Chương 666: Liễu Ngọc


"Đạo hữu thật sự thông tuệ hơn người, nơi này chính là Thiên Đạo Minh Lạc Vân Tông. Hay là cô nương hãy đi với ta một chút, chủ nhân nhà ta đang chờ!" Sóng mắt Ngân Nguyệt lưu động, bất động thanh sắc thúc giục.
 
"Tốt! Tiểu nữ cũng muốn gặp mặt vị tiền bối này, phiền đạo hữu dẫn đường" Nữ tử áo trắng cũng không phải là tu sĩ tầm thường, rất nhanh khôi phục thần sắc bình thường.
 
Ngân Nguyệt mỉm cười, liền nhẹ nhàng đi ra tĩnh thất. Nữ tử áo trắng yên lặng theo sau.
 
Một lát sau, hai người đã đến trước đại sảnh.
 
Hàn Lập đang ngồi trên ghế đá, hai mắt trong suốt đang nhìn một quang tráo thật lớn trong đại sảnh, bên trong có một con linh thú, cực kỳ dữ tợn đang dùng đầu đánh vào quang tráo. Nhưng cấm chế thuộc tình thổ này vẫn không chút sứt mẻ, phảng phất giống như một khối đá.
 
Liễu Ngọc cẩn thận đánh giá linh thú nọ. Chỉ thấy hình thể linh thú này tựa giống như thanh ngưu, trên lưng có lân giáp, đúng là một con Thiết Tê Thú hiếm thấy.
 
Mặc dù loại linh thú này không phải là thượng cổ dị chủng gì, nhưng cũng là linh thú quý hiếm khó gặp tại tu tiên giới. Hình như lúc trước Phó Gia tại Nguyên Vũ Quốc mới bị diệt tôc, cũng có một linh thú tổ truyền như vậy. Nghe nói có thể lực địch tu sĩ Kết Đan Trung Kỳ mà không hề rơi xuống hạ phong. Chẳng lẽ là con linh thú này.
 
Nói như vậy, thật sự là người trước mặt này đã diệt cả nhà Phó Gia, sau đó đoạt được linh thú này.
 
Liễu Ngọc đối với hành động tàn nhẫn của Hàn Lập, trong lòng âm thầm kinh hãi, rơi vào trên tay một vị tu sĩ Nguyên Anh Kỳ như vậy thật sự là lành ít dữ nhiều.
 
Có điều, nàng nhìn tuổi Hàn Lập cũng còn rất trẻ, cũng thầm kinh nghi.
 
Dù sao tu sĩ nam tử cũng ít có người tu luyện công pháp có công hiệu trú nhan. Sau khi tiến vào Nguyên Anh Kỳ, cơ bản cũng là có hình dáng trung niên. Đương nhiên, dạng trung niên này cũng là dạng ba bốn trăm tuổi. Bởi vì cảnh giới càng cao, tốc độ lão hóa càng chậm.
 
Cho nên tại tu tiên giới, một ít lão giả xưng hô một vài tu sĩ trung niên là "sư thúc", "thúc tổ" cũng không có gì là kỳ quái.
 
Lúc này, Ngân Nguyệt đứng trước mặt Hàn Lập, nghiêm nghị nói:
 
"Chủ nhân, đạo hữu Ngự Linh Tông đã được mang đến".
 
"Ừm, ngươi trước hết hãy lui ra" Hàn Lập gật đầu, tùy ý nói.
 
"Vâng, chủ nhân!"
 
Ngân Nguyệt tự biết khả năng biến thân của mình không dài, Hàn Lập mới cố ý nói như thế, lúc này mặt mang ý cười lặng lẽ lui ra.
 
Liễu Ngọc bất an đi tới trước mặt Hàn Lập, nhẹ nhàng xá một cái, sau đó liền ôn nhu đứng một bên, có vẻ rất nhu thuận.
 
Hàn Lập lạnh lùng liếc mắt nhìn nữ tử, sau đó lại quay đầu nhìn về Thiết Tê Thú trong quang tráo, ngón tay điểm một cái.
 
Một đạo điện hồ cực nhỏ từ đầu ngón tay bắn ra, trực tiếp xuyên thấu qua quang tráo, kích tại trên thân hình linh thú.
 
Cả người Thiết Tê Thú nhảy lên, một tiếng gào thét vang ra, "phù" một tiếng ngã lăn ra, bốn vó không ngừng quẫy đạp, không cách nào đứng dậy.
 
Nhìn thấy một kích của Hàn Lập, đã dễ dàng đánh cường thế linh thú ngã xuống, vẻ ôn như trên mặt Liễu Ngọc khẽ biến, nhưng lập tức lại làm như không có chuyện gì. Nhưng thần thức Hàn Lập cảm ứng được rất rõ ràng là vừa rồi trống ngực nữ tử này có đập nhanh hơn.
 
