Chương 469: Yêu dị cổ bảo


Không cần hỏi cũng biết cửa thông đạo chắc chắn dẫn tới Cực Diệu Huyễn Cảnh.
 
Nếu hắn vận dụng Đại Diễn Quyết, cùng với Bà La Châu do Cực Âm cho thì chắc hắn vượt qua được chỗ này.
 
Nghĩ vậy xong, Hàn Lập không để ý tới cái thông đạo nữa mà cẩn thận nghiên cứu, tìm hiểu hai kiện Cổ bảo trên tay.
 
Đầu tiên xem công dụng của chúng là gì, sau đó phải nghiên cứu kỹ càng để có thể hoàn toàn sử dụng được chúng.
 
Huyết quang chợt loé lên, cái áo choàng trên tay liền biến mất, chỉ còn có Ngũ xuyến đồng hoàn trên tay.
 
Ngũ chiếc đồng hoàn này thô dày, to cở chừng cánh tay người bình thường, quanh thân có rất nhiều ấn ký và phù văn, trông thần bí dị thường.
 
Hàn Lập liền nắm lấy một cái trong đó, cổ tay run nhẹ lên, mấy cái đồng hoàn sáng lên, biến ảo, giao nhau không ngừng, mơ hồ có tiếng phượng gáy vang lên truyền ra ngoài.
 
Tinh quang trong mắt của Hàn Lập chớp động, cúi đầu trầm ngâm một chút, linh lực thông qua năm ngón tay chậm rãi rót vào bên trong đồng hoàn.
 
Giờ phút này hắn đang chăm chú, tập trung tinh thần vào nó.
 
Ánh sáng mờ ảo chợt loé lên, năm chiếc đồng hoàn trong tay hắn bỗng nhiên biến mất.
 
Hàn Lập lập tức kinh hãi, hắn liền quay đầu nhìn về phía sau.
 
Chỉ thấy năm chiếc đồng hoàn xuất hiện cách đó không xa, lơ lửng thoắt ẩn thoắt hiện, ánh sáng quỷ mị chớp loé lên không ngừng, trông rất là quỷ dị.
 
Hàn Lập cau mày, vươn tay, một đạo pháp quyết màu xanh đánh ra.
 
Đồng hoàn lập tức xoay một vòng rồi đột nhiên đánh thẳng một cái về phía vách tường đá.
 
"Phành" một tiếng vang lên, trên vách tường chỗ bị đánh chợt lóe bạch quang nhưng hầu như nó không bị tổn hại gì, còn năm chiếc đồng hoàn thì bị dội ngược lại phía sau.
 
Xem ra cái này không thể dùng để công kích được.
 
Thần sắc của Hàn Lập vẫn không đổi, giơ tay thu chúng về, sau đó liền phun ra một ngụm tinh khí tiếp tục thử nghiệm nó.
 
Những đồng hoàn bỗng cuồng trướng to lên, khoảng khắc biến thành năm cái vòng với hào quang chuyển động xung quanh, phù văn phiêu động nhấp nháy liên hồi, làm cho người ta không thể nhìn thẳng được.
 
Vậy cái này không thể dùng để công kích trực tiếp được, mà chỉ dùng vây khốn kẻ địch hoặc để phòng ngự mà thôi.
 
Điểm này cũng có chút làm cho Hàn Lập hài lòng!
 
Nhìn thấy khí thế kinh người của cự hoàn, Hàn Lập ngẩn đầu lên, chậm rãi phát ra một tiếng "Nhanh".
 
Cùng với âm thanh vừa hô, cự hoàn phát ra một tiếng " choang", năm cái vòng năm màu liên kết với nhau, dấu Hàn Lập vào bên trong.
 
Sau đó cự hoàn luân chuyển liên tục, tốc độ càng lúc càng nhanh.
 
Một màn hào quang mơ hồ năm màu được hình thành bảo hộ Hàn Lập đang ở bên trong đó.
 
Hàn Lập khẽ mỉm cười.
 
Quả nhiên của đồng hoàn này có thần thông phòng ngự, nhưng hiệu quả thế nào thì phải đợi đến khi gặp định thủ mới có thể kiểm nghiệm được.
 
Nghĩ vậy, Hàn Lập liền bắn ra một đạo pháp quyết lên màn hào quang.
 
Trong khoảng khắc, màn hào quang này liền phân rã ra liền trở lại hình dáng cự hoàn ban đầu.
 
Nhưng sau một hồi rung động kịch liệt, quang hoa chợt lóe trên mấy cái đồng hoàn, sau đó biến mất tăm không thấy đâu nữa.
 
Lần này thì Hàn Lập không hề vội vã mà đưa một bàn tay ra, ngũ sắc hào quang hiện lên, năm chiếc đồng hoàn nhỏ liền xuất hiện trên tay của hắn.
 
