Chương 683: Mật hội


"Thật là làm phiền Quân Hầu phải chờ lâu!" Hàn Lập khách khí nói ra rồi cùng với Nam Lũng Hầu đi vào bên trong.
 
Khi vào bên trong rồi Hàn Lập liền rùng mình, bên trong trống rỗng không có ai cả?
 
Nhưng hắn dùng thần quét qua thì phát hiện có cấm chế dao động trong phòng.
 
Cùng lúc đó, Nam Lũng Hầu cũng phát hiện ra hành động của Hàn Lập liền cười nói:
 
"Ở chổ này Bổn hầu có động tay động chân một chút. Tất nhiên không cách nào dấu được đạo hữu. Hàn đạo hữu xin đi theo ta".
 
Nam Lũng Hầu nói xong liền tiện tay bắt pháp quyết, một mảnh kim hà từ trong tay áo hắn bắn ra.
 
Kim hà đi qua, trong phòng bạch quang chớp động, huyễn tượng biến mất sau đó xuất hiện ra một cái thềm đá màu ngăm đen.
 
Nam Lũng Hầu không nói lời nào liền đi xuống, Hàn Lập nhíu mày cũng không do dự theo hắn đi xuống luôn.
 
Thềm đá này rất ngắn, chỉ cần bước vài cái thì tới một cái đại sảnh rộng lớn dưới lòng đất. Có vài khối nguyệt quang toả ra ánh sáng bàng bạc chợt sáng chợt tối cho nên nhìn cũng không rõ ràng lắm.
 
Ở bên trong có bảy tám gã tu sĩ, hiện có sáu gã đang ngồi trong đó có một nam và một nữ sóng vai ngồi bên nhau.
 
Mấy người này vừa thấy Nam Lũng Hầu cùng Hàn Lập đi vào liền đưa mắt nhìn tới.
 
"Là ngươi!"
 
Một nam tử đang đứng, vừa thấy Hàn Lập sắc mặt không khỏi đại biến kêu lên.
 
Nghe như vậy, dường như hắn đã nhận ra được Hàn Lập.
 
Hàn Lập nghe vậy liền sửng sốt, tinh quang trong mắt loé lên rồi dừng lại trên người này thì ra là một gã Kết Đan Hậu Kỳ. Nhưng kết quả lọt vào mắt hắn là một cái mặt nạ màu bạc, Hàn Lập thấy vậy liền ngẩn người ra sau đó nhếnh miệng lên nở ra một nụ cười bông đùa.
 
Thì ra vị nam tử này trước đây đã từng đuổi giết hắn, làm cho hắn gần như không còn đường thoát chính là Thiếu chủ của Quỷ Linh Môn. Cũng chính cái mặt nạ này, cũng là bộ dạng này. Năm đó chính là một thiếu niên càn rỡ mà bây giờ đã xuất hiện ra một vẻ mặt tang thương kinh sợ.
 
"Không nghĩ tới, ở trong này lại còn gặp lại được cố nhân ngày xưa. Thực sự làm cho Hàn mỗ không thể nào nghĩ ra".
 
"Làm sao có thể chứ? Ngươi đã ngưng kết thành nguyên anh?"
 
Giọng nói của vị Thiếu chủ của Quỷ Linh Môn so với trước đây có chút khàn khàn, nhưng trong lòng vô cùng sợ hãi, bất luận ai nghe qua cũng biết rõ.
 
"Sao lại thế này, ngươi biết vị đạo hữu này sao?" Ngồi ở trước Vương Thiền là một gã hắc bào lạnh lùng hỏi.
 
"Nhị bá. Người này chính là người họ Hàn mà ta đã từng nói qua vào năm đó là một tu sĩ của Hoàng Phong Cốc".
 
"Không cần phải nói nữa. Bây giờ Hàn đạo hữu đã là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ thì làm sao có thể so đo với một kẻ vãn bối như ngươi chứ" Vị hắc bào trung niên này với bộ mặt nho nhã, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc. Sau khi nhướng mày một cái không chút chần chờ nói.
 
Sau đó người này hướng tới Hàn Lập với vẻ mặt ôn hoà nói:
 
"Tại hạ Quỷ Linh Môn Vương Thiên Cổ. Sự việc năm đó tiểu chất của ta không biết trời cao đất dày nên đã mạo phạm. Nhưng bây giờ xin nể mặt tại hạ, hy vọng đạo hữu không so đo lại việc này".
 
Nghe khẩu khí của người này, dường như hướng tới Hàn Lập giải thích cho rõ ràng.
 
"Năm đó ta cùng Vương đạo hữu có chút hiểu lầm nhỏ. Nhưng sự việc cũng đã xảy ra nhiều năm Hàn mỗ cũng không còn nhớ nữa. Các hạ không cần phải lo lắng" Hàn Lập hướng mắt tới người hắc bào ngoài miệng cười khẽ nói. Dường như không quan tâm tới việc xưa nữa. Nhưng trong lòng hắn lại thầm nhủ cười lạnh một tiếng.
 
