Chương 635: Kết anh (trung)


Nữ tử họ Mộ vừa mới phi hành hơn mười dặm đường, đột nhiên một cỗ áp lực khó hiểu bay đến trên người, tiếp theo linh khí trên không trung đột nhiên hỗn loạn quay cuồng lên, trong nháy mắt hình thành vô số dòng suối linh khí.
 
Điều này làm cho thân hình không đề phòng của nữ tử nghiêng xuống, thiếu chút nữa cả người lẫn pháp khí từ không trung ngã xuống.
 
Nữ tử họ Mộ kinh hãi, vội vàng phát động linh lực toàn thân, mới miễn cưỡng trong linh khí ba động ổn định thân hình, sau đó vội vàng nhìn xung quanh,bị tình hình trước mắt làm cho ngạc nhiên dị thường.
 
Chỉ thấy tại bầu trời hơn trăm trượng, xuất hiện một linh quang mắt thường có thể thấy được. Linh quang này đủ mọi màu sắc, chợt tối chợt sáng, nhưng không chỗ nào không ẩn chứa thiên địa linh khí cực kỳ tinh thuần, cực kỳ xinh đẹp huyền ảo.
 
Nữ tử họ Mộ phi thường hoảng sợ, sau khi ánh mặt đảo qua phía xa, hoa dung trên mặt lại càng thất sắc.
 
Chỉ thấy chỗ minh mâu lưu chuyển, linh quang đầy trời, vô biên vô hạn, căn bản phảng phất như không có cuối.
 
"Trời ơi! Đây là chuyện gì xảy ra?"
 
Nữ tử họ Mộ ngự khí lơ lững trên không trung, nhìn tình hình quỷ dị trước mặt, trợn mắt há mồm.
 
Trên thực tế, trong phương viên trăm dặm quanh động phủ Hàn Lập, lúc này kỳ cảnh linh quang ngưng lại, đã trải rộng cả khu vực.
 
Ngay lúc nữ tử phát hiện linh khí dị biến, đồng thời cũng có hàng ngàn tu sĩ Lạc Vân Tông khác cũng đồng loạt cảm ứng được loại biến đổi lớn này.
 
Mà tu sĩ ở trong vòng trăm dặm, đều giống như tu sĩ họ Mộ cũng tận mắt nhìn thấy kỳ cảnh này.
 
Bất quá, mấy tu sĩ thân ở bên ngoài cũng không hơn gì. Tu sĩ đã ngoài Trúc Cơ Kỳ thì hoàn hảo, trừ thân thể không khỏe, trong lòng bàng hoàng, còn có thể miễn cưỡng duy trì trấn định.
 
Nhưng còn đám tu sĩ Luyện Khí Kỳ, thì cảm nhận được một linh áp thật lớn, không ngoại lệ đều thở hổn hển, tu vi thấp một chút thì ngay cả hô hấp cũng khó khăn.
 
Đám tu sĩ này tâm lý sợ hãi, cũng bất chấp truy cứu thiên địa khác thường này rốt cục có ý tứ gì, đều ngồi xuống tại chỗ nôn tạp. Tận lực kháng cự sự biền đổi kinh hoàng của thiên địa.
 
Về phần tu sĩ Lạc Vân Tông, mặc dù không cách nào thấy cảnh tượng này, nhưng thiên địa linh khí kịch liệt chấn động, bọn họ nhiều ít đều cảm ứng được.
 
Người tu tiên có chút tu vi cao thâm, thậm chí tại xa ngoài ngàn dặm, liền đem ánh mắt kinh ngạc hướng chỗ vị trí của Lạc Vân Tông.
 
Mặc dù tuyệt đại bộ phận tu sĩ chưa từng thấy, càng không biết loại kỳ cảnh thiên triệu này đại biểu cho cái gì.
 
Nhưng những ai phàm biết đến thì hoặc kinh hoặc hỉ, có hoảng sợ, có kinh ngạc, phần nhiều còn lại hoặc hâm mộ, hoặc ghen ghét vạn phần.
 
Trên ngọn chủ phong Lạc Vân Tông, bên trong động phủ cao tới mấy ngàn trượng, một lão giả tóc bạc đang ngồi khoanh chân, sắc mặt xám trắng đang hít thở, bộ dáng như bệnh nặng mới khỏi.
 
Ngay lúc linh quang trong mấy trăm dặm hiện lên, trong phút chốc trường mi màu trắng của lão giả tóc bạc rung lên, hai mắt bỗng nhiên mở ra kinh ngạc, lộ ra thần sắc khó có thể tin.
 
Hắn cơ hồ không chút do dự thu công pháp, lập tức hóa thành một đạo bạch quang bay ra khỏi động phủ.
 
Một lát sau, thân hình lão giả tóc bạc hiện lên trên đỉnh chủ phong, đứng trên một khối cự thạch cao lớn.
 
