Chương 677: Trụy Ma Cốc


"Tinh hoàn này chưa nhận chủ, cho nên thiếp thân không thể thi triển nhiều thần thông lắm, bất quá các vị đạo hữu đang ngồi ở đây đều là người có kiến thức, là thật hay giả sẽ không gạt được chư vị. Ta định dùng tinh hoàn này, đổi lấy một lọ đan dược xúc tiến tu vi Nguyên Anh Kỳ. Nếu có thể, xin cho thiếp thân xem một chút" Phụ thân một lần nữa đem tinh hoàn thu nhỏ lại, đặt tại trên tay, không chút hoang mang nói.
 
Mặc dù bản thân những tu sĩ đang ngồi ở đây đều có bổn mạng pháp bảo, mà pháp bảo kiêm tu các thần thông khác, cũng không phải không có. Huống hồ như loại pháp bảo chưa nhận chủ này, cũng có thể mua cấp cho môn nhân đệ tử sử dụng.
 
Tu sĩ Nguyên Anh Kỳ tự mình rèn luyện pháp bảo, hiển nhiên so với tu sĩ Kết Đan tốt hơn.
 
Mà đại bộ phận tu sĩ cũng không am hiểu luyện khí, cho dù đến cấp bậc Nguyên Anh Kỳ cũng không có cái gì khác biệt. Cho nên pháp bảo này vừa xuất, nhất thời có không ít người động tâm, đi tới trao đổi.
 
Phụ nhân chọn một loại đan dược của một người trong đó, thuận lợi hoàn thành trao đổi.
 
Xem ra pháp bảo Khốn Tiên Hoàn này, mặc dù giá trị thua xa Xích tinh chi, nhưng lại là một kiện pháp bảo có thể trao đổi tốt.
 
Tiếp theo một gã tu sĩ, không chờ Thiên Tinh Chân Nhân nói đến, liền tự động đứng lên.
 
"Ta lần này lấy ra là một hộp Tinh Cương Sa. Ý định dùng để…"
 
Trao đổi tiếp tục tiến hành, tu sĩ Nguyên Anh một người tiếp một người xuất ra thứ gì đó, không thứ nào không phải là vật trân quý hiếm thấy, không phải phường thị mà Hàn Lập chứng kiến trước kia có thể sánh. Một kiện trong những thứ này, cũng có thể làm cho tu sĩ Kết Đan bình thường tán gia bại sản, cũng chưa chắc có thể lấy được.
 
Đến một tầng cấp độ, quả nhiên cũng chỉ có tu sĩ cùng cấp mới có thể có đồ vật thích hợp hoán đổi.
 
Đương nhiên cũng không phải mỗi một thứ đều trao đổi thành công, có vài người bởi vì đồ vật rất kén chọn, hoặc là thứ xuất ra không tệ, nhưng vật muốn trao đổi lại thật sự rất ít, cũng không thể trao đổi thành công.
 
Chẳng qua mấy lão quái Nguyên Anh này người nào người nấy cũng là loại thành tinh. Nghĩ muốn dùng giá trị thấp hơn để trao đổi chiếm tiện nghi, trên cơ bản là không có khả năng.
 
Hỏa Long Đồng Tử cùng Lữ Lạc đều xếp trước Hàn Lập, cũng lấy ra bảo vật bản thân để trao đổi.
 
Hỏa Long Đồng Tử xuất ra một đóa tam sắc kỳ hoa, cũng là một loại tài liệu luyện đan. Mặc dù so ra kém hơn Xích tinh chi lúc đầu, nhưng cũng là vật hiếm thấy. Bất quá hắn muốn trao đổi một loại tài liệu Độc Phù Mộc, đáng tiếc người ở đây lại không có. Hỏa Long Đồng Tử không thể làm gì khác hơn là thất vọng ngồi xuống.
 
Lữ Lạc lại trao đổi rất thành công, dùng một lọ linh thảo trấp dịch mà Hàn Lập chưa từng nghe nói qua, đổi lấy một hỏa hồng tiểu kiếm chưa nhận chủ, cũng không biết là định chuẩn bị cho ai.
 
Dù sao lấy tuổi của hắn, hơn phân nữa là không có khả năng lại hao phí thời gian bồi luyện.
 
Sau khi Lữ Lạc hoàn thành trao đổi, liền đến phiên Hàn Lập.
 
Bởi vì trước đó không lâu, Hàn Lập thành công lấy được Xích tinh chi từ trong tay cẩm bào tu sĩ, nên có không ít người để ý nhìn hắn.
 
