Chương 646: Tâm hoài quỷ thai


"Ngươi không thấy khi hắn cùng chúng ta đồng hành, sử dụng phi kiếm ngự khí nọ, rõ ràng chính là kiện đỉnh cấp pháp khí. Hơn nữa ta xem Túi trữ vật bên hông hắn căng phồng, còn có vài Túi linh thú. Giới tán tu nào lại có khả năng có được những thứ ấy. Rõ ràng là tu sĩ xuất thân từ tiểu tông môn nào đó. Nếu là người của đại phái, ngạo khí sẽ rất khinh người, cũng sẽ không đáp ứng cùng chúng ta đồng hành. Huống hồ tại Tử Đạo Sơn, hắn cũng không xuất ra thiệp mời. Hắc hắc! Dù sao bây giờ ma đạo thế mạnh, một số tu sĩ tiểu phái tự nhiên không dám hành động khoa trương, tất cả đều lén lút tự xưng tán tu, sợ bọn ma đạo thấy không vừa mắt, tìm tới tông môn tiêu diệt. Cho nên mặc dù người này tu vi cùng pháp khí không kém, ta lại chưa bao giờ nghe nói qua" Tu sĩ ục ịch đắc ý phân tích.
 
"Nghe La huynh nói vậy, gã họ Hàn này quả là như thế. Nếu là như vậy, chúng ta có thể lớn mật ra tay. Người này mặc dù có chút đề phòng đối với chúng ta, nhưng tuyệt không nghĩ tới hai người chúng ta giấu diếm tu vi, hai người tu vi Trúc Cơ Trung Kỳ diệt một tu sĩ như hắn cũng không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao. Tiểu tử này cũng xem như tự tìm tử lộ, dĩ nhiên gặp phải Bành Dịch Song Hung chúng ta, hiển nhiên không thể bỏ qua" Hai mắt đại hán đầu bóng lưỡng bắn ra thần sắc tham lam, xoa xoa nắm tay nói.
 
"Cái này là hẳn nhiên. Nhưng để dễ dàng đắc thủ, nên tận lực làm giảm sự đề phòng của người này. Nếu có thể đánh lén đắc thủ, chung quy vẫn đỡ lo hơn so với cứng đối cứng. Cho nên việc động thủ, hay là chờ tới hai ngày trước thời điểm mừng thọ của Phó Gia lão tổ. Mấy ngày này chung ta cũng không ngại giao hảo cùng người này, sau đó liền sử ám chiêu tiêu diệt" Tên lùn liếm liếm bờ môi dày, âm hiểm nói.
 
"Tốt, hết thảy y như La huynh nói đi. Xem ra lúc này đây cho dù không cách nào gia nhập tông môn nào đó, thu hoạch của chúng ta cũng tuyệt không ít" Đại hán đầu bóng lưỡng dường như khá tin phục tu sĩ ục ịch, sắc mặt rất vui mừng.
 
"Hắc hắc, đây là đương nhiên. Dê béo tới nhà, Bành Dịch Song Hung chúng ta sao có thể quay về tay không" Tên lùn mập mạp cũng cười ha ha nói, ý tứ tu sĩ tóc xõa như đã là vật trong tay.
 
Ngay lúc hai ngươi không kiêng nể bàn bạc chuyện giết người đoạt bảo, tại trong một gian phòng khác cách một lớp tường, tu sĩ tóc xõa khoanh chân ngồi ở trên giường, trên mặt không buồn không vui, nhưng lời nói của Bành Dịch Song Hung, không lọt ra khỏi hai tai người này. Cái lồng cách âm đối với tu sĩ tóc xõa mà nói, có cũng như không.
 
"Nếu chủ động muốn chết, vậy không thể trách ta".
 
Hai mắt tu sĩ tóc xõa khẽ nhếch, hàn quang chợt lóe, khẽ lẩm bẩm, sau đó lại nhắm mắt lần nữa, thổ nạp luyện khí.
 
Vị tu sĩ tóc xõa này, hiển nhiên chính là Hàn Lập đã sửa đổi lại dung nhan.
 
Thật ra từ lúc hai tháng trước, Hàn Lập tới Nguyên Vũ Quốc. Trên đường mặc dù gặp qua mấy nhóm chánh ma lưỡng đạo đang khống chế quốc gia, nhưng là một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ như hắn, nếu không có chủ tâm gây chuyện, tự nhiên không ai có thể nhìn ra diện mục thật sự cùng tu vi của hắn, tự nhiên trên đường vô sự.
 
Sau khi đến Nguyên Vũ Quốc, hắn cũng không có dựa vào pháp lực cao thâm mạo muội hành động, mà là trước hết nghĩ cách tìm một số tán tu cùng phường thị địa phương, tìm được một ít tình báo có liên quan đến Phó Gia.
 
Kết quả tình hình Phó Gia thế lớn, làm cho Hàn Lập có chút đau đầu.
 
