Chương 562: Tặng vật


Nghe khẩu khí Hàn Lập cường ngạnh như thế, hán tử xấu xí cảm giác rằng không nên đối đầu, quay đầu định đi nhưng bỗng nhiên thấy có một cái thủ cấp bay tới khiến hắn càng kinh sợ.
 
Hắn không dám chần chừ thêm, thân hình chợt lóe lên, đem ngay vật này ném đi.
 
Bất quá trong khoảng khắc sượt qua hắn cũng thấy rõ khuôn mặt thủ cấp đã xám trắng lại kia, thật sự đúng là Đinh lão giả, khiến cho hắn không khỏi trong lòng đại chấn.
 
Khô lâu ở một bên cũng nhìn thấy rõ ràng, cũng cực kỳ hoảng sợ.
 
Nhưng hai người này tựa hồ thường xuyên phối hợp với nhau nên nhanh chóng phát hiện tình hình có vẻ không đúng, lập nhong chóng hợp lại. Sau đó hướng tới pháp bảo đang đánh nhau trên không trung điểm một chỉ, đưa khai sơn việt cùng quái nhận gọi trở về.
 
Tiếp theo vẻ mặt cảnh giác, bốn mắt lạnh lùng nhìn Hàn Lập chằm chằm.
 
Mặc dù Hàn Lập là tu sĩ Kết Đan Hậu Kỳ, nhưng hai người tự nhủ cùng liên thủ đối phó cũng chưa chắc không địch lại, bởi vậy cũng không có tỏ vẻ sợ hãi.
 
Nguyên Dao trong đám hắc vụ phía xa cũng bị một màn trước mắt làm cho hết sức nghi hoặc.
 
Nhưng nữ tử này cẩn thận dị thường, cũng không có nhân cơ hội này phi độn đào tẩu và cũng chưa đem ma công bao quanh thân tán đi. Chỉ là đem hồng sắc quái chùy xoay quanh trước người, im lặng nhìn chăm chú cử động quái dị của ba người Hàn Lập.
 
Hàn Lập thâm trầm liếc mắt hướng Nguyên Dao nhìn một cái, rồi nhân tiện quay đầu về hai người khô lâu mỉm cười.
 
Hắn cũng không giải thích gì, hai tay vung lên, hơn hai mươi thanh tiểu kiếm màu xanh từ trong tay áo như đàn cá mà lướt ra, tụ lại trên không trung, tiếp theo hào quang đại thịnh tất cả phi kiếm đều hướng về phía đối diện bắn nhanh tới.
 
Khô lâu cùng đại hán hung ác ở phía đối diện vừa thấy tình hình này, cơ hồ không tin vào mắt mình, trên mặt tràn đầy vẻ khó tin.
 
Kết Đan Tu Sĩ bình thường, trên cơ bản phải dùng hết quá nửa tinh lực bản thân mới có thể luyện chế được một kiện bổn mạng pháp bảo. Nhưng đối thủ trước mắt đột nhiên dễ dàng phóng ra hơn hai mươi thanh phi kiếm.
 
Hai người không cần suy nghĩ cũng biết, đối phương tuyệt đối không phải là tu sĩ Kết Đan Hậu Kỳ bình thường, bọn họ cũng tuyệt đối không phải là đối thủ.
 
Khô lâu sắc mặt đột biến, đột nhiên gầm nhẹ một tiếng:
 
"Chạy, tự bảo mệnh!"
 
Vừa dứt lời, hắn hóa thành một đạo hắc quang, xoay người bỏ chạy. Đại hán hung ác nghe vậy, không nói một câu đem cự việt thu lại, biến thành độn quang theo hướng ngược lại chạy trốn, tốc độ không hề chậm hơn so với đồng bạn bao nhiêu, bộ dáng chạy trốn thoạt nhìn cực kỳ thuần thục.
 
Hàn Lập trông thấy cảnh này, sắc mặt trầm xuống, hai tay như múa bắt pháp quyết, hướng về phía quần kiếm nhẹ nhàng điểm tới.
 
