Chương 470: Huyễn cảnh hắc điện


Hàn Lập chỉ liếc mắt nhìn sơ qua, chứ không hề chú ý kỹ mà cứ thế đi tiếp.
 
Sau khi đi được một đoạn xa, thì thiên ngoại âm ma càng lúc càng lớn và réo rắt hơn. Lúc này bỗng xuất hiện những con bạch hạc bay tới hai bên hành lang, gương hai cánh ra bắt đầu múa.
 
Lát sau, tiên âm nghe càng lúc càng vui. Bỗng nhiên những con tiên hạc này vặn mình uốn éo hoá thành những mỹ nữ xinh đẹp tuyệt trần cùng nhau nhảy múa theo điệu nhạc.
 
Những cô gái này đều vào khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, bộ dáng thật là thanh tao, ngập tràn sức sống đang uốn éo cái eo nhỏ, tươi cười hướng về Hàn Lập, như muốn làm quen.
 
Ánh mắt của những cô gái này ánh lên tình cảm dạt dào, liếc mắt đưa tình, dường như Hàn Lập chính là tình lang cực kỳ yêu quý của các nàng vậy.
 
Âm thanh của tiên âm từ từ biến đổi từ vui tươi sang hoà nhã, yên đềm. Dưới ánh trăng toả sáng bàng bạc làm cho tình cảm chôn dấu sâu kín trong lòng có dịp bộc phát ra, làm xao động lòng người.
 
Nghe âm thanh và nhìn thấy cảnh này, Hàn Lập liền xao động trong lòng. Nhưng lập tức hắn bình tâm trở lại, không chú ý gì đến các cô gái đó nữa.
 
Đi thêm mười trượng, thì âm thanh lại thay đổi, vang bên tai Hàn Lập là những điệu bi ai, oán than.
 
Ánh mắt của các cô gái này cũng thay đổi theo âm thanh, liền không nhảy múa nữa, khuôn mặt liền trở nên u oán, thương tâm và đầy cảm động nhìn tới Hàn Lập, dường như cho rằng Hàn Lập đã phụ tình, gạt bỏ các nàng. Cảnh này làm cho người ta có cảm giác thật là đau lòng và có lỗi.
 
"Có chút ý tứ!"
 
Hàn Lập cười cười nói. Hắn vừa đi vừa ngắm mấy cô gái này biểu lộ tình cảm ai oán giống như thật.
 
Hàn Lập rất rõ ràng, một khi đã vào Cực Diệu Huyễn Cảnh thì những huyễn cảnh này cũng giống như ở Băng Hỏa Đạo lúc trước, chắc chắn không chỉ có những tiểu cành này thôi mà còn hứa hẹn nhiều thủ đoạn ác liệt hơn nữa.
 
Quả nhiên, vừa thấy Hàn Lập không bị ảnh hưởng gì mà tiếp tục đi nữa, lập tức tiên âm bắt đầu truyền ra những loại âm thanh tà mỵ. Đồng thời bên ngoài của những cô gái này ánh sáng mờ mờ, chớp ảo, trong nháy mắt liền lớn lên hơn bảy, tám tuổi biến thành những mỹ phụ kiều diễm với thân hình và đường cong tuyệt mỹ.
 
Những tuyệt đại mỹ nhân này, khuôn mặt ửng hồng trông rất quyến rũ, hai mắt tình tứ không ngừng liếc mắt đưa tình với Hàn Lập. Những mảnh lụa mỏng trên người từ từ rơi xuống để lộ ra thân hình trắng nuốt, mỹ miều. Hai quả đào tiên dập dềnh, nhấp nhô theo điệu nhảy thật là làm cho dục vọng của người ta ham muốn không thôi. Lúc này cái miệng nhỏ xinh xắn lại cất lên tiếng rên xiết, tiếng rên xiết này so với thiên ngoại âm ma còn mạnh hơn nhiều, càng làm cho dục vọng của nam nhân không ngừng dâng cao, kích thích niềm đam mê sâu thẳm của nam nhân.
 
Hàn Lập giật mình, Đại Diễn Quyết trong đầu liền lưu chuyển, làm cho thần sắc của hắn trở lại bình thường.
 
Đây chính là hồ mỵ thuật mà hắn đã từng biết. Hắn cũng không thèm để ý tới. Cấp bậc này của ảo cảnh thật không làm sao tác động được đến hắn.
 
Những mỹ phụ hai bên hành lang bắt đầu biểu diễn khiêu gợi, tình tứ hơn. Anh mắt càng lúc càng quyến rũ hơn, hai tay bắt đầu vặn vẹo vuốt ve toàn thân, ra vẽ kích tình dữ dội, giả phượng hư hoàng….nhằm quyến rũ, mê hoặc cho được Hàn Lập.
 
