Chương 557: Ý ngoại sậu khởi


Sau khi bước vào bên trong căn phòng, Vân Thiên Khiếu nhìn thấy một nam nhân đang ngồi ở giữa phòng, trong tay có một vật chói mắt, tựa hồ như đang chơi đùa gì đó
 
Hắn kinh ngạc nhìn trái nhìn phải cũng không có thấy Vận Cầm, đầu tiên là ngẩn ra sau đó rùng mình, tinh thần trở nên cảnh giác.
 
"Các hạ là ai? Nha đầu Vân Cầm đâu?" hắn nhìn nam tử chậm rãi nói, pháp bảo trong cơ thể ở trong tư thế sẵn sàng phát động.
 
"Hắc hắc! Vân huynh một thời gian lâu như vậy đã quên tại hạ sao?" Nam tử đó khẽ cười một tiếng, đưa tay hướng về phía hắn.
 
"Là ngươi?" Vân Thiên Khiếu thấy rõ gương mặt của nam tử, sắc mặt nhất thời biến đổi, không hề suy nghĩ, thân hình hóa thánh một đạo độn quang mà bay đi.
 
"Dừng!" Theo thanh âm của nam tử, trên tay tỏa ra một đạo ánh sáng màu hồng, đột nhiên bay tới.
 
Sau khi ánh sáng chợt lóe thì trên người Vân Thiên Khiếu xuất hiện năm cái đồng hoàn, mấy cái đồng hoàn này cùng ngân lên, đồng thời khóa chặt lại.
 
Vân Thiên Khiếu quát to một tiếng, thân thể bị mang trở lại.
 
Hắn kinh hãi muốn phóng pháp bảo ra, nhưng trong cơ thể pháp bảo hoàn toàn không nhúch nhích, như là đang bị giam cầm vậy.
 
"Diệu Hạc tiền bối, mau cứu mạng!" Vân Thiên Khiếu hồn vía bay lên trời, bất chấp mọi chuyện, hoảng sợ hét lên.
 
Hắn cũng chỉ có thể nói ra một câu duy nhất này, nam tử phía trước khẽ mấp máy miệng, một đạo cầu vồng bay đến, nhanh chóng chém đứt cái đầu của hắn xuống.
 
Sau đó nam tử không hề chần chừ mà ngoắc tay một cái, túi trữ vật liền bay đến, Ngũ Hành Hoàn cùng thanh quang cũng quay trở lại người Hàn Lập.
 
Những động tác liên tiếp này, nhanh như chớp trong phút chốc đã hoàn thành.
 
Ngay khi mà túi trữ vật tới tay Hàn Lập thì "oành"một tiếng, một tiếng xé gió nhanh chóng lao tới.
 
Vách đá trên tường bỗng nhiên bị phá ra, thấp thoáng trong lớp tro bụi là thân hình của Diệu Hạc chân nhân.
 
Lão đạo âm trầm liếc thân thể không đầu ở trên mặt đất, sau đó nhìn Hàn Lập, sát khí chợt lóe, trong miệng khẽ gầm lên:
 
"Muốn chết".
 
Theo ngón tay bắn ra, một đạo bạch quang chói mắt vô cùng nóng, trong nháy mắt hướng về phía Hàn Lập.
 
Hàn Lập đồng tử co rút lại, trong lòng phát lạnh.
 
Ngũ Hành Hoàn trong tay nhanh chóng biến lớn, hóa thành cự hoàn nhiều màu, bao lấy hắn ở bên trong.
 
Đồng thời bàn tay mở ra, hai viên ngọc như ý màu vàng và hồng xuất hiện.
 
Đây là lần đầu tiên từ sau khi tu vi Hàn Lập thăng tiến, dựa vào cổ bảo nghênh chiến trực tiếp với tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, tâm lý dĩ nhiên có một phần là muốn dò xét, bởi thế tuy khuôn mặt trẫn tĩnh nhưng tinh thần lại bất ổn, một chút nắm chắc cũng không có.
 
"Phành" một iếng vang lên, bạch quang cũng ngũ sắc cuối cùng cũng va chạm.
 
Hàn Lập cảm thấy thân thể như là bị búa tạ đánh trúng, thân thể bay ra, va mạnh vào thạch bích đằng sau khiến cho cả động rung chuyển.
 
"Ồ!"
 
Trong khi Hàn Lập đang choáng váng, hoa mắt chóng mặt thì đối diện lại vang lên một âm thanh kinh ngạc.
 
