Chương 585: Hương vẫn tiêu hồn


Hàn Lập nghe giai nhân có thể nói sảng khoái như thế, có chút ngoài ý muốn.
 
Bất quá hắn cũng không phải người thường, mặt dù trên mặt có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh trở lại bình thường gật đầu nói:
 
"Nơi âm minh này nguy hiểm trùng trùng, không phải chỗ để sống. Sớm hồi phục pháp lực, để ta có thể lấy ra vài món bảo vật tốt. Nếu không vạn nhất có chuyện phát sinh, sẽ ứng phó không kịp".
 
Mai Ngưng nghe Hàn Lập nói, không bất ngờ gật đầu, lại tựa hồ nghĩ đến điều gì, trên mặt ửng đỏ một chút, sau đó nói:
 
"Cái phương pháp thông linh khí này, nếu pháp lực ta còn, tự nhiên có thể thông qua tay tiếp xúc, dễ dàng truyền cho Hàn huynh. Nhưng bây giờ pháp lực cũng bị giam cầm trong cơ thể, nếu muốn đem linh khí truyền cho Hàn huynh, cũng chì có thông qua. thông qua miệng kề miệng" Mai Ngưng nói đến "miệng kề miệng", mặt cúi thấp xuống, thanh âm càng trở nên thấp không thể nghe thấy, còn có chút cà lăm.
 
Hàn Lập đầu tiên là ngẩn ra, chứng kiến bộ dáng đỏ ửng động lòng người của nữ tử này, trong khỏi động tâm.
 
Vừa có thể đồng thời khôi phục pháp lực, mà còn được hưởng thụ môi thơm của vị nỹ nữ này, Hàn Lập đương nhiên là cầu còn không được, trong lòng cũng nổi lên một cảm giác khác thường. Không khí trong phòng trở nên có chút mập mờ.
 
Nhìn Mai Ngưng cúi đầu không nói, Hàn Lập mặc dù kinh nghiệm tình cảm ít lại càng ít, nhưng cũng biết muốn đối phương chủ động làm như vậy, cơ hồ không có khả năng. Huống hồ bản thân cùng nữ tử này, căn bản là không có quan hệ thân mật đặc biệt.
 
Sau khi tự đánh giá, Hàn Lập không nói lời nào đứng dậy, thân hình chợt lóe, tới ngay bên giường đá, ngồi xuống bên cạnh mỹ nữ.
 
Mai Ngưng theo bản năng cơ hồ muốn đứng dậy ly khai một chút, nhưng vòng eo nhỏ nhắn chợt run lên, bị một cánh tay mạnh mẽ ôm lại.
 
Tim nữ tử này đập liên tục, chạm thấy ánh mắt cười mà không cười của Hàn Lập. Nhất thời đỏ bừng, lần nữa cúi đầu xuống.
 
Nhưng tay Hàn Lập lại nhấc, nâng khuôn mặt tú lệ lên một chút, làm cho nữ tữ này rốt cục cũng không thể trốn tránh.
 
Trong nháy mắt Mai Ngưng cảm thấy trong đầu trống rỗng, phiêu phiêu, không thể suy nghĩ được gì.
 
Hàn Lập hít sâu mùi thơm trên người nữ tử, sau đó thấy trong đôi mắt sáng của đối phương toát ra sự ngượng ngùng quyến rũ, ánh mắt nóng rực lên, cũng không nhịn được nữa vội cuối đầu xuống, hung hăng áp lên cặp mội thơm của nàng.
 
Sự ấm áp, hương hương, thậm chí còn có vị ngọt, làm cho người ta muốn phát cuồng.
 
Đôi mắt đẹp của Mai Ngưng lộ ra vẻ nhu nhược thất thần, nhưng sau một lát đột nhiên tỉnh lại, tay giơ ra muốn ly khai Hàn Lập.
 
Mặt dù trong lòng nàng sớm đã chuẩn bị bị đối phương khinh bạc, nhưng khi sự tình trước mắt, sự ngượng ngùng nổi lên, theo bản năng kháng cự lại.
 
Phải biết rằng, mặc dù người theo đuổi nữ tử này thật sự rất nhiều, nhưng nàng chưa bao giờ cùng nam tử nào thân mật qua. Trái tim giờ phút này hoảng loạn cực kỳ, tại nơi Hàn Lập vừa hôn, mùi vị tựa hồ rất tuyệt vời, dục tính bất ngờ dâng lên.
 
