Chương 611 : Lang hiện


" Mặc kệ ngươi có là phải là hoá thân của Thi Tiêu hay không, hai người chúng ta đều chỉ có thể còn một người tiếp tục sống." Khuôn mặt Hàn Lập không chút biểu tình, nói xong câu đó, liền không hề do dự hướng về phi kiếm đang bay trước người, điểm ngón tay một cái, trong nháy mắt ánh kiếm màu xanh vọt lên cao, hoá thành một phiến lớn thanh hà, dựa vào áp lực như Thái Sơn áp đỉnh, đánh thẳng tới yêu hồ đang đứng ở góc thạch thất.
 
Thiếu phụ vừa nhìn thấy phi kiếm của Hàn Lập công kích, thần sắc không kinh sợ mà lại vui mừng.
 
Thị thè đầu lưỡi đỏ liếm liếm đôi môi đỏ ngất ngây lòng người, sau đó phát ra tiếng cười kiều mị, thân hình đang đứng trong bạch quang liền biến mất.
 
Ánh kiếm đánh vào chỗ trống, đập thẳng vào tường, phát ra âm thanh cheng cheng, nghe chói cả tai.
 
Hàn Lập nhíu mày, thần thức nhanh tỏa ra quét xung quanh nhưng không phát hiện ra tung tích của Yêu hồ.
 
Ẩn hình thuật của đối phương quả nhiên vượt ngoài dự liệu của hắn.
 
Nhưng thần sắc Hàn Lập không hề thay đổi, ngược lại hừ lạnh một tiếng, một tay vỗ mạnh vào túi trữ vật, một tiểu chung màu bạc liền xuất hiện.
 
"Đi!" Hắn khẽ quát một tiếng.
 
Quang hoa tiểu chung chợt loé, sau đó hoá thành một đạo ngân mang bay lên cách đỉnh đầu vài thước, hiện lại nguyên hình.
 
Hàn Lập không chút trì hoãn, một tay bắt pháp quyết, hé miệng, một đoàn thanh khí phun lên trên tiểu chung.
 
Nhất thời ngân mang của Cổ bảo bắn ra bốn phía, phát ra một tiếng nổ " đang " thật lớn.
 
Nơi đây nguyên bổn vốn là chỗ đã bị phong bế, khiến cho công kích bằng âm ba của ngân chung dễ dàng tăng thêm nửa phần uy lực.
 
Nhất thời cả bên trong Thanh Kim thạch thất, khắp nơi đều là tiếng ông ông, còn ở nơi chỉ cách Hàn Lập có năm sáu trượng, bỗng nhiên không gian có một trận ba động
 
Sau khi bạch quang loé lên một cái, một thiếu phụ trần trụi từ trong đó xuất hiện.
 
Hàn Lập mừng rỡ trong lòng, nhưng âm thầm có chút nghi hoặc. Yêu hồ này xem ra yếu hơn ba phần so với thất cấp yêu thú. Lẽ nào do Thi Tiêu bị thương. Nên ngay cả tu vi của hoá thân cũng bị giảm sút.
 
Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng hắn không hề chần chừ, búng ngón tay một cái, năm đạo thanh sắc kiếm khí, loé lên liền thoát khỏi tay mà bay đi.
 
Thanh mang dài chừng vài thước, nháy mắt xuyên thủng khắp nơi trên thân thể thiếu phụ đang xích loã.
 
Thiếu phụ kêu một tiếng thảm thiết, sau đó ngã người xuống đất, dưới thân thể trắng như tuyết, huyết dịch đỏ tươi chảy như suối.
 
Dễ dàng đắc thủ như thế, lại khiến Hàn Lập rùng mình.
 
Ngay khi hắn đang chần chờ, bàn tay đang nắm Ngọc Như Ý bỗng nhiên nóng rực lên một cái. Tiếp đó hồng quang trên người mạnh lên, một tầng hào quang đỏ rực bỗng nhiên hiện lên trên thân.
 
Cơ hồ ngay lúc đó, chỗ xa xa nhìn như không có người đột nhiên có mấy đạo ngân ti be bé từ trong không trung bắn nhanh ra, may mắn lại kích vào màn hào quang xuất hiện một cách vô thức trên thân thể, vừa vặn màn hào quang ngăn chặn được chúng lại.
 
" Ô! "
 
" Ah! "
 
Tiếng giật mình của nam nữ đồng thời vang lên.
 
Hàn Lập chấn động một cái. Sau đó lập tức phản ứng, hé miệng. một đạo thanh mang bắn về phía mà ngân ti phát ra.
 
Còn chỗ phát ra tiếng cười làm động cả lòng người, bóng trắng chợt loé, thiếu phụ xích loã đang che ngực kia lại xuất hiện tại chỗ khác trong thạch thất. ( Oài, như sắc hiệp – ND à chiến đấu kiểu này mất nhiều máu lắm dù chưa sử dụng Huyết Ảnh Độn – NB)
 
Sắc mặt Hàn Lập cực kỳ khó coi, nghiêng đầu nhìn nơi thiếu phụ bị thương. Kết quả nơi đó không có gì, một chút bóng dáng cũng không!
 
