Chương 549: Phệ Giao


Hai mắt Hàn Lập nhấp nháy, toàn bộ sự việc xảy ra hiện lên trong mắt.
 
Bị Phệ Kim Trùng cắn nuốt, lân giáp trên người Độc Giao rốt cục cũng bị hủy. Nhưng hậu quả của việc da thịt tróc nát, đã dẫn tới vố số huyết quang từ trong cơ thể bắn ra, rất nhiều rất nhiều phi trùng bởi vậy mà hóa thành độc thủy, không bao lâu, đông đảo giáp trùng trên người Độc Giao không còn lại mấy.
 
Lúc này, khắp người Độc Giao cũng đã bị thương, lượng lớn máu màu xanh ngọc chảy ra toàn thân, ánh mắt nhìn Hàn Lập càng hận thấu xương.
 
Hàn Lập trong lòng rùng mình, tên là "Độc Giao" đúng là không phải nói cho có.
 
Phệ Kim Trùng đã tiến hóa đến độ pháp bảo bình thường khó có thể thương tổn, nhưng lại bị độc quang phun một cái, dễ dàng bị diệt. Có thể thấy được độc tính lợi hại tới mức nào.
 
Nhưng theo sau, trên mặt Hàn Lập lại vừa dâng lên một tia cười lạnh.
 
Yêu thú này không biết, phi trùng của hắn không chỉ có chừng này, chính là cho dù liều mạng để phi trùng tổn thất hơn phân nửa, trong ba yêu cũng có thể diệt được một.
 
Nghĩ tới đây, hắn lại nhìn nhanh về phía khác, Quy yêu bị đông đảo phi trùng hoàn toàn vây quanh
 
Tiếng cắn nuốt "xào xào" không dừng lại, nhưng đám trùng cũng trở nên không nhúc nhích.
 
Nếu không phải mơ hồ bên trong có dấu hiệu yêu khí tồn tại, hắn còn tưởng rằng con yêu này đã chết.
 
Mặc dù sinh tâm lý nghi ngờ, nhưng Hàn Lập bất chấp suy nghĩ nhiều, sắc mặc trầm xuống, sau đó hai tay vung hướng lên không trung, xuất ra túi linh thú.
 
Nhất thời tiếng côn trùng kêu vang chấn động cả luyện khí thất, trên không trải rộng hơn mười vạn tam sắc Phệ Kim Trùng, che kín cả nóc nhà.
 
Chứng kiến số lượng phi trùng, sắc mặt Độc giao đầu tiên là biến đổi, tiếp theo lộ ra vẻ tuyệt vọng.
 
Phong Hi trong bạch quang cũng biến sắc, lộ ra vẻ hoảng sợ.
 
Phải biết rằng, một đàn linh trùng so sánh với linh thú thông thường mà nói, mặc dù giai đoạn sinh sản ngắn, một lần sinh rất nhiều trứng, nhưng mỗi lần sinh sản phải cách trăm năm thời gian. Sau khi ấp trứng, còn cần hơn mười năm bồi dưỡng, mới chân chính có thể sử dụng. Hơn nữa linh trùng uy lực càng lớn, cấp bậc càng cao, thời gian hao tốn càng thêm dài.
 
Cho nên trong tu tiên giới, tu sĩ biết Khu Trùng Thuật cho dù nhiều, nhưng bởi khu trùng mà nổi tiếng trong Loạn Tinh Hải, cũng không gặp nhiều. Đặc biệt sau Kết Đan lại càng ít nghe nói.
 
Trong đó đại đa số tu sĩ khu trùng, trong đời có khoảng ngàn con đã là quy mô lớn, cho dù gặp may mắn, cũng hơn phân nửa là do sư phụ truyền lại, đồ đệ lại truyền phi trùng này cho đời tiếp theo mới có thể miễn cưỡng có được số lượng như vậy.
 
Hơn nữa, linh trùng khác với linh thú, có điểm rất yếu ớt. Mỗi lần đấu pháp, toàn bộ linh trùng bị diệt cũng là chuyện thường thấy. Cho nên tu sĩ mặc dù biết linh trùng uy lực không nhỏ, nhưng lại ít có người tu luyện Khu Trung Thuật.
 
Lợi hại của Phệ Kim Trùng, Phong Hi cùng Độc Giao đã kiến thức qua. Cho dù là yêu thú ở cấp độ như chúng cũng cảm thấy cực kỳ đáng sợ. Bởi vậy thấy Hàn Lập thả ra số lượng đông đảo như vậy, nhị yêu mới cảm thấy khó có thể tin.
 