Hàn Lập bình tĩnh nhìn chăm chú vào đồng hoàn, trong mắt lộ ra vẻ trầm tư, dường như đang tự suy xét việc gì đó.
 
Không lâu sau đó, Hàn Lập liền niệm ra một loạt chú ngữ, năm chiếc đồng hoàn quỷ dị trên tay bỗng biến mất, nhưng lập tức trên cổ và tay chân của Hàn lập đột nhiên xuất hiện hào quang chớp lên lập loè.
 
Hàn Lập bỗng nhiên thẳng người ra, không cự động được, giống như một khúc gỗ ngã lăn ra đất.
 
May mắn là hắn đã chuẩn bị sẵn, vội vàng niệm chú, đồng hoàn liền buông ra.
 
Hàn Lập ổn định lại, sờ sờ vào cổ, thần sắc có chút khó coi nhưng trong mắt lộ ra vẻ rất vui mừng và hưng phấn.
 
Cái cổ bảo này mà dùng để đánh lén người khác thì thật là tốt, đối phương khó lòng mà phòng bị cho được.
 
Cho dù thần thức của hắn cường đại như vậy, nhưng khi bị đồng hoàn vây khốn, phải mất một khoảng thời gian hắn mới phát hiện ra được, căn bản là phản ứng không kịp.
 
Hàn Lập tin tưởng rằng cho dù đối phương là tu sĩ Kết đan hậu kỳ hay thậm chí là Nguyên anh kỳ cũng khó lòng tránh né kịp. Nếu hắn đánh lén thì chắc chắn là thành công.
 
Còn thời gian mà năm cái đồng hoàn có thể vây khốn là bao lâu thì quả thật là rất khó nói.
 
Mặc dù vậy thì thần thông của cổ bảo này còn nhiều hơn những gì hắn nghĩ, làm cho hắn vui mừng không thôi.
 
Hàn Lập rất hài lòng cất cái đồng hoàn này vào trong túi trữ vật rồi lấy cái áo choàng màu đỏ sậm ra thử nghiệm. Cái này thử nghiệm thì hẳn là đơn giản hơn.
 
Hàn Lập khoác nó lên người, rồi truyền cho nó một ít linh lực.
 
Hào quang màu đỏ sậm càng lúc càng đậm hơn. Một luồng hoả nhiệt xuất hiện trên người Hàn Lập, đồng thời cũng không khống chế được linh lực làm cho nó không ngừng chuyển qua áo choàng.
 
Hàn Lập lập tức kinh hãi cố gắng ngăn linh lực không cho phát tiết đi ra nữa, quang hoa trên cái áo choàng liền ảm đạm xuống, khôi phục lại như thường.
 
Hàn Lập giật mình, cởi cái áo choàng ra cầm nơi tay, xem xét lần nữa, hai hàng lông mày nhíu lên.
 
Lát sau, hắn cẩn thận chậm rãi truyền linh lực vào nó.
 
Luồng linh lực liền cuồng mãnh phóng đi như trước, nhưng do có chuẩn bị cẩn thận nên Hàn Lập không hoảng sợ, liền cẩn thận dò xét những thay đổi trên cái áo choàng.
 
Lúc này lớp lông bên ngoài của áo choàng đều huyễn hoá ra thành những cái lông dài màu máu, làm cho toàn bộ chiếc áo choàng bị bao phủ bởi một màn huyết quang nồng đậm.
 
Nhìn một hồi, Hàn Lập liền vung tay, từ từ bay lên, ánh mắt dò xét xung quanh một hồi, sau đó nó biến mất vô tung vô ảnh.
 
Chỉ một khắc sau đó, "ầm" một tiếng truyền đến.
 
Lúc này bức tường phía bên phải xuất hiện một đoàn huyết quang, tiếp theo thân hình Hàn Lập bắn ngược ra, loạng choạng vài cái, xuýt chút nữa thì ngã lăn ra đất.
 
Vẻ mắt hắn lúc này trông vô cùng sợ hãi!
 
Hắn vừa rồi không hề xuất ra toàn lực, chỉ dùng một chút phi độn thuật bình thường nhất mà thôi. Thế nhưng chỉ chớt mắt là bị thuấn di (dịch chuyển tức thời) bắn hắn vào vách tường. Điều này làm cho hắn cực kỳ hoảng sợ.
 
Hàn Lập có chút khó tin nên đã thử lại với vài loại độn thuật khác nhau. Kết quả đều giống nhau, hắn bị bắn tới vách tường nhiều đếu mức trong đầu của hắn lúc nào cũng kêu ong ong không ngừng. Thật là khó mà không chế nổi thân hình đi tới.
 