Hàn Lập xem tới hoa cả mắt, bởi vì có Đại Diễn Quyết bảo vệ nên hắn không bị ảnh hưởng gì cả, mà xem ra hắn còn được một phen thưởng lãm đẹp mắt ah.
 
Lúc này dung nhan của nhóm mỹ phụ này lại lần nữa biến đổi ra nhiều kiểu người, người thì như mỹ nữ hình dáng đoan trang, hiền thục, người thì đoan trang, hào hoa như quý phụ, người thì giống như một cô gái thuần khiết, người thì lãnh diện trinh phụ….mỗi người mỗi vẽ, khí chất đa đoan. Hầu như tất cả các loại mỹ nhân đều xuất hiện ra ở đây.
 
Trên mặt Hàn Lập vẫn một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo, không có chút gì là bị ảnh hưởng.
 
Sau khi đi khoảng độ một canh giờ, hắn cũng thấy được chỗ cuối cùng của hành lang.
 
Phía trước xuất hiện một toà điện phủ màu đen có đỉnh bằng, từ cửa cho đến các bức tường chung quanh đều là một màu đen tuyền.
 
Nhìn vào bên trong đại môn cao mười trượng, chỉ thấy một màu đen mà thôi, không có một chút ánh sáng nào cả, làm cho người ta có được một cảm giác thật là quỷ dị.
 
Ngay khi Hàn Lập bước vào bên trong điện phủ thì tất cả các loại thiên ngoại âm ma dâm dục và những cảnh mỹ nữ phong tình đều biến mất. Lúc này chỉ thấy bên ngoài mây trắng bay phiêu phiêu, trở lại như cảnh lúc hắn mới bắt đầu bước tới hành làng.
 
Hàn Lập cũng không gặp việc gì ngoài ý muốn. Nhưng hắn vẫn cẩn trọng nhìn thẳng chỗ điện phủ màu đen, bước tới không chút trì hoãn.
 
Khi đi gần tới hắc điện, một cổ huyết khí nồng nặc xông ra.
 
Hàn Lập nhíu mày, hai mắt chăm chú nhìn.
 
Lúc này hắn mới phát hiện ra toàn điện phủ này không phải hoàn toàn màu đen, mà là một màu hồng đen trông rất là quỷ dị, tất cả đều là do máu nóng đọng lại mà thành màu đen này, chung quanh tràn ngập các loại khí tức tà ác.
 
Hàn Lập xếp hai tay trước ngực, đứng trước cửa, cúi đầu trầm ngâm suy nghĩ.
 
Mặc dù hắn chưa được ai kể cho nghe về những việc xảy ra ở bên trong Cực Diệu Huyễn Cảnh, nhưng chỉ nhìn hình dàng của điện phủ này thì biết cuộc khảo nghiệm bên trong chắc chắn là vô cùng lợi hại. Điều này làm cho hắn không còn thong dong như lúc nãy được nữa.
 
Dù sao trong tâm cảnh chắc chắn phải có nhược điểm, Hàn Lập hiểu rất rõ điều này.
 
Hắn không phải là kẻ không biết sợ, nhưng cũng không phải bậc trí giả đại trí nhược ngu*, nhiều lắm cũng chỉ là phàm nhân có đôi chút thông minh và tâm cơ mà thôi. Nếu quả thực thấy một cảnh tượng nào đó không thể chịu nổi, nhất thời xúc động thần trí thì sẽ bị khống chế, không muốn cũng không được.
 
Xem ra, lần này chắc chắn là phải nhờ đến sự trợ giúp của Bà La Châu thì mới có thể vượt qua cửa ải này được.
 
Nghĩ vậy, Hàn Lập liền sờ mấy viên Bà La Châu trên cổ tay, định thần một chút rồi mới bước vào cửa điện phủ.
 
Đen, đúng là đen phi thường !
 
Hàn Lập vừa mới tiến vào trong đại điện liền có cảm giác gì đó không thoải mái.
 
Chẳng biết nơi này thiết lập ra loại cấm chế gì, cho dù mở to mắt đến thế nào đi nữa thì Hàn Lập có cũng chỉ nhìn thấy một khoảng cách xa ba, bốn trượng mà thôi, thần thức cũng không thể phóng ra được.
 
Cảnh thì như vậy, còn chung quanh cũng lặng lẽ như tờ, không thấy một tiếng động nào cả. Sự yên tĩnh quá mức này làm cho người ta có cảm giác sợ hải.
 
Hàn Lập không tự kiềm chế được, mím môi, khoát tay thả ra một viên hoả cầu.
 
Nhưng hoả cầu vừa phát lên thì phụp một cái, nó liền tắt ngúm.
 
