Chương 471: Nội điện khai khải


"Tiểu muội?" Hai mắt Hàn Lập lóe lên tia nghi hoặc nhìn thiếu phụ trước mặt, lời nói cùng dung nhan đối phương, làm gợi lại những việc chôn dấu trong đáy lòng hắn nhiều năm qua.
 
"Tứ ca, ta tại sao lại ở chỗ này, không phài nhiều năm trước ta đã phát bệnh nặng mà chết sao? Ta rất sợ!" Bóng trắng khe khẽ run rẩy đứng lên, sắc mặt tái nhợt hướng Hàn Lập, bộ dáng như con chim non đang ngơ ngác sợ hãi.
 
Trong mắt Hàn Lập thần sắc lộ ra một tia cổ quái.
 
Mắt thấy vị thiếu phu xưng là tiểu muội này chỉ cần bước thêm hai bước nữa là đã ngã vào người hắn.
 
Trong mắt Hàn Lập hàn mang chợt lóe, khoát tay một đạo tiểu kiếm màu xanh không một tiếng động, từ trên tay bắn nhanh ra, lóe lên liền đã xuyên qua sau ót của thiếu phụ.
 
Bóng trắng kêu thảm lên một tiếng, lập tức hóa thành một cổ khói đen, biến mất vô ảnh vô tung.
 
"Dù cho có biến hình giống như là tiểu muội của ta, nhưng tiểu muội từ nhỏ cùng với ta không ở chung một chỗ, chưa nói đến bộ dáng của ta hiện tại và và khi chia tay lúc trước phỏng chừng cũng khác nhau không ít. Làm sao có thể vừa nhìn qua đã nhận ra vị Tứ ca này được? Hàn Lập nhìn theo hướng biến mất của đám khói đen đó, trên khuôn mặt lộ ra nét cô tịch lẩm bẩm.
 
Nói xong hắn giơ cổ tay, nhìn vào bốn khóa Bà La Châu.
 
Mặc dù tự tin với những lời đã nói, nhưng nếu không phải Bà La châu khi bóng trắng tới gần đột nhiên trở nên nóng rực, làm cho đáy lòng hắn xuất hiện một tia do dự, cũng không suy nghĩ nhiều ra tay quyết đoán dùng phi kiếm đem đối phương hạ thủ trong nháy mắt, trong lòng Hàn Lập cũng không khỏi vẫn còn có chút run rẩy.
 
Cho dù biết rõ đối phương chỉ là ảo ảnh hay quỷ vật gì đó biến hóa ra, hắn cũng muốn xem qua dung nhan của tiểu muội.
 
Mang theo một chút thương cảm, Hàn Lập đơn độc trong bóng tối tiếp tục đi tới. Trước tòa kiến trúc to lớn đang có hơn mười người ngồi xếp bằng không nhúc nhích.
 
Tòa tháp cao tới tận mây, to lớn vô cùng, toàn bộ đều là do từng khối đá xanh lớn tạo thành.
 
Từ xa mơ hồ nhìn lại, tòa tháp này được chia làm năm tầng, càng lên cao diện tích nhỏ hơn một chút, nhưng mỗi một tầng khoảng cách tối thiểu cũng kinh người cả trăm trượng. Cánh cửa của tòa tháp cao tới năm sáu mươi trượng khí thế vô cùng!
 
Quanh tòa tháp bao phủ một tầng ánh sáng trắng nhè nhẹ, mà mọi người ở trước tòa tháp như những con kiến đang ngồi trước quầng sáng nhắm mắt dưỡng thần. Ở giữa bọn họ một truYền tống trận lấp lánh ánh sáng trắng.
 
Trong những người này có Cực âm, Vạn Thiên Minh tu sĩ Nguyên anh kỳ chính ma lưỡng đạo, ngoài Ô Sửu, Huyền Cốt còn có một gã tu sĩ Kết đan hậu kỳ cũng ở nơi này. Chưa có xuất hiện là Hàn Lập, Nguyên Dao, hai vị Trưởng lão Tinh Cung cùng một gã tu sĩ Kết đan hậu kỳ khác.
 
Cực Âm lão quái sắc mặt bình tĩnh, tựa hồ không vội, nhưng trong lòng có chút âm thầm lo lắng, dựa theo tốc độ của tu sĩ bình thường, lẽ tất nhiên Hàn Lập hẳn đã cũng như Ô Sửu hiện sớm phải có mặt tại nơi này rồi.
 
Trong lòng hắn không khỏi có chút bất an.
 
Nhưng vào lúc này, một đạo bạch quang ở giữa pháp trận lóe lên, một bóng người xuất hiện.
 
