Chương 583: Dĩ nha hoàn nha.


Hàn Lập nghe đến đó, trong lòng đầu tiên là ngạc nhiên, tiếp theo là dở khóc dở cười.
 
Hắn cuối cùng hiểu được nguyên nhân vì sao mà trung niên nhân tên Phong đối với hắn bất thiện. Chính là vừa mắt với vị giai nhân Mai Ngưng này, do thấy hắn cùng nữ nhân này đồng thời đến nơi đây, nên nghĩ hắn cùng nữ nhân này có quan hệ thân mật.
 
Cũng khó trách hắn, không biết là có phải do thủy thổ nơi đây hay không mà các nữ nhân hắn gặp tuy không xấu xí lắm, nhưng làn da mỗi người lại thô ráp đen sẫm, cho dù là ngũ quan có đoan chính, cũng không dễ nhìn chút nào.
 
Nên không trách được vị Phong trưởng lão này vừa thấy Mai Ngưng, nhất thời liền động tâm.
 
Dù sao nhan sắc của Mai Ngưng không phải là khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng là dạng mỹ nữ khó tìm.
 
Hơn nữa nàng ta cũng tu luyện nhiều năm, nên trên người cũng có loại linh khí mà phàm nhân không thể có được, lại càng có vẻ động lòng người.
 
"Lời các hạ mới nói ta có thể xem như chưa bao giờ nghe. Ta là một tu sĩ, sẽ không gả cho phàm nhân, mời lập tức đi ra ngoài" Ngoài suy nghĩ của Hàn Lập, tuy không có hắn ở bên cạnh thế nhưng Mai Ngưng rất kiên nghị, không khách khí nói ra lời lạnh như băng.
 
"Hừ! Mai cô nương chỉ sợ cô còn chưa hiểu rõ tình huống hiện tại. Trong này là Âm Minh giới, cô nương đối với Phong mỗ nói tới thân phận tu sĩ cũng không có ảnh hưởng. Có lẽ người thường đối với các tu sĩ trong lòng có một ít kính sợ. Nhưng ở trong mắt Phong mỗ, người không có Âm Minh thú tinh như các ngươi cũng không tôn quý hơn so với thường nhân một chút nào. Chẳng lẽ nàng nghĩ đến vị nam nhân bằng hữu của nàng lúc này có khả năng đối kháng với ta hay sao? Võ công của Phong Thiên Cực ta tung hoành cả Tây Cực hải, ta muốn diệt hắn thì cả thôn ai có thể ngăn cản ta?" Người trung niên tên Phong tựa hồ bởi vì Mai Ngưng cự tuyệt mà có chút phẫn nộ, khẩu khí có chút âm trầm, về sau càng có vẻ uy hiếp.
 
"Ngươi dám đe dọa ta?" Mai Ngưng tựa hồ không nghĩ tới một phàm nhân dám uy hiếp nàng, nên thanh âm có chút run rẩy.
 
"Vì sao không dám ? Ta còn dám…"
 
"Ngươi muốn làm cái gì?"
 
Không biết người trung niên tên Phong làm cái gì, mà bên trong phòng bỗng truyền ra tiếng thét của Mai Ngưng.
 
Hàn Lập nghe đến đó, rờ rờ mũi, trong lòng một trận cười khổ.
 
Tuy nói hắn cùng nữ nhân kia thực không có quan hệ gì, nhưng cùng nhau đến nơi này, cùng là người tu tiên, nên hắn cũng không thúc thủ mặc kệ, bởi vì hắn còn không có máu lạnh và vô tình như vậy.
 
Nghĩ như vậy , Hàn Lập trong lòng cười khổ, trong khoảnh khắc lại hóa thành cười lạnh.
 
"Phành" một tiếng, sau khi nghe Mai Ngưng thét lên lần thứ hai, hắn một cước đá vào cửa, thong dong đi vào.
 
Bên trong phòng Mai Ngưng bị ép tới góc phòng, cùng với vẻ mặt nanh ác gần sát bên của trung niên nhân tên Phong, tên này nghe tiếng động lớn như vậy nhất thời ngẩn ra xoay người lại.
 
Hắn thấy Hàn Lập vào, trước tiên trong mắt hiện lên một vẻ nghi ngại, nhưng sắc mặt nhanh chóng âm trầm lại.
 
