Chương 606: Truy nặc


"Mẹ kiếp, con quỷ này chẳng còn khí tức gì nữa. Chẳng lẽ lần này trắng tay!" Thanh niên béo lùn không đợi ba người bọn Vương sư huynh hạ xuống đã rụt ngón tay đặt ở mũi của bạch hồ về, đồng thời cực kỳ tức giân buông ra một câu chửi thô tục.
 
Nói xong hắn liền ngẩng đầu nhìn ba người đang ở trên không, vẻ mặt hậm hực muốn nói thêm gì đó.
 
Thần sắc ba người Vương sư huynh ở trên đột nhiên đại biến, đồng thanh hô lên:
 
"Cẩn thận!"
 
"Yêu hồ còn sống!"
 
"Nó giả chết đó!"
 
Ba lời cảnh báo khác nhau nhưng cùng biểu đạt cùng một suy nghĩ.
 
Thanh niên béo lùn nọ cũng cực kỳ cơ linh, nghe rõ xong những lời cảnh báo thì thần sắc cũng biến đổi nhưng không nghĩ ngợi gì, tay chớp lên đã xuát hiện thêm một lá phù màu trắng, hung hăng dán vào đuôi của bạch hồ đang bị hắn nắm giữ.
 
Tuy nhiên động tác hắn đã chậm mất một chút, tay cầm lá phù vừa đi được nửa đường thì tay kia đột nhiên đã truyền tới một trận đau nhói kịch liệt.
 
Hắn hét to một tiếng, không tự chủ được năm ngón tay buông lỏng ra, bạch hồ đột nhiên "Xoát" một tiếng, vững vàng rơi xuống mặt đất.
 
Trong sát na vừa nãy lông trên đuôi bạch hồ đã dựng lên, trở nên cứng nhọn như mũi châm đâm thủng bàn tay của thanh niên họ Mã lỗ chỗ như tổ ong, máu me tràn ra.
 
Ba người ở trên thấy thế, cực kỳ kinh nộ, vọt mạnh tới bạch hồ vừa mới rơi xuống đất.
 
Nhưng con yêu thú không dễ dàng gì mới có được tự do nên đâu đứng ở một chỗ chịu chết. Thân hình lóe lên, hóa thành một đạo bạch ảnh bay ra xa hơn mười trượng. Sau vài lần nhảy đã trốn vào trong bụi cây gần đó.
 
Đám người Vương sư huynh dưới tình thế cấp bách động tác cũng cực kỳ nhanh nhẹn, ba người giống như một làn gió bay tới bao vây lùm cây, trước sau phóng xuất ra các loại pháp khí, từ từ tìm kiếm.
 
Thế nhưng sau một lúc cả ba người đều ngạc nhiên.
 
Ở trong bụi cây trừ đất đá thì trống không chẳng có gì. Rõ ràng thấy Tuyết Vân Hồ nhảy vào đây mà sao giờ chẳng có tung tích gì!
 
Ba người ngẩn ra, nhất thời tay chân luống cuống.
 
"Di, Hàn sư đệ muốn đi đâu vậy?" Khuê Hoán sau khi phục hồi tinh thân, tự nhiên nhìn lên phía trên, ngạc nhiên kêu lên.
 
Mấy người khác bây giờ mới phát hiện Hàn Lập đang giá ngự pháp khí, nhanh chóng ba về một nơi khác.
 
Bọn người Vương sư huynh không hiểu gì cả.
 
Lúc này bên tai bọn họ bỗng nhiên vang lên âm thanh của Hàn Lập.
 
"Mấy vị sư huynh đừng hoang mang, yêu hồ kia dùng Chướng Nhãn pháp (thuật che mắt), lén lut độn nhập vào đất, sư đệ chính đang dùng pháp khí truy đuổi nó. Đợi nó khi nào nhô lên mặt đất sẽ bắt sống." Nói xong lời này, thanh âm Hàn Lập tự nhiên biến mất, người cũng đạp phi kiếm hướng về phía vùng biên của đầm lầy, dần dần đi xa.
 
Vương sư huynh nghe vậy, trong lòng vừa mừng vừa sợ, sau khi hô gọi mấy người kia, liền vội vội vàng vàng đằng không đuổi theo thân ảnh của Hàn Lập.
 
Mấy người Khuê Hoán cũng bám chặt theo sau.
 