Lúc này, ánh mặt Hàn Lập mới một lần nữa quay trở lại trên người nữ tử áo trắng, bình tĩnh hỏi:
 
"Đạo hữu tên gọi là gì, vì sao vô cớ theo dõi ta? Nếu là tu sĩ Quỷ Linh Môn cùng Ma Diễm Môn mà tới tìm ta thì cũng rất bình thường. Nhưng Ngự Linh Tông các người thì hình như ta không hề trêu chọc".
 
Nghe Hàn Lập nói thế, Liễu Ngọc sau một lúc ngẩn ra, ánh mặt trở nên có chút mất tự nhiên, nhưng sau đó cắn đôi môi đỏ mọng nhẹ giọng trả lời.
 
"Tiền bối giam cầm Mộc Linh Anh của Ngự Linh Tông chúng ta, nên tiểu nữ mới không thể không phụng mệnh truy tìm hành tung của tiền bối, nếu có chỗ nào mạo phạm, mong rằng tiền bối không chấp nhặt. Tiểu nữ tử cũng chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi".
 
Nữ tử này rất rõ ràng, cho dù không nói thật, lấy tu vi thần thông của tu sĩ Nguyên Anh, cũng đủ có thể mạnh mẽ thông qua Sưu hồn thuật để biết được.
 
Nàng cũng không muốn thần thức bị thương tổn, biến thành ngu ngốc.
 
"Mộc Linh Anh, ngươi nói chính là lục sắc yêu anh sao?" Hàn Lập chau mày, lập tức liền nhớ tới tiểu nhân yêu dị kia bị mình bắt sống, có chút kinh ngạc hỏi.
 
"Không sai, chính là nó. Linh Anh này vốn là do Ngự Linh Tông chúng ta hao tốn vô số tâm huyết luyện ra, đối với bổn tông phi thường trọng yếu. Nhưng không nghĩ tới lại xảy ra điểm ngoài ý muốn, bị nó trốn thoát ra ngoài, còn bị tiền bối giam cầm" Liễu Ngọc cười khổ giải thích.
 
"Luyện chế ra? Ta còn tưởng rằng thứ này là loại yêu linh hóa anh. Có điều vật nhỏ này thật rất khó giải quyết. Nếu không gặp phải ta, tu sĩ có thể đối phó nó quả thật không nhiều lắm" Ánh mắt Hàn Lập chớp động, lạnh lùng nói.
 
Liễu Ngọc nghe vậy, trên kiều dung lộ ra một tia quẫn bách, nhất thời không biết nói thế nào cho tốt.
 
Cũng may khi Hàn Lập nhìn chằm chằm khuôn mặt mịn màng của nàng, liền nghĩ tới chuyện nào đó lại hỏi.
 
"À, như thế nào các ngươi lại biết ta bắt Linh Anh, hơn nữa lại truy tới nhanh như vậy. Chẳng lẽ đã động tay chân gì trên Linh Anh. Nếu là nói như thế, hẳn không thể qua được thần thức của ta mới đúng".
 
"Khởi bẩm tiềng bối, vãn bối không có hạ cái cấm chế theo dõi gì trên người Linh Anh, mà là cùng với một vị đồng môn sư tỷ khác tu luyện một loại bí thuật đặc thù, có thể đại khái cảm ứng được phương vị của Mộc Linh Anh từ cự ly xa. Cho nên mới được sư bá trong tông môn phái ra truy tìm tiền bối. Đương nhiên loại cảm ứng này cũng có hạn chế khoảng cách, nếu ngoài mười mấy vạn dặm, ta cùng vị sư tỷ kia cũng vô kế khả thi".
 
Thoạt nhìn Liễu Ngọc quả thật không có một tia giầu diếm, chẳng những trả lời câu hỏi của Hàn Lập, thậm chí còn chủ động nói ra chuyện liên quan khác.
 
Hàn Lập nghe xong, có chút gật đầu. Mặc kệ lời nói đối phương là thật hay giả, nhưng đối với nữ tử biết thức thời này dường như cũng hài lòng.
 
Tuy nhiên, sau đó hắn hỏi một câu làm cho thần sắc Liễu Ngọc đại biến.
 
"Ngự Linh Tông các ngươi đã tốn hao nhiều tâm huyết luyện chế loại Linh Anh này như thế, vậy khẳng định nó có tác dụng rất lớn. Có thể nói cho Hàn mỗ nghe một chút không?"
 
Hàn Lập nói xong, hai mắt khép hờ, hàn quang ẩn lộ nhìn nữ tử.
 
Trên khuôn mặt mịn màng của Liễu Ngọc lộ ra một tia chần chờ, nhưng khi đôi mắt sáng vừa tiếp xúc ánh mặt lạnh như băng của Hàn Lập, liền rùng mình một cái, miệng lập tức không hề tiếp tục do dự đáp:
 
"Mộc Linh Anh này đích xác không giống bình thường, có thể cùng tu sĩ đã tu luyện qua công pháp hệ mộc tiến hành dung hợp. Không cần tự mình ngưng kết Nguyên Anh, liền có thể trực tiếp lấy Linh Anh thay thế Nguyên Anh, từ đó có được tu vi cùng thần thông của Nguyên Anh Kỳ".
 
