đầu chụp xuống.
 
"Kim sắc điện hồ? Không đúng, thứ này hình như đã nghe nói qua từ nơi nào, chẳng lẽ là." Khi kim võng thật lớn đem bóng đen không kịp phòng ngự bao lại, bòng đen mới bỗng nhiên nhớ tới lời đồn có liên quan đến kim sắc điện hồ. Thứ này không phải là một trong những thứ mà năm đó khi được truyền ma công thì trưởng lão truyền công luôn dặn dò qua đó là Thiên Sát Chân Ma Công tối kiêng kị sao?
 
Mà hắn từ khi tu luyện ma công này, tại cùng cấp hiếm khi gặp đối thủ, dĩ nhiên nhất thời quên mất việc này.
 
Sắc mặt bóng đen tím tái, kinh hãi run sợ, tựa như sắp thất thủ. Lúc này không chút nghĩ ngợi hét lớn một tiếng, thân hình vốn to lớn đột nhiên trong tiếng bạo vang liền kịch liệt thu nhỏ lại, trong nháy mắt biến thành một gã lùn cao ba thước, nhằm kéo dài thời gian trước khi tiếp xúc với kim võng.
 
Tranh thủ một chút thời gian này, một tiếng "phành" truyền lại.
 
Trong lúc thân thể lùn tịt co rút lại, sau đó bạo liệt ra, hóa thành vô số mảnh tơ nhỏ màu đen phát sáng, hướng bốn phương tám hướng bắn nhanh đi.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #731


Báo Lỗi Truyện
Chương 731/2446