Chương 603: Tuyết Vân Hồ


Trong khi Hàn Lập đang đánh giá tướng mạo đối phương thì nam tử lại cười hì hì không khách khí đi thẳng vào dược viên đồng thời vô cùng nhiệt tình hô:.
 
"Sư đệ cũng là Thiên Tuyền Phong đệ tử nhưng ta thấy mặt sư đệ khá lạ, chẳng lẽ mới nhập môn năm nay. Như vậy cũng có thể tính ta là sư huynh thực sự của đệ rồi."
 
"Tại hạ họ Hàn, xác thực mới nhập môn thời gian trước. Sư huynh hắn là Ẩn Kiếm Phong cao đồ!" Hàn Lập đem ánh mắt thu hồi sau đó cười cười nói.
 
"Nguyên lai là Hàn sư đệ. Ta là Ẩn Kiếm Phong Khuê Hoán cùng mấy vị sư huynh phụ trách trông coi linh thú vùng phụ cận, vị trí nằm tại khu vực bình nguyên cách đây khoảng trên dưới mười dặm. Sư đệ nếu có dịp có thể đi qua xem một chút. Sư huynh ta tu vi mặc dù không cao nhưng cũng đã nhập môn bảy, tám năm. Mọi chuyện lớn nhỏ trong Lạc Vân Tông này cũng như sư huynh đệ ở đây cũng không có gì là không biết. Sau này có vấn đề gì cứ việc hỏi ta" Vị sư huynh này tỏ vẻ rất thành thục.
 
Hàn Lập mỉm cười.
 
Vị nam tử miệng lưỡi lưu loát trước mắt làm cho hắn nhớ tới vị Tiểu toán bàn Vạn Sự Thông trước kia ở Thất Huyền Môn cũng rất nhanh tay lẹ mắt, miệng mồm lanh lợi.
 
Hiển nhiên hai người đều thuộc cùng một dạng.
 
Hàn Lập trong lòng cảm thấy buồn cười đối với người này cũng không có gì ác cảm.
 
"Đa tạ hảo ý của sư huynh. Bất quá Khuê huynh lần này đến đây, có chuyện gì quan trọng hay sao?" Hắn khoanh hai tay, chớp mắt hỏi.
 
Nghe Hàn Lập hỏi, Khuê Hoán lộ ra ánh mắt có chút bối rối, ngần ngừ một lúc sau mới gãi đầu nói:.
 
"Chuyện cũng không có gì là quan trọng. Ta lần này đến đây nguyên là định tìm sư tỷ nhờ giúp một việc. Nhưng không nghĩ tới Viên sư tỷ quản lý dược viên này đã năm, sáu năm rồi thế mà nói đi là đi ngay. Chuyện này thật có chút khó khăn."
 
"Hỗ trợ?" Hàn Lập trầm mặt nhíu mày, nhãn thần lộ một tia nghi hoặc.
 
"Kỳ thật cũng không có gì, sư đệ cũng biết, ngoại môn đệ tử chúng ta bởi vì lý do tư chất nên luôn luôn không được đệ tử nội môn coi trọng. Trong môn phái nếu có tiến hành phân phát pháp khí cùng đan dược thì tự nhiên không có khả năng đến lượt chúng ta. Mà linh thạch một năm khổ cực làm việc cũng không đủ mua nổi một ít đan dược nâng cao tu vi. Bởi vậy ta cùng mấy vị sư huynh đệ bắt một loại động vật nhỏ quý hiếm ở Lục Tung chiểu trạch (đầm lầy Lục Tung) cách đây không xa gọi là Tuyết Vân Hồ đưa đến phường thị để bán. Loại tiểu hồ này mặc dù không phải là yêu thú nhưng được cái vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn, tướng mạo đáng yêu, hơn nữa lại thông hiểu nhân tính. Cho nên được các nội môn nữ đệ tử phi thường hoan nghênh nên chúng ta cũng kiếm được một chút. Nhưng không lâu trước đây, trong ao đầm chúng ta lại phát hiện ra một loại dị chủng "Tuyết Vân Hồ", trên người lại có linh khí nhè nhẹ, tựa hồ đã tiến hóa thành yêu thú cấp thấp. Điều này tự nhiên làm cho mấy người chúng ta mừng rỡ, nếu có thể bắt sống con thú này, tối thiểu có thể bán được trên một trăm Linh thạch. Đây là vụ mua bán lớn khó gặp nhưng đáng tiếc tính tình chúng ta hậu đậu lại không cẩn thận nên làm cho con thú này từ trong tay lén thoát đi. Từ đó về sau yêu thú này trốn ở chỗ sâu trong ao đầm, không dễ dàng lộ diện nữa. Chúng ta mặc dù tìm kiếm hơn phân nửa Lục Tung Chiểu Trạch, ngẫu nhiên lại đụng độ với con thú này mấy lần, nhưng chưa chờ chúng ta tới gần, nó đã chui vào bùn không còn thấy bóng dáng." Khi nói tới đây, Khuê Hoán lộ vẻ mặt tiếc nuối.
 