Đột nhiên hắn thô lỗ đem đối phương nhấn xuống một cái, thân thể nặng nề đè lên trên thân thể mềm mại không xương của nữ tử, hai người thuận thế đồng loạt ngả lên trên giường đá, trong miệng vẫn cực kỳ tham lam quấy động quỳnh tương ngọc dịch trong miệng đối phương.
 
Khí lực Mai Ngưng không bằng Hàn Lập, bị Hàn Lập cường ngạnh đè xuống dưới, hoàn toàn không có lực phản kháng, mềm yếu giãy dụa trong chốc lát, nhưng không lâu cũng chấp nhận số phận, buông tha không chống cự.
 
Dưới khí tức nồng đậm của nam tử vây quanh, đôi mắt đẹp của cô gái nhắm chặt, mặt đỏ như nước thủy triều, hàng lông mi thật dài rung nhè nhẹ, trong lòng hiển nhiên hỗn loạn dị thường.
 
Trong lúc nhất thời, nữ tử này cũng hoàn toàn quên chuyện truyền linh khí.
 
Bất quá tâm trí Hàn Lập kiên định, dù sao cũng không phải người thường. Lát sau, cảm giác nóng rực điên cuồng dần dần bị đánh tan, khôi phục thần sắc tỉnh táo.
 
Miệng Hàn Lập tạm thời rời khỏi cặp môi thơm, nghiêng đầu sang bên, hướng vào vành tai nhỏ xinh như ngọc của đối phương, cười khẽ nói:
 
"Mai cô nương, mặc dù tư vị nam nữ trong lúc đó xác thực phi thường tuyệt vời, nhưng nàng cũng đừng nên quên viecj truyền linh khí".
 
Nghe Hàn Lập nói thế, thân thể Mai Ngưng bên dưới run lên, mặt ngọc càng thêm đỏ.
 
Bất quá khi Hàn Lập cải biến sự thô lỗ vừa rồi, một lần nữa nhẹ nhàng hôn lên cái miệng nhỏ đối phương, rốt cục cảm thấy một luồng khí lạnh từ miệng của đối phương chảy qua Hàn Lập vào trong cơ thể.
 
Hàn Lập không dám chậm trễ, vội vàng rời khỏi người nữ tử, ở một bên khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu vận hành tia linh khí này.
 
Mai Ngưng sau đó cũng ngồi dậy, vội vàng sửa lại quần áo có chút rối loạn, trên mặt vẫn ửng đỏ, nhất thời không có cách nào tan đi.
 
Nữ tử này do dự một chút, rồi trộm nhìn Hàn Lập, thấy hai mắt hiện nhắm nghiền, lúc này không biết vì sao mới thở ra một hơi.
 
Tiếp theo nàng bước xuống giường, đi vài bước đến ngồi trên ghế, sau đó nhìn vào khuôn mặt bình tĩnh đang điều tức của Hàn Lập, vẻ mặt phức tạp.
 
Không biết qua bao lâu, Hàn Lập rốt cục cũng mở mắt, vừa lúc trông thấy ánh mắt tràn đầy tâm sự của nữ tử.
 
Nhất thời, Mai Ngưng giật mình vội vàng xoay đi, không dám đối mặt.
 
Thấy nữ tử chân tay luốn cuốn, Hàn Lập chợt cười.
 
Nhưng hắn lập tức thu hồi nụ cười, đột nhiên tay vỗ vào Túi trữ vật.
 
Một vật tiếp một vật từ trong bạch quang lóe ra, trong chốc lát bên cạnh Hàn Lập xuất hiện một đống lớn.
 
Trong có vừa có bảo vật, cùng một ít tài liệu da yêu thú, không biết Hàn Lập lấy ra là có dụng ý gì.
 
"Huynh đã có thể sử dụng pháp lực" Mai Ngưng mặt dù đối với việc Thông linh khí phi thường tự tin, nhưng chính khi thấy Hàn Lập mở Túi trữ vật, cũng vui mừng hô lên một tiếng.
 
"Pháp lực mặc dù rất ít, cơ hồ một cái pháp thuật cấp thấp cũng phóng không ra, nhưng nếu muốn mở Túi trữ vật cũng không thành vấn đề" Hàn Lập mỉm cười nói, nhưng tay cũng không chậm trễ, trong chốc lát liền lấy ra tất cả những đồ vật mình muốn ra. Sau đó, từ trong áo lấy ra Cổ bảo kim kính, hoa lam, ngân chung không dùng đến, ống tay áo phất một cái thu vào Túi trữ vật.
 