Nhất thời như có luồng sóng xanh hiện lên, mỗi đạo phi kiếm huyễn hóa ra ba đạo kiếm quang giống nhau như đúc phá không mà đi, nguyên bổn hai mươi bốn đạo thanh mang, một chút đã biến thành chín mươi sáu đạo kiếm quang đi ra, quần kiếm thanh thế một chốc tăng gấp bội.
 
Tiếp theo Hàn Lập vung tay lên, lạnh lùng quát "Phân".
 
Tiếng quát vừa dứt, chúng kiếm quang cực kỳ nghe lời chia ra thành hai đạo.
 
Hai đạo kiếm quang trong nháy mắt kết thành hai mảng, thanh quang lấp lóe, chúng kiếm như thanh phong, chia nhau phá không mà đi.
 
Chiêu thức kiếm quang phân ảnh thuật làm cho khô lâu cùng đại hán hung ác đang đào tẩu sắc mặt lại càng trắng bệch, lập tức toàn lực vận chuyển pháp lực toàn thân, liều mạng mà đào tẩu.
 
Hàn Lập vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt lộ ra một tia thương tiếc. hàng chục đạo kiếm quang liên kết phá không bay đi, tốc độ nhanh như thế thường nhân mấy ai có thể chạy thoát được.
 
Trừ phi trên người có Huyết sắc phi phong hoặc là bảo vật nghịch thiên như Phong Lôi Sí, nếu không hai người một chút cơ hội cũng không có.
 
Quả nhiên chỉ sau một lát, đàn kiếm quang đuổi theo ra hơn ngàn trượng đã bắt kịp hai người.
 
Khô lâu cùng đại hán hung ác bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là xoay người lại tế ra pháp bảo ngăn cản. Nhưng kiếm quang đầy trời điên cuồng đâm xuống, hai người chỉ kịp cất tiếng kêu thảm thiết rồi lập tức bị loạn kiếm phân thây.
 
Hàn Lập lúc này mới không chút vội vã, tâm niệm vừa động triệt tiêu Kiếm quang phân ảnh thuật, sai khiển phi kiếm đem chiến lợi phẩm Túi Trữ Vật bay trở về.
 
Phi kiếm như chim về tổ bay rào rào vào trong tay áo Hàn Lập, hắn sau đó với vẻ như cười như không xoay mặt hướng về hắc vụ cách đó không xa.
 
Làm cho hắn ngoài ý muốn là chưa chờ hắn mở miệng nói chuyện, từ trong hắc vụ lại truyền ra tiếng cười khẽ của Nguyên Dao.
 
"Là Hàn đạo hữu! Không nghĩ tới mới có hơn mười năm không gặp, Hàn huynh thần thông lại tiến bộ đến mức này. Tiểu nữ tử thật sự là hâm mộ!" Theo lời nói, hắc vụ dần dần tán đi, lộ ra tuyệt sắc giai nhân như hoa như ngọc.
 
Nữ tử này khẽ mỉm cười, khuôn mặt như nghi hoặc như vui mừng, dáng vẻ hết sức kiều mỵ, động lòng người, hai mắt lưu chuyển nhìn Hàn Lập cười mà không nói.
 
"Không nghĩ tới cô nương sớm đã nhận ra tại hạ, Hàn mỗ còn vốn định làm cho cô phải kinh ngạc đấy!" Hàn Lập cười hắc hắc, cũng không dấu diếm nữa đem Hoán Hình Quyết tán đi, sau khi bạch quang lóe lên, thân hình tướng mạo lại khôi phục nguyên trạng.
 
"Hàn huynh có nhiều phi kiếm như thế làm cho Nguyên Dao rất khó tin tưởng rằng Loạn Tinh Hải còn có người thứ hai có được pháp bảo như vậy" Nữ tử này vừa mặc dù vừa cười nhẹ vừa nói, nhưng thực sự sau khi thấy Hàn Lập hiển lộ hình dáng thực sự thì mới thở phào một hơi, tâm lý mới được thả lỏng một chút.
 