Trước mắt bạch quang lại phát động, Hàn Lập hít hơi, đem Ngọc Như Ý hung hăng vung lên.
 
Trong màn hào quang ngũ sắc, xuất hiện hai luồng ánh sáng màu hồng và vàng.
 
Lại là một kích vô cùng mạnh mẽ, so với lúc trước còn có phần kinh khủng hơn. Hắn thụt lùi vài bước rồi lảo đảo, thân hình cố gắng đứng vững.
 
Hàn Lập trong lòng bình tĩnh, đồng thời tâm niệm vừa động, một đôi cánh màu trắng xuất hiện sau lưng.
 
"Oành… ù… ù…" Tiếng sấm cùng tiếng gió hòa vào nhau, hắn trong nháy mắt biến mất tại chỗ, vừa lúc tránh khỏi công kích tiếp theo của bạch quang.
 
Lúc này Hàn Lập mới thấy rõ bạch quang kia là cái gì, đó là một cái chùy nhỏ bằng ngọc.
 
Trên đầu chùy có rất nhiều phù văn, chỉ lớn chừng bàn tay tỏa ra linh khí kinh người.
 
Diệu Hạc không thể đánh trúng, khuôn mặt hơi biến sắc.
 
Thân hình khẽ động "vù"một tiếng, tiểu chùy quay trở về trong tay áo rộng thùng thình.
 
"Không thể tin được trên người một tu sĩ Kết Đan Kỳ lại có nhiều cổ bảo như vậy. Ngươi tên gì?" Diệu Hạc trong mắt hiện ra một tia sắc bén hỏi.
 
Hàn Lập mở miệng định nói thì Phạm phu nhân đẩy thạch môn tiến vào bên trong.
 
"Diệu Hạc tiền bối, người này là Lệ tiền bối mà vãn bối mời tới để giúp đỡ ứng phó với Vân Thiên Khiếu. Xin tiền bối yên tâm, tặc tử này đáp ứng người điều gì thì vãn bối sẽ đáp ứng bồi thường gấp đôi" Phạm phu nhân cung kính thi lễ với Diệu Hạc chân nhân mà nói.
 
Nghe lời này, trán Diệu Hạc nhíu lại, ánh mắt lưu chuyển trên thi thể dưới đất, sắc mặt lưỡng lự.
 
Hàn Lập chỉ đứng ở một bên không nói câu nào, nhưng Phạm phu nhân thấy điệu bộ này của Diệu Hạc, tâm tình không khỏi có chút khẩn trương.
 
"Tốt. Một khi đã là chuyện nội nộ của Diệu Âm Môn, ta sẽ không can thiệp. Phạm môn chủ đừng quên những điều vừa nói" Diệu Hạc khôi phục lại vẻ bình thường, chậm rãi nói.
 
"Xin tiền bối yên tâm. Thiếp thân sao dám nuốt lời" Phạm phu nhân như là gỡ được mối vướng mắc trong lòng, cười tươi như hoa cam đoan nói.
 
Lão đạo gật đầu, sau đó liếc nhìn Hàn Lập một cái, khuôn mặt đầy vẻ hồ nghi.
 
"Vị đạo hữu này trước đây tu hành ở nơi nào? Khuôn mặt rất lạ" Hắn trầm mặc một chút, rồi đột nhiên mở miệng hỏi.
 
"Vãn bối…" Hàn Lập rùng mình, suy nghĩ một chút, định nói vài câu đánh tan nghi ngờ của vị lão tiền bối này. Nhưng hắn vừa mới nói xong hai chữ thì trên mặt thanh quang chớp động, ánh mắt đại biến.
 
Phong Linh Kính trong cơ thể bị kim ty bao vây, ngay lúc này lại bộc phát mãnh liệt.
 
Xem bộ dáng hung mãnh này thì có thể thấy Liệt Phong Thú Phong Hi rõ ràng là đang ở cách đây không xa.
 
Hàn Lập kinh hãi, đem mười thành công lực áp chế mới có thể mang Phong Linh Kính trở lại trạng thái bình thường.
 
Nhưng chỉ như vậy, trên người hắn cũng đã xuất ra đầy mồ hôi lạnh.
 
Hàn Lập trải qua nguy cơ này vừa mới kịp hít một hơi, thì thấy vẻ mặt kinh ngạc của Diệu Hạc chân nhân, ánh mắt hắn còn có một tia vui mừng xen lẫn sợ hãi cực kỳ cổ quái.
 