Mà Mai Ngưng đang mặt mày thất sắc vừa thấy Hàn Lập đi vào, lập tức vừa mừng vừa sợ từ trong góc đi ra trốn ở phía sau Hàn Lập.
 
"Hàn đạo hữu, ngươi cẩn thận một ít, người này tựa hồ đối với ngươi bất lợi!" Lúc này nữ nhân mới ổn định, lập tức lên tiếng cảnh báo.
 
"Yên tâm! Các ngươi ở trong phòng nói chuyện ta cũng nghe được vài câu" Hàn Lập cũng không quay đầu lại thản nhiên nói.
 
"Ngươi trở về khi nào? Ta sao không có nghe động tĩnh" Người trung niên tên Phong đứng đối diện, lạnh lùng nhìn Hàn Lập hỏi.
 
Hắn tự phụ nội lực cực kỳ cao, trong vòng mười trượng thì hoa lá rụng cũng có thể lọt vào tai, mà Hàn Lập vô thanh vô tức đứng ở ngoài cửa, điều này làm cho hắn có chút kỳ quái.
 
"Xem ra các hạ đối với võ công của mình cũng quá tự tin. Chẳng qua nếu có chủ ý đánh tại hạ thì cũng có chút ngu xuẩn" Hàn Lập không chút lo lắng nhìn đối phương, chậm rãi nói.
 
"Ngu xuẩn ? Những lời này đã lâu không có người nào dám nói với ta. Để hồi báo ta đây trước hết sẽ đánh gãy ngươi một cánh tay gọi là trừng phạt" Người trung niên tên Phong nghe vậy, trong mắt chợt lóe vẻ độc ác.
 
Hắn không hề do dự thân hình chợt lóe, người như mũi tên hướng Hàn Lập phóng tới, đồng thời bàn tay phải dẫn theo kình phong mãnh liệt, hung hăng nhắm hướng cánh tay phải của Hàn Lập mà chụp tới.
 
Xem bộ dáng như muốn đem cánh tay Hàn Lập đánh thành hai đoạn.
 
Hàn Lập nhìn đối phương tiến tới với khí thế mạnh bạo, mặt không chút thay đổi, đột nhiên thân hình bỗng nhoáng lên biến thành ba bốn người giống nhau như đúc bắn ra, trực tiếp nghênh hướng tiến của trung niên nhân tên Phong.
 
Người trung niên chấn động, không suy nghĩ gì thêm tay phải khua một vòng, đem những bóng người này bao lại rồi hung hăng đánh một kích.
 
Nhưng tất cả bóng người giống như hư ảo, khi bàn tay lướt qua liền lập tức tan biến vô ảnh vô tung.
 
"Đây là..."
 
Người trung niên liền ngẩn ra, đến khi hiểu được vì sao lại như vậy thì phía sau người xuất hiện một thanh tiểu kiếm màu xanh, vô thanh vô tức kề ngay cổ họng.
 
Nó mang đến sự lạnh lẽo làm cho lông tóc của hắn dựng đứng lên hết.
 
"Tốt nhất đừng lộn xộn. Tuy ta không muốn có cái kết cục giết ngươi rồi rời thôn, nhưng nếu là các hạ bức ta làm thì Hàn mỗ cũng miễn cưỡng thử một lần" Thanh âm của Hàn Lập không hề có chút tình cảm, từ phía sau thản nhiên truyền đến.
 
Người trung niên tên Phong thân thể liền cứng ngắc lại.
 
Hắn biết thanh tiểu kiếm của đối phương sắc bén cực kỳ, nếu đối phương muốn cắt đứt yết hầu của mình, thì chỉ cần dùng một ngón tay là được.
 
Chẳng qua, trên mặt hắn đồng thời tràn ngập vẻ khó tin. Hàn Lập lúc nào đã chuyển tới sau lưng hắn mà hắn không nhận thấy được.
 
"Các hạ đã định bẻ gãy ta một cánh tay, thì tại hạ cũng có lễ để qua lại một chút" Hàn Lập không chờ trung niên nhân phản ứng, đưa một tay bắt lấy cánh tay đối phương, rồi từ một góc độ không ngờ tới, linh hoạt bẻ ngược lại.
 
Nhất thời nghe một tiếng "rắc", cánh tay đã bị Hàn Lập bẻ thành hai đoạn.
 
"A!" Người trung niên tuy cứng cỏi dị thường, nhưng cũng là con người nên một cánh tay đột nhiên bị bẻ gãy cũng kêu lên một tiếng đau đớn.
 