Dường như ngay khi khoác chiếc áo choàng này vào, hắn lập tức sở hữu một tốc độ kinh người, căn bản là không thể giảm tốc được chút nào.
 
Hàn Lập thần tình kinh ngạc, đứng yên một chỗ không nói lời nào cả.
 
Cái áo choàng thật là quái dị! Xét về tốc độ, nó thật sự chính là một kiện cổ bảo đỉnh cao dùng để trốn thoát khi gặp nguy hiểm đến tính mạng.
 
Hàn Lập tinh tưởng rằng, với tốc độ này thì dù cho có Nguyên anh kỳ tu sĩ cũng không đuổi theo kịp hắn.
 
Nhưng cái áo choàng này có một khiếm khuyết không nhỏ.
 
Đó là ngoài việc tiêu hao linh lực rất lớn, nó còn giống như là một con ngựa bất kham không thể nào điều khiển khiển được. Vì vậy Hàn Lập tiếc nuối không thôi.
 
Hiển nhiên cái áo choàng này đúng là một loại cổ bảo thứ cấp. Nếu không nó đã không có khả năng xuất hiện bên ngoài thạch điện.
 
Nói gì thì nói, nó vẫn đúng là bảo vật số một dùng khi đại nạn lâm đầu để chạy trốn khỏi kẻ thù.
 
Hàn Lập trong lòng phức tạp, thu áo choàng lại, cúi đầu cười khổ vài cái, rồi ngồi xuống khoanh chân, nhắm mắt tu luyện.
 
Do khi thử nghiệm mấy cái cổ bảo làm cho hắn tiêu hao linh lực rất nhiều, vì vậy mà hắn không thể đi ngay mà chờ cho khôi phục pháp lực toàn bộ rồi mới đi.
 
Nửa ngày trôi qua.
 
Hàn Lập thấy đã khôi phục gần xong phần pháp lực tiêu hao đi, hắn liền mở mắt nhìn tới thông đạo, đứng lên chuẩn bị đi vào.
 
Hắn sờ sờ cái vòng đeo tay Bà La Châu rồi vận Đại Diễn Quyết lên, sau đó mới bước đi vào cửa thông đạo.
 
Ngay khi Hàn Lập bước vào cửa thông đạo thì thấy rằng nó rất ngắn.
 
Sau khi đi qua một cái góc quẹo, liền đi theo thông đạo ra bên ngoài.
 
Trước mắt sáng ngời, xuất hiện một cái hành lang dài. Cái hành lang này được thiết kế, trang trí hoa mỹ và cực kỳ tinh tế, nhìn hoài mà không thấy chổ chấm dứt, không biết nó có dài cở nào nữa.
 
Mà bên ngoài hành lang thì mây trắng bay lãng đãng, tiên âm thoang thoảng, còn có cả bóng dáng mờ ảo của lầu quỳnh gác ngọc, phảng phất giống như là bồng lai tiên cảnh.
 
Gặp phải cảnh này, Hàn Lập cười lạnh một tiếng, không để ý nghĩ gì nữa mà thẳng bước tiến tới.
 
Đi một hồi, Hàn Lập liền vận khởi pháp lực, thì như những người khác đã nói, nơi này không thể sử dụng pháp lực để phi hành, mà phải từng bước mà đi thôi.
 
Hàn Lập cũng không để ý nhiều tới việc này, mà đưa mắt liếc nhìn ra xa nơi hành lang.
 
Lúc này bên tai hắn nghe được phảng phất một thứ tiên âm, càng đi sâu vào hành lang này thì tiên âm đó càng lúc càng rõ ràng hơn.
 
Hàn Lập sắc mặt không chút thay đổi, tập trung lắng nghe cái gọi là tiên âm này, không lâu sau đó, trên mặt hiện lên nét kỳ lạ.
 
Sau đó hắn vỗ tay hai ba tiếng, hai tay xoa vào nhau rồi từ từ tiến thẳng về phía trước.
 
Lúc này trông Hàn Lập rất là thoải mái, không có vẻ gì là tức giận, mà giống như là đang đi dạo ở trong một hoa viên. Còn bây giờ phía ngoài hành lang, tiên âm càng lúc càng rõ ràng và hay hơn. Loại tiên âm dường như chỉ muốn níu kéo, làm cho người ta phải lưu luyến muốn đừng lại mà thôi. Đồng thời, những đám mây trắng bên ngoài cũng bắt đầu xuất hiện nhiều thân hình tuyệt mỹ, tha thướt của những con bạch hạc. Chúng vươn cổ, xòe cánh bắt đầu nhảy múa làm cho mọi người đều phải chú ý tới.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #469


Báo Lỗi Truyện
Chương 469/2446