Chương 630: Đại La Thiên Huyễn Quyết và Thiên Hồ Mê Linh Đại Pháp


Vừa mới đây còn là đồng môn huynh đệ nhưng trong nháy mắt đã trúng phải độc thủ,mặt của các tu sĩ chuyển sang trắng bạch, cùng lúc tất cả các loại phòng hộ và pháp khí đều được phóng ra. Hầu hết mọi người đều chăm chăm nhìn tới Nho sinh lão giả mà không dám lơi lỏng chút nào.
 
Lúc này, không ai dám coi thường vọng động.
 
Nữ tử họ Mộ thần sắc đại biến liền rời ra xa Đỗ Đông rồi phóng ra tơ tằm pháp khí bảo vệ toàn thân.
 
Còn về phần Tôn Hoả ngay khi Nho sinh lão giả hiện thân ra liền lui về sau vài bước. Ánh mắt nhìn trừng trừng Nho sinh lão giả và Đỗ Đông với sắc mặt cực kỳ cẩn trọng.
 
Hàn Lập tiến về một góc của tĩnh thất mà không gây ra tiếng động nào, ánh mắt loé lên nhìn hết thảy mọi việc, không biết giờ hắn đang suy nghĩ gì nữa.
 
Vào lúc này, trên người của Đỗ Đông khí thế bắt đầu cuồng trướng mạnh lên, cả người được bao phủ bởi màn hắc quang còn gương mặt thì hiện lên một lớp phù văn màu đen. Sau đó thân hình trong màn hào quang tăng vọt đột nhiên hoá thành một cự hán thân cao hai trượng với bộ mặt dữ tợn và hai con mắt màu xanh biếc, tu vi tăng đề cao tăng tới Kết Đan Trung Kỳ.
 
"Tốt, nếu nói về ẩn nặc công pháp thì Thiên Huyễn Tông tại Thiên Nam nói là đệ nhị thì không ai dám nói là đệ nhất. Đại La Thiên Huyễn Quyết chính xác là danh bất hư truyền, không hổ là trấn phái pháp quyết của quý tông" Bạch tu sĩ vừa thấy Đỗ Đông biến hoá kinh người như vậy, không chút kinh sợ mà còn mừng rỡ, cười to khen hay.
 
"Hừ!" Đỗ Đông sau khi biến thành cự hán liền hừ lạnh một tiếng. Không nói thêm nữa mà liếc cặp mắt âm trầm đảo qua đảo lại nhìn mọi người. Sau khi tới Hàn Lập ánh mắt liền dừng lại, trên mặt hiện ra một nụ cười lãnh khốc.
 
"Vù" "Bùm" hai tiếng liên tiếp vang lên đám tu sĩ chỉ thấy thân ảnh của cự hán nhoáng lên một cái rồi điên cuồng phóng tới bên cạnh màn quang tráo bảo vệ của Hàn Lập. Không chút do dự hắn khoát tay một cái liền đánh nát đi màn quang tráo bảo vệ rồi bàn tay vươn ra thọc sâu vào trong ngực của Hàn Lập, sau đó khi rút ra một trái tim còn đỏ máu tươi trong bàn tay.
 
Thân thể của Hàn Lập đảo nhẹ rồi ngã xuống!
 
"!"
 
Các đệ tử khác thấy máu tanh rơi ra không khỏi giận dữ thét lên. Cho rằng đối phương bắt đầu chém giết nên mọi người bắt đầu sợ hãi.
 
"Ồ!" Thật không ngờ chỉ cần một kích là đã hạ gục được đối phương, trên mặt cự hán lộ ra một chút cổ quái, không dám tin rằng đối phương như vậy lại chết đi một cách quá dễ dàng. Rồi nhìn lại quả tim còn ấm nóng trên tay, trên mặt hắn mới giãn ra và tin rằng mình đã đánh chết được đối phương.
 
"Ngươi tại sao lại làm vậy? Những tên đệ tử này không phải muốn giết là giết đâu. Trong này còn có mấy người có lai lịch không nhỏ. Trong đó có một người là hậu nhân của Thiên Hận lão quái vật, không nên ra tay lung tung như vậy" Nho sinh vừa thấy Đỗ Đông bạo nhiên ra tay liền phẫn nộ quát lên.
 