" Huyễn thuật! " Hàn Lập liếm liếm đôi môi có chút khô khốc, trong lòng trầm xuống.
 
Thiếu phụ cười một tiếng, tịnh không hề trả lời Hàn Lập. Ngược lại ánh thu ba vừa chuyển. Trừng mắt nhìn hoàng sắc tiểu lang đang ở cạnh Hàn Lập, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc.
 
Hàn Lập thấy thiếu phụ lộ ra loại biểu tình này. Trong lòng động một cái, cũng nghiêng đầu nhìn tiểu lang, sau đó cúi đầu nhìn nhìn Ngọc Như Ý đang cầm trong tay. Sắc mặt âm trầm bất định.
 
Màn hào quang thuộc tính hoả lúc nãy vừa chặn được một kích quỷ dị của hồ yêu, cũng không phải do hắn thúc dục Ngọc Như Ý phát ra.
 
Chẳng lẽ là khí linh bên trong chủ động thi pháp tương cứu, nghĩ tới hợp thể của hồng hoàng hai lang chính là ngân sắc cự lang thần bí, trong lòng Hàn Lập cũng có chút hồi hộp.
 
Thiếu phụ uốn vòng eo nhỏ nhắn trắng như tuyết, vừa định mở miệng nói gì đó thì quang hoa của Ngọc Như Ý trên tay Hàn Lập lại loé một cái, một đạo hồng quang từ trong phi ra, mà tiểu lang ở bên cạnh luôn im lặng, tung người nhảy một phát, cũng hoá thành một đạo hoàng quang vọt tới phía đạo hồng quang kia.
 
Hàn Lập nhìn thấy màn này, sắc mặt khẽ biến. Nhưng vẫn giữ chặt Ngọc Như Ý trong tay, chưa có hành động nào cả.
 
Đúng như sở liệu của hắn, quang mang của hồng hoàng nhị quang kia hội tụ với nhau, bạo phát ra ngân sắc quang đoàn.
 
Phía trong quang đoàn xuất hiện một con Ngân sắc cự lang, thân ảnh của nó cao hơn trượng đang phiêu phù tại không trung, mục quang lộ rõ vẻ hưng phấn, nhìn chằm chằm về phía Yêu hồ ở trước mặt.
 
Xích loã thiếu phụ mặc dù không biết lai lịch của Ngân lang, nhưng chẳng biết vì sao sau khi Ngân lang xuất hiện trong lòng thị liền cảm thấy sợ hãi, ẩn chứa một cảm giác bất diệu. Ngay cả vẻ hồ mị trên mặt, dưới một cái trừng mắt của cự lang, bất giác cũng trở nên ngưng trệ.
 
Nhưng thị lập tức liền ý thức được sự thất thố của mình, tú mi dựng ngược, sau đó sắc mặt đẹp mê người hơi trầm, một mảng lớn phấn sắc hương vụ từ trong miệng phun ra, nháy mắt che khuất cả thân, khoảng khắc liền không thấy bóng dáng đâu cả.
 
Phấn sắc vụ khí nhanh chóng tràn ngập, trong nháy mắt hơn nửa thạch thất đều bị hương vụ này bao trùm. Hàn Lập tuy không biết phấn vụ này có tác dụng quỷ quái nào nhưng tự nhiên không dám khinh thường, sắc mặt lạnh lùng, vỗ hông một cái, một túi linh thú liền xuất hiện trên tay.
 
Cho dù công pháp ẩn nặc của Yêu hồ có lợi hại, hắn cũng không tin đối phương tránh được vây công của hơn trăm ngàn con Phệ kim trùng.
 
Lúc Hàn Lập định lắc nhẹ túi linh thú, muốn gọi Phệ kim trùng ra, Ngân lang đang phiêu phù trước mặt lại có hành động khiến hắn ngạc nhiên.
 
Chỉ thấy Ngân lang đột nhiên há mồm, ngân quang chợt xạ, vô số ngân đoàn to bằng nắm tay từ trong miệng cuồng mãnh bay ra, tất cả đều tập trung bắn vào một chỗ trong đám vụ khí. Sau đó Ngân lang cũng khẽ kêu một tiếng, đột nhiên hoá thành một đạo ngân hồng, tiến thẳng về phía trước.
 
Điều này khiến Hàn Lập cảm thấy ngạc nhiên, bất giác kêu gọi Phệ kim trùng trì hoãn hành động một chút.
 
Còn lúc này, " Phốc, phốc " hai tiếng liên tiếp vang lên, ngân đoàn bay vào trong vụ khí, tự động bạo liệt vỡ ra.
 