Cũng không phải Phó Gia có ba gã tu sĩ Kết Đan Kỳ tồn tại làm cho hắn cảm thấy khó giải quyết. Mà là bởi vì Phó Gia không hề ít đệ tử, lại gia nhập Ma Diễm Môn. Cho dù hắn tự cho thần thông quảng đại, chung quy cũng không thể trực tiếp tiêu diệt Ma Diễm Môn.
 
Mà những người này nếu không diệt trừ, cho dù hắn hóa Phó Gia bảo thành tro bụi, chung quy một ngày nào đó Phó Gia cũng có thể phục sinh. Điều này khiến cho không thể thực thiện lời hứa lúc đầu đối với Tân Như Âm.
 
Ngay lúc Hàn Lập đang nghĩ cách khác, khắp nơi tại Nguyên Vũ Quốc bắt đầu truyền lưu lão tổ Phó Gia sắp cử hành lễ mừng thọ.
 
Hàn Lập vừa nghe việc này, tự nhiên trong lòng liền mừng rỡ.
 
Nếu người đứng đầu Phó Gia cử hành mừng thọ, lúc đó khẳng định tất cả đệ tử các hệ đều đi vào chúc mừng. Cho dù là người Phó Gia đã gia nhập Ma Diễm Môn cũng sẽ trở về Phó Gia Bảo. Đây chính là một cơ hột tốt một lưới bắt hết Phó Gia.
 
Tuy nhiên. Lấy thanh thế bây giờ của Phó Gia, cũng không phải tiểu miêu tiểu cẩu có thể đi vào, người đi vào chúc thọ, hoặc là tu sĩ gia tộc khác, hoặc là một ít sứ giả tông môn lớn nhỏ phụ thuộc ma đạo. Về phần tán tu, nếu không muốn ở tại ngoài cửa, tối thiểu cũng phải có tu vi Trúc Cơ Kỳ, mới có thể vào trong.
 
Sau khi Hàn Lập thám thính rõ ràng chi tiết tình huống, cũng không chút hoang mang chờ hơn một tháng mới từ từ tới đây. Về phần Bành Dịch Song Hung, chính là Hàn Lập nửa đường gặp được. Hai người này vừa thấy pháp khí Hàn Lập bất phàm, lúc này liền vạn phần nhiệt tình bắt chuyện, vừa nghe Hàn Lập định đi Phó Gia bảo, càng thêm vui vẻ đề nghị đồng hành.
 
Hàn Lập liếc mắt liền nhìn ra trong lòng hai người này hơn phân nửa là mang kế hoạch nham hiểm, nhưng với tu vi của hắn như thế nào lại sợ hai người này ám toán, ngược lại định lợi dụng hai người này che dấu thân phận, càng thêm dễ dàng lẩn vào trong Phó Gia.
 
Vì vậy, hắn không suy nghĩ liền đồng ý.
 
Nhưng không nghĩ tới chính là, hôm nay đến bên ngoài Tử Đạo Sơn, ngoại trừ tu sĩ có được thiệp mời, các tán tu còn lại đến đây mừng thọ phải chờ ngày này mới có thể đi vào.
 
Việc này làm cho Hàn Lập có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng chẳng sao.
 
Dù sao chỉ có ngày mừng thọ, tất cả đệ tử Phó Gia mới đến đông đủ, nếu động thủ sớm, ngược lại sẽ có cá lọt lưới.
 
Hôm nay ở tại khách điếm này, hắn vốn chưa biết xử lý hai tu sĩ này như thế nào, nhưng hai tên này lại không nhịn được có chủ ý muốn giết hắn. Hàn Lập trong lòng cười lạnh, dĩ nhiên không có ý định hạ thủ lưu tình.
 
Hơn mười ngày kế tiếp, Hàn Lập liền cùng Bành Dịch Song Hung ban ngày thì đi dạo xung quanh một chút, buổi tối thì ngồi trong khách điếm luyện khí, mắt thấy cách thời điểm mừng thọ của vị lão tổ kia chỉ còn vài ngày.
 
Trong những ngày này, hai người này cực kỳ thân thiết đối với Hàn Lập , mỗi cái đều gọi "Hàn Lập huynh đệ" không ngừng, cứ như là hảo hữu đã nhiều năm. Mà trong thành lúc này, tán tu đến đây chúc mừng đại thọ lão tổ Phó Gia cũng dần nhiều lên. Mặc dù đại bộ phận tán tu có thói quen ăn ngủ bên ngoài, nhưng cũng có một ít tu sĩ thế tục thích hưởng thụ, vào ở trong hai khách điếm trong thành.
 
Sau đó, Hàn Lập lại gặp được mấy vị tu sĩ tán tu ở cùng khách điếm. Chẳng qua mấy tu sĩ này vừa thấy Hàn Lập bên cạnh tu sĩ ục ịch cùng đại hán đầu bóng lưỡng, thần sắc mỗi người đại biến, đám người liền không muốn nhiều lời vội vàng rời xa ba người. Việc này làm cho Hàn Lập có chút dở khóc dở cười, xem ra xú danh của hai vị bên người đích xác vươn xa tại giới tán tu.
 