Với việc tiếc lộ sự tình bí mật của Linh Anh này, sẽ khiến cho chuyện trở lại Ngự Linh Tông tuyệt không có gì tốt.
 
Nhưng nàng rõ ràng, bây giờ không nói thì không thể qua được một cửa này. Vị tu sĩ Nguyên Anh Kỳ trẻ tuổi này cũng không phải hạng người thương hoa tiếc ngọc, nàng chỉ có thể cố vượt qua nguy cơ trước mắt rồi nói sau.
 
"Trực tiếp tiến vào Nguyên Anh Kỳ, còn có loại công pháp này. Nếu việc này là thật, Ngự Linh Tông các ngươi chẳng phải đã sớm thống nhất ma đạo sao, sao còn có thể chịu đứng dưới Hợp Hoan Tông. Chẳng lẽ bí thuật này có cái gì hạn chế?"
 
Hàn Lập bị lời nói của nữ tử này dọa cho giật mình, nhưng sau lại trấn định, liền hỏi thẳng.
 
"Tiền bối thật anh minh, đích xác loại Linh Anh này không có khả năng luyện chế ra số lượng lớn. Mặc dù bí thuật này đã được sáng chế từ trước đó rất lâu, nhưng bồi dưỡng Linh Anh gian nan phi thường, chẳng những tài liệu luyện chế cực kỳ hiếm thấy, trong đó tựa hồ còn liên quan đến việc phối hợp của trưởng lão trong môn khi đại hạn của họ đến, mới có thể luyện chế. Dường như nguyên anh của những trưởng lão này tọa hóa hội tán, là điều kiện không thể thiếu. Mà mỗi một linh anh hiện thế, cũng là do cơ duyên xảo hợp mới có thể thành công. Trong mười mấy lần, cũng không biết có thể thành công được một lần hay không. Muốn tiến hành dung hợp đại pháp, lại phải đồng thời tụ tập năm loại Linh Anh thuộc tính bất đồng mới có khả năng. Thiếu bất cứ một loại nào, đều làm cho năm loại bị khuyết, sẽ không cách nào dung hợp thành công. Mà Ngự Linh Tông chúng ta tích trữ các loại linh anh đến nay, cũng chỉ có sáu bảy cái mà thôi, vẫn còn khiếm khuyết. Nhất là loại Kim Linh Anh hiếm thấy. Thẳng đến hơn mười năm trước, mới vô tình luyện chế được ra loại Linh Anh có thuộc tính này. Kề từ đó, trong tông môn liền lập tức tuyển ra mười tên tu sĩ Kết Đan, phân biệt làm người dự tuyển để dung hợp Linh Anh, bắt dầu chuyên tu luyện bí thuật liên quan. Chỉ có khi đủ điều kiện, liền tuyển ra năm người trong chúng ta, tiến hành nghi thức dung hợp".
 
Thanh âm Liễu Ngọc mượt mà êm tai, nhất nhất nói ra những chuyện liên quan.
 
Hàn Lập nghe vậy, mặt không chút biểu tình, nhưng quả thật trong lòng có vài phần động dung.
 
Đưa tay lên cằm trầm ngâm.
 
Qua một hồi lâu mới chậm rãi nói:
 
"Loại tu sĩ này nếu may mắn tiến vào Nguyên Anh Kỳ, vậy khẳng định có chút bất đồng với tu sĩ Nguyên Anh Kỳ chính thức, hắn là không hề ít khuyết điểm chứ!"
 
Phương pháp dung hợp Linh Anh này, làm cho Hàn Lập không khỏi nhớ tới tu sĩ Sát Đan, tựa hồ đều cùng là một loại phương pháp tốc hành. Đương nhiên phương pháp bồi dưỡng loại Linh Anh này, lại càng muôn vàn khó khăn.
 
"Về phương diện khác vãn bối không biết, nhưng thứ quan trọng nhất đối với tu sĩ Nguyên Anh chính là thọ nguyên, thì tu sĩ sau khi dung hợp Linh Anh lại không có. Thọ mệnh cũng chỉ như Kết Đan Kỳ mà thôi. Hơn nữa một khi sử dụng loại bí thuật này, tựa hồ từ nay về sau cũng chính thức đánh mất cơ hội kết Nguyên Anh, hơn nữa tu vi cũng đình trệ, cảnh giới không cách nào tiến thêm một bước. Có thể nói không ít khuyết điểm".
 
Nếu đã nói ra một bộ phận, trong lòng nữ tử này càng bất chấp, cũng dứt khoát nói hết. Dù sao sự tình cho tới bây giờ, tựa hồ nói ra nhiều hay ít cũng không có cái gì khác biệt.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #666


Báo Lỗi Truyện
Chương 666/2446