Đương nhiên bọn họ không biết, Phệ Kim Trùng này cũng chưa tiến hóa đến giai đoạn thành thục, nếu không sẽ càng biến sắc.
 
Hàn Lập không để ý đến ánh mắt Độc Giao lộ ra vẻ kinh sợ cùng oán độc, thần niệm vừa động, tiếng xé gió của tất cả phi trùng nổi lên, hóa thành từng đàn, từng nhóm cuồng phóng xuống người Độc Giao.
 
Kết quả, huyết quang từ Độc Giao đã bị thương phun ra lần nữa, Phệ Kim Trùng bị dính liền phân rã, nhưng đàn trùng trên nóc nhà thấy chết không sờn, không ngừng bay xuống.
 
Chỉ một lát sau, huyết quang bắt đầu giảm bớt trở nên ảm đạm, lại qua một lát, huyết quang bên trong hoàn toàn biến mất.
 
Hàn Lập thấy vậy, mắt sáng ngời.
 
Đám trùng không chút khách khí bay xuống, trong nháy mắt bao phủ Độc Giao.
 
Không bao lâu, chiếc cổ cao cao bị đám trùng từ cao biến thành lùn, từ lớn biến thành nhỏ.
 
Lân giáp Độc Giao không cách nào chống đỡ lâu bị công phá, rốt cục bị đám trùng gặm nát một mạng ô hô.
 
Nhìn thấy việc này, Phong Hi lập tức biến sắc, nhưng sau đó bình tĩnh trở lại, chỉ là gương mặt băng hàn phóng nhìn Hàn Lập.
 
Hàn Lập ngâm nhẹ một tiếng, đám trùng rời khỏi, lộ ra một chút hài cốt Độc Giao.
 
Tại trong hài cốt, một viên huyết sắc Yêu đan cỡ một nắm tay lóe ra.
 
Mặt Hàn Lập hiện lên tia dị sắc, còn chưa có hành động, Yêu đan chợt lóe lên lam quang bay lên không, hướng ra cửa bắn nhanh đi. Hàn Lập không chút nghĩ ngợi, ngón tay bắn ra, một đạo kiếm khí màu xanh rời tay, kích vào Yêu đan.
 
Yêu đan bị kích di chuyển loạn xạ, đột nhiên từ bên trong bay ra một đoàn lam quang, bao lấy bên trong là một con giao long nhỏ chập chờn, đây chính là tinh hồn của Độc Giao.
 
Giao hồn vừa thấy hành tung bị lộ, nhất thời huyết quang kinh hoàng chợt lóe, lập tức không thấy bóng dáng.
 
Hàn quang trên mặt Hàn Lập hiện lên, chợt vỗ vào túi linh thú bên hông. Một thân ảnh màu xanh từ túi bắn ra, rơi trên mặt đất, lộ ra vẻ mặt lười biếng của tiểu hầu, bộ dáng có chút mất hứng, chính là một con Đề Hồn Thú.
 
Hàn Lập không cố kỵ tâm tình của nó tốt xấu, vỗ nhẹ vào đầu con thú này. Đề Hồn thú không tự chủ hừ mũi một cái, một đạo hoàng quang phun ra, xoay quanh một cái giữa không trung, sau đó bao lại bên cạnh một nơi không có bóng người.
 
Kết quả sau khi hoàng quang lóe lên, lộ ra Giao hồn đỏ như máu.
 
Sau đó hoàng quang vây quanh, tinh hồn Độc Giao bị kéo về phía mũi Đề Hồn thú.
 
Giao hồn tự nhiên không chịu đưa đầu vào miệng cọp, nửa đường thả ra lam quang chói mắt, lam quang này này nhất thời kháng cự lại hoàng quang, khiến cho nó bảo trì tại chỗ bất động.
 
Không hổ là thiên địa linh thú hóa hình kỳ, hồn phách thật cường đại, không phải yêu thú cấp sáu bảy có thể sánh bằng.
 
Đương nhiên cũng bởi vì Đế Hồn Thú còn nhỏ, nếu không thật có điểm thẹn với đại danh.
 
Nhưng ý của Hàn Lập là không nghĩ tới việc để cho Đề Hồn Thú hút Giao hồn vào. Yêu hồn của yêu thú cấp tám là bảo vật cực kỳ trân quý, hắn tự nhiên không chịu lãng phí.
 
Vì vậy, ngay lúc hoàng quang của Đề Hồn Thú cùng hồn phách Độc Giao giằng có, thân hình Hàn Lập chợt lóe, đến bên cạnh, sau đó mặt không chút thay đổi năm ngón tay tìm kiếm. Yêu hồn căn bản không cách nào trốn tránh, chuẩn xác bị hắn bắt vào trong tay.
 
