Chương 664: Lục Dực Sương Công


Mặc dù trong lòng Hạm Vân Chi có chút hối hận đối với quyết định lúc đầu, nhưng bây giờ mới biết cũng không có tác dụng.
 
Vì thế nàng thu đĩa ngọc trong tay lại, sau khi hít sâu một hơi, khẽ nhếch môi, một viên quang châu trong suốt từ trong miệng bay ra.
 
Hạt châu này quay tròn trước mặt Hạm Vân Chi, sau đó rơi xuống đỉnh đầu con chim to lớn, cố định bất động trên đầu nó.
 
Hai tay nữ tử này bắt một pháp quyết, sắc mặt ngưng trọng điểm một cái về hướng hạt châu, viên châu phát ra hào quang chói mắt, cùng lúc con linh cầm vươn cổ kêu một tiếng dài, hai cánh rung lên, vẽ ra vệt dài màu trắng, từ tại chỗ bắn nhanh ra, tốc độ thoát ra nhanh hơn gấp rưỡi so với ban đầu.
 
Chẳng qua nhìn Hạm Vân Chi khi pháp quyết trên tay còn chưa thu lại, sắc mặt đã trắng bệch, liền biết loại bí thuật này là một công pháp rất hao tổn nguyên khí.
 
Nhưng hiện tại họa sát thân ngay trước mắt, nàng tự nhiên cũng bất chấp mọi thứ.
 
Nữ tử này vừa mới thi triển bí thuật không lâu, đột nhiên phía sau có tiếng sấm truyền đến, mặt Hạm Vân Chi cả kinh, biết địch nhân rốt cục cũng đuổi theo.
 
Nhưng bây giờ tốc độ của loại độn thuật này, đã là nhanh nhất mà nàng có thể thi triển, trừ vội vàng gia tăng một vòng bảo hộ trên người, cũng không có biện pháp nào khác.
 
Dù sao lúc trước Hạm Vân Chi vì muốn kết đan dễ dàng, nên thần thông công pháp tu luyện thật sự không có uy lực lớn.
 
Kết quả sau khi tiếng sấm vang lên, một đạo ngân hồ chợt lóe lên bên cạnh nữ tử , tại hơn mười trượng trước mặt nàng, hiện ra một bóng người trên lưng có hai cánh, thanh quang chớp động, không cách nào thấy rõ khuôn mặt của đối phương, nhưng bóng người không nói hai lời liền khoát tay, mấy đạo thanh hồng chói mắt bỗng nhiên xuất hiện.
 
Trên mặt Hạm Vân Chi lộ vẻ tuyệt vọng, nhắm mặt chờ chết.
 
"Ồ! Là cô"
 
Thân ảnh người nọ sau khi liếc mắt nhìn Hạm Vân Chi một cái, không khỏi kinh ngạc kêu lên, lập tức vung nắm tay, thanh mang liền biến mất.
 
Hạm Vân Chi cảm thấy kỳ quái, đang lúc muốn ngưng thần nhìn kỹ đối phương, nhưng điện quang cùng tiếng sấm quanh thân ảnh người nọ lại hiện lên, trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
 
Hạm Vân Chi không khỏi ngẩn ngơ.
 
Nhưng sau một lát trì hoãn, tiếng sấm lại từ phía sau phát ra.
 
Tâm tình nữ tử liền trầm xuống vội vàng quay đầu muốn xem một chút, nhưng vòng bảo hộ "bộp" một tiếng bị nghiền nát, theo sau là một kim hồ cực nhỏ bắn đến trên người.
 
Lập tức Hạm Vân Chi cảm thấy toàn thân tê rần, thân thể không thể khống chế ngã xuống. Cùng lúc đó, nàng mơ hồ cảm thấy mình được một người ôm lại. Một luồng khí tức nam tử xông vào mũi. Hạm Vân Chi nổi giận, nhưng liền hôn mê bất tỉnh.
 
Hàn Lập nhìn nữ tử trong lòng, mặt lộ ra vẻ cười khổ, bộ dáng rất bất đắc dĩ.
 
Không biết qua bao lâu, Hạm Vân Chi từ từ tỉnh lại, giương mắt, liền nhìn thấy bầu trời xanh không mây.
 
Nàng cả kinh vội vàng ngồi dậy, phát hiện mình đang ở trên một ngọn tiểu sơn vô danh.
 
Một bên cách đó không xa, một con bạch điểu to lớn thành thật nằm sấp một bên, bộ dáng dường như cũng hôn mê bất tỉnh.
 
Hạm Vân Chi vội vàng nhìn lại, may là con chim này chỉ bị hạ một cái cầm chế đơn giản, rất dễ dàng giải khai.
 