Chẳng qua người này cũng không phải người thường, trên mặt đã xuất hiện nhiều mồ hôi và có kêu rên lên, nhưng cũng cố nén lại, rốt cuộc không phát ra âm thanh nào.
 
"Nhớ kỹ! Nếu dám tới thạch ốc này thì không chỉ bẻ một tay, mà cả tính mệnh của ngươi cũng mất luôn" Hàn Lập cố nén sát khí trong lòng, thu lại thanh tiểu kiếm, thân hình chợt lóe lên rồi xuất hiện tại nơi cũ, thần sắc bình tĩnh cảnh cáo.
 
Tuy mượn La Yên Bộ thần kỳ ra chế trụ đối phương, nhưng hắn không thể dùng kiếm giết chết đối phương. Nên biết bên ngoài còn có nhiều người biết người này vào phòng, hắn không muốn vừa mới tới nơi lạ này, lại bị người khác đuổi giết.
 
Chẳng qua cánh tay đối phương bị hắn bẻ gãy, thì trong vòng nửa tháng thân thủ không thể hồi phục như lúc đầu.
 
Trong khoảng thời gian trì hoãn này, hắn có còn ở lại thôn này hay không lại là chuyện khác!
 
Bởi vậy tuy biết rõ là buông tha đối phương thì hắn có thể gặp phiền toái, nhưng hắn cũng chỉ trừng phạt một chút như vậy. Về sau nếu có cơ hội, hắn cũng sẽ tiêu diệt đối phương thần không biết quỷ không hay.
 
"Tại hạ thật sự không có mắt, không ngờ các hạ cũng là cao thủ võ công tuyệt đỉnh, Phong mỗ đã biết sai" Người trung niên tên Phong sắc mặt tái xanh, sau khi nói xong liền nâng cánh tay rời đi, bộ dáng rất chật vật.
 
"Đa tạ Hàn huynh ra tay tương trợ!" Mai Ngưng thấy người trung niên tên Phong rời đi, mới thở ra một hơi rồi thi lễ tạ ơn Hàn Lập.
 
"Không có gì. Cô nếu gặp người này nên tránh hắn một chút. Chẳng qua, Mai cô nương nếu muốn ở lại thôn này, thì đáp ứng sự cầu thân của người này cũng là chuyện tốt" Hàn Lập đùa nghịch phi kiếm trong tay một chút, sau đó cất vào trong ống tay áo, không cần suy nghĩ liền nói.
 
"Gả cho hắn! Ta tuyệt sẽ không đáp ứng. Từ khi cùng gia huynh bước lên con đường tu tiên tới nay, ta đã sớm phát ra lời thề, khi chưa đạt tới tu sĩ cấp cao thì không lấy chồng. Hắn là một phàm nhân, ta sao lại đáp ứng việc này?" Mai Ngưng lắc lắc đầu, không chần chờ liền nói.
 
Nghe nữ nhân này trả lời, thần sắc của Hàn Lập không thay đổi, nhưng không cũng không nói tiếp mà đi đến cái ghế trong phòng ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần.
 
"Hàn đạo hữu, có phải là có cách thoát khốn khỏi nơi đây" Nữ nhân này trải qua sự tình vừa rồi, hiển nhiên không thể thong dong như Hàn Lập. Nàng tuy cũng tới bên giường đá ngồi xuống dưỡng thần, nhưng không bao lâu liền hướng Hàn Lập hỏi, trên mặt tràn đầy kỳ vọng.
 
"Phương pháp thoát ly khỏi nơi này, Mai cô nương không phải cùng ta đã nghe rồi sao? Ta còn có thể có ý kiến gì nữa!" Hàn Lập im lặng trong chốc lát, mở đôi mắt trong suốt nhìn nữ nhân này nói.
 
"Hàn đạo hữu, đừng gạt ta, ta lúc ấy nghe Trưởng lão kia nói qua phương pháp rời đi, tự biết mình không thể làm được. Mà đạo hữu tuy không có nói gì, nhưng lại có vẻ thong dong không bức bách, rõ ràng đối với việc rời khỏi nơi đây, đã có vài phần tự tin. Chẳng lẽ Hàn huynh cảm thấy tiểu nữ tử vướng tay vướng chân, định một mình hành động hay sao?" Mai Ngưng nghe Hàn Lập nói nhưng không tin, liền nói lại.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #583


Báo Lỗi Truyện
Chương 583/2446