Hai người tu sĩ ục ịch thấy tình cảnh này, lại sợ Hàn Lập hoài nghi, liền bịa ra hai người hắn cùng mấy vị tu sĩ này bất đồng tiếng nói, cho nên hai người thay phiên cuốn lấy Hàn Lập, không cho hắn tiếp xúc với các tu sĩ khác.
 
Hàn Lập nghe vậy không tỏ vẻ ý kiến gì, làm cho trong lòng tu sĩ ục ịch có chút nghi kỵ, nhưng lòng tham che khuất, lại vứt mối nghi ngờ đi.
 
Hai ngày sau, tu sĩ ục ịch cùng đại hán đầu bóng lưỡng đột nhiên mời Hàn Lập đi tới một thắng cảnh đẹp xem một chút, nói cảnh sắc nơi này rất đẹp, dị thường mê người, nếu bỏ qua sẽ rất đáng tiếc.
 
Hàn Lập nghe xong, biết hai người này rốt cục cũng động thủ, vì vậy đáp ứng, sau đó tươi cười cùng hai người ra khỏi khách điếm, thẳng đến "Danh thắng" nọ.
 
Bởi vì tu sĩ phụ cận rất nhiều, hai người này phải hao tổn tâm cơ mang Hàn Lập đi một hơi hơn trăm dặm, tới trước một tiểu sơn u tĩnh không người.
 
Hai chân vừa rơi xuống đất, tu sĩ ục ịch mỉm cười nói với Hàn Lập:
 
"Hàn huynh hãy nhìn, chỉ cần qua khỏi núi này, sẽ có một tiểu cốc, trong cốc có suối chảy, trên đất kỳ hoa khắp nơi, tuyệt đối là."
 
Vị này mặc dù tướng mạo không có gì đặc biệt, nhưng miệng lưỡi lại liếng thoắng, biến sơn cốc nọ thành nơi trên trời không có, dưới đất khó tìm.
 
Mà Hàn Lập nghe vậy, trong lòng không ngừng cười lạnh.
 
Qua cái tiểu sơn này đích thật là có một cái tiểu cốc bí ẩn, nhưng ngoại trừ cảnh sắc trong cốc, mơ hồ còn có linh khí cấm chế dao động, mặc dù cực kỳ yếu ớt, nhưng dưới thần thức của hắn đảo qua, liền có thể thấy rõ. Xem ra hai người này chính là những kẻ giết người đoạt bảo lão luyện, không ngờ còn bố trí trong cốc một trận pháp vây địch đơn giản.
 
Nếu như Hàn Lập thật sự là một vị tu sĩ Trúc Cơ Kỳ bình thường, bị lừa gạt vào trong trận này, lại bị hai người này trở mặt đánh lén, tánh mạng tự nhiên khó bảo toàn.
 
"Cảnh sắc nơi này quả rất đẹp, cũng chưa có người nào từng đến, ta xem không cần đi đến cái tiểu cốc, ở chỗ này cũng được, hai vị cảm thấy thế nào? Nếu ở chỗ này giết người, lại hủy thi diệt tích, căn bản sẽ không có người nào quấy rầy, cũng lại càng sẽ không có ai phát hiện sao?"
 
Hàn Lập nghe xong tu sĩ ục ịch khoe khoang, sau khi ánh mắt tùy ý đảo qua bốn phía, đột nhiên như cười như không nói với hai người.
 
"Hàn huynh, lời này là có ý tứ gì? Chẳng lẽ có cái gì hiểu lầm hai người huynh đệ chúng ta sao?"
 
Tu sĩ ục ịch vừa nghe Hàn Lập nói thế, sắc mặt khẽ biến, nhưng thần sắc lập tức kinh ngạc nói, tựa như thật sự kinh ngạc vậy.
 
Tuy nhiên bàn tay đầy thịt không biết từ lúc nào đã đặt lên Túi trữ vật bên hông.
 
Về phần đại hán đầu bóng lưỡng nọ, sau một lúc ngẩn ra, trong mắt liền hiện lên vẻ hung tàn, tiếp theo hai bàn tay nắm chặt không ra tiếng, lặng yên nhìn Hàn Lập.
 
Hàn Lập đối với động tác nhỏ của hai người này làm như không thấy, chỉ chắp tay sau lưng, thần sắc cực kỳ bình tĩnh.
 
Tu sĩ ục ịch thấy vậy, trong lòng cảm thấy bất an ngoài ý muốn, mơ hồ cảm giác có chút không ổn. Nhưng việc đã đến nước này, hắn cũng không có cách nào lùi lại, chỉ có thể âm thầm liếc đại hán một cái, ra hiệu hai người đồng loạt động thủ.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #646


Báo Lỗi Truyện
Chương 646/2446