Chương 530 : Trĩ nữ lô đỉnh


"Vù " một tiếng, một cự viên xuất hiện bên kia màn sáng. Tiếp theo đi vài bước tới trước mặt thiếu nữ đang quỳ trên mặt đất mới dừng bước lại.
 
Đám người trung niên tu sĩ đều khẽ biến, mang theo một tia lo lắng nhìn chằm chằm con Khôi Lỗi này.
 
Thiếu nữ áo vàng thì mở to đôi mắt ửng đỏ chứa vẻ mờ mịt nhìn về phía cự viên.
 
"Ta không quản ngươi nói giả dối, hay là đáng thương. Nhưng ta cũng không làm chuyện mà không có lợi, ta xem ngươi vẫn là xử nữ. Vừa lúc tại hạ cũng tu luyện đến bình cảnh, có lẽ mượn lực song tu có thể lại có đột phá. Nếu ngươi nguyện ý, ta sẽ cho ngươi ba viên "Chí Nguyên Đan" trong tiểu bình này, cái đó cũng đủ để cứu chữa bệnh tình của phụ thân ngươi, nhưng chỉ là cho đám đồng môn của ngươi đem về, còn ngươi phải tiến vào trong trận pháp. Tại hạ vẫn thường không ép buộc người khác, cũng không lấy lớn khinh nhỏ, nếu không muốn, hiện tại các ngươi có thể rời đi, coi như chưa từng gặp mặt lão phu" Lời nói lạnh như băng của nam tử truyền đến, thật sụ không có chút tình cảm nào.
 
Mà lúc này bàn tay cự viên Khôi Lỗi xòe ra, lộ một chiếc bình ngọc nhỏ mầu trắng đưa đến trước mặt thiếu nữ đang quỳ kia.
 
Thiếu nữ vừa nghe nói thế không khỏi giật mình!
 
Nàng mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng cũng biết hàm nghĩa của song tu cùng lô đỉnh là gì. Khuôn mặt xinh xắn vốn đang tái nhợt không khỏi hiện ra mầu đỏ ửng đến mê người, thế nhưng nàng không hề chần chừ mà lập tức đáp ứng:
 
"Được, chỉ cần thật sự có thể làm cho gia phụ hồi phục như lúc ban đầu. Vãn bối tự nguyện làm lô đỉnh cho tiền bối" Nói xong lời này, thiếu nữ đưa tay cầm lấy bình ngọc, sau đó chậm rãi đứng lên.
 
"Hạnh nhi! Sao ngươi có thể làm như thế? Ta trở về biết nói thế nào với sư huynh đây?" Trung niên tu sĩ vừa nghe thiếu nữ nói thế, như bị dọa giật mình vội vàng lớn tiếng quát thiếu nữ dừng lại.
 
Bốn nam nữ khác khi nghe thấy cũng biến sắc, đều lên tiếng khuyên can.
 
"Sư thúc. Ngươi xem thử những đan dược trong bình này liệu có hữu dụng với gia phụ hay không?" Thiếu nữ không đáp ứng khuyên nhủ của trung niên mà lại ném bình ngọc cho đối phương, thần sắc bình tĩnh dò hỏi.
 
"Ngươi… Ài…!"
 
Trung niên tu sĩ tiếp nhận bình ngọc, nhìn khuôn mặt xinh xắn không chút thay đổi của thiếu nữ, Bất đắc dĩ thở dài một tiếng, biết khó có thể khiến đối phương thay đổi, Chỉ có thể với sắc mặt âm trầm mà mở bình ngọc lấy ra một viên đan dược mầu lam.
 
Một mùi thơm đặc biệt nhất thời tràn ngập ra!
 
Tất cả ngửi thấy mùi thơm ngát này đều khiến tinh thần họ rung động, cảm thấy thể xác và tinh thần đều cực kỳ sảng khoái.
 
"Đây là đan dược được luyện chế từ Yêu Đan!" Trung niên nhân ngửi thấy mùi thơm mát nọ cũng kinh nghi, tiếp tục đưa đan dược đến gần mũi ngửi ngửi rồi mới giật mình vui mừng hô.
 
"Dùng Yêu Đan để luyện chế sao? Chí Nguyên Đan này thật sự có thể chữa trị bệnh tình của gia phụ sao?" hiếu nữ có vẻ quyết tâm dị thường, chỉ bình tĩnh hỏi một tiếng.
 
"Ta mặc dù không biết cụ thể đan dược này có công hiệu là gì.
 
Nhưng nó tuyệt đối là vật cực kỳ trân quý, chắc chắn không phải giả"
Sắc mặt trung niên tu sĩ phức tạp nhưng sau một lúc chần chờ thì vẫn nói ra một câu.
 
"Đa tạ sư thúc cho biết! Như vậy Hạnh nhi yên tâm rồi.
 
