Chương 580 : Âm minh chi địa


Cự thú dường như cũng đã nhận ra không ổn, gầm lớn một tiếng, từ trong miệng phun ra một cỗ âm phong băng hàn.
 
Những mũi giáo mũi tên bay dến bị làn gió này thổi qua thì đều bị chệch hướng, hơn nữa bên trên còn phủ một lớp băng sương mỏng, chưa kịp chạm vào thân thể của cự thú thì lập tức rơi xuống.
 
Về phần những thứ khác thì dù đến được thân thể của cự thú khổng lồ nhưng do bị gió tạt vào nên lực sát thương giảm đi, miễn cưỡng tạo một số vết thương ngoài da mà thôi. Điều đó càng kích thích con thú này càng thêm hung hãn cuống bạo hơn.
 
Chỉ thấy khi con thú nổi giận, bốn mắt huyết quang chớp động, chỉ nghe "phành" một tiếng, bộ lông của nó chợt dựng đứng lên, dáng vẻ vô cùng kinh khủng.
 
Hàn Lập tại nóc nhà nhìn thấy thế thì sửng sốt, hoàn toàn không rõ con thú này có dụng ý gì. Chỉ thấy nó cúi đầu, bộ lông dựng đứng lên, trong nháy mắt hóa thành vô số điểm đen, hướng tường đá bay nhanh đến.
 
Trên tường đá, mọi người đều hiểu thủ đoạn của con thú này tuy nhiên dù sắc mặt ai cũng khẩn trương, nhưng vẫn hét lên một tiếng chỉnh tề dựng các đại thuẫn trong tay lên.
 
"Phụp phụp phụp…" những tiếng động như mưa rào vang lên từ những chiếc thuẫn.
 
Hắc mang kia mặc dù đi cắm sâu vào trong thuẫn nhưng đại bộ phận bị đỡ lại, nhưng có một số người phòng hộ không kỹ nên bị hắc quang trực tiếp bắn xuyên qua, thân thể ngã xuống khỏi tường, không biết sống chết.
 
Những người khác không có thời gian xem xét sự sinh tử của bọn họ, mà sau một tiếng ra lệnh thì trường mâu cùng tên phóng ra, nhưng cũng bị cự thú kia thổi bay hơn nửa, nhưng con thú này dường như chỉ có lớp lông cứng có thể phóng ra ngoài, sau đó dù có tiếng kêu to nhưng chỉ là sự giẫy dụa mà thôi, hoàn toàn không có phương pháp phản kích.
 
Những luồng khí tím biến thành xúc tu kia càng bám chặt lấy chân của con thú không buông.
 
Như thế sau năm sáu lần tần công liên tiếp, âm phong trong miệng cự thú rốt cuộc cũng nhỏ đi, không còn nhiều uy lực nữa.
 
Lúc này, cung tên cùng trường mâu ngược lại thường xuyên được bắn ra, cắm dầy vào thân thể của yêu thú, khiến nó giống như là một con nhím.
 
Trong tình hình này, con thú lại tựa như bị thương không nặng lắm, tinh thần vẫn điên cuồng gầm rống, cây bổng trong tay không ngừng khua khua đầy uy lực, đem mặt đất biến thành một cái lỗ to.
 
Hàn Lập thấy con thú này quả là da dầy thịt béo, vô cùng mạnh mẽ mà khiếp hãi.
 
Người trong thôn đối với con thú này hình như đã có biện pháp từ trước.
 
Lúc này, một đám nam tử thân thể vô cùng tráng kiện, vóc người đặc biệt khôi ngô, chạy nhanh lên trên tường đá.
 
Bọn họ ngoại trừ mang theo ba bốn thanh mâu vừa dài vừa lớn ra thì cũng không giắt theo binh khí gì khác. Những người này vừa lên đầu tường thì đem trường mâu giơ lên, nhắm ngay thân hình của cự thú mà phóng tới.
 
"Vù, vù, vù" những tiếng xé gió vang lên, làm cho sắc mặt Hàn Lập hơi đổi.
 
Những người này nội lực không hề kém, đem mấy cái giáo nhẹ nhàng như là cây cỏ vậy. Khi ném đi, ngoại kình vô cùng mãnh liệt, giống hệt như là cường nỏ bắn ra vậy.
 