"Mã sư đệ, tay ngươi không bị gì chứ?" Tuy vội vàng nhưng vị Vương sư huynh kia vẫn không quên quay đầu hỏi thanh niên béo lùn một câu.
 
"Cũng tàm tạm, may mắn đám lông của con yêu hồ kia không có độc, chỉ bị ngoại thương mà thôi." Thanh niên béo lùn bay ở sau cùng, vẻ mặt xấu hổ lí nhí đáp lời.
 
Dù sao cũng là do hắn sơ suất mới để yêu thú trong tay thoát mất. Đồng thời còn dưới tình huống nhờ người khác nhắc nhở nữa chứ.
 
Điều này khiến cho thanh niên họ Mã lúng túng.
 
"Không có việc gì là tốt rồi. Chúng ta mau truy đuổi theo đi. Tuy không biết Hàn sư đệ dùng pháp khí gì mà có thể truy đuổi được yêu hồ đang độn thổ nhưng mọi người cũng nên nhanh bám theo." Vương sư huynh miễn cưỡng cười nói.
 
Khuê Hoán nghe vậy cũng quay sang, liên tục gật đầu xưng kỳ nói:
 
"Tuy vậy cũng phải nói thêm con yêu hồ kia vừa mới tiến hóa, linh trí cũng không cao sao mà có thể giả chết lừa được ngay cả Mã sư huynh cũng không phát hiện được. Thật khiến người ta bất ngờ."
 
Thanh niên béo lùn đang giữ bàn tay nghe vậy, trên mặt lại đỏ bừng.
 
May mắn lúc đó Vương sư huynh đã thế hắn nói vài câu:
 
"Việc này cũng không thể trách Mã sư đệ, cho dù là ta xuất thủ thì dưới tình huống như vậy cũng có khả năng trúng kế. Chỉ trách Tuyết Vân Hồ kia quá giảo quyệt mà thôi!"
 
Nghe thấy thế, thanh niên béo lùn nhìn Vương sư huynh với ánh mắt cảm kích, trong lòng cũng dễ chịu một chút.
 
Ngay khi ba người kia nói chuyện thì thanh niên họ Tập đang im lặng truy đuổi theo hình như thấy việc gì đó không thể tưởng tượng, mở miệng hô to một tiếng.
 
"Mọi người nhanh nhìn kia, Hàn sư đệ đã tiến vào trong núi đá rồi. Chúng ta…tiếp theo phải làm gì đây?"
 
Những người khác nghe thế liền kinh sợ nhìn về phía trước, lúc này mới phát hiện trước mắt là vùng biên của đầm lầy có một ngọn núi to cách khoảng vài trăm trượng, đối diện với bọn họ là những bức tường đá màu xanh sắc nhọn chót vót.
 
Mà Hàn Lập vừa mới ở trước vách đá đã không thấy đâu nữa.
 
Bốn người mắt to nhìn mắt nhỏ, ngay cả Vương sư huynh cũng choáng váng.
 
Hàn Lập đích xác đang ở trong núi đá.
 
Tay hắn lúc này đang cầm Ngọc Như Ý, toàn thân tỏa ra hào quang màu vàng, trước người có một con tiểu lang nhỏ, dài khoảng vài thước màu vàng, thay thế hắn thi triển Thổ Độn Thuật để mở đường.
 
Chỉ thấy những chỗ mà con tiểu lang khí linh này đi qua tất cả đất đá đều hóa thành vô hình, Hàn Lập bám theo sau không nhanh không chậm, trên mặt tràn đầy ý vị sâu xa.
 
Mà trong phạm vi thần thức bao trùm của hắn có một điểm bạch quang ở dưới chân cách khoảng vài chục trượng đang liều mạng chạy về phía trước – chính là bạch sắc tiểu hồ kia.
 
Với thần thông của hắn thì hành vi giả chết vừa nãy cũng Tuyết Vân Hồ tự nhiên không thể qua mắt được, ngay cả việc nó lợi dụng bụi cây rồi độn thuật lén lút trốn đi cũng chẳng qua nổi sự giám thị thần thức của hắn.
 
Nếu là yêu thú phổ thông cấp thấp, Hàn Lập tự nhiên sớm đã đề tỉnh mấy vị đệ tử Ẩn Kiếm Phong kia để đưa lại chút nhân tình.
 