Nữ tử lúc này mới yên tâm thức tỉnh linh cầm, sau đó cưỡi nó bay lên trời, nhìn xung quanh một chút.
 
Xung quanh chỗ nàng bị chế trụ, dường như không có dị động gì.
 
Mà xem thời gian, có vẻ cũng không qua bao lâu.
 
Mặt Hạm Vân Chi lộ vẻ mờ mịt hồi lâu, đột nhiên nhớ tới chuyện gì đáng sợ, mặt khẩn trương vội vàng kiểm tra quần áo thân thể trên người.
 
Kết quả hết thảy bình thường, cũng không có trải qua chuyện gì đáng sợ. Hơn nữa Túi trữ vật trên người cùng dị bảo trong áo cũng vẫn nằm chỗ cũ, nhìn tựa như không ai di chuyển qua.
 
Lúc này, Hạm Vân Chi thật sự ngây người.
 
Đối phương chẳng những không giết nàng, cũng không có xâm phạm nàng chút nào. Chuyện này là như thế nào?
 
Nàng có chút hồ đồ.
 
Hạm Vân Chi đột nhiên nhớ tới trước khi mình bất tỉnh, đối phương đã phát ra một tiếng kinh ngạc, thần sắc trên mặt liền kinh nghi.
 
Chẳng lẽ tên tu sĩ Nguyên Anh Kỳ kia thật có biết nàng, hoặc có thể là một người không thân quen của nàng. Nhưng là trong trí nhớ, ngoại trừ một ít tổ sư Ngự Linh Tông, đối với tu sĩ Nguyên Anh Kỳ của tông môn khác, căn bản nàng cũng không hề gặp ai.
 
Đáng tiếc động tác người nọ quá nhanh, căn bản không thấy rõ khuôn mặt, vóc người cũng cực kỳ bình thường, không có chút đặc điểm nào. Âm thanh duy nhất phát ra, cũng chỉ là một tiếng kinh ngạc mà thôi, căn bản không thể nhận biết được.
 
Hạm Vân Chi kinh ngạc ngẫm nghĩ nửa ngày, vẫn không có chút kết quả nào.
 
Có điều, nàng vuốt trong áo một cái, lấy ra một cái đĩa ngọc xanh biếc.
 
Tiếp theo tay nàng bắt quyết, miệng lẩm bẩm, liền sau đó một đạo pháp quyết màu trắng xuất hiện, đánh tới trên đĩa ngọc.
 
Lập tức một trận lục quang trong bảo vật chớp động, một điểm ánh sáng màu đỏ phát ra bên trong.
 
Chứng kiến việc này, Hạm Vân Chi nhíu mày, nghĩ tới tình hình lúc trước trong khoảng khắc mình bị đối phương cấm chế, càng cảm thấy sợ hãi.
 
Nếu vị Liễu sư muội kia của nàng cũng không bị giết, hẳn là đã chạy ra khỏi phạm vi cảm ứng của bảo vật.
 
Mà khi nãy nhìn thấy bộ dáng cay độc của đối phương như thế, phòng chừng phần nhiều là đã bị giết.
 
Hạm Vân Chi thở dài một hơi, thu hồi bảo vật, khống chế linh cầm bay khỏi nơi này. Tại một nơi khác, Hàn Lập đang ôm một nữ tử tuổi còn trẻ, hóa thành một đạo cầu vồng bay đi.
 
Cúi đầu xem xét đại mỹ nữ thơm mát xinh tươi trong lòng, thần sắc hắn vẫn như thường, không có chút biểu lộ gì.
 
Cách đó không lâu, sau khi hắn đánh ngất Hạm Vân Chi, liền lập tức đổi phương hướng, đuổi theo một vị nữ tu Ngự Linh Tông khác.
 
Kết quả khi đối phương vừa thấy Hàn Lập đuổi theo, hoa dung liền thất sắc, thả ra một đám phi thiên ngô công (rết bay) lớn khoảng một thước.
 
Con rết này không giống những con bình thường khác, toàn thân phát ánh sáng màu đen, lưng mọc ra hai cánh màu trắng, lúc bay ra từ túi linh thú liền phun ra băng sương màu trắng, hung ác dị thường.
 
Hàn Lập thấy vậy đầu tiên là cả kinh, tiếp theo trong lòng lại mừng rỡ.
 
Đám rết hung ác này nếu không nhìn lầm, chính là kỳ trùng Lục Dực Sương Công xếp hạng thứ mưới tám trên bảng. Loại rết này cũng giống Phệ Kim Trùng của Hàn Lập , đều là thượng cổ linh trùng thời kỳ hoang dã.
 