Hắn ngưng trọng nhìn về phương hướng động phủ của Hàn Lập, có chút kinh ngạc, thần sắc trên mặt âm tình bất định.
 
Lúc này, một đạo hoàng quang từ trên trời bay độn đến, xẹm phương hướng đúng là tới chỗ động phủ của lão giả tóc bạc. Bất quá vừa thấy lão giả tóc bạc đã đứng ở ngoài động phủ, hoàng quang lập tức bay đến trước người lão giả, sau khi quang hoa nội liễm, hiện ra một trung niên sắc mặt xanh vàng.
 
"Trình sư huynh, ngươi cũng cảm ứng được. Sẽ không tính sai chứ, thật có người ở Lạc Vân Tông chúng ta ngưng kết Nguyên Anh!" Thân hình trung niên nhân hiện ra, lập tức hướng lão giả kinh ngạc hỏi, bộ dáng phảng phất còn không dám tin.
 
"Tính sai? Điều này sao có thể. Ta và ngươi hai người từng kinh nghiệm qua chuyện này. Đích thật là có người ở nơi nào đó trong tông môn chúng ta kết nguyên anh, hơn nữa đã đến giai đoạn cuối cùng, sẽ lập tức thành anh" Lão giả tóc bạc cũng không quay lại, hai tròng mắt híp lại nói.
 
"Chuyện này thật cổ quái! Kết Đan Hậu Kỳ trong tông chúng ta cũng chỉ có Phùng sư điệt cùng gian tế họ Hồ kia mà thôi. Nhưng Phùng sư điệt hai năm trước còn đang tiến đến giai đoạn cảnh giới đại viên mãn. Trong thời gian ngắn, ngay cả cảnh giới giả anh cũng không thể, càng đừng nói đến kết anh. Về phần tên gian tế Thiên Sát Tông nọ, tu vi đã bị phế hơn phân nữa, thụt lùi liền mấy cảnh giới, càng không có thể là hắn" Trung niên nhân thì thào nói, nhưng lời nói ra không hề có chút điểm tự tin.
 
"Hừ! Tu vi vị sư điệt này, ta và ngươi còn không rõ ràng sao? Tu sĩ này mặc dù là đang ở trong Lạc Vân Tông chúng ta kết anh, nhưng cũng không nhất định là người Lạc Vân Tông chúng ta. Nói không chừng là người nào to gan lớn mật, len lén ẩn vào hoặc là trà trộn vào trong tông chúng ta. Dù sao linh khí ở Vân Mộng Sơn này dư thừa, đúng là địa điểm kết anh tốt nhất" Lão giả tóc bạc thản nhiên nói mấy câu, đã đem thân phận của Hàn Lập đoán ra toàn bộ.
 
"Sư huynh. Bây giờ làm sao. Cứ như vậy nhìn đối phương thuận lợi kết anh sao?" Trung niên nhân nhướng mày, có chút không cam lòng nói.
 
"Không sai. Lời sư đệ nói đúng. Chúng ta cũng không nên yên lặng đứng nhìn. Mặc dù không biết người này có thể hay không sống qua khỏi bước cuối cùng tâm ma cắn trả, nhưng bây giờ ra tay quấy nhiễu cũng không có ý nghĩa. Trải qua quá trình tâm ma, đối với người kết anh mà nói tự hồ như trải qua mấy tháng, thậm trí mấy năm. Nhưng đối với chúng ta mà nói, chỉ là một chút công phu mà thôi. Lữ sư đệ chẳng lẽ đã quên tình cảnh tâm ma của mình khi kết anh" Lão giả tóc bạc sắc mặt tái nhợt, nhưng thần thái lại thong dong.
 
"Quên, như thế nào được! Cái loại cảm giác này, ta thật sự không nghĩ muốn hồi tưởng một lần nữa. Tâm ma cắn trả, cơ hồ là ngươi càng sợ hãi cái gì, trong lòng ngươi lại càng huyễn hóa ra cái đó. Nếu lúc đầu khi kết anh, ta không dùng một quả Định Linh Đan, khẳng định không cách nào sống sót qua cái loại rèn luyện hành hạ tâm thần này" Trung niên nhân họ Lữ vừa nghe lão giả đề cập đến tâm ma khi kết anh, không khỏi rùng mình, sắc mặt cực kỳ khó coi.
 
"Đối với việc này. Nếu người này không sống qua một cửa cuối cùng, không thể kết thành anh. Xử lý đối phương như thế nào, tự nhiên do hai người chúng ta tính, cần gì nhất thời nóng lòng. Nhưng nếu đối phương may mắn bước vào cảnh giới Nguyên Anh Kỳ, bây giờ chúng ta ngăn cản cũng đã trễ, không nên lại đắc đội với người này. Không bằng lẳng lặng đứng nhìn bên ngoài, yên tĩnh chờ kết quả. Hơn nữa người này ngưng kết thành anh, đối với Lạc Vân Tông chúng ta mà nói không nhất thiết là chuyện xấu, nói không chừng có thể kết giao với người này một phen, thậm chí kéo vào trong tông".
 