Hàn Lập thần sắc như thường đứng lên, hai cái hộp ngọc màu trắng trong tay đã sớm xuất ra. "Tại hạ có hai khối yêu đan cấp sáu thủy hỏa thuộc tính, hai linh thảo ngàn năm, muốn đổi lấy một khối Canh tinh. Nếu thật sự không có Canh tinh, nhưng có thể cung cấp tin tức Canh tinh ở nơi nào, cũng đồng dạng có thể đổi lấy một vật trong hộp".
 
Hàn Lập nói xong lời này, thanh quang hai tay chớp động, hai cái hộp ngọc đồng thời mở ra.
 
Hai khỏa hồng lam sắc yêu đan, cùng với hai cây linh thảo xanh biếc, hiện lộ trước thần thức của chúng tu sĩ.
 
"Canh tinh?"
 
Lời Hàn Lập vừa ra khỏi miệng, ánh mắt tu sĩ bốn phía đều lộ ra vẻ cổ quái.
 
Yêu đan cùng linh thảo ngàn năm này mặc dù trân quý, nhưng vẫn kém hơn Canh tinh không phải một điểm hay nữa điểm. Nếu muốn đổi, phỏng chừng chỉ có thể đổi được một ít rất nhỏ mà thôi, mà điểm ấy Canh tinh cũng chẳng làm được gì. Bất quá nếu nói đổi lấy tin tức của Canh tinh, liều có thể tùy tiện lấy được một khỏa lục cấp yêu đan cùng linh thảo ngàn năm, tựa hồ lại vô cùng hào phóng.
 
Dù sao người ở đây ai chẳng biết, tin tức chỉ là tin tức. Có được hay không lại là chuyện khác. Bởi vì có rất nhiều nơi thiên tài địa bảo cùng di chỉ của thượng cổ tu sĩ mà mọi người đều biết. Nhưng vị trí nếu không phải là tuyệt địa, thì cũng là nơi đại hung đại ác cữu tử nhất sinh. Cho dù là tu sĩ có thần thông cực lớn cũng không có cách nào lấy được.
 
Nổi tiếng nhất, chính là Trụy Ma Cốc trong đại lục Thiên Nam.
 
Nghe đồn nơi đây là chiến trường của thượng cổ tu sĩ. Truyền thuyết tại thời kỳ hoang dã, có không ít ma tu có đại thần thông thiết hạ cấm chế kỳ trận, không biết vì nguyên nhân gì mà chém giết nhau bên trong. Cuối cùng bởi vì thần thông quá kinh người, thậm chí xé rách ra từng khe không gian thật nhỏ, làm cho không gian cả sơn cốc cũng không ổn định.
 
Cuối cùng, đám thượng cổ tu sĩ đánh nhau sống chết, đều đồng quy vu tận.
 
Hơn nữa, không gian rối loạn, do cổ trận cấm chế tồn tại nên làm cho sát khí trong chiến trường của cổ tu sĩ tụ lại không tán, Trụy Ma Cốc lập tức trở thành một chỗ kỳ hung.
 
Nhiều năm trước đây, không biết có bao nhiêu tu sĩ tự cho thần thông hơn người, bởi vì tham lam công pháp bảo vật bên trong, đều đi vào tầm bảo, kết quả không có người nào sống sót đi ra.
 
Ngày qua ngày, tu sĩ cao cấp táng thân tại cốc này, không có một ngàn cũng có tám trăm. Các loại pháp bảo tùy thân của bọn họ, cũng đồng dạng lạc trong cốc.
 
Đến gần vạn năm qua, cũng không có người nào lòng mang hy vong đến tìm vận khí, khiến cho Trụy Ma Cốc trở thành nơi đệ nhất hung ác tại Thiên Nam.
 
Kết quả, toàn bộ tu sĩ Thiên Nam đều biết bảo vật tại Trụy Ma Cốc đông đảo, nhưng cũng chỉ có thể trừng mắt nuốt nước miềng mà thôi, không có người nào tự đi tìm chết.
 
Bất quá, xem ra Canh tinh này không phải người bình thường có thể biết đến, cho nên mỗi tu sĩ trong sân đều nhìn Hàn Lập, nhưng không có người nào truyền âm.
 
Hàn Lập thấy vậy, trong lòng có chút thất vọng.
 
Không xuất ra bảo vật tốt hơn, chính là vì biết không có khả năng mới một lần tham gia liền có thể có được bảo vật trong tay. Cho nên vì để không lộ thứ trân quý ra ngoài, mới xuất ra yêu đan cùng linh thảo giá trị thấp. Nhưng nhiều tu sĩ Nguyên Anh tại nơi này như vậy, ngay cả tin tức liên quan cũng không có, quả thực làm cho hắn có chút chán nản.
 
Hắn than thở một tiếng, ánh mắt đảo qua tu sĩ bốn phía, chân mày lơ đảng vừa nhíu, trên mặt hiện lên nét kinh ngạc.
 
Bất quá, người cũng không có chần chờ liền ngồi xuống.
 