Thấy Hàn Lập lộ ra vẻ đăm chiêu, hắn bỗng nhiên nói tiếp:
 
"Sau này mấy người chúng ta rình quan sát trong một đoạn thời gian thì phát hiện thấy loài dị chủng Tuyết Vân Hồ này rất thích ăn Địa Hoàng Tinh lâu năm. Đặc biệt dược tính của Địa Hoàng Tinh ngoài mười năm tuổi nó cực kỳ yêu thích. Chúng ta mấy người tính toán thấy rằng muốn đem con thú này dẫn dụ ra thì tối thiểu cũng cần Địa Hoàng Tinh ngoài năm mươi năm nó mới có thể không để ý mà lọt vào bẫy. Nhưng sư đệ ngươi cũng biết, vô luận dược thảo gì một khi đã hơn mười năm tuổi thì phải cần không phải vài khối mà phải mười mấy khối linh thạch mới có thể mua được. Chúng ta trước kia mặc dù trong tay cũng có chút tích cóp nhưng thời gian trước lại vừa mới hợp lực mua một bình tinh tiến tu vi đan dược, trong tay không còn có dư thừa linh thạch. Bất đắc dĩ ta mới nghĩ đến Viên sư tỷ trông coi dược viên, hình như trong vườn còn có hai ba cây Địa Hoàng Tinh nên nhân tiện qua xem. Nhưng không nghĩ tới, dược viên đã giao cho Hàn sư đệ quản lý. Không biết Hàn sư đệ, có thể cho ta mượn một gốc hoàng tinh dùng một lát?" Khuê Hoán khi nói câu cuối cùng, thanh âm thấp xuống một ít, có chút ấp úng.
 
Xem ra hắn cũng biết yêu cầu này có chút quá phận.
 
Nghe đối phương nói xong, Hàn Lập trên mặt cũng không lộ ra vẻ mặt gì, cũng không nói đồng ý hay không đồng ý, trầm mặc một lát sau mới chậm rãi nói:.
 
"Bên trong vườn xác thực có hai cây hoàng tinh ngoài năm mươi năm, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của sư huynh. Theo lý thuyết, Khuê sư huynh lần đầu tiên tìm ta hỗ trợ, làm thân sư đệ, tại hạ không nên cự tuyệt. Nhưng sư huynh hẳn là biết thuốc bên trong vườn này hơn nửa linh dược tại hạ không có tư cách sử dụng. Một khi thiếu khuyết hoặc mất mát, tại hạ căn bản không cách nào giao phó với sư thúc. Nói không chừng còn có thể bị trách phạt, sự việc này tại hạ sợ rằng không cách nào trợ giúp được."
 
Hàn Lập nói một cách bình tĩnh dị thường, làm cho hoàng sam nam tử đối diện nghe không khỏi lộ ra vẻ thất vọng.
 
"Sư đệ yên tâm, ta chỉ muốn mượn linh thảo này mấy ngày mà thôi. Một thời gian sau sẽ trả về nguyên vật. Về phần nhổ và mang linh thảo này đi, ta tuyệt đối cực kỳ cẩn thận sẽ không xảy ra sai lầm gì. Đương nhiên, sư huynh đệ chúng ta cũng không phải mượn linh thảo này không. Sau khi đắc thủ cũng sẽ phân giao cho sư đệ một phần linh thạch. Tuyệt không làm sư đệ thiệt thòi." Hắn còn có chút không cam lòng tiếp tục khuyên nhủ Hàn Lập.
 
"Xin lỗi! Sự tình trọng đại, tại hạ sẽ không cho mượn linh thảo trong dược viên được. Bất quá sư huynh nếu trong tay không có nhiều linh thạch, tại hạ cũng có tích cóp một ít, có thể cho sư huynh tạm mượn đi tới phường thị mua một gốc cây khác trở về." Hàn Lập đầu tiên là cự tuyệt rất kiên quyết, nhưng theo sau giọng nói vừa chuyển, mỉm cười và nói ra chuyện cho mượn linh thạch.
 
Nghe lời nói trước của Hàn Lập, hoàng sam nam tử sắc mặt nguyên vốn có chút khó coi nhưng sau khi nghe được câu sau thì tinh thần đại chấn. Nhất thời kinh hỉ hỏi:.
 
"Sư đệ có nói thật không? Nếu là cho mượn linh thạch thì tự nhiên không cần sử dụng linh dược. Bất quá một gốc linh thảo vài chục năm như vậy tối thiểu cũng phải hơn ba mươi khối linh thạch mới có thể đổi được. Sư đệ thật có nhiều như vậy" Khuê Hoán sau khi kinh hỉ lại lộ ra một tia hoài nghi .
 
Dù sao đối với một vị Luyện Khí Kỳ tu sĩ mà nói, số linh thạch này cũng là không nhỏ.
 
