Chương 551: Lôi độn thuật


Mỗi ngày qua đi, thời gian mà Phong Linh Kính bộc phát ngày càng dài hơn.
 
Từ lúc mấy canh giờ một lần chuyển sang nửa ngày rồi bây giờ là một ngày Hàn Lập mới phải áp chế một lần, hơn nữa lực bộc phát lại càng lúc càng yếu.
 
Cuối cùng, sau lần hai ngày phát tác một lần, Phong Linh Kính cũng an ổn xuống, Liệt Phong Thú cuối cùng đã buông tha không thuc dục nó nữa.
 
Tất nhiên là Hàn Lập vô cùng mừng rỡ
 
Mặc kệ là do yêu thú ở cách quá xa mà làm cho pháp quyết mất linh hay là đối phương gặp phải phiền phức thì đây chính là lúc thoát thân tốt nhất.
 
Hàn Lập không chút do dự uống linh dịch vào, xác định rõ một hướng rồi không hề cố kị mà phá không lao đi, bay khỏi phụ cận biển này.
 
Cách Hàn Lập mấy vạn dặm, trên một hòn đảo nhỏ, Liệt Phong Thú đang ngồi xếp bằng trong một cái động trống, sắc mặt xanh mét
 
Trải qua một thời gian truy đuổi lâu như thế, pháp lực của hắn đã tiêu hao hết, không còn khống chế được dị vật nữa.
 
Yêu thú này không thể xa xỉ như Hàn Lập, dùng linh dược vạn năm trong khoảnh khắc hồi phục linh lực. Bất đắc dĩ, hắn đành trú lại tại đảo nhỏ này, chuẩn bị tốn chút thời gian, hoàn toàn giải quyết mối họa trong lòng, sau đó mới đuổi giết Hàn Lập.
 
Một hồi hao hết tâm cơ mới luyện chế ra Phong Lôi Sí, hắn nhất định phải lấy lại.
 
Liệt Phong Thú chín cấp sau khi phát ra lời thề độc mới nhắm mắt vào, tiến vào cảnh giới vong ngã. Hơn một tháng sau, Hàn Lập cũng đã xuất hiện trên một hoang đảo nhỏ.
 
Xác định phụ cận không có yêu thú cấp cao hay là tu sĩ mới hạ xuống đảo, tiến vào một cái thạch động.
 
Tại cửa động bày ra mấy cái pháp trận pháp ẩn nặc hành tung rồi vội vã ngồi xuống lấy Phong Lôi Sí ra.
 
Hàn Lập nhìn cái cánh thu nhỏ lại bằng bàn tay ở trong tay thì không giấu nổi vẻ mừng rỡ.
 
Đôi Phong Linh Sí này cần phải có phong lôi lực mới có thể sử dụng, vậy mà Phong Hi lại chỉ có phong lực. Từ đó có thể suy ra không cần đồng thời cả phong lôi lực mà chỉ cần môt trong hai thuộc tính cũng có thể sử dụng được pháp bảo này.
 
Bản thân Hàn Lập có thể khu sử Ích Tà Thần Lôi tất nhiên cũng có thể dùng bảo vật này.
 
Mà theo như lời của Liệt Phong Thú thì nó vô cùng kì diệu, nếu hắn có thể nhanh chóng nắm giữ nó thì với việc bảo vệ tính mạng sau này đúng là có tác dụng rất lớn.
 
Chẳng qua, nhìn kỹ linh sí trên tay Hàn Lập, trên lớp lông vũ màu trắng bạc mơ hồ chớp lên dấu hiệu bất ổn.
 
Theo như hắn đoán thì bảo vật này lấy ra khi còn quá sớm nên hiện tại chưa hoàn toàn định hình.
 
Mặc dù cũng không phải như là lời nói của yêu thú là hoàn toàn mất đi tác dụng, nhưng càng về sau thì uy lực có lẽ sẽ bị giảm.
 
Nhưng mặt Hàn Lập hoàn toàn không lộ ra chút kinh hoảng, trích tại đầu ngón tay ra một giọt máu, tiến hành nhận chủ với cái cánh này.
 
Máu huyết bị đôi cánh hút vào bên trong, trong mắt Hàn Lập hàn quang chợp lóe, tung cánh lên trên cao
 
Phong Lôi Sí bị ném lên giữa không trung sau đó vẫn lơ lửng tại đó, hoàn toàn không nhúc nhích.
 
