Chương 501: Trùng đột tái khởi


"Sao thế, ngươi có gì không ổn sao? Hay là hoài nghi thân phận của hắn là giả?" Tráng hán vừa thấy thần sắc của lão giả, không nhịn được liền hỏi.
 
"Thân phận của hắn tất nhiên là không có vấn đề, chúng ta tiềm phục ở Miểu Âm môn, sớm đã phục chế chân dung của hai vị trưởng lão Miểu Âm môn, người này cùng với bức họa lưu trong ngọc giản giống nhau. Đích thực là trưởng lão họ Hàn kia rồi.
 
Nếu hắn có thi triển bí thuật gì để thay đổi dung mạo, thì cũng thoát không khỏi pháp nhãn của Vương trưởng lão ở cảng khẩu bên kia!"
Lão giả lục bào một tay vuốt chòm râu, tiếp theo giơ tay kia lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một khối ngọc giản màu lục, thoáng đưa qua trước mắt tráng hán rồi thu lại.
 
"Nếu không có việc gì, tại sao lại lộ ra thần sắc như vậy?" Tráng hán hừ một tiếng, có chút bất mãn.
 
"Trưởng lão họ Hàn của Miểu Âm phái này rất không đơn giản, chỉ sợ ngươi và ta nếu độc đấu với hắn cũng không phải là đối thủ" Lão giả lục bào trầm ngâm một chút, sau đó lời nói ra khiến cho tráng hán nhất thời ngẩn người.
 
"Lời này là có ý tứ gì? Không phải hắn và ta đều là tu sĩ Kết Đan sơ kỳ sao? Nhưng hắn chỉ là tán tu, làm sao có thể so sánh với chúng ta, thường xuyên được Thánh Tổ chỉ điểm" Tráng hán sau một hồi cân nhắc, căn bản không tin mà nói.
 
Lão giả nghe tráng hán nói xong, một điểm tức giận cũng không có, ngược lại đợi cho tráng hán bình tĩnh lại rồi mới giải thích: "Lưu hộ pháp hẳn đã biết, công pháp mà ta tu luyện là "Thất sát quyết", mặc dù không tính là công pháp đỉnh cấp gì, nhưng đối với sát khí của một người nào đó, nhiều ít bao nhiêu ta đều cảm ứng rất rõ ràng. Mà sát khí trên người đối phương, đích xác rất nặng, giống như trên người một tu sĩ Kết Đan kỳ mà lão phu đã từng biết, hắn khi đó đã giết rất nhiều người, mới có được sát khí như vậy
 
Lão phu đã từng biết. Người chết dưới tay hắn cũng không phải là ít"
.
 
"Tính làm gì, nếu giết nhiều tu sĩ cấp thấp, thì ta cũng có thể dễ dàng làm được" Tráng hán bộ dáng vẫn chưa bằng lòng.
 
"Cái này không giống. Ngươi làm vậy, mặc dù cũng sẽ có một chút sát khí, nhưng thời gian lâu một tí, liền dễ dàng tiêu tan mất. Mà sát người trên người người này không những dày đặc, mà còn sắc bén lạnh lẽo cực kỳ. Đây là loại đã chém giết rất nhiều tu sĩ đồng cấp mới thành được. Loại sát khí này chỉ có một số mập pháp của Phật Đạo mới có thể tiêu trừ được. Còn không vĩnh viễn không bao giờ mất".
 
"Hơn nữa người này tựa hồ có Liễm khí thuật khá thần diệu, chỉ lộ ra bên ngoài một phần mười lượng sát khí mà thôi. Nhưng chỉ như thế thôi mà sát khí đã kinh người như vậy. Tu sĩ bình thường chống lại người này, chẳng những mấy loại đại pháp như Ảo thuật cùng Mê hồ thuật chỉ như là gãi ngứa, mà còn nếu như nhất thời sơ ý, bị cổ sát khí này vây lấy, nhất thời tâm trí sẽ bị đoạt mất, tu vi mười phần đến lúc đó có thể phát huy ra bảy tám đã là hay lắm rồi. Người này nếu mà tu luyện "Thất Sát Quyết" thì tuyệt đối tu vi mỗi ngày đi ngàn dặm" Trong mắt lão giả hàn quang chợt lóe, âm trầm nói.
 
Theo lời của người này nói, tự nhiên là không biết Hàn Lập mặc dù tiêu diệt tu sĩ Kết Đan kỳ tuy không nhiều, nhưng yêu thú cấp năm tương đương với Kết Đan sơ kỳ thì đã giết hàng trăm. Cho nên sát khí trên người nặng vượt xa tưởng tượng.
 
"Thương hộ pháp, ngươi không nên chỉ xem sát khí của hắn như thế nào, chẳng lẽ ngươi muốn nhận người này làm đồ đệ sao? Đừng quên đối phương cũng là tu sĩ Kết Đan Kỳ, sẽ không bái lạy làm môn hạ của ngươi" Tráng hán sau khi ngẩn ra một chút, mang theo vẻ nghi hoặc nói.
 