"Hừ, ngươi có thể giết một người, thì sao ta lại không thể giết chứ. Hơn nữa tiểu tử này có chút cổ quái. Vì vậy cần phải ra tay trước tiêu diệt đi. Còn hậu nhân của Thiên Hận lão quái vật tuyệt đối không phải là người này. Hắn với ta giống nhau đều là những đệ tử mới nhập môn" Đỗ Đông nhàn nhạt nói rồi lấy vật trong tay bỏ đi.
 
"Trong lòng ngươi biết tính toán là tốt rồi! Tuy nhiên không biết hậu nhân của Thiên Hận Lão Quái vật là nam hay nữ, đầu nhập vào phái nào đây? Còn Thiên Hận Lão Quái vật với thần thông quảng đại, ba phái muốn đặt quan hệ tốt, chắc chắn hậu nhân của hắn phải là một trong mười tên đệ tử có được cơ hội đi tẩy mắt. Nếu ngươi ngộ thương người này thì sẽ gặp rắc rối to. Về phần ta giết người nọ thì tự nhiên ta đã biết rõ ngọn ngành và hắn ta cũng không phải là hậu nhân của lão quái" Nho sinh thần sắc có vài phần nghiêm chỉnh nói.
 
"Tốt. Còn lại những người này ta sẽ không tuỳ tiện ra tay đâu. Nhưng mà tất nhiên cũng không để cho bọn họ tuỳ ý phá rối,vì vậy cần phải làm bọn họ nằm xuống một chút" Nói tới đây, Đỗ Đông liền tự động xoay tròn thân mình làm cho hắc mang trên người hắn đột nhiên cuồng trướng quay mạnh lên, khí thế dường như còn muốn che cả bầu trời. Sau đó đem cả tĩnh thất bao vào trong đó.
 
Hai nhóm tu sĩ nghe được hai người bọn họ nói chuyện, liền buông lỏng người ra rồi trong chốt lát bị màn hắc quang trong chớp mắt bao vào bên trong. Bọn họ liền bị choáng váng đầu óc, rồi ngã xuống bất tỉnh nhân sự.
 
Nhìn bên trong thấy đám đệ tử tất cả đều mê man bất tỉnh, Nho sinh liền gật đầu, mặt lộ ra vẻ rất là hài lòng.
 
"Đi thôi, không thể trì hoãn nữa".
 
"Đúng".
 
Hai người trong lúc một hỏi một đáp, liền lập tức đi nhanh ra ngoài cửa mà phóng đi.
 
Nhưng mà ngay khi Đỗ Đông vừa tới cửa thì trong lòng có chút bất an, không biết sao mà quay đầu lại liếc mắt nhìn về phía cái thi thể bị hắn phá ngực đánh nát trái tim nhìn một cái. Gặp phải Hàn Lập nằm trong vũng máu không nhúc nhích, sớm đã chết đi rồi không thể chết thêm lần nữa.
 
Hắn không khỏi cười lên, cảm thấy chính mình là cứ nghi thần nghi quỷ. Sau đó mới an tâm theo chân Nho sinh rời đi. Hai người vừa đi tĩnh thất liền trở nên lạnh ngắt không có một tiếng động nào nữa.
 
Nhưng chỉ một lát sau trong phòng bổng nhiên lại có tiếng một nữ tử trẻ tuổi dễ nghe vang lên.
 
"Hàn huynh, Thiên Hồ Mê Linh Đại Pháp của ta có phải còn cao hơn cả Đại La Thiên Huyễn Quyết kia không? Người nọ tu vi không kém, nhưng ngay cả việc giết người có chết hay không cũng không biết nữa, thật là buồn cười!"
 
Theo sau lời nói của vị nữ tử thì từ thân thể của Hàn Lập đang nằm trong vũng máu bỗng thoát ra một đạo bạch quang sau đó hoá thành một đoàn ngân quang rồi ngưng tụ lại thành một con tiểu hồ lông trắng như tuyết, vừa lắc lắc đầu vừa nói.
 