"Lần này nhờ có huynh đài ra tay cứu giúp, nếu không tiểu nữ khó thoát khỏi tai kiếp" Nguyên Dao chần chờ một chút sau đó cũng không hỏi Hàn Lập vì sao lại có mặt ở đây, mà bay đến ra dáng vẻ yểu điệu thướt tha liên tục thi lễ tạ ơn.
 
Nữ tử này tâm lý rất rõ ràng, với tu vi của Hàn Lập bây giờ nếu với nàng có ý bất lợi, nàng căn bản không có cơ hội đào tẩu. Bởi vậy chi bằng thoải mái mà lại, cùng đối phương trao đổi kết giao một phen.
 
Hàn Lập thấy Nguyên Dao cười khanh khách với bộ dáng khách khí như thế tự nhiên cũng rõ ràng vì sao.
 
Vì vậy sau khi khẽ cười một chút hắn khoát tay chặn lại nói:
 
"Lần này tại hạ cũng chỉ là đúng dịp gặp gỡ tiện tay trợ giúp mà thôi. Nhưng mấy năm không gặp, công pháp của cô nương tựa hồ tinh tiến không ít".
 
"Chẳng lẽ Hàn huynh giễu cợt tiểu nữ sao. Hàn huynh đã là Kết Đan Hậu Kỳ, còn Nguyên Dao ta vẫn đang dẫm chân tại Kết Đan Sơ Kỳ, dám nói gì đến công pháp tinh tiến" Nguyên Dao nghe nói vậy nghiêng đầu liếc mắt nhìn Hàn Lập hờn dỗi nói.
 
"Hắc hắc! Nguyên đạo hữu rất khiêm nhường. Hàn mỗ mặc dù nhờ cơ duyên xảo hợp mới được gặp lại đạo hữu, nhưng thật đúng là có vài chuyện muốn cùng Nguyên cô nương thương lượng một chút" Hàn Lập không muốn bàn nhiều đến tu vi của mình nên thuận miệng nói một câu để chuyển đề tài, nghiêm sắc mặt nói.
 
"Hì hì! Đương nhiên có thể. Nếu Hàn huynh không chê động phủ của thiếp thân đơn sơ giản lậu, thì mời huynh đến thăm một lần" Nguyên Dao đầu tiên là ngẩn ra, nhưng sau đó lấy tay che miệng anh đào cười nói.
 
Tựa hồ bởi vì ơn cứu mệnh nên nữ tử này đối với Hàn Lập có thái độ rõ ràng là nhiệt tình thân mật hơn rất nhiều.
 
"Như vậy Hàn mỗ cũng nhân tiện xin quấy rầy!" Hàn Lập cũng không có khách khí chắp tay đáp ứng.
 
Nguyên Dao thấy vậy, mặt mày như nở hoa, mang sắc mặt vui mừng cùng Hàn Lập hai người bay xuống núi.
 
Hàn Lập đi theo nữ tử này tiến vào trong động phủ .
 
Động phủ của Nguyên Dao không quá lớn, nhưng bố trí phi thường ưu nhã, hơn nữa bên trong thông đạo hai sườn động, rất nhiều kỳ hoa dị thảo, làm cho một thạch động nguyên bản âm hàn buồn tẻ trở nên sáng lạn thơm lừng.
 
Hàn Lập đứng nhìn vào trong trên mặt không khỏi có nụ cười.
 
Nguyên Dao đưa Hàn Lập tiến vào một gian thạch thất cao đến mười trượng, chờ hắn ngồi xuống rồi đem một hồ hoa trà, sau đó nở nụ cười tiến đến ngồi đối diện với Hàn Lập.
 
"Hàn huynh danh tiếng bây giờ tại Loạn Tinh Hải cũng không nhỏ. Người nào cũng biết đệ nhất bí bảo Hư Thiên Đỉnh rơi vào tay một vị Kết Đan Tu Sĩ họ Hàn. Mà đạo hữu trong khoảng thời gian ngắn cũng tiến vào Kết Đan Hậu Kỳ, chẳng lẽ đúng như nghe đồn bởi vì dùng Bổ Thiên Đan, nếu vậy thì đan dược này thật thần kỳ vậy sao?" Nguyên Dao vừa mới ngồi xuống đã đề cập luôn đến chuyện Hư Thiên Đỉnh, cũng không chút che dấu vẻ ham muốn Bổ Thiên Đan.
 