"Thu hắn làm đồ đệ? Việc này đương nhiên không có khả năng. Ta chỉ là đối với phương pháp hình thành sát khí cường đại như vậy của hắn cũng có chút hứng thú. Hẳn là phải có yếu quyết nào đó" Lão giả bình tĩnh nói.
 
Nghe đến đó, tráng hán hoàn toàn mất đi hứng thú.
 
Bởi vì công pháp nhờ vào sát khí mà tu vi tinh tiến, phỏng chừng cả Loạn Tinh Hải e rằng cũng chỉ có vài loại mà thôi. Pháp quyết hắn tu luyện không nằm trong số đó, tự nhiên sẽ không chút động tâm.
 
Bất quá, tráng hán sau khi nhớ lại điều gì đó, thuận miệng hỏi:
 
"Ngươi nói Thiếu chủ có hứng thú đối với Tử Linh tiên tử của Miểu Âm môn, ta tại sao chưa từng nghe qua. Chẳng lẽ là Thiếu chủ phân phó riêng cho ngươi" Tráng hán vẻ mặt lộ ra vẻ tia nghi hoặc.
 
"Hắc hắc! Sự tình này còn đợi Thiếu chủ phân phó sao? Ngươi không phải không biết Thiếu chủ tu luyện công pháp gì, mà Tử Linh tiên tử này, đích thực là đại mỹ nữ của cả Loạn Tinh Hải. Chúng ta nếu có thể tác thành chuyện này, đem nàng dâng lên, đến lúc dó tự nhiên sẽ có chỗ tốt. Phải biết rằng Thiếu chủ đã đạt đến cảnh giới Kết Đan hậu kỳ, xem ra chỉ cần Thánh tổ chỉ điểm một chút thì không tới trăm năm Nguyên Anh cũng có thể đạt tới!" Lão giả cười âm âm nói.
 
Tráng hán nghe xong lời này, có chút hiểu được, lập tức lại hưng phấn liên tục gật đầu.
 
"Chúng ta lúc nào động thủ, Thiếu chủ hình như cũng sắp chấm dứt bế quan" Tráng hán lộ ra vẻ cười độc ác xoa xoa tay nói.
 
"Việc này cũng không cần gấp. Tốt nhất là sau lần đại chiến này hãy đi làm. Dù sao cũng đã làm cho Diệu Âm Môn biết thế lực cường đại của Nghịch Minh Tinh chúng ta, mới dể dàng xuống tay được. Đến lúc đó còn không chịu khuất phục sao. Ta nghe nói Miểu Âm môn có một đoạn thời gian đem Tổng đàn đặt ở trong Thiên tinh Thành. Đến lúc đó chúng ta tùy tiện lấy cớ chúng tư thông với Tinh Cung, còn sợ dám làm trái nữa sao" Lão giả thần sắc bình tĩnh chậm rãi nói.
 
"Hay, đối phương chỉ có hai trưởng lão Kết Đan sơ kỳ, dám cản đường chúng ta sao, cũng là Thương đạo hữu túc trí đa mưu!" Tráng hán vui vẻ cười to nói.
 
Lão giả nghe vậy cười nhẹ, trong lòng cũng có vài phần tự đắc thầm nghĩ:
 
"Cứ như vậy, vừa có thể cường áp tên trưởng lão họ hàn của Diệu Âm Môn kia. Đến lúc đó bắt hắn dâng pháp quyết tụ tập sát khí lên. Thật là nhất tiễn hạ song điêu!"
 
Nghĩ tới đây, lão giả híp hai mắt lại, trên mặt lộ ra thần sắc quỷ dị.
 
Hàn Lập bay khỏi đám người lão giả lục bào, chớp một cái đã tới trên bầu trời cảng khẩu.
 
Sau khi liếc vội nhìn mấy tên tu sĩ Nghịch Minh Tinh ở phía sau, hắn liền tăng tốc rời khỏi nơi đây.
 
Chỉ là ngay lúc này, đột nhiên có một cỗ thần thức vô cùng cường đại, đột nhiên từ trên trời giáng xuống, đem Hàn Lập giam vào trong.
 
Hàn Lập nhất thời kinh hoảng, nhưng lập tức thần sắc bình tĩnh trở lại, yên lặng lơ lửng trên không trung, thân hình cũng không nhúc nhích.
 
Trong lòng hắn đã sớm đoán trước việc này, đối với tu sĩ Kết Đan Kỳ như hắn, Nghịch Minh Tinh làm sao có thể chỉ đơn giản dựa vào tín vật mà thả cho đi.
 
Phỏng chừng cầm lão quái Nguyên Anh Kỳ cầm đầu sẽ tự mình dùng thần thức dò xét, để phòng ngừa những tu sĩ Kết Đan Kỳ có thuật biến ảo dung mạo, giả dạng người khác, hòng vượt qua kiểm tra.
 