Nghe nói chúng có được một bộ phận huyết thống chân long thuộc tính băng. Một khi tiến hóa đến thời kỳ trưởng thành, lưng liền sinh ra sáu cánh, phun ra hàn khí, đủ để bao trùm trăm dặm, đóng băng vạn vật.
 
Chẳng qua mấy con rết này cũng giống với Phệ Kim Trùng lúc đầu, rõ ràng đếu là ấu trùng, hàn khí được phun ra đối với tu sĩ bình thường có lẽ khó có thể ngăn cản, nhưng đối với Hàn Lập đã luyện hóa một ít Kiềm Lam Băng Diễm, căn bản không đủ để gây khó khăn.
 
Lúc này Hàn Lập thi triển công pháp, không khách khí dễ dàng thu vào tay áo, làm cho nữ tử kinh hoàng, mặt không còn chút máu.
 
Nhân cơ hội này, hắn lôi độn một cái, khống chế nữ tử này, làm cho hôn mê đi.
 
Mất đi thần thức khống chế, mấy con rết đang bay liền tự động bay trở về trong túi linh thú.
 
Hàn Lập nhìn nữ tử xinh đẹp trong tay, thần sắc chần chừ.
 
Giết chết nữ tử này chỉ là chuyện nhấc tay. Nhưng nếu vậy, Lục Dục Sương Công sẽ không thể lấy được. Bởi vì hễ là tu sĩ sử dụng linh trùng, vì sợ sau khi bị bỏ mình ngoài ý muốn, linh vật liền bị cừu gia lấy được, nên đều hạ cấm chế nhận chủ, sau đó lại hạ cấm chế tự bạo. Một khi chủ nhân ngoài ý muốn mà chết, nguyên thần tiêu tan, linh trùng cũng sẽ tự bạo theo.
 
Đương nhiên nếu tu sĩ tự giác biết đại hạn đã đến, hoặc là muốn truyền linh trùng lại cho môn đồ, tự nhiên sẽ loại bỏ cấm chế này.
 
Phệ Kim Trùng của Hàn Lập cũng là được bỏ loại cấm chế này.
 
Hàn Lập muốn có được đám trứng rết này, hiển nhiên không thể nhẫn tâm xuống tay hủy hoa.
 
Hơn nữa, Hàn Lập cũng có một ít tư tâm đối với bí thuật khống trùng của Ngự Linh Tông.
 
Dù sao Ngự Linh Tông vốn là lấy việc sử dụng linh trùng linh thú mà nổi tiếng cả Thiên Nam, đối với khống trùng đạo khẳng định có rất nhiều chỗ độc đáo.
 
Phệ Kim Trùng của hắn cũng rất cần cấm chế bí thuật để tăng mạnh khống chế.
 
Nghĩ tới đây, Hàn Lập dán vài đạo cấm chế trên người nữ tử để làm cho đối phương không cách nào tỉnh lại trong thời gian ngắn, sau đó hóa thành một đạo thanh hồng ôm nữ tử bay đi.
 
Về phần Hạm Vân Chi, việc này làm cho hắn nhớ tới tiểu muội dịu dàng năm đó, nên Hàn Lập không cách nào nhẫn tâm xuống tay.
 
Chung quy bản tính hắn không phải là một người trở mặt vô tình.
 
Không thể làm gì khác hơn là để nữ tử này lại, không để ý tới.
 
Dù sao Hạm Vân Chi cũng không thấy rõ khuôn mặt hắn, cho dù có trở về, phỏng chừng cũng không thể nói được gì.
 
Mà hắn chỉ cần bay nhanh về Khê Quốc, cho dù cuối cùng chuyện bị bại lộ, Ngự Linh Tông cùng Quỷ Linh Môn sao có thể bắt được hắn.
 
Dù sao Thiên Đạo Minh cùng Ma đạo là quan hệ đối địch. Vài năm trước, Thiên Sát Tông tông chủ tự mình ra tay đại náo tại thánh địa Vân Mộng Sơn của ba phái, cũng làm cho ba phái phải ngậm bồ hòn.
 
Đối với người không may bị đối phương vây khốn hoặc bắt sống, hai thế lực lớn cũng chỉ có thể qua lại cười cười, kiêng kị nhau mà thôi.
 
Điểm này, trong lòng Hàn Lập cũng biết rõ ràng.
 
Kế tiếp, hắn liền liên tục bay trở về không ngừng một khắc, không muốn bị chặn lại ở trong phạm vi thế lực của mấy lão quái vật Nguyên Anh Kỳ của ma đạo.
 
Nghĩ như vậy, bất giác Hàn Lập liền độn quang nhanh hơn.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #664


Báo Lỗi Truyện
Chương 664/2446