Đám người Man Hồ Tử, Cực Âm đồng thời đưa mắt nhìn lại, nhưng lập tức thất vọng, vài người trên mặt chợt động, bởi vì xuất hiện chính là người áo đen che mặt Nguyên Dao.
 
Cô gái này bị những tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia đồng thời nhìn như vậy trong lòng cũng không khỏi có chút hồi hộp, nhưng lập tức tỏ vẻ bình thường yên lặng đi ra khỏi pháp trận.
 
Nói đến cũng khéo, người kia vừa mới đến một chốc, truyền tống trận lần nữa chớp động, thân ảnh Hàn Lập liền xuất hiện.
 
Cực Âm chân mày hơi giãn ra, trên mặt loáng thoáng hiện ra một tia vui vẻ, mà Man Hồ Tử cùng lão giả nho sam ăn ý liếc mắt liền nhìn ra vẻ mặt hài lòng của đối phương.
 
Hàn Lập mới vừa hiện thân, thấy Nguyên Dao trước mắt cũng sửng sốt.
 
Nhưng sau đó mỉm cười liếc mắt nhìn đối phương một cái, người tự động hướng tới Cực Âm tổ sư thi lễ rồi ra phía sau hắn mà đứng.
 
Cực Âm tổ sư đối với thái độ "
tôn sư trọng đạo" của Hàn Lập cực kỳ vui mừng quay đầu lại hướng hắn gật đầu, cũng không có nói gì nữa.
 
Hắn quả nhiên khồng có ý đòi lại cái vòng Bà La Châu kia.
 
Không riêng gì hắn, Man Hồ Tử kia cũng không đòi lại bảo giáp. Tựa hồ tại thời điểm này, mấy người bọn họ như đã quên mất những món bảo vật đã cho Hàn Lập mượn.
 
Hàn Lập xuất hiện tại nơi này, những tu sĩ nơi đây vẫn thật thà ngồi yên không nhúc nhích. Hàn Lập lúc này khiếp sợ phát hiện cự tháp trước mặt trong lòng không khỏi thầm giật mình.
 
"
Nội điện so với tưởng tượng của mình thật không giống chút nào" Hàn Lập nói thầm trong lòng.
 
Sau đó nhân cơ hội liếc mắt nhìn trộm Huyền Cốt một chút.
 
Đối phương trái lại ngồi ở một chỗ khác, nhắm mắt dưỡng thần, tựa hồ căn bản không phát hiện ánh mắt Hàn Lập đảo qua.
 
"
Tiểu tử đừng nhìn nữa, cẩn thận coi chừng bị nghịch đồ của ta phát hiện. Yên tâm, làm sao thu thập được Cực Âm ta đã sớm có kế hoạch. Tuyệt đối là mười phần nắm chắc chín. Bất quá việc này phải nhờ ngươi sử dụng Huyết ngọc tri thù sau khi lấy được bảo vật mới có cơ hội. Trước khi ra tay hành động nhớ kỹ, không nên tùy tiện cùng ta truyền âm lại để lộ ra sơ hở!" Thanh âm của Huyền Cốt đột nhiên vang lên bên tai Hàn Lập.
 
Đầu tiên là an ủi, sau đó là cảnh báo cho Hàn Lập một phen.
 
Hàn Lập thần sắc không đổi, yên lặng lắng nghe, sắc mặt bình tĩnh, đem ánh mắt trên người kia dời đi.
 
"
Sau khi lấy được bảo vật mới có cơ hội! Điều này có ý gì, chẳng lẽ lão ma đầu này cũng coi trọng bảo vật trong Hư Thiên Đỉnh?"
 
Hàn Lập trong lòng nghi hoặc cùng bất an!
 
Mắt thấy bên trong nội điện sắp mở ra, hắn thật sự lo lắng việc đoạt bảo kết quả vô luận có thành công hay không, tình cảnh của mình cũng không có tốt đẹp gì.
 
Hàn Lập trong lòng khổ sở suy nghĩ, một thanh âm lạnh nhạt phía đối diện truyền đến: "
Thời gian Nội điện mở ra sắp đến, mà hai vi Tinh Cung hiện tại vẫn chưa thấy tới, xem ra lần tranh đấu này thật khó. Man huynh ngươi nghĩ sao?" Vạn Thiên Minh đang ngồi ở giữa hai tu sĩ chính đạo hai mắt trong suốt mở ra, lấp lánh nhìn chằm chằm vào Man Hồ Tử chậm rãi nói, trên người lộ ra một cổ khí thế kinh người.
 