Năm đó vị Thiếu môn chủ của Quỷ Linh Môn này hai ba lần muốn lấy đi cái mạng nhỏ của hắn, thậm chí hắn còn phải mạo hiểm dùng tới Truyền tống trận mà rời đi Thiên Nam. Mối hận này làm sao có thể dể dàng bỏ qua được chứ.
 
Nếu không phải trước mắt có nhiều tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, hơn nữa môn chủ của Quỷ Linh Môn cũng có ở đây. Nếu không thì hắn đã lập tức ra tay lấy đi cái mạng nhỏ của đối phương.
 
Nhưng lúc này chỉ có thể ngước mắt mà nhìn xem những người ở đây là ai, có phải là người của ma đạo hay không?
 
Nếu có thù mà không báo thì sợ rằng sẽ bị đối phương sẽ liên kết với nhau tiêu diệt.
 
" Ha ha, Hàn đạo hữu thì ra xuất thân từ Hoàng Phong Cốc, ta còn tưởng đạo hữu xuất thân từ Lạc Vân Tông nữa chứ. Nhưng mà, đạo hữu có thể bỏ qua thù cũ thì đây cũng là một việc tốt. Dù sao Bổn hầu mời các vị đến đây cũng không hy vọng là có bất cứ việc gì không hay xảy ra" Lúc này Nam Lũng Hầu mới ngắt lời nói ra.
 
Vương Thiên Cổ nghe vậy liền cười. Là một người tâm cơ thâm trầm thì hắn không thể nào dể dàng tin được những lời Hàn Lập vừa nói.
 
Dù sao thì hắn cũng ra vẻ gật gật đầu nói:
 
"Đạo hữu lòng dạ rộng lượng, Vương mỗ thật là khâm phục. Nhưng mà Hàn đạo hữu hãy yên tâm khi về nhà ta sẽ nghiêm khắc dạy bảo lại tiểu chất của ta. Nhưng mà đạo hữu làm sao chỉ trong khoảng thời gian ngắn hai trăm năm mà từ Trúc Cơ Kỳ tu luyện đến Nguyên Anh Kỳ. Việc này thật sự làm cho người ta không thể tin được. Vì vậy có thể nói trong vòng không quá một trăm năm thì đạo hữu chắc chắn có thể tu luyện tới Nguyên Anh Hậu Kỳ cũng không phải việc khó. Ta tư chất ngu độn thực sự còn lâu mới theo kịp".
 
Lời nói này vừa ra khỏi miệng, các tu sĩ khác bao gồm cả Nam Lũng Hầu sắc mặt đều biến đổi.
 
Hàn Lập thầm kêu không ổn. Trong lòng thật sự là căm hận vị Quỷ Linh Môn tu sĩ này.
 
Mình nếu khen ngợi chính mình. Nhưng mà những lời này đã nói rồi liền làm cho hắn trở thành một bia ngắm cho mọi người.
 
"Đạo hữu năm nay chưa đến ba trăm tuổi sao?" Một vị hán tử nước da ngăm đen đang ngồi im lặng ở một góc phòng lên tiếng hỏi.
 
"Vương môn chủ thật là biết nói đùa. Tại hạ cũng mới vừa kết anh không lâu, làm sao có hy vọng tới mức Nguyên Anh Hậu Kỳ chứ. Việc này không biết cần thêm mấy trăm năm mới có thể đây" Hàn Lập hời hợt trả lời, rồi đưa mắt quét nhìn một lượt hết mọi người trong phòng.
 
Lúc này hắn mới phát hiện ngoài Vương Thiền ra bên cạnh còn có một vị mỹ phụ dung mạo thật là xinh đẹp cũng có tu vi Kết Đan Hậu Kỳ đứng song song với Vương Thiên phía sau Vương Thiên Cổ.
 
Vị nữ tu này có bộ dáng thật là bình tĩnh không giống như những nữ tu bình thường khác.
 
Nghe nói năm đó đệ nhất gia tộc là Yến gia của Việt Quốc, cũng đã đi khỏi Việt Quốc. Sau khi gia nhập vào Quỷ Linh Môn, cũng đã đem nữ tử của gia tộc có Thiên Linh Căn là Yến Như Yên gả cho Vương Thiền.
 
Chẳng lẽ chính là người này? Hàn Lập không khỏi nghĩ đến việc này.
 
Còn về sáu người kia toàn bộ đều là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ. Thậm còn có cả một vị lão giả không râu mặc bạch bào giống như Nam Lũng Hầu đều có tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ.
 