Hàn Lập cũng không thèm nhìn tới, từ mười ngón tay bắn ra từng đạo điện quang đến đôi cánh làm bộc phát một trận sấm trấm thấp.
 
Sắc mặt Hàn Lập trở nên trịnh trọng, linh lực trong tay bắn ra ngày càng dày đặc.
 
Không lâu sau, một đạo quang mang màu vàng lóe ra nơi không trung, bọc lấy Phong Lôi Sí ở bên trong.
 
Tiếng sấm xé gió không ngừng vang lên.
 
Nhìn thấy cái lồng điện quang của Phong Lôi Sí đang hấp thu Ích Tà Thần Lôi, tâm lí Hàn Lập lúc này mới buông lỏng.
 
Hơn mười ngày sau, Hàn Lập thò tay vào bên trong thần lôi, đem Phong Lôi Sí đang dần hoàn thiện xuống. Do hấp thụ Ích Tà Thần Lôi nên trên bề mặt trắng muốt mặt cánh xuất hiện thêm chút tơ vàng, nếu không nhìn kĩ sẽ rất khó phát hiện.
 
Làm xong việc định hình pháp bảo mà Liệt Phong Thú chưa hoàn thành, Hàn Lập lúc này mới thu lôi điện lại, một mảnh ánh sáng xanh lóe ra hấp thu Phong Lôi Sí vào bên trong cơ thể.
 
Sau đó, hắn rời khỏi thạch động, bay lên trên bầu trời của hòn đảo, chuẩn bị kiểm tra uy lực của bảo bối.
 
Đứng ở trời cao, Hàn Lập khẽ hít một hơi, sau đó bắt đầu điều động pháp bảo Phong Lôi Sí bên trong cơ thể. Kết quả chỉ cảm thấy linh khí đang bành trướng sau lưng, "phụp phụp" hai tiếng truyền đến, một đôi cánh dài hơn trượng hiện ra đằng sau.
 
Màu trắng tỏa ra có kèm theo chút kim quang.
 
Hàn Lập quay đầu nhìn, ý niệm vừa động thì đôi cánh cũng nhẹ nhàng huy động.
 
Không hề có chút sức nặng cứ như là một vật vô hình đang tồn tại.
 
Hắn có chút tò mò mà vuốt ve nó. Phong Lôi Sí lành lạnh còn mang theo chút cảm giác tê tê.
 
Thấy tình trạng này, Hàn Lập nhíu mày dùng sức, kết quả là toàn bộ bàn tay dễ dàng xuyên qua nó.
 
"Đây là?" Hàn Lập rùng mình nhìn vào bên trong cơ thể.
 
Phong Lôi Sí đang hoàn toàn yên ổn tại đan điền chờ đợi, mơ hồ lộ ra bạch quang. Cái này xem ra chỉ là do linh khí ảo hóa ra mà thôi, hoàn toàn không phải là cánh thật.
 
Điều này khiến Hàn Lập hơi ngạc nhiên.
 
Bình tĩnh lại, Hàn Lập bắt đầu rót linh lực vào bên trong nó, kết quả khiến cho hai cánh chớp động ánh sáng "vù" một tiếng, dễ dàng độn đi.
 
Qua lại vài vòng, Hàn Lập sờ cằm, trầm ngâm một hồi.
 
Tốc độ hoàn toàn không có cái gì là thần kì cả, so với trước kia cũng chẳng khác gì, xem ra phải rót lôi điện lực vào để thử một chút.
 
Nghĩ thế, Hàn Lập cũng không có chần chờ, sử dụng Ích Tà Thần Lôi, hai đạo vàng kim dần truyền vào linh sí bên trong cơ thể.
 
Trong nháy mắt, tiếng sấm truyền ra từ đằng sau, Hàn Lập liếc mắt thì thấy hai cánh lấp lóe điện quang, không tự chủ được mà triển khai, lộ ra khí tức quỷ dị.
 
Hàn Lập tinh thần vừa động thì bên dưới nổ ra một tiếng động trầm vang cộng hưởng, người đã vô thanh vô tức thuấn di ra bên ngoài cách mười trượng.
 
"Lôi độn thuật".
 
Hàn Lập đầu tiên vô cùng kinh ngạc nhưng sau đó lập tức mừng như điên.
 
Tiếp đó, hai cánh lại vung lên trong tiếng sấm, người lại tiếp tục xuất hiện bên ngoài hơn hai mười ba mươi trượng.
 