"Chính xác, không sai. Nhưng tiền thân của ngươi là rõ ràng Ngân Lang tộc vậy mà lại tinh thông Hồ tộc công pháp, điều này quả là kỳ lạ! Cũng do hai người này tu vi không cao lắm, nếu như bọn họ tu luyện đến Kết Đan Hậu Kỳ thì chắc chắn không thể nào lừa gạt được bọn họ. Hơn nữa Đại La Thiên Huyễn Quyết thật sự là bất phàm, ít ra người này cũng che dấu được tu vi của chính mình, ngay chính cả ta cũng không thể phán đoán được chính xác tu vi của hắn nữa là" Tiếng nói của Hàn Lập từ sát tường phía sau bạch hồ nhàn nhạt truyền đến.
 
Sau đó hoàng quang chợt loé lên, tay hắn cầm Ngọc Như Ý từ trong vách tường đi ra.
 
Không biết bằng cách nào mà Hàn Lập lại độn nhập được vào trong vách tường này nữa. Bây giờ trong tĩnh thất chỉ còn lưu lại Hàn Lập và Ngân Nguyệt đang mượn hình thể của bạch hồ hoá thân ra. Tất nhiên hoá thân thuật này không thể kéo dài, nhưng trong nhất thời dùng để ứng phó với hai tên Kết Đan Ký Tu Sĩ với tu vi không cao lắm thì vẫn còn thừa sức.
 
"Công pháp này thật sự lợi hại thế sao? Không phải Hàn huynh nhìn ra có chỗ nào không ổn chứ?" Ngân Nguyệt có chút không phục bĩu môi nói thêm.
 
"Ta đã tu luyện qua Đại Diễn Quyết thì thần thức của ta so với Nguyên Anh Sơ Kỳ tu sĩ cũng không sai biệt bao nhiêu. Nếu không ta cũng không phát hiện ra dị dạng của đối phương. Vì vậy có thể nói công pháp ẩn nặc tàng hình này không chỉ là Thiên Nam đệ nhất mà đúng ra nó phải là thiên hạ đệ nhất công pháp mới đúng" Hàn Lập lơ đễnh nói ra.
 
Bạch hồ nghe xong lời này cũng chỉ biết lắc lắc cái đầu nhỏ chứ không thể nói gì thêm.
 
Hàn Lập đi vài bước tới giữa phòng, xoay chuyển ánh mắt nhìn những người đang nằm hôn mê dưới đất thu hết vào trong mắt. Ánh mắt chớp động hướng tới hắc y thanh niên rồi dừng lại.
 
Tiểu hồ dường hồ biết được suy nghĩ của Hàn Lập liền nhảy đến bên cạnh người thanh niên này rồi không khách khí đem Túi trữ vật túm lấy rồi bay trở lại bên người Hàn Lập rồi nhu thuận đưa ra.
 
Hàn Lập mỉm cười không chút khách khí tiếp nhận ấy Túi trữ vật này. Tiếp theo dùng thần thức kiểm tra qua rồi lấy Định Linh Đan đựng trong cái hộp ngọc lấy ra. Sau đó mới trả Túi trữ vật về trên người của gã thanh niên.
 
Dù sao đối với tu vi của hắn cũng không dùng được vật ấy. Vì vậy hắn không chút khách khí lấy đi.
 
"Đi thôi. Hai người kia chắc là đã đến Linh Nhãn Chi Thụ động quật. Chúng ta phải đi tới xem một chút" Hàn Lập đem cái hộp ngọc cất vào túi rồi mới nâng cằm hô nhẹ,sau đó tay áo nắm lấy bạch hồ rồi hoá thành một đạo thanh hồng từ trong tĩnh thất bắn ra ngoài bay đi.
 
Lúc này âm thanh bạo liệt ở bên ngoài vẫn còn chưa dứt, mà cũng không có chút dấu hiệu nào là nó sẽ dừng lại. Hàn Lập lắng nghe một chút rồi trong mắt hiện lên vài tia hoài nghi nhưng sau đó hắn cũng không để ý tới nữa.
 