"Ý sư huynh là, người này là một gã tán tu?" Trung niên nhân động dung hỏi.
 
"Ừm, tám chín phần là như vậy. Nếu là tu sĩ có gia tộc hoặc môn phái, như thế nào lại mạo hiểm tiến hành kết anh tại Vân Mộng Sơn chúng ta. Nếu không cũng phải có rất nhiều tu sĩ cao cấp hộ pháp mới đúng. Ngươi có còn nhớ rõ, lúc hai người chúng ta kết anh, hành động trong tông không phải rất trịnh trọng sao?" Lão giả tóc bạc mỉm cười, xoay mặt hướng trung niên nhân nói.
 
"Như thế nào không nhớ. Trong vòng mấy tháng thời điểm ta kết anh, cả tông môn như lâm vào đại địch, phong tỏa cả ngọn núi lại, ngay cả đại trận trấn phái cũng mở ra. Như vậy xem ra, người này thật có thể là một vị tán tu vô phái" Trung niên nhân nhớ tới chuyện tình năm đó, khóe miệng cũng không cầm được cười khẽ nói.
 
"Người này nếu là tán tu thành anh, chúng ta càng phải gắng sức lôi kéo, không thể dễ dàng đắc tội. Dù sao tu sĩ lấy thân phận tán tu kết thành nguyên anh, tựa hồ so với chúng ta thành anh càng thêm gian nan, nhưng một khi thành anh thì thần thông mỗi người đều không nhỏ, không thể khinh thường. Hơn nữa tu sĩ này không có môn phái, so với tu sĩ xuất thân tông môn chúng ta, càng ít cố kỵ, rất dễ ghi hận. Thiên Hận lão quái nọ, chẳng phải là nhân vật mà ta cũng không nguyện trêu chọc sao? Trong đó, hơn phân nữa là vì tu vi lão quái này cao thâm, hơn xa tu sĩ cùng cấp, thủ đoạn làm việc không kiêng nễ, cũng khiến rất nhiều đại phái Thiên Nam kiêng kỵ" Lão giả tóc bạc chậm rãi nói.
 
Trung niên nhân nghe đến đó, im lặng gật đầu, tựa hồ rất tán thành lời nói của đối phương.
 
"Bắt đầu rồi!" Tinh quang trong mắt lão giả chợt lóe, đột nhiên thấp giọng nói.
 
Trung niên nhân cả kinh, vội vàng đem thần thức phát ra xa.
 
Lúc này, bầu trời bên trên động phủ Hàn Lập, linh quang hiện lên càng ngày càng nhiều, dần dần ngưng tụ thành một mảnh.
 
Trong chốc lát công phu, bầu trời trong phương viên trăm dặm, xuất hiện ngũ sắc hà quang mênh mông.
 
Bên trong có tiếng mưa gió sấm sét nổi lên, từng đám mây hồng theo tiếng sấm xé gió bốc lên, tiếp theo từ bốn phương tám hướng bay nhanh hội tụ về.
 
Tại bầu trời trên tiểu sơn thạch chổ động phủ Hàn Lập, hình thành một quang cầu chói mắt đường kính thật lớn, bên trong quang sắc lóng lánh lưu chuyển, làm cho mọi người không thể nào nhìn thẳng.
 
Bỗng nhiên một tiếng sét kinh thiên động địa vang lên, cả tòa núi đá cũng chớp lên trong giây lát.
 
Theo sau, một đạo thanh quang trụ từ trong núi đá phun ra, vừa lúc chiếu vào đoàn quang sắc trên trời.
 
Bốn phía quang sắc lập tức u ám, mưa gió lôi điện phát ra.
 
Quang đoàn tại trong âm vân biến dạng co rút lại một chút, đồng thời ngũ sắc linh quang chớp động, phát ra càng chói mắt.
 
Một ít tu sĩ gần đó đã chạy tới phụ cận tiểu sơn thạch, nhìn thiên tượng kinh người trên không trung, đám người hai mắt nhìn nhau, không biết như thế nào cho tốt.
 
Không bao lâu, quang đoàn thật lớn trong ánh mặt mọi người ngưng tụ thành một viên châu trong suốt lớn nhỏ cở nắm tay. Bên trên ẩn chứa linh khí khổng lồ đáng sợ, làm cho tu sĩ quan sát xung quanh sắc mặt đại biến, càng không dám coi thường vọng động.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #635


Báo Lỗi Truyện
Chương 635/2446