"Số linh thạch ấy do sư đệ tích cóp trước khi nhập môn. Hôm nay nhất thời cũng chưa cần dùng tới, nhân tiện cho sư huynh tạm mượn dùng một thời gian! Dù sao nếu là chỉ sau mấy ngày mà kiếm thêm được linh thạch, Hàn mỗ cũng không muốn bỏ qua cơ hội khó gặp này" Hàn Lập chậm rãi nói.
 
"Ha ha, nguyên lai Hàn sư đệ cũng là người rành buôn bán. Sư đệ cứ yên tâm, chỉ cần có hoàng tinh này thì việc bắt Tuyết Vân Hồ này có thể nắm chắc chín phần." Khuê Hoán lúc này mới biết được đối phương vừa rồi là nói thật, không khỏi vui mừng ra mặt.
 
Hàn Lập cười không nói gì, tay thò vào Túi Trữ Vật lấy ra hơn hai mươi khối linh thạch màu sắc khác nhau để ở trong tay, sau đó không chút do dự đưa cho đối phương.
 
Khuê Hoán hết sức phấn khởi tiếp nhận linh thạch trong tay Hàn Lập, vỗ vỗ ngực cam đoan tuyệt sẽ không có vấn đề gì.
 
Bất quá sau khi cùng Hàn Lập tán dóc vài câu hắn nhân tiện lấy cớ có sự tình rồi cáo từ rời đi.
 
Nhìn đối phương dần dần đi xa, Hàn Lập thu liễm vẻ cười trên mặt, sau đó nhẹ lắc đầu. Hắn tự nhiên sẽ không hy vọng đối phương hứa hẹn chuyện ba mươi khối linh thạch, chỉ bất quá không muốn vừa tới Lạc Vân Tông này liền đã đắc tội với một số người.
 
Hắn còn muốn ở Lạc Vân Tông một đoạn thời gian dài, đối phương cũng là hạng người linh thông tin tức, nói không chừng sẽ có lúc nhờ đến đối phương.
 
Nghĩ như vậy, Hàn Lập trên mặt không chút biểu tình đem cấm chế trong dược viên một lần nữa mở ra, quay trở về mật thất trong tiểu thạch sơn tiếp tục tu luyện. Tuy nhiên Khuê Hoán lại quay lại với vẻ mặt có vẻ không có hảo ý.
 
Đối phương bây giờ tới nhà không phải vì trả lại linh thạch mà là mời Hàn Lập cùng ra tay đi bắt Tuyết Vân Hồ.
 
"Sư huynh có mấy người mà muốn bắt một con yêu thú cấp thấp chẳng lẽ vẫn còn chưa đủ?" Hàn Lập nhếch miệng nói, trên mặt mang vẻ hồ nghi.
 
"Sư đệ có điều không biết, con Tuyết Vân Hồ này giảo hoạt dị thường, chạy trốn nhanh như gió, phi hành pháp khí thông thường tựa hồ đều không thể đuổi theo nó được. Chúng ta nguyên bản mượn được từ một vị nội môn sư huynh Mê Tung trận pháp kỳ. Vừa có thể bố trí Mê Tung trận nhỏ, đem con Tuyết Vân Hồ này vây ở trong đó. Nhưng trong đó có một vị sư huynh hôm qua đột nhiên bị cấp trên giao nhiệm vụ nên thể có mặt. Vì vậy, pháp trận này thiếu mất một người. Nếu chúng ta tìm thêm người khác thì đến lúc đó lại phải chia một phần linh thạch cho hắn. Sư huynh đệ chúng ta cũng đồng ý nên mới tới mời sư đệ ra tay. Đương nhiên, đến lúc đó linh thạch khẳng định sẽ phân cho sư đệ nhiều hơn một ít." Khuê Hoán cười dài nói.
 
Hàn Lập nghe lời này, sờ sờ cằm, trở nên trầm ngâm.
 
Nếu là thời gian khác, đối phương mà tìm đến, hắn tự nhiên sẽ không vì tiểu sự này mà lãng phí thời gian, nhất định sẽ từ chối.
 
Nhưng trước đó vài ngày, khi hắn đang bế quan tu luyện tầng thứ tư Đại Diễn Quyết thì mơ hồ cảm thấy tâm tư phiền não, thủy chung không cách nào bình tâm tĩnh khí được.
 
Chắc là việc tu luyện công pháp đã gặp bình cảnh nên mới xuất hiện dấu hiệu này.
 
Vì vậy cùng đối phương đi ra ngoài đi một chút, có lẽ là một chủ ý không sai.
 
Dù sao việc đột phá bình cảnh còn phải phụ thuộc vào cơ duyên, không người nào có thể nói đúng.
 
Sau khi suy nghĩ xong, Hàn Lập mới khẽ gật đầu nói:.
 
" Nghe Khuê sư huynh nói và muốn đệ đi một chuyến. Tiểu đệ thật là có chút tò mò không biết cái ao đầm đó rút cuộc ở nơi nào!"
 
Nói xong, Hàn Lập trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #603


Báo Lỗi Truyện
Chương 603/2446