Nhất thời, ba đóa huyết hoa trào ra từ thân thể của cự thú. Tất cả trường mâu đều cắm vào thân thể của nó, lại đem nó hoàn toàn ghim cứng trên mặt đất, vẻ hung hăng tàn ác lúc đầu hoàn toàn tan biến
 
Trên tường đá nổi lên một trận hoan hô, mọi người lộ ra vẻ vô cùng vui mừng, những xúc tu trên chân cự thú cũng hoàn toàn biến mất vào hư không.
 
Một số người hưng phấn vội vàng mở cánh cửa gỗ, trong tay cầm đao kiếm chuẩn bị đánh gục con thú này, số còn lại lo cứu chữa những người bị thương.
 
Nhưng không ngờ khi cửa gỗ vừa mở ra, thì con thú đang nằm im cúi đầu đột nhiên hồi quang phản chiếu, ngửa mặt lên trời gầm lớn, cánh tay vung lên làm cho cự bổng trong tay mang theo sức mạnh văng ra.
 
Cự bổng bay lên trên trời hướng vào trung tâm của làng, thanh thế cực kì khinh khủng.
 
Lúc mà mọi người đều thấy cự thú ngã xuống mà cao hứng lao tới, nay mắt thấy bảy tám thôn dân chuẩn bị biến thành thịt vụn thì khuôn mặt ai cũng biến sắc mà hét lớn lên.
 
Nhưng mà lúc này, một bóng người chợt lóe, đến chỗ mà thanh bổng bay đến, sau khi gầm nhẹ, hai tay người nay vung lên, hung hăng đánh vào thân bổng.
 
Tiếng nổ truyền ra, hắc bổng bay lệch ra rơi vào một vùng đất trống.
 
Người kia vô cùng tiêu diêu rơi xuống mặt đất, động tác thanh nhã, chính là vị trung niên áo trắng âm lệ.
 
Cứu được thôn dân nam nữ, mọi người liền vây quanh người này, trong miệng không ngớt tạ ơn. Nhưng hắn lại vô cùng thản nhiên mà khoát tay chặn lại, trở lại vị trí cũ.
 
Nhưng trên mặt Hàn Lập đã hiện lên một thần sắc khác thường, bởi vì nam tử kia sau khi cứu người thì lại lạnh lùng liếc về phía hắn một cái.
 
Mặc dù không biết của hắn có ý gì, nhưng hình như là không bằng lòng.
 
Hàn Lập cau cau mày, cảm thấy trong đó có chút gì kì lạ. Trong khi đó cửa gỗ đã buông xuống, mười mấy thanh niên trai tráng lao ra khỏi thôn, đem yêu thú trọng thương kia đánh gục tại chỗ.
 
Nhưng những người này còn chưa chấm dứt, có người dùng một trường đao màu trắng chặt đầu con thú xuống, sau khi thọc tay vào sờ soạng thì móc ra một tinh thạch lớn bằng ngón tay cái màu xanh biếc. Người này vô cùng vui mừng hô to đứng lên, mọi người xung quanh vô cùng xao động, cũng hét lên phấn khởi.
 
Hàn Lập thấy cảnh này, nhãn thần mở to, thấy viên tinh thạch xanh biếc kia tựa như có chút quen thuộc, hình như đã từng thấy qua ở nơi nào.
 
Hàn Lập cúi đầu nghi hoặc, trong đầu linh quang chợt lóe, đột nhiên đứng thẳng lên.
 
Lúc trước ở bên trong Hư Thiên Điện, hắn đã lấy được tất cả khôi lỗi, chúng đều có một khối tinh hạch như thế, không sai chút nào. Chẳng lẽ thật sự là giống nhau, Hàn Lập tự thì thầm!
 
Nhưng Hàn Lập sau khi liếc qua một lần nữa thì không nói thêm lời nào, thả người nhảy xuống đất.
 
Lão già mập mạp cùng vài trưởng lão tiến vào trong thính đường. Hắn còn mang một bụng nghi vấn, cũng muốn biết rõ ràng.
 
