Chương 644: Nặc Ngôn Hòa Khải Trình


Đối mặt với với thứ có thể dễ dàng diệt sát tu sĩ Nguyên Anh Kỳ này, Hàn Lập không dám có chút khinh thị nào. Trong lòng hiện lên vô số loại công pháp luyện hóa ma hỏa. Cuối cùng từ bên trong Huyền Âm Kinh lấy ra một bí thuật mà hắn thấy ổn nhất.
 
Sau khi đã có dự tính, Hàn Lập ngừng thần nhìn kỹ kim cầu một lát, sau đó mới từ từ dùng ngón tay điểm một cái.
 
"Bụp" một tiếng vang lên cùng lúc với một đạo điện hồ tinh tế được bắn ra từ đầu ngón tay chạm vào bề mặt kim cầu bên trong hộp ngọc.
 
Nhất thời kim cầu run rẩy vài lần, hào quang đại phóng, sau đó bị đạo điện hồ kia khiêu dẫn từ từ bay lên, trôi nổi trong không trung.
 
Hàn Lập ngồi xếp bằng phía dưới, từ từ nâng tay, mắt nhìn kim quang bao vây xung quanh kim cầu, hai mắt nheo lại, mười ngón tay không ngừng biến ảo, kết ra vô số thủ ấn phức tạp.
 
Rất nhiều đạo điện hồ màu vàng nhạt trong tiếng sấm "đì đùng" lóe lên nhanh chóng kết thành một tấm điện võng dày đặc vô cùng lớn đem kim cầu bao lại trong đó.
 
Hàn Lập lúc này mới hít vào một hơi, sau đó thần niệm vừa động liên hệ tới băng diễm bao quanh Ích Tà Thần Lôi
 
Tiếng xé gió không ngừng rít lên, kim cầu ngày càng chói mắt hơn, mấy đạo hồ quang màu vàng lóe lên, bắt đầu khai mở trói buộc đối với viên cầu. Nhất thời ở phía trong tấm điện võng xuất hiện một viên châu màu lam trong suốt đang không ngừng xoay tròn.
 
Nhìn thấy Kiền Lam Băng Chầu Hàn Lập nín thở. Nhớ lại uy lực của viên châu này năm đó vẫn khiến hắn không khỏi sợ hãi.
 
Hiện tại băng châu hiện nguyên hình, Hàn Lập không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng há miệng, một phi kiếm màu xanh bay ra, hai tay kết vào rồi mở ra.
 
Một đạo điện hồ kim sắc to lớn từ hai tay nhanh chóng bắn ra cùng phi kiếm cùng đánh tới phía trên băng châu.
 
"Rắc" Một tiếng vỡ vang lên, băng châu lúc tỏ lúc mờ chợt hóa thành một đoàn lam diễm, lam diễm không ngừng co rút lại, ngưng tụ thành một đóa lam hoa trong suốt màu lam xinh đẹp, từng cánh hoa dần dần nở ra.
 
Cùng lúc đó thì âm thanh đại khởi, một lớp băng sương quỷ dị màu lam nhanh chóng phóng đại ra, tràn khắp phòng.
 
Trong phòng lúc này vô cùng lạnh lẽo tựa như phảng phất đang ở băng sơn thế giới.
 
Chỉ là, Hàn Lập đối với việc này đã sớm cho phòng bị, vẻ mặt cho dù rất tập chung nhưng không hề có sự hoảng loạn. Thanh quang bên người chợt lóe tạo thành tầng quang tráo ngăn cản hàn khí. Lấy tu vi Nguyên Anh Kỳ của hắn hôm nay thì cho dù hàn khí đó có điểm lợi hại, nhưng chỉ cần không phải băng diễm trực tiếp công kích thì không có gì đáng lo ngại.
 
Chứng kiếm hàn khí màu lam nhạt bị thanh quang ngăn cản bên ngoài, làm cho Hàn Lập an tâm từ không trung điểm một chỉ, Ích Tà Thần Lôi biến thành điện võng bắt đầu co rút lại, chậm chậm đem hào quang bao vào trong.
 
Kim quang - lam mang không ngừng chớp động, cự hoa màu lam dần dần biến đổi trở về hình thái quang diễm, cố gắng đối chọi lại với sự co rút lại của kim võng.
 
Nhìn thấy đã tiếp tục chế trụ được Kiềm Lam Băng Diễm, Hàn Lập vừa hít vào được một hơi, thần niệm vừa động thì đột nhiên vang lên tiếng sét, kim võng rách ra một lỗ nhỏ cỡ cái bát, rồi cũng nhanh chóng khôi phục lại như ban đầu. Nhưng, chỉ cần một khoảnh khắc ngắn ngủi này thì một đoàn lam diễm nhỏ như tơ đã từ đó chui ra rồi trực tiếp hướng phía Hàn Lập xạ tới.
 