Mai Ngưng xem có chút hoa mắt, nhìn đống đồ vật bên cạnh Hàn Lập, trên mặt lộ vẻ cổ quái.
 
"Hàn huynh, ta vẫn chưa biết, huynh là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sao?" Nữ tử này rốt cục cảm thấy có chút không đúng, chần chừ hỏi.
 
"Đương nhiên không phải, ta là tu sĩ Kết Đan Kỳ" Đến lúc này, Hàn Lập cũng không có ý giấu diếm, thản nhiên nói.
 
"Cái gì?" Cho dù trong lòng Mai Ngưng cơ hồ đoán được, nhưng vẫn giật mình hô lên một tiếng.
 
Hàn Lập cười cười, không để ý tới ánh mắt trở nên khác thường của nữ tử, tay lại vỗ vào Túi linh thú.
 
Nhất thời ánh sáng chợt lóe, một con tiểu hầu từ trong hào quang xuất hiện trước mắt, đây đúng là Đề Hồn Thú.
 
Nói cũng kỳ quái, khi thân hình vừa hiện ra, con thú nguyên vốn lười biếng này đột nhiên tinh thần rung lên, dùng mũi đánh hơi vài cái, lập tức hưng phấn lên, tại bốn phía Hàn Lập chạy qua chạy lại.
 
Điều này làm cho trong lòng Hàn Lập không khỏi động.
 
Mai Ngưng hiển nhiên không có nhận ra kỳ thú tu tiên giới đại danh đỉnh đỉnh này. Chỉ dùng ánh mắt nhìn tiểu hầu vài lần, lộ ra vẻ tò mò.
 
"Mai cô nương, cô hãy chờ trong phòng chốc lát. Ta thừa lúc còn có chút pháp lực, đi làm chút chuyện rồi trở lại sau" Hàn Lập thần sắc như thường nói.
 
"Chuyện gì?" Nữ tử chớp đôi mắt đẹp, có chút hoanh mang.
 
Hàn Lập không nói thêm điều gì, từ trong đống đồ vật lấy ra vài món, để vào trong áo. Sau đó không để ý tới những thứ còn thừa, trực tiếp đi tới cửa phòng phía trước, nhẹ nhàng đẩy ra nhìn bên ngoài một chút.
 
Sắc trời bên ngoài vẫn như trước, hiển nhiên nơi này không phân biệt ngày đêm. Bất quá không biết bây giờ là giờ nào, nhưng rõ ràng người hoạt động bên ngoài ít lại càng ít. Tựa hồ đại đa số mọi người đã quay về nhà nghỉ ngơi.
 
Hàn Lập hướng Đế Hồn Thú ngoắc một cái, con thú này lướt tới một tiếng, liền tự động bay vụt vào ống tay áo.
 
Hắn lúc này mới quay đầu hướng Mai Ngưng cười cười, đoạn thân người chuyển ra ngoài.
 
Chỉ để lại người đẹp Mai Ngưng không ngừng nghi hoặc đang đứng trong phòng.
 
Động tác Hàn Lập bên ngoài cực kỳ linh hoạt, tận lực tránh khỏi tai mắt người khác.
 
Đảo mắt, hắn dừng lại trước một căn nhà đá.
 
Nhìn bốn phía đánh giá một chút, sau đó không do dự đẩy cửa bước vào.
 
Qua một lát, Hàn Lập hài lòng đi tới.
 
Nơi này có một ít chất lỏng "Trầm Thủy". Hàn Lập dùng mấy bình không dung lượng lớn trong Túi trữ vật, lấy đi khoảng một nửa chỗ này, sau đó mới rời khỏi phòng.
 
Lúc đi ngang qua một góc, thấy một gian nhà đá hình tròn kỳ lạ, thần sắc Hàn Lập vừa động, thân hình dừng lại.
 
Nếu Hàn Lập nhớ không lầm thì nơi này chính là chỗ ở của vị trung niên họ Phong kia.
 
Mà lúc này, hắn cảm thấy nguyên lực vốn có thể điều động, đã bắt đầu trở nên vô lực, đang dần biến mất.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #585


Báo Lỗi Truyện
Chương 585/2446