Hàn Lập ánh mắt kiên định dị thường, không lộ ra vẻ bối rối.
 
Hắn từ đầu đến cuối cũng không nghĩ đến việc dùng thân phận giả.
 
Bởi vì thay thôi dung mạo là cách che dấu kém nhất, nghe đồn trừ phi đem hai ba loại bí thuật cổ xưa cùng vài món bảo vật cực kỳ quý giá ra, còn lại căn bản không thể gạt được thần thức cường đại của người dò xét.
 
Nếu thay hình đổi dạng, dùng thân phận giả, vạn nhất bị người ta nhìn thấu. Ngược lại càng làm cho người ta nghi ngờ, khó có khả năng qua mặt được.
 
Do đó, hắn tình nguyện mạo hiểm sau này bị đám người Cực Âm truy ra tung tích, nhất nhất dùng thân phận trưởng lão của Diệu Âm môn là ứng phó.
 
Nghĩ đến khi bị mấy lão quái đó truy ra tung tích, thì hắn đã sớm đến Ngoại Tinh Hải rồi.
 
Ôm loại ý nghĩ này, Hàn Lập trấn tĩnh dị thường, mặc cho lão quái Nguyên Anh Kỳ kia dùng thần thức dò xét một phen.
 
Quả nhiên, thần thức kia thấy không có gì kỳ lạ, không lâu sau biến mất vô ảnh vô tung, cũng không tồn tại trên người hắn lâu.
 
Hàn Lập thở ra một hơi, lúc này mới bình tĩnh hướng cảng khẩu bay tới.
 
Mặc dù cũng không sử dụng huyết sắc phi phong cổ bảo, nhưng hắn cũng không có ý giảm tốc độ lại.
 
Đi được nửa ngày, Hàn Lập định tiến vào Thiên Tinh thành, đột nhiên nhướng mày ngừng lại, dùng mắt nghi ngờ quan sát vùng phụ cận đánh giá vài lần.
 
Đột nhiên thần sắc trầm xuống, Hàn Lập nhấc tay lên, cả người đứng ở trong một tầng hào quang màu xanh nhạt, nhưng vẫn lở lửng tại chỗ không nhúc nhích.
 
Một lát sau, từ phía xa có hai đạo hào quang một lam một hồng phóng tới, bọn họ trong chốc lát liền tới trước mặt Hàn Lập, hào quang chợt lóe, lộ ra hai gã tu sĩ ngân sam kim đái trẻ tuổi!
 
Đây rõ ràng là tu sĩ Nghịch Minh Tinh, đều có tu vi Kết Đan sơ kỳ.
 
Hai người này, một người mặt trắng giống như nho sinh, người kia da tay đen nhánh, là một đại hán cường tráng.
 
Hai người này vừa xuất hiện, liền lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hàn Lập không nói lời nào.
 
Bọn hắn hiển nhiên là dùng thần thức tập trung vào Hàn Lập. Tựa hồ sẵn sàng ra tay.
 
Hàn Lập thần sắc khẽ giật mình, sau đó dùng thanh âm trầm thấp, chậm rãi mở miệng nói:
 
"Hai vị đạo hữu có chuyện gì không? Tại hạ hiện giờ có việc gấp cần phải đi, nếu không có gì chỉ giáo, trước hết xin cáo từ".
 
"Ngươi không thể đi, phải theo chúng ta đến một nơi" Đại hán cao lớn vẻ mặt không thay đổi, lạnh như băng ra lệnh.
 
Hàn Lập nghe vậy ngẩn ra, trong mắt hiện lên một tia giận dữ.
 
"Tại hạ chẳng lẽ đắc tội với hai vị? Hay là Nghịch Tinh Minh bá đạo, có thể tùy ý bắt người" Hàn Lập sắc mặt trầm xuống, nét mặt lộ ra một tia hàn ý lạnh lẽo.
 
"Vị đạo hữu này không cần tức giận, hai huynh đệ chúng ta chỉ là phụng mệnh truy đuổi bọn Tinh Cung còn sót lại. Vừa rồi có một tu sĩ Tinh Cung bị hai người chúng ta đả thương, nhưng thi triển một loại độn thuật quỷ dị, đã chạy trốn. Mà đạo hữu lại vừa trùng hợp xuất hiện ở nơi này. Mà theo như chúng ta biết, Tinh Cung có vài loại bí thuật thay hình đổi dạng, hai người bọn ta không cách nào nhìn ra các hạ có biến đổi dung mạo hay không, vì thế xin mời đạo hữu hợp tác, tạm thời đi theo chúng ta một chuyến" Nho sinh trẻ tuổi lời nói có chút khách khí, nhưng ý không cho Hàn Lập rời đi vẫn lộ rõ.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #501


Báo Lỗi Truyện
Chương 501/2446