Hàn Lập thấy cảnh đó, đầu tiên là ngẩn ra nhưng sau đó nghĩ tới một chuyện, sờ khuôn mặt mình một chút, quả nhiên là Hoán hình quyết đã mất tác dụng, hắn đã trở lại khuôn mặt của chính mình.
 
"Hàn Lập?" Diệu Hạc chân nhân vẻ mặt dữ tợn, hô lên tên của Hàn Lập.
 
Hàn Lập nhất thời xanh mặt, thầm kêu khổ.
 
Hăn không kịp suy nghĩ nhiều, hai cánh sau lưng chợt lóe, trong tiếng sấm thân hình đột nhiên biến mất.
 
Mà cùng lúc đó, tay áo của lão đạo vung lên, cũng biến mất không bóng dáng.
 
Trong phòng chỉ còn lại Phạm phu nhân, thần tình đầy vẻ phức tạp.
 
Trên bầu trời của Song Phong Đảo, ngân quang chớp động, thân hình Hàn Lập đột nhiên xuất hiện tại nơi này.
 
Sau đó một khắc, một đạo bạch quang cũng lóe lên hướng về phía Hàn Lập bay tới.
 
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, Ích Tà Thần Lôi trong cơ thể mạnh mẽ hướng tới Phong Lôi Sí, cùng với tiếng sấm Hàn Lập lại biến mất rồi xuất hiện cách đó trăm trượng, sau đó lại biến mất, rồi lại xuất hiện.
 
Trong nháy mắt, Hàn Lập đã hóa thành một hắc điểm càng lúc càng xa.
 
Diệu Hạc chân nhân trong bạch quang thấy cảnh này, tâm lý có chút hoảng sợ. Hắn không cần suy nghĩ nhiều mà cho rằng hai cánh ở sau lưng Hàn Lập chính là do bảo vật trong Hư Thiên Đỉnh tạo ra, nên trong lòng càng phát nóng.
 
Hắn hô khẽ một tiếng, liền hóa thành một đạo cầu vồng chói mắt.
 
Trong không trung lập tức truyền đến những tiếng "xẹt xẹt" xé gió, cầu vồng cũng hóa thành một quang điểm, hướng về phía Hàn Lập ở xa xa mà đuổi tới.
 
Trong nháy mắt, quang điểm cùng hắc điểm đều biến mất.
 
Hàn Lập ở phía trước dùng Ích Tà Thần Lôi kích thích Phong Lôi Sí bay với tốc độ cực nhanh khiến cho người ta sợ hãi, đem Diệu Hạc chân nhân bỏ rất xa ở đằng sau.
 
Theo tốc độ này thì khong bao lâu có thể bỏ rơi lão đạo, nhưng lúc này, Phong Linh Kính lại thường xuyên phát tác.
 
Cơ hồ thời gian chừng một bữa cơm là nó lại phát tác một lần.
 
Bức Hàn Lập không thể nào không dừng lại để dùng linh khí áp chế không cho Phong Linh Kính phản phệ.
 
Nhờ trì hoãn như thế nên Diệu Hạc chân nhân lại có cơ hội, dùng thần thức gắt gao đuổi theo hắn không tha.
 
Nhưng đây không phải là điều mà Hàn Lập lo lắng, cái chính là Phong Linh Kính càng ngày càng trở nên lợi hại, chứng tỏ Phong Hi đang đến ngày càng gần.
 
Điều này làm cho Hàn Lập lo lắng vô cùng.
 
Bất đắc dĩ, hắn hướng tới hòn đảo nhỏ có Truyền tống trận mà bay đi.
 
Hắn hi vọng theo mệnh lệnh của Phạm phu nhân thì nó đã được hoàn toàn sửa xong.
 
Chỉ cần trước khi Diệu Hạc cùng Phong Hi có thể đuổi tới nơi này, hắn có thể trốn vào đảo thì còn hy vọng sống sót.
 
Dù tốc độ của Phong Lôi Sí vô cùng nhanh, nhưng cũng tiêu hao Ích Tà Thần Lôi không ít.
 
Bởi vậy Hàn Lập sau khi đem Diệu Hạc bỏ xa liền thu hồi cánh, khoác Huyết sắc phi phong lên người.
 
Sau đó lại hóa thành một đạo quyết quang, hướng tới đảo nhỏ mà bay đi.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #557


Báo Lỗi Truyện
Chương 557/2446