Hàn Lập liếc mắt nhìn qua nhóm người này một cái, sau đó gặp phải ánh mắt của một lão giả liền giật mình một cái. Chỉ cần nhìn một cái đối phương đã làm cho hắn cảm thấy trong lòng lạnh như cắt, dường như muốn vỡ cả tâm can. Làm cho Hàn Lập vô cùng lo lắng nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ bình thường như không có gì. Rồi nghiên đầu một cái tránh đi ánh mắt của đối phương.
 
Lão giả thấy vậy khoé miệng nhếch lên, cười nhạt.
 
Lúc này, Nam Lũng Hầu sắc mặt vẫn như thường, vẫn bắt chuyện mời Hàn Lập ngồi xuống.
 
Hàn Lập cũng không khách khí tìm một chổ trống rồi ngồi xuống. Sau đó cười cười, đưa mắt liếc nhìn Vương Thiền một cái.
 
Vị Thiếu chủ của Quỷ Linh Môn này do có Vương Thiên Cổ mặc dù trong lòng sợ hãi nhưng sau đó cũng bình tĩnh lại như thường. Khi nhìn thấy ánh mắt của Hàn Lập hắn cũng vô cùng kiêng kỵ.
 
Khi xưa tu vi so với hắn giống nhau còn bây giờ đã ngưng kết thành nguyên anh rồi. Điều này làm cho hắn thực sự kinh sợ, căm ghét và ganh tỵ với hắn. Khi ánh mắt nhìn tới Yến Như Yên, Hàn Lập thấy hai mắt trong suốt dị thường, không biết là đang nghĩ gì nữa.
 
Hàn Lập thấy vậy cười lạnh một tiếng rồi cũng không chú ý tới họ nữa.
 
Nam Lũng Hầu là người đầu tiên chuẩn bị đi ra. Khi đó cất giọng lên nói:
 
"Mấy vị đạo hữu đây có vị vị là tu sĩ chính đạo có vị đến từ ma đạo tông phái. Còn có độc lai độc vãn tán tu. Nhưng tất cả các vị đây giống nhau một điểm đó là ai ai cũng thần thức vô cùng cường đại. Ta mời các vị tới đây là có một nguyên nhân. Trong đây một số đã biết rồi nhưng phần lớn là chưa biết rõ được sự tình. Cho nên bản hầu một lần nữa đem sự việc nói cho các vị hiểu rõ thêm một số chi tiết. Rồi sau đó mọi người hãy tự quyết định là lần này có tham gia hay không. Nếu là không muốn tham gia thì bản hầu tuyệt đối không dám cưỡng ép".
 
Hàn Lập nghe vậy tinh thần liền rung lên, bắt đầu chú ý lắng nghe.
 
"Hắc hắc! những người ta không nói tới. Những hai tên tiểu bối của Quỷ Linh Môn này sao lại ở đây chứ, đây là ý gì. Không muốn nói tới bản thân ta thì lấy thần thức hai người không thề so sánh được" Ngồi đối diện với hắc bào tu sĩ là một gã tu sĩ mặt lạnh như băng đột nhiên nói ra mà không có dấu hiệu gì báo trước . Trong lúc nói chuyện hắn đưa mắt nhìn tới Vương Thiên Cổ, dường như có gì đó coi thường.
 
Hàn Lập thấy vậy trong lòng vừa động.
 
"Vưu đạo hữu, ngươi lần này nhìn không đúng rồi. Mặc dù hai người này tu vi không cao nhưng lại tinh thông bí thuật, một khi liên thủ thì có thể hợp nhất hai thần thức lại với nhau trong khoảng thời gian cũng không kém gì với ta đâu. Phải biết rằng ta đây chính là tìm kiếm những tu sĩ có thần thức cường đại. Nhưng thực sự lại không giống nhau. Có vài vị đạo hữu tu luyện các loại công pháp đặt biệt, hoặc là trời sinh thần thức cường đại hơn người, hoặc là còn có các loại pháp bảo có thể cường hoá thần thức mà thôi. Nếu như không bản hầu cũng không mời tới đây làm chi" Nam Lũng Hầu dường biết trước việc này nên liền nói ra.
 
"Một khi đã như vậy thì xem như lời vừa rồi của Vưu mỗ xem như là chưa nói đi" Tu sĩ mặt lạnh mặt không thay đổi nói.
 
Những tu sĩ khác cũng không có ý kiến gì nữa, nhìn tới Nam Lũng Hầu im lặng nghe nam Lũng Hầu nói chuyện.
 
"Lần này ta mời mọi người tới đây kỳ thật là muốn mọi người cùng ta đi tới Mạc Lan thảo nguyên một chuyến" Nam Lũng Hầu nhìn qua mọi người một lần rồi chậm rãi nói.
 
"Mạc Lan thảo nguyên?"
 
Sau khi nghe Nam Lũng Hầu nói vậy phần lớn các tu sĩ liền kinh ngạc.
 
Hàn Lập nghe vậy sắc mặt liền thay đổi.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #683


Báo Lỗi Truyện
Chương 683/2446