Còn muốn làm phiền sư thúc đem đan dược này về, nhân tiện nói cho gia phụ, hãy coi như cuộc đời này chưa từng có loại nữ nhi bất hiếu này"
Thiếu nữ thở dài một hơi, sau đó mắt đỏ lên, quay người không nhìn lại phía sau mà chạy thẳng vào trong màn sáng.
 
Trung niên tu sĩ thấy vậy, thần sắc biến đổi mấy lần, há mồm vài lần nhưng rồi lại không thể nói ra, ngược lại bình ngọc trong tay được nắm chặt lại.
 
Lúc này Cự Viên Khôi Lỗi cũng theo sau quay trở lại màn sáng, nguyên màn sáng vừa được hé ra nay chậm rãi khép lại.
 
"Sư thúc. Thật sự để Công Tôn sư muội trở thành lô đỉnh cho người khác sao?" Thanh niên tráng kiện với vẻ mặt lo âu, rốt cục không nhịn được lớn tiếng nói.
 
Hai thiếu nữ còn lại thần sắc cũng không tốt.
 
"Các ngươi chẳng lẽ không nhìn ra? Sư muội các ngươi đã quyết tâm rồi, căn bản chúng ta không thể ngăn cản. Huống hồ đan dược của vị tiền bối này thật sự có khả năng trị hết bênh cho chưởng môn. Vì nghĩ cho Thanh Linh Môn ngày sau, Ta cũng không có cách ngăn trở" Trung niên tu sĩ thần sắc buồn bã, thấp giọng mà nói.
 
"Nhưng cũng không thể để sư muội làm lô đỉnh! Như vậy không phải sẽ hủy cuộc đời của sư muội sao?" Trên mặt thanh niên đã ửng đỏ, vẫn không chịu buông tha mà nói.
 
"Lý sư điệt, ta biết ngươi cùng Hạnh nhi từ nhỏ cùng lớn lên, thân như huynh muội, nhưng bây giờ đã không có cách nào thay đổi nữa rồi" khóe miệng trung niên tu sĩ giật giật, vẻ mặt mâu thuẫn với lời nói.
 
"Sư thúc, Công Tôn sư muội bị truyền đi rồi" Nữ tử áo lam đột nhiên hét lên một tiếng kinh hãi.
 
Trung niên tu sĩ cùng thanh niên tráng kiện vừa nghe nói thế, cũng vội vàng nhìn lại.
 
Chỉ thấy phía trong màn ánh sáng chợt sáng lóe lên, thân hình thiếu nữ đang trong đó dần dần trở nên mơ hồ không thấy rõ nữa.
 
Một lát sau ánh sáng nhòa đi rồi biến mất, không thấy bóng dáng thiếu nữ đâu nữa, chỉ thấy vài chiếc lá rơi cô đơn lạc lõng
 
Thanh niên tráng kiện vừa thấy vậy, nhất thời giống như bong bóng bị thủng, hai tay ôm đầu mà ngồi chồm hổm trên mặt đất, ngẩn ra không nói một lời nào.
 
Mà trung niên tu sĩ thì không nói gì nắm lấy vai thanh niên an ủi một chút.
 
Sau nửa canh giờ, mấy người mới rời khỏi đảo nhỏ, bay khỏi màn vụ hải này.
 
Thiếu nữ áo vàng bị màn sáng mờ bao vây, sau đó một trận đầu váng mắt hoa rồi bị cấm chế truyền tống đi.
 
Chờ nàng hồi phục như lúc bình thường, bản thân đã đứng cạnh một tiểu sơn cốc xa lạ.
 
Hai sườn đều áp vào núi đá, phía trước còn lại là một cửa đá màu xanh cao chừng mấy trượng.
 
Thiếu nữ nhìn quanh mọi nơi một lần, tâm lý chần chừ một lúc, thật sự không biết nên làm thế nào cho phải thì hào quang chợt lóe, lúc này Cự Viên Khôi Lỗi mới xuất hiện phía sau.
 
Cự Viên căn bản không để ý tới thiếu nữ mà bước đi về hướng thạch Môn, hai tay mạnh mẽ đẩy ra, tảng đá ở đại môn dễ dàng được mở hướng vào bên trong.
 
"Ngươi gọi là Công Tôn Hạnh đúng không? Hãy đi cùng Khôi Lỗi này tiến vào động phủ, đợi hai ngày, sau khi ta bế quan xong sẽ ra" thanh âm nam tử xuất hiện rồi lại thần bí biến mất.
 
Thiếu nữ áo vàng lúc này mới cắn đôi môi đỏ mọng mà tiến vào sau cửa đá.
 
Đi theo Cự Viên Khôi Lỗi, quẹo trái rẻ phải trong chốc lát, thiếu nữ đã đi đến một gian thạch thất rộng mấy trượng.
 