Hàn Lập mắt thấy vậy nhưng mặt không biến sắc, hai tay bắt ấn nhắm mắt lại.
 
Từ thiên linh cái hiện lên một đoàn thanh khí, một anh nhi trong thanh quang bỗng xuất hiện – chính là Hàn Lập lúc này đnag thi triển Nguyên Anh xuất khiếu
 
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyên Anh khẩn trương, vừa xuất khiếu đã mở toang hai mắt nhìn chằm chằm vào đoàn lam diễm đang xạ tới, hai bàn tai nhỏ bé chà xát vào nhau, rồi bắt đầu nhấc lên.
 
Hai đạo thanh quang chói mắt nhanh chóng bắn ra, lúc đó Nguyên Anh há miệng, cùng với một đoàn thanh quang từ nắm tay nhỏ bé cũng phun xuất – nhất thời ba đoàn thanh quang cùng nghênh đón đoàn lam diễm kia.
 
Thanh lam quang mang chợt lóe, trong náy mắt lam diễm đã bị lam quang bao phủ vào trong. Ở bên trong liều mạng giãy dụa nhưng thật sự vô cùng khó. Thanh quanh dần dần bị hòa tan nhưng vẫn còn bị bao phủ chặt chẽ ở bên trong, trong khoảng ngắn thời gian không thể thoát ra.
 
Nguyên Anh thấy vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn mỉm cười, hướng bổn mệnh tinh khí chính mình đã biến thành thanh quang khẽ vẫy tay, đoàn ánh sáng bọc lấy mẫy tia lam diễm kia liền bay tới trước mặt.
 
Ngưng thần xem xét ở khoảng cách ngắn, trên nét mặt Nguyên Anh lộ ra thần sắc do dự cũng như sợ hãi, nhưng chỉ chần chờ một chút rồi trong mắt tinh quang chợt lóe, một tay chộp lấy đoàn ánh sáng này bỏ vào trong miệng ngay lập tức.
 
Đem cả thanh quang bao bọc lam diễm nuốt vào trong bụng.
 
Quanh thân thanh quang chớp động, Nguyên Anh ở trên đỉnh đầu từ từ biến mất.
 
Bản thể của Hàn Lập lúc này đang nhắm chặt mắt bỗng run rẩy, nhưng không hề có dị biến nào, tựa như đang ngủ say vậy. Trong cơ thể, Nguyên Anh đang khoanh chân ngay ngắn ngồi trong đàn điền, hai tay bắt quyết khẽ lầm bẩm niệm chú, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng nghiêm nghị, có chút âm trầm.
 
Kiền Lam Băng Diễm kia quả thực vô cùng lợi hại, cho dù đây chỉ là một tia lọt ra ngoài cũng khiến cho hắn mất một thời gian dài mới có thể luyện hóa. Cái này quả thực quá mức âm hàn, còn phải tiếp tục bồi luyện thêm nữa thì mới có thể chân chính sử dụng. Cũng vì phòng ngừa việc ngoài ý muốn, hắn không dám khinh xuất một lần luyện hóa cả Kiền Lam Băng Diễm.
 
Về phần sau khi luyện hóa, Hàn Lập nếu vẫn chưa mở được Hư Thiên Đỉnh thì có lẽ là tại cái này cũng có chút ít duyên cớ
 
Hàn Lập sở dĩ xuất quan mà không tiếp tục tu luyện là vì chuẩn bị đến thăm hai người ngân phát lão giả. Xem đối phương có biết tin tức gì của Canh Tinh hay không.
 
Mặt khác hắn cũng tính rời khỏi Lạc Vân Tông một đoạn thời gian để đi Nguyên Vũ quốc một chuyến.
 
Năm đó hắn đã đáp ứng khẩn cầu của Tần Như Âm, Hàn Lập dự tính nhân cơ hội này giải quyết dứt điểm mọi việc.
 
Với tu vị hiện tại của hắn thì việc diệt một gia tộc tu tiên cũng không tốn quá nhiều sức lực
 
Lại nói, Phó gia ở Nguyên Vũ quốc cùng Bách xảo viện Phó gia có chút quan hệ. Nghe nói Nguyên Vũ quốc Phó gia là một chi của Bách xảo viện Phó gia.
 
Chỉ là về sau, hai nhà bất hòa. Đến khi Nguyên Vũ quốc rơi vào tay ma đạo, gia tộc tu tiên đứng đầu Nguyên Vũ quốc như Phó gia không một chút do dự đầu nhập ma đạo, điều này khiến cho Phó gia Bách xảo viện thân là một thành viên trong Thiên đạo liên minh cảm thấy bất mãn. Hai nhà từ lúc này hoàn toàn đoạn tuyệt mọi quan hệ.
 