"
Hắc hắc! Thì sao, Van lão nhi ngươi có nóng lòng, thì cũng đợi một chút nữa đi. Dù sao mấy tên Tinh Cung này rất xảo trá, nói không chừng cố ý kéo dài tới cùng mới xuất hiện, muốn cho người khác tranh đấu rồi ngồi không mà hưởng lợi đây mà?" Man Hồ Tử cười khinh miệt, sờ sờ râu mép dương dương tự đắc nói.
 
Vạn Thiên Minh vừa nghe nói thế, lộ ra vẻ mặt trầm ngâm, nhưng sau đó gật đầu, một lần nữa hai mắt nhắm lại tựa hồ cũng không nói chuyện tiếp với Man Hồ Tử.
 
Đợi thêm một lát nữa, từ dưới đất bỗng nhiên chợt truyền lên một trận rung động kịch liệt.
 
Cánh cửa đá khổng lồ của nội điện chậm rãi mở lộ ra một thông đạo bằng đá xanh.
 
Xa xa nhìn lại, thông đạo này tựa hồ cực kỳ cao lớn rộng rãi.
 
Trong khi cửa nội điện mở ra, bạch quang ở giữa Truyền tống trận chợt thu liễm lại, sau đó trở nên ảm đạm.
 
"
Ha ha, Tốt! Tốt lắm! Xem ra đám Tinh Cung này thật sự không giở trò. Như đã nói, Vạn Thiên Minh. Ta với ngươi hãy đấu một phen, bên nào thua không được phép tiến vào điện, ngươi thấy thế nào?" Man Hồ Tử giớ phút này không đợi đối phương lân tiếng lần nữa, đột nhiên thả người nhảy lên, mở miệng lộ ra hàm răng trắng ởn cuồng nhiệt nói.
 
"
Không, ta đã thay đổi chủ ý, không muốn cùng Man huynh động thủ".
 
Như dự liệu của đa số người, Vạn Thiên Minh nghe xong lời của Man Hồ Tử mặt lộ ra vẻ kiên quyết cự tuyệt.
 
"
Thay đổi chủ ý? chẳng lẻ chính đạo các ngươi định không chiến mà tự động nhận thua sao?" Man Hồ Tử đầu tiên là ngẩn ra, nhưng sau đó trên mặt hiện lên một tia cưới trào phúng.
 
"
Rời khỏi? Đương nhiên cũng sẽ không, bất quá bảo vật chúng ta còn chưa có lấy ra mà đã đánh nhau sống chết thì thực sự có chút buồn cười. Chi bằng hai bên chúng ta định ước, hai bên luân phiên lấy bảo vật? Trước đó, hai bên chúng ta tạm thời khắc chế nhau một chút. Cứ như vậy, chúng ta sẽ tránh được sự tranh đấu. Dù sao kẻ địch của chúng ta hiện tại là Tinh Cung chứ không phải là đối phương. Đừng nghĩ có tự tin tràn đầy là có thể lấy được bảo vật từ trong nội điện ra. Do đó trận đấu này thực sự không nên xảy ra" Vạn Thiên Minh lắc đầu, điềm tỉnh nói.
 
Đám người Cực Âm Man Hồ Tử có chút sửng sốt, nhịn không được ánh mắt nhìn nhau môi khẽ nhúc nhích truyền âm như trao đổi gì đó.
 
Đám người Vạn Thiên Minh, Thiên Ngộ Tử sớm đã thương lượng qua, cũng không vội, lẳng lặng chờ mọi người bên ma đạo trả lời.
 
Một lát sau, Cực Âm sắc mặt âm trầm mở miệng nói:
 
"
Các ngươi nói thật dễ nghe, nhưng rốt cuộc là bên nào đoạt bảo trước? Nếu là chúng ta đoạt bảo thành công, làm sao tin tưởng các người không ra tay cướp đoạt? Chẳng lẽ chỉ dựa vào ba tấc lưỡi của các ngươi sao?
 
Vạn Thiên Minh nghe xong mặt giãn ra nở nụ cười nói: "Cực Âm những lời ngươi nói đều thừa, nếu bảo vật do bên ngươi lấy được, chúng ta đương nhiên sẽ ra tay cướp đoạt. Nhưng tương tự nếu như bảo vật rơi vào tay chúng ta, các ngươi cũng có thể ra tay tranh đoạt, lúc đó hai bên sẽ bằng vào bản lãnh mà phân cao thấp là được, còn hơn là bây giờ tranh đấu lãng phí thời gian" Vạn Thiên Minh cười cười không chút do dự nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #471


Báo Lỗi Truyện
Chương 471/2446