Sau một khoảng thời gian, Hàn Lập thân hóa thành một đạo lôi điện bạch quang, biến mất tại chỗ đột nhiên xuất hiện tại hơn trăm trượng xa xa, thân hình phiêu hốt vô cùng quỷ dị.
 
"Không hổ là độn thuật thần bí nhất Lôi độn thuật. Tốc độ thì còn lâu ngũ hành độn thuật mới có thể sánh bẳng. Không biết pháp bảo này nếu tiếp tục bồi luyện thì có thể nghịch thiên như thế nào nữa đây. Không trách Liệt Phong Thú cấp chín phải dốc hết sức để luyện chế nó. Hắn vốn là thiên hạ đệ nhất về tốc độ, nếu dùng thêm cái này thì người trong thiên hạ có thể truy sát nó chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay mà thôi" Hàn Lập xuất hiện trong một một đạo ánh sáng, khuôn mặt vui mừng khẽ vuốt ve đôi cánh, thì thào nói. Sau đó, bạch quang lại lóe lên, đôi cánh tự nhiên biến mất.
 
Hàn Lập thực không có dự định ở lâu tại nơi này, nhanh chóng li khai Ngoại Tinh Hải trở về nội hải.
 
Hắn hiểu rất rõ là mặc dù Liệt Phong Thú tạm thời bỏ qua việc đuổi giết nhưng với tốc độ biến thái của nó thì không bao lâu nữa có lẽ sẽ lục soát hải vực này một lần nữa. Hắn không có ngu mà ở đây chờ nó tới giết.
 
Nội Tinh Hải là thiên hạ của tu sĩ nhân loại. Tuy là yêu thú vô cùng mạnh mẽ nhưng có lẽ cũng không có gan xâm nhập.
 
Chờ hắn tại Nội Tinh Hải ngưng kết thành Nguyên Anh xong thì sẽ chẳng còn phải sợ hãi yêu thú này nữa.
 
Về phần Hư Thiên Đỉnh bị lão quái Nguyên Anh đuổi giết cũng đã là chuyện quá khứ ba bốn mươi năm rồi, danh tiếng của hắn cũng đã bị suy giảm.
 
Hơn nữa tu vi của hắn là Kết Đan hậu kì, chỉ cần không đụng phải vài tên lợi hại như Man Hồ Tử ,đối mặt với đám người Cực Âm cho dù không thể giết bọn chúng cũng có thể an toàn trốn thoát.
 
Trong lòng bình tĩnh, Hàn Lập quay trở lại thạch động kiểm tra một chút túi trữ vật của Quy yêu và Độc Giao.
 
Bên trong có rất nhiều yêu đan của yêu thú cùng một ít nguyên liệu vô cùng trân quý.
 
Đặc biệt ở bên trong đống nguyên liệu này, hắn còn phát hiện ra một ô hắc quy xác bằng nắm tay cùng hơn trăm phiến vảy màu đỏ. Đây là thứ mà khi yêu thú hóa hình lần thứ hai tạo thành nên trân quý vô cùng.
 
Lại làm cho Hàn Lập bị một phen vui mừng!
 
Nếu dùng hai thứ này luyện chế thành hộ giáp thì tuyệt đối sẽ không kém với Hoàng Lân Giáp của Man Hồ Tử.
 
Nhưng hiện tại Hàn Lập sẽ không làm như thế mà thu lại trận kì quanh động khẩu, nhanh chóng rời đi, trực tiếp hướng tới hải vực của phường thị Diệu Âm Môn.
 
Nếu Diệu Âm Môn đã kiến tạo Truyền tống trận, trải qua một thời gian dài như vậy thì có lẽ cũng đã hoàn thành.
 
Đến lúc đó mặc kệ là chuyện gì xảy ra, hắn cũng phải xông vào Truyền tống trận, truyền tống đi Nội Tinh Hải.
 
Hàn Lập cũng không biết phường thị Diệu Âm Môn ở nơi nào, nhưng chỉ cần tìm được tu sĩ nhân loại là ngay lập tức có thể có tin tức.
 
Nhưng hắn không biết là việc hắn giết chết Độc Giao lại khiến cho Tộc trưởng tộc Giao Long ở dưới hơn ngàn trượng đáy nước tại vùng biển phụ cận nổi giận. Nó chính là yêu thú Ly Hỏa Giao đã tiến hóa tới cấp chín trung kỳ.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #551


Báo Lỗi Truyện
Chương 551/2446