Hàn Lập sau khi ngẩn người một lúc thì cũng chỉ cười cười.
 
Nữ nhân này cũng nhu thuận dị thường, thẳng thắn đề cập đến chuyện Hư Thiên Đỉnh cùng Bổ Thiên Đan để biểu thị cho Hàn Lập thấy cô ta không có dã tâm.
 
Điều này làm cho Hàn Lập đối với giai nhân này không khỏi có chút hảo cảm.
 
"Nếu Nguyên cô nương muốn hỏi rõ việc này, tại hạ cũng không muốn lừa gạt, Hư Thiên Đỉnh xác thực trong tay Hàn mỗ. Nhưng là từ khi có đỉnh này tới nay, do tu vi, kiến thức tại hạ còn nông cạn nên vẫn không có cách nào mở ra. Bảo khố này đối với tại hạ đúng là kê lặc (gân gà). Còn chuyện tu vi tại hạ tinh tiến, thì do gặp một phen cơ duyên mà thôi, không liên quan gì đến Bổ Thiên Đan cả" Hàn Lập thở nhẹ một hơi, lắc đầu nói. Hắn tự tin tu vi công pháp hơn xa nữ nhân này, mình cũng không nhất định phải một mực phủ nhận nên thản nhiên thừa nhận việc này.
 
"Hư Thiên Đỉnh còn chưa mở ra?" Nguyên Dao nghe Hàn Lập lời ấy, đầu tiên là sửng sốt nhưng tiếp theo là hé miệng cười rộ lên, mặc dù không nói gì nhưng trên mặt lộ ra vẻ không quá tin tưởng.
 
Hàn Lập nhăn mặt cau mày, cũng chẳng muốn giải thích gì. Sau khi ho nhẹ vài cái thì nói thẳng mục đích của hắn.
 
"Không biết Nguyên cô nương trong tay còn có Vạn niên linh dịch hay không. Đạo hữu cũng biết, tại hạ trong người mang Hư Thiên Đỉnh, lúc nào cũng trong tình trạng chiến đấu căng thẳng nên các loại linh dịch khác đã tiêu hao không còn. Nếu đạo hữu còn có thì tại hạ nguyện ý mua lại với giá cao, tuyệt không sẽ làm Nguyên cô nương chịu thiệt" Hàn Lập nhìn Nguyên Dao chằm chằm, chậm rãi nói. Lúc ở Ngoại Tinh hải, nếu không phải hắn có Vạn niên linh dịch trong tay thì tánh mạng đã sớm khó giữ được. Cảm nhận được tầm quan trọng của vật ấy, Hàn Lập tự nhiên sẽ không chịu dễ dàng buông tha, nhân tiện mượn cơ hội này thu thập nốt số linh dịch còn lại.
 
Sau này nếu có gặp nguy hiểm, hắn cũng có thêm một kiện đồ vật cứu mạng.
 
Nguyên Dao nghe Hàn Lập nói thế, đầu tiên là ngẩn ra, theo sau lông mày rủ xuống khẽ nhíu, trầm mặc không nói.
 
Một lát sau, nàng vươn ngọc thủ lấy từ bên hông ra một cái bình nhỏ màu xanh đặt lên thạch bàn, rồi cũng không chút do dự đẩy tới bên Hàn Lập.
 
"Trong bình này có một giọt Vạn niên linh dịch chưa dùng tới, cũng không cần dùng đồ vật hoặc linh thạch trao đổi, Nguyên Dao nhân tiện xin tặng cho Hàn huynh" Nữ nhân này nhìn Hàn Lập, thần sắc bình tĩnh nói.
 
Đôi mắt đẹp đột nhiên trở nên trong suốt dị thường!
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #562


Báo Lỗi Truyện
Chương 562/2446