Một vị tu sĩ kế tiếp, lập tức móc ra một tại liệu luyện khí màu đen, bắt đầu giới thiệu.
 
Hàn Lập không có dụng tâm nghe vị tu sĩ này nói cái gì, hai mắt nhắm lại suy nghĩ.
 
Mới vừa rồi nếu không có nhìn lầm, khi ánh mắt đảo qua Thiên Tinh Chân Nhân, mặc dù sắc mặt đối phương vẫn như thường, nhưng trong mắt lại lộ ra một tia chần chờ, bị hắn thấy được. Xem ra vị Thiên Tinh Chân Nhân này, cho dù trong tay không có Canh tinh, cũng có thể có tin tức của Canh tinh.
 
Hàn Lập không cần suy nghĩ, trong lòng liền lập tức phán đoán.
 
Bất quá, hắn cũng là một người tâm tính trầm ổn, cũng không có lập tức truyền âm hỏi liền, mà ra vẻ không biết gì ngồi xuống.
 
Hắn tự tin, chỉ cần có điểm đầu mối này, chung quy sẽ có biện pháp biết được tin tức mình cần từ trong miệng đối phương. Chỉ cần chờ thời cơ thích hợp.
 
Qua nữa ngày, rốt cục vị tu sĩ cuối cùng cũng trao đổi hết vật mình cần.
 
Lúc này Thiên Tinh Chân Nhân mới một lần nữa đi tới vị trí trung tâm, vừa cười vừa nói:
 
"Xem ra đại bộ phận chư vị đạo hữu cũng đã đổi được vật mình cần, không đổi được cũng không có sao, hiện tai đạo hữu nguyên anh đi tới Điền Thiên Thành bất quá chỉ có mười người mà thôi. Sau này có khi lại có cơ hội. Người khác không nói, nhưng Thiên Tinh ta còn có thể tái cử hành trao đổi hội một lần nữa với quy mộ lớn hơn, hy vọng chư vị đạo hữu tiếp tục tham gia. Bất quá, trước đó ta cũng có vài món đồ vật, muốn cùng mọi người trao đổi".
 
Lão đạo nói xong, lúc này bạch quang trên hai tay không ngừng lóe ra, trong nháy mắt từ trong Túi trữ vật xuất ra bảy tám dạng đồ vật đặt trước bàn.
 
Khi những tu sĩ khác thấy rõ vật phẩm trên bàn, liền không khỏi kinh ngạc.
 
Hàn Lập sau khi thấy rõ mấy thứ này, sắc mặt nhất thời đại biến.
 
Trên bàn dĩ nhiên là bảy tám cái khôi lỗi thú lớn nhỏ không đồng nhất, có thanh mãng, có hồng ngưu.
 
Mặc dù mấy thứ này nhìn như vật chết, nhưng lại tản ra linh khí kinh người, hơn xa cự vượn trong Túi trữ vật của Hàn Lập, bộ dáng thoạt nhìn có trình độ Kết Đan Sơ Kỳ, nhưng cũng không phải là loại khôi lỗi mà trong chân kinh ghi lại. Điều này làm cho Hàn Lập kinh nghi bất định.
 
Chẳng lẽ người này cũng là tu sĩ Thiên Trúc Giáo. Bất quá, không phải Thiên Trúc Giáo không có tu sĩ Nguyên Anh sao, hay người này luyện chính là một loại Khôi Lỗi Thuật khác.
 
Hàn Lập tâm niệm vừa động, không khỏi ngưng nhìn đám khôi lỗi này một lần nữa, hy vọng nhìn ra chỗ bất đồng.
 
Nhưng không chờ Hàn Lập nhìn ra cái gì khác thường, tên mập mạp Hợp Hoan Tông phía đối diện đã cười hì hì mở miệng nói.
 
"Di! Thiên Tinh đạo hữu, ngươi khi nào lại tu luyện Khôi Lỗi Thuật. Chẳng lẽ Tinh quang công mà lúc đầu tu luyện định buông tha sao? Nếu nói như vậy, lão Cúc ta thật đúng là phi thường bội phục!"
 
"Cúc huynh nói đùa, ta một thân xương cốt già cả, sao còn có thể cải tu công pháp. Vài con khôi lỗi này, trước đó không lâu đều là do bần đạo cùng mấy vị đạo hữu tại một chỗ cổ di chỉ tìm được. Hôm nay thật xấu hổ, bần đạo chỉ có thể sử dụng nó đối lại vài thứ. Thứ này mặc dù đối với chúng ta mà nói, uy lực không tính là lớn. Nhưng tại một số trượng hợp đặc thù, lại rất có hiệu dụng" Thiên Tinh Chân Nhân mỉm cười trả lời.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #677


Báo Lỗi Truyện
Chương 677/2446