Gian thạch thất này, có một chiếc giường không biết được làm từ vật liệu gì, một chiếc bàn đá, hai chiếc ghế đá, ngoài ra chẳng còn gì nữa.
 
Cự viên dẫn đến đó, rồi rời khỏi phòng, để lại thiếu nữ không biết phải làm thế nào, kinh ngạc đứng đợi tại đó.
 
Thiếu nữ đánh giá hết thẩy mọi thứ trong phòng, nhân tiện nhìn về bên ngoài phòng, thạch môn cũng không đóng, dường như có thể tự do ra vào.
 
Nhưng thiếu nữ sau khi suy ngẫm lại thì vẫn chậm rãi ngồi trên mép giường, bắt đầu chống tay vào cằm ngẩn ngơ suy nghĩ.
 
Mặc dù nàng đã sớm chuẩn bị, nhưng sau khi nghĩ đến việc sau này song tu và những lời đồn về cuộc sống của lô đỉnh khiến tâm lý nàng tự nhiên thấy sợ hãi.
 
Huống hồ bây giờ nàng lẻ loi một thân một mình ở nơi xa lạ này càng khiến nàng có cảm giác kinh sợ!
 
Sau một canh giờ, thiếu nữ ngừng suy nghĩ miên man, nhìn sang thông đạo phía ngoài phòng, nỗi do dự bắt đầu nổi lên.
 
Một lát sau, nàng đứng dậy rồi lặng lẽ ra khỏi phòng.
 
Ra khỏi thạch thất, dọc theo con đường nhỏ, sau khi đi một lúc, nàng thấy một đại sảnh giống như thính đường có rất nhiều cửa.
 
Một trong số đó, chính là thông đạo mà nàng đã tiến vào.
 
Nhưng làm cho thiếu nữ lưu ý là tại bên cạnh các cửa đều có một cự viên đứng thẳng tắp. Chúng không nhúc nhích, giống như vật chết vậy.
 
Nữ nhân nhướng lông mi dài của mình, nhân tiện thử đi tới một cánh cửa để thăm dò. Nhưng không chờ nàng đến gần nơi này, Cự viên bên cạnh thân hình vô thanh vô tức chợt lóe, mặt không chút thay đổi ngăn trở đường đi.
 
Thiếu nữ có chút sợ hãi lui từng bước về phía sau, còn cự viên lại lạnh lùng mà quay về chỗ cũ.
 
Đôi mắt đen láy của thiếu nữ chuyển động, lần nữa tiến lên thử dò xét, Khôi Lỗi cũng tiến lại ngăn cản như trước.
 
Công Tôn Hạnh giờ phút này đã rõ ràng, phía trước không phải là nơi nàng có thể tiến đến. Vì vậy nàng mới chuyển sang cánh cửa khác mà đi.
 
Lúc này đây, cự viên bên cạnh không hề nhúc nhích, điều này khiến trong lòng thiếu nữ được thả lỏng, trực tiếp đi qua cửa.
 
Sau khi đi qua một hoa viên nhỏ, nàng tới trước một thạch môn đang đóng chặt.
 
Thiếu nữ vài bước đi tới trước cửa, tò mò dùng tay đẩy, thạch môn dễ dàng bị đẩy ra.
 
Hạnh nhi dùng ánh mắt trong suốt lướt qua trong phòng, bên trong rất sạch sẽ.
 
Một loạt ngọc giản đủ mầu sắc được xếp trong thạch đài. Bên cạnh còn có một cái ghế đá, vài bồn cây cỏ xanh biếc, có vẻ u tĩnh dị thường.
 
Thiếu nữ sờ sờ chiếc miệng nhỏ đáng yêu của mình, không có suy nghĩ nhiều mà đi vào.
 
Sau đó đi tới bãi đá, tùy ý cầm lên một khối ngọc giản màu đỏ, thâm nhập thần thức vào trong đó.
 
Đây là một chương giới thiệu về tri thức trận pháp, thiếu nữ trong lòng cũng không có hứng thú, chỉ một lát đã rút thần thức khỏi nó rồi đem để ngọc giản lại chỗ cũ.
 
Sau đó lại cầm một ngọc giản mầu trắng, lần nữa dùng thần thức xem xét.
 
Lúc này lại là một điển tịch giới thiệu về đạo luyện khí, thiếu nữ tự nhiên cũng không có ý định nhìn kỹ, tiếp tục thu hồi thần thức lại.
 
Có điều, hai lần đọc ngọc giản mà nội dung cũng không giống với nhau, cho nên khiến thiếu nữ không khỏi tò mò, lại liên tiếp cầm lấy ba bốn cái khác nhất nhất xem thử
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #530


Báo Lỗi Truyện
Chương 530/2446