Từ đó, Hàn Lập càng an tâm hơn, mặc dù Nguyên Vũ quốc là thiên hạ của ma đạo, nhưng lấy một thân tu vi Nguyên Anh Kỳ của hắn bây giờ thì tu sĩ ở quốc gia này có mấy người có thể làm tổn hại đến hắn.
 
Hàn Lập dời khỏi động phủ, tiện thể đi qua Tử Phong động phủ nhìn một chút. Thần thức đảo qua, thấy Mộ Phái Linh đang bế quan khổ tu tại một gian thạch thất, trên mặt quang mang ẩn hiện, tu vi so với lúc trước tịnh tiến không ít.
 
Hàn Lập âm thầm gật đầu, không có ý định quấy nhiễu việc tu luyện của nàng mà âm thầm ly khai nơi này hướng thẳng đến ngọn núi cao nhất của Lạc Vân Tông, mở ra động phủ của ngân phát lão giả.
 
Hắn từ đối phương tuy không có được tin tức của Canh Tinh, nhưng lão giả lại cho hắn biết hai năm sau, ở Ngu quốc trong cửu quốc liên minh có một hội giao dịch lớn nhất Thiên Nam ở đó.
 
Ở hội giao dịch này, tất cả vật phẩm quý hiếm của Thiên Nam đều xuất hiện, hơn nữa ở đây cũng xuất hiện gần phân nửa tu sĩ Nguyên Anh Kỳ của Thiên Nam. Dù sao khi tới cảnh giới này, tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cần chính là kỳ trân dị bảo chứ mấy tài liệu linh dược bình thường thì không để vào mắt. Nên cũng đành mượn dịp này để cùng các tu sĩ khác tiến hành trao đổi
 
Sở dĩ hội giao dịch được tổ chức tại Ngu quốc, là do đây chính là quốc gia trung lập trong cửu quốc liên minh, hơn nữa luôn luôn đứng trước uy hiếp đối mặt với pháp sĩ Mộ Lan. Nên đối với tam đại thế lực khác không tạo thành uy hiếp, không sợ đối phương giúp đỡ kẻ khác. Do đó làm cho các tu sĩ tham gia không có nhiều băn khoăn gì lắm
 
Hàn Lập hiện giờ cũng hi vọng tại hội giao dịch sẽ xuất hiện Canh Tinh mà hắn đang cần. Nếu không hắn cũng không biết làm thế nào mới có thể luyện thành Đại Canh Kiếm Trận kia.
 
Chẳng lẽ thật sự phải đi đến Đại Tấn đế quốc xa xôi kia
 
Sau khi hỏi ngân phát lão giả xong về việc Canh Tinh, Hàn Lập cũng không nói mình định đi đâu, mà chỉ nói mình sau khi ngưng thành Nguyên Anh muốn đi các nơi du lịch một đoạn thời gian ngắn, nên hôm nay tới cáo từ.
 
Ngân phát lão giả nghe những lời này cũng không chút hoài nghi, lão cũng chỉ nói một chút về sự phân chia thế lực của các quốc gia, về các tu sĩ Nguyên Anh thành danh. Đồng thời nhắc đi nhắc lại không nên trêu chọc mấy lão quái vật này.
 
Thiên Hận lão quái mà Hàn Lập từng được nghe qua cũng nằm trong số này
 
Hàn Lập đói với những tu sĩ này trong lòng cũng cảm thấy hiếu kì, mở miệng cảm ơn không thôi rồi cáo từ ra về.
 
Sáng sớm hôm sau, Hàn Lập sửa soạn mang theo vài đồ tùy thân trọng yếu, dùng đại trận phong kín hoàn toàn động phủ rồi ly khai Vân Mộng sơn, thẳng hướng Nguyên Vũ quốc mà đi
 
Nguyên Vũ quốc Phó gia, ở Nguyên Vũ quốc hiện nay chính là đỉnh đỉnh đại danh
 
Hơn trăm năm trước khi ma đạo xâm lấn, gia tộc này không hề có biểu hiện chống cự, ngay lập tức đầu nhập Ma Diễm tông trong ma đạo lục tông. Bởi vậy trong đại kiếp đó Phó gia cũng không hề bị tổn thất nào, mà ngược lại nhân cơ hội này khiến cho thế lực của Phó gia tăng vọt, có chút áp đảo hai đại gia tộc còn lại, tiến lên thành Nguyễn Vũ quốc đệ nhất gia tộc
 
Bởi vì Phó gia ở đây hơn trăm năm, liên tiếp phái đệ tử đầu nhập Ma Diễm tông, cũng như dâng tặng các mĩ nữ trong tộc cho các vị cao tầng trong tông làm thiếp. Kế từ đó hoàn toàn quỳ phục dưới chân Ma Diễm tông. Có Ma Diễm tông đứng đầu Nguyên Vũ quốc nâng đỡ.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #644


Báo Lỗi Truyện
Chương 644/2446