Mai Ngưng thấy Hàn Lập trở lại thính đường thì cũng cúi đầu đi vào.sau khi nhìn thấy cảnh chiến đấu với cự thú mới biết đây là nơi nguy hiểm.lộ ra vẻ buồn thảm
 
Hàn Lập đã đi vào.mấy lão già cũng đã ngồi yên vị tại ghế
 
Nhìn thấy Hàn Lập đi vào,lão già cười cười đang muốn mở miệng nói gì đó thì một gã tráng hàn thân hình cao lớn tiến vào, trong tay chính là cầm khối tinh thạch xanh biếc kia.
 
"Đại trưởng lão, đây chính là nội đan của âm thú. Xin mấy vị xem xét một chút" Tráng hán đem tinh thạch đến trước lão già, đặt lên bàn cung kính nói.
 
"Lần này lại khổ cực cho các ngươi. Thừa dịp Tuyệt Linh Chi Khí phun ra, bọn Tân Thạch đã quay về mang theo tôm cá, hãy đem phát cho mỗi người một ít, coi như là phần thưởng" Lão già nhìn thấy tinh thạch cao hứng nói.
 
"Đa tạ mấy vị trưởng lão" Tráng hàn nhất thời lộ ra vẻ vui mừng lẫn sợ hãi, mang theo sự sung sướng rời khỏi thính đường.
 
Hàn Lập ở một bên lạnh lùng nhìn mọi thứ.
 
"Hai người vừa rồi cũng nhìn thấy âm thú. Nơi này chỉ có tranh đấu cùng âm thú mà thôi. Làm cho hai người giật mình không ít! Dù nơi này chỉ rộng hơn trăm dặm nhưng lại là nơi sinh tồn của nhiều âm thú, nhân loại cùng các loại thú khác" Lão già đem viên tinh thạch kia cẩn thận cất vào trong áo, sau đó mới hướng Hàn Lập nghiêm mặt nói.
 
"Nơi này còn có yêu thú khác?" Hàn Lập vô cùng kinh ngạc.
 
"Đương nhiên, nơi này là nơi không gian bị xé rách. Mỗi khi không gian bị xé rách ra thì mặc kệ là tu sĩ , yêu thú gì cũng đều bị hút vào như nhau" Lão già cười khổ, nhưng sau đó lại nói.
 
"Yêu thú ở đây cũng không có cách dùng yêu thuật, nhưng chúng nó trải qua vô số giai đoạn rèn luyện thân thể nên cường đại vô cùng, không phải là loại mà nhân loại cùng âm minh có thể trêu chọc. Cũng may là chúng nó chỉ ở cố định tại một nơi có nhiều thức ăn, không dễ dàng ra ngoài, đúng là uy hiếp với nhân loại chúng ta không lớn. Nhưng âm thú thì rất khác, chúng nó sinh ra trong âm khí, bình sinh rất thích giết người, cơ hồ mỗi một đoạn thời gian sẽ có âm thú cường đại đến thôn. Mặc dù phần lớn đều bị đánh lui nhưng cũng có trường hợp thôn bị phá, cả thôn sẽ bị ăn thịt toàn bộ. Giống như hôm nay, chúng ta đã đánh chết được nó nhưng không lâu nữa.âm khí tụ lại một chỗ, sẽ lại tạo ra một âm thú khác, âm thú căn bản là không thể giết hết được".
 
"Nghe các hạ nói, người trong thôn cũng không chỉ tập trung tại đây, còn có những chỗ khác sao?" Hàn Lập trầm mặc một chút, chậm rãi hỏi.
 
"Đương nhiên là có. Mặc dù không nhiều lắm.nhưng cũng có bảy ,tám chỗ phân bố khắp âm minh. Thực vật tại đây vô cùng thiếu thốn, trừ một vài nơi có thể trồng trọt tạo ra thực phẩm còn lại bởi vì âm khí quá nặng nên không có cây nào có thể sống. Mà Âm minh thú thì đại bộ phận đều mang chất độc.Trừ vài loại dặc biệt, còn lại dù Âm minh thú đã bị giết chết cũng không thể ăn. Điều kiện sinh sống ác liệt, nên nhân loại trở thành thực phẩm của bọn chúng. Ai cũng muốn tại đây sinh tồn, nhưng phải là người hữu dụng mới được. Nếu không sẽ bị đuổi ra ngoài thôn, tự sinh tự diệt" Lão già nói tới đây thì ngôn ngữ có chút lạnh lẽo hẳn lên.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #580


Báo Lỗi Truyện
Chương 580/2446