Giao hồn liều mạng lay động giãy dụa trong tay, nhưng tay kia của Hàn Lập vừa lật, một cái bình ngọc đã sớm được chuẩn bị xuất hiện trong tay.
 
Hất tay "vù" một tiếng, Giao hồn bị một đoàn thanh quang bao bọc, trực tiếp ném vào trong bình.
 
Hàn Lập nhanh tay cẩn thận thu cái bình vào trong Túi trữ vật, lúc này mới thở một hơi.
 
Hàn Lập không có ý định trì hoãn thời gian, quay người lại, đi đến hướng Quy yêu.
 
Nhưng lúc này, một tiếng nứt giòn giữa không trung truyền đến, màn hào quang bị hai thanh cự kiếm công kích rốt cục bị hủy.
 
Hàn Lập cũng không ngẩng đầu, nắm tay hé ra, mảng lớn thanh quang phun ra, cuốn Phong Lôi Sí vừa lộ ra vào trong, khoảnh khắc trở lại trên tay.
 
Hắn căn bản bất chấp xem xét, chuyển tay nhét vật này vào Túi trữ vật.
 
Thấy hành động này, Liệt Phong Thú một bên gần như hộc máu, sắc mặt vốn đã bình tĩnh trở lại, lại hiện lên ánh mắt đầy oán độc lần nữa.
 
Nhưng ánh mắt Hàn Lập lại rơi vào đám trùng trên cao, một tiếng xé gió phát ra, đám trùng từ trên mặt đất bay lên, lộ ra Quy yêu phía dưới.
 
Nhìn vào, Hàn Lập hít một ngụm khí lạnh.
 
Yêu thú này khắp người đều bị thương, huyết nhục mơ hồ, nhưng cả người tản ra hào quang màu vàng nhạt, huyết nhục lộ ra không ngừng nhúc nhích, ngay lúc Hàn Lập hạ mắt xuống thì đã lành lại khỏi hẳn.
 
Trong nháy mắt, miệng chỗ vết thương đã liền hơn phân nữa.
 
"Thân thể tự trị".
 
Hàn Lập kinh ngạc, trong miệng có chút phát khổ.
 
Cái gọi là "Thân thể tự trị" thực không hiếm thấy trong yêu thú.
 
Rất nhiều yêu thú cấp thấp cũng có được, có thể tự chữa lành vết thương, năng lực tái sinh thân thể quỷ dị.
 
Nhưng loại bản năng thiên phú này phi thường hiếm thấy ở yêu thú cấp cao. Thậm chí Hàn Lập diệt sát nhiều yêu thú cấp sáu bảy như vậy, lại hoàn toàn không thấy có một con thuộc loại năng lực tự chữa này.
 
Mà mắt thấy Yêu quy cấp tám đúng là loại thể chất này, tự nhiên làm cho Hàn Lập cảm thấy ngoài ý muốn.
 
Nhưng như vậy, phiền toái của Hàn Lập có thể rất lớn.
 
Trừ khi một kiếm có thể chém đứt đầu hoặc đánh nát kim đan, chỉ dựa vào Phệ Kim Trùng, nhất thời trong nửa khắc không cách nào dồn đối phương vào tử địa.
 
Tối thiểu trước khi năng lực này của đối phương hao hết, hắn không làm gì được nó.
 
Đáng tiếc, Thanh Trúc Phong Vân Kiếm hắn chỉ luyện thành trong hơn mười năm, trong đó tốn hao thời gian bồi luyện kiếm này, đã ít lại càng ít.
 
Cho nên, kiếm này cho dù sử dụng nguyên liệu là một trong tam đại thần mộc "Thiên Lôi Trúc", về sau gia nhập thêm "Luyện tinh" cực ký trân quý, uy lực một thanh có thể còn cường đại hơn bổn mạng pháp bảo của tu sĩ cùng cấp bậc.
 
Trước kia, hắn dựa vào kiếm này giết yêu thú cấp sáu bảy, nhưng hơn phân nửa là dựa vào số lượng kinh người của kiếm mới có hiệu quả. Thậm chí một bộ mười hai kiếm hợp thành cự kiếm thì uy lực tự nhiên là không thể so sánh. Đây căn bản cũng là chỗ uy lực cường đại của nguyên bộ pháp bảo.
 
Có điều lúc này, cho dù hắn xuất cự kiếm thuật cũng không đủ để diệt hai con yêu thú cấp tám đã tu luyện ra đến yêu thể.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #549


Báo Lỗi Truyện
Chương 549/2446