Nhưng khiến cho Hàn Lập ngoài ý muốn chính là yêu hồ vừa mới xuất hiện thì hắn đã phát hiện ra chỗ dị thường.
 
Trên thân của nó có một loại linh khí ba động rất quen thuộc.
 
Hắn sau khi kinh ngạc liền tử tế xem xét mới phát hiện ra rằng nó có loại thanh linh chi khí tương tự như hóa thân bạch thỏ của Cửu Khúc Linh Sâm.
 
Hàn Lập tự nhiên cực kỳ vui mừng, cho rằng mình lại tìm được hóa thân của thiên địa linh vật gì đây.
 
Nhưng sau khi dùng thần thức xem xét kỹ càng thân thể của yêu hồ, trong lòng liền bán tín bán nghi.
 
Bởi vì thanh linh chi khí trên thân của nó cũng quá ít, so với Cửu Khúc Linh Sâm thì cách biệt nhau rất xa, còn lâu mới được một thành. Đồng thời hắn cũng phát hiện đây chính là thân thể thực, không phải là hình ảnh huyễn hóa. Nếu không chỉ khơi khơi có cái Ngũ Hành Mê Tung trận sao có thể giam cầm được nó.
 
Tuy xác định nó chẳng phải hóa thân của thiên địa linh vật nhưng Hàn Lập vẫn tò mò.
 
Phỏng chừng khả năng nó từ tiểu thú tiến hóa thành yêu thú có quan hệ với loại thanh linh chi khí trên người này.
 
Hắn lập tức có lòng muốn tìm hiểu căn nguyên nên để cho nó tùy ý giả chết thoát khỏi tai mắt của đám người Khuê Hoán, tự mình đứng đi theo sau quan sát xem nó cuối cùng ẩn tàng bí mật gì.
 
Đến khi tới trước vách núi đá, con Tuyết Vân Hồ không chút do dự hóa thành một đoàn bạch quang chui vào trong.
 
Điều này khiến cho Hàn Lập đang âm thầm theo dõi nhanh chóng phóng xuất ra khí linh Thổ thuộc tính trong cổ bảo của Ngọc Như Ý.
 
Cũng chỉ có Thổ Độn Thuật của con tiểu lang mới có thể lặng lẽ âm thầm không kinh động yêu hồ. Nếu mà dùng phi kiếm phá núi mở đường thì nó chắc chắn sẽ bị kinh động chạy mất.
 
Ngọn núi này hiển nhiên không nhỏ, Hàn Lập bám sát theo bạch hồ độn thổ mấy trăm trượng thì bạch quang đột nhiên ngừng lại, từ trong sơn thạch thoát ra, dường như xuất hiện trong một thạch thất bị phong bế.
 
Trong lòng Hàn Lập đột nhiên mừng rõ, nhanh chóng ra lệnh cho con tiểu lang Thổ thuộc tính gia tăng tốc độ độn thổ.
 
Đồng thời tăng cường độ thần niệm, muốn lén lút tra xét thạch thất.
 
Kết quả thần thức vừa mới đến gần chỗ đó thì bị một loại lực lượng cổ quái bắn ngược lại, không thể nào xâm nhập được.
 
"Di!" Hàn Lập kinh dị kêu lên một tiếng. Thân hình nguyên bản đang tiến tới bỗng chậm lại, trong lòng trở nên cảnh giác.
 
Nhưng lúc này hắn đột nhiên cảm thấy xung quanh thân hình khẩn trương, đồng thời bên tai truyền đền một thanh âm nhàn nhạt.
 
"Nếu khách nhân đã đến, sao còn chậm chạp lề mề vậy? Chẳng lẽ còn muốn lão thân mời ngươi vào?"
 
Thanh âm vừa mới phát ra, chung quanh thân hình Hàn Lập có vô số đạo ánh sáng màu vàng xuất hiện, đồng thời một cỗ cự lực đẩy tới.
 
Hàn Lập thì thấy trước mắt sáng ngời, đột nhiên xuất hiện trong một gian thạch thất. Trong lòng hắn đại kinh, Ngọc Như Ý trong tay đột nhiên huơ lên, vòng bảo hộ hai màu vàng đỏ xuất hiện, đồng thời hé miệng phun ra vài chục đạo quang mang bay quanh bảo vệ toàn thân.
 
Hàn Lập lúc này mới có thời gian nhìn kỹ xung quanh.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #606


Báo Lỗi Truyện
Chương 606/2446