Khi Hàn Lập đến bên ngoài cửa động thì thấy cấm chế ở cửa đã bị phá bỏ. Vậy hai người kia chắc là đã đi vào rồi.
 
Hơn nữa, bên trong còn truyền ra những lời nói với vẻ rất là kinh sợ.
 
"Vệ huynh, ngươi có ý gì chứ. Sự việc đã gần xong rồi, sau ngươi lại còn đổi ý. Chẳng lẽ ngươi đã quên đại ân năm xưa của Tông chủ sao, hay là ngươi đã ở Lạc Vân Tông nhiều năm rồi thì đã quên đi chính mình là đệ tử của Thiên Sát Tông" Đây đúng là âm thanh của Đỗ Đông với giọng cực kỳ giận dữ khiển trách.
 
Hàn Lập nghe vậy xong trong lòng liền chấn động, còn đang suy tính thì sắc mặt liền biến đổi, rồi bổng nhiên biến mất không thấy bóng dáng nữa.
 
Bởi vì thần thức của hắn cảm ứng không sai, lúc này trong động quật có khoảng bảy tám người, mà trong đó có một người là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ. Ngoài ra còn có thêm vài tên Kết Đan Kỳ tu sĩ đang yên lặng ẩn nặc bên dưới mặt đất của động quật đang chuẩn bị hành động.
 
Sau đó hắn yên lặng tiến vào trong và giấu mình vào một góc xa của động quật,bất động thanh sắc yên lặng chờ đợi.
 
Những tên Kết Đan Tu Sĩ đang ẩn nặc bên dưới mặt đất đều được một màn hào quang màu vàng ảm đạm che chở. Người làm việc này cũng khá quen thuộc với Hàn Lập hắn chính là tên đồng tử họ Lam.
 
Trong lúc này, ba người phía trên còn chưa phát hiện ra bọn người đang ẩn nặc dưới mặt đất.
 
Hàn Lập dùng thần thức nhẹ nhàng dò xét lần nữa thì phát hiện, bên trong quang tráo màu vàng này còn có chính là bọn người tu sĩ áo lam và lão giả áo xám, ngoài ra còn có những người khác như Phó lão giả, nho sinh cùng với bạn song tu là bạch y thiếu phụ. Thiếu phụ này sắc mặt trắng bạch không còn chút máu, trên tay đang nắm một người bị hôn mê bất tỉnh là lão giả mặt dài.
 
Nhìn thấy những người ẩn nặc thân hình như vậy. Hàn Lập hít sâu một cái, đồng thời trong lòng chút nghi hoặc. Bên ngoài chuyện đánh nhau còn không có dấu hiệu dừng lại. Vậy hiện tại bên ngoài ai đang đánh nhau, hay là không có việc tấn công phá trận, mọi việc diễn ra chỉ là một màn kịch?
 
Đúng lúc này, từ trong màn hào quang màu vàng phát ra tiếng nói rất bình tĩnh của lão già tóc rối.
 
"Theo ta được biết, hiện tại chánh tà hai phái ở vùng phụ cận của Mộ Lan thảo nguyên phát hiện ra một gốc cây có từ thời thượng cổ tên là Huyền Thiên Tiên Đằng. Mặc dù tiên đằng này đã sớm héo rũ, nhưng nếu dùng thuần dịch của Linh Nhãn Chi Thụ thì có thể cứu sống được nó. Cho nên ta đã cho vài tên đệ tử lén đầu nhập vào làm đệ tử của ba đại môn phái đã nhiều năm rồi để tránh việc bị phát hiện thì sau này mới có thể dùng được. Thậm chí ngay cả lúc đầu thực hiện kế hoạch này ta cũng không nguyện ý làm. Đỗ đạo hữu thân là thiếu chủ của Thiên Huyễn Tông cũng không màng nguy hiểm mà tìm cách tiến vào, thực sự mang đến việc cho chánh tà hai phái hợp tác với nhau" Lão giả tóc rối chậm rãi nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #630


Báo Lỗi Truyện
Chương 630/2446