Hàn Lập rùng mình, có chút không cam lòng liền thử lần nữa, lấy ra một khối linh thạch từ trong túi trữ vật.
 
Nhưng ngay khi linh thạch này vừa xuất ra, luồng bạch quang liền nhanh chóng ảm đạm, không hề phát ra một chút ánh sáng nào cả. Lúc này nhìn nó giống như là một cục đá bình thường mà thôi.
 
Hắn lần này mới hiểu được, cấm chế ở điện phủ này có khả năng rất là thần kỳ hấp thu tất cả các loại ánh sáng.
 
Biết được điều này, hắn không thử nữa mà ung dung đi tới.
 
Khi hắn mới đi được vài bước bỗng nhiên có tiếng khóc vang lên ở bên tai, từ xa xa truyền đến, nghe như là tiếng khóc của một cô gái còn trẻ.
 
Hàn Lập cười lạnh một tiếng, không để ý gì đến âm thanh này, vẫn tiếp tục đi tới phía trước.
 
Tiếng khóc kia nghe được khi gần, khi xa thật là mơ hồ ai oán. Tiếng khóc càng lúc càng thương tâm, làm ảnh hưởng tới tinh thần của hắn.
 
"Phi!"
 
Hàn Lập bị loại âm thành này phiền não tinh thần, có chút bực mình, liền hét to một tiếng.
 
Tiếng khóc tạm thời biến mất.
 
Hàn Lập cảm thấy rất là hài lòng, cước bộ liền tăng nhanh hơn ba phần, muốn mau thoát ra khỏi cái điện này.
 
Nhưng khi hắn đi được thêm vài trượng thì âm thanh đó lại vang lên, hơn nữa lần này một cái bóng của bạch y nữ tử còn xuất hiện ra phía trước hắn, quỳ trên mặt đất giống như là đang chịu tang.
 
Âm thanh bi oán kia là do người này phát ra.
 
Điều khiến người ta kỳ quái chính là mặc dù thấy nữ tử này đang quỳ ở phía xa nhưng Hàn Lập chỉ liếc mắt nhìn một chút.
 
Hàn Lập sắc mặt bình tĩnh, lạnh lùng nhìn người bạch ỷ nữ tử, cước bộ vẫn đi tới bình thường.
 
Hắn biết rất rõ ràng, đây chỉ là ảo ảnh doạ người ta mà thôi, vì vậy không thể để bị nó làm ảnh hưởng hay phải tránh né lùi bước, mà cần phải bất động thanh sắc chính diện đối mặt với nó. Đây chính là đối sách tốt nhất bây giờ.
 
Nghĩ tới đây, Hàn Lập đã tới cách thiếu phụ này bảy tám trượng.
 
Khi cách người thiếu phụ này vài ba bước, hắn hét to một tiếng làm cho nữ tử này lùi về sau. Đột nhiên khi đó hắn cảm thấy tiếng khóc này chút gì đó quen thuộc, phảng phất như là trước đây thật lâu hắn đã từng nghe qua rồi.
 
Hàn Lập trong lòng rùng mình, vội vàng thầm nhủ mình cần phải cảnh giác mới được, đây chỉ là ảo giác mà thôi, chính mình không thể bị mê hoặc được.
 
Khi nhìn kỹ thì thấy bạch y nữ tử có thân hình rất là quen thuộc, nhưng hắn lại không nhớ rõ là ai, nhất thời bây giờ hắn không nghĩ ra là ai nữa.
 
Hàn Lập bèn dừng lại, nhíu mày nhìn nữ tử trước mặt, mắt lạnh không nói gì cả.
 
"Tứ ca!"
 
một âm thanh nghe rất là yếu ớt từ nữ tử đó truyền đến.
 
Hàn Lập nghe vậy, đầu óc liền "Oanh" một tiếng, máu nóng chảy lên đỉnh đầu, mở miệng nói:
 
"Ngươi là ai, chẳng lẽ là…"
 
"Tứ ca, ngươi không nhận ra ta sao, là tiểu muội đây mà!"
 
Bạch y nữ tử vốn đang cúi thấp đầu, liền nhẹ nhàng ngẩn lên, lộ ra khuôn mặt cực kỳ thanh tú, nhưng trông rất bi ai. Khuôn mặt này thật là quen thuộc, với cái mũi nhỏ cùng với cặp mắt như biết nói, hoàn toàn giống tiểu muội tử của Hàn Lập khi hắn rời khỏi nhà ra đi, chỉ khác là trang phục của nữ tử không giống như lúc bấy giờ.
 
* đại trí nhược ngu: người có trí tuệ lớn thường có vẻ giống như kẻ ngu khờ.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #470


Báo Lỗi Truyện
Chương 470/2446