Ngân quang phấn vụ đan vào nhau, bên trong đồng thời truyền lại tiếng kêu kinh sợ của Bạch hồ.
 
Đoàn hào quang do cự lang hóa ra cũng tiến vào trong vụ khí.
 
"Ngươi muốn làm gì? Không có khả năng, ngươi là…không…" Yêu hồ dường như thấy được sự tình gì đó không thể tưởng tượng được, nói năng hoảng loạn rồi kinh khủng kêu lên.
 
Trong nháy mắt âm thanh thê lệ của yêu hồ đột nhiên dừng lại.
 
Hàn Lập nghe thấy những âm thanh này, thần tình khẽ biến, giương hai mắt nhìn vụ khí.
 
Cũng may linh lực khu sử phấn vụ kia tựa hồ đã mất, không lâu sau liền dần dần tản mát, lộ ra tình hình ở bên trong.
 
Hàn Lập nhìn xong, thần sắc đại biến.
 
Thiếu phụ xích loã do Yêu hồ hoá thành, cả người đang run rẩy nằm phục xuống dưới đất, đồng thời trên thân phấn sắc và ngân sắc quang mang loé sáng, phân biệt nhau chiếm cứ hơn nửa phần thân thể, tại phần giao giới trung gian, hai loại quang mang đang đan dần vào nhau, phảng phất như đang tranh đoạt cái gì đó.
 
" Đoạt xá!" Hàn Lập hít sâu một hơi, kêu lên.
 
Trong lúc hắn đang kinh nghi bất định, ngân quang đã bắt đầu chiếm thế thượng phong, bức phấn sắc quang mang từ từ co lại.
 
"Không! " Thiếu phụ kia đột nhiên hai tay ôm đầu, thống khổ đến nỗi thét to một tiếng.
 
Tiếp theo đó, thân hình mềm mại đầy đặn kia quay cuồng một cái. Bắt đầu một trận co rút biến hình ở trong bạch quang. Không lâu sau, nữ tử đó lại biến thành bạch hồ chân thân.
 
Còn lúc này, một điểm phấn sắc quang mang cuối cùng ở đuôi đã bị ngân sắc quang mang thôn phệ hết sạch. Đồng thời tu vi kinh người ở trên thân cũng biến mất vô ảnh vô tung, lại một lần nữa biến thành một con yêu thú cấp thấp.
 
Bạch hồ nằm phủ phục trên đất, không hề động đậy, tựa hồ đã mất hết sức lực nhưng ngân mang trên người lúc này lại càng thêm long lanh.
 
Hàn Lập nắm chặt Ngọc Như Ý, trên mặt có một tia chần chừ.
 
Hiển nhiên lúc nãy là Ngân lang kia đoạt xá thành công, hắn không biết hiện tại có nên tiếp tục chế trụ đối phó nó hay vẫn bình tĩnh đợi hành động của Ngân lang.
 
Một lúc lâu sau, Hàn Lập thở dài một hơi.
 
Mặc kệ thế nào đi nữa, hiện tại tu vi Bạch hồ đã rớt xuống rất thấp rồi.
 
Nếu đã như vậy, hắn ngược lại không cần phải xuống tay nữa.
 
Huống chi từ tình huống lúc nãy Ngân lang ra tay cản lại một kích kia, tựa như đối với hắn không hề có chút ác ý.
 
Hàn Lập rất muốn biết đối phương rút cuộc có lai lịch như thế nào. Hắn chưa bao giờ nghe qua việc khí linh còn có thể tự chủ hành động.
 
Ngân lang này rõ ràng giống như hắn vẫn dự đoán trước đây là một gia hoả có lai lịch lớn lao.
 
Trong khi thần sắc Hàn Lập vẫn đang âm trầm bất định suy nghĩ thì ngân quang trên thân thể Bạch hồ sẫm thêm một chút, cuối cùng dùng sức của tứ chi đứng thẳng dậy.
 
Nó hình như vẫn còn có chút không thích ứng với thân thể mới này, vừa bước hai bước, chân trước liền mềm nhũn, quỵ luôn xuống đất.
 
Hàn Lập thấy tình hình như vậy, không khỏi bật cười một tiếng.
 
Nghe được tiếng cười, bạch hồ ngẩng đầu nhìn vào mắt Hàn Lập, trong mắt lộ ra vẻ ảo não.
 
"Có gì mà buồn cười. Thân thể vừa đoạt xá, tự nhiên có chút không thích ứng." Thanh âm của một nữ tử bỗng nhiên vang lên bên tai của Hàn Lập.
 
Hàn Lập nghe được âm thanh này, nụ cười liền tắt.
 
" Ngươi cũng là …… là nữ sao ? " Hàn Lập sờ sờ mũi của mình, nhẹ thở một hơi, thì thào nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #611


Báo Lỗi Truyện
Chương 611/2446