Chương 459: Hắc sa mạc


 
 
Không lâu sau từ một bên của ngọn núi xuất hiện một nam tử chậm rãi đi tới.
 
Người này khoảng độ 40 tuổi, khuôn mặt vàng vọt, chính là vị tu sĩ khi ở đại điện nhìn Cực Âm sợ sệt như sợ hổ vậy
 
Lúc này hắn đội cái nón hình dáng kỳ lạ màu xanh biếc, tay cầm một cái bát ngọc màu trắng, tại địa phương khốc liệt như thế này mà trên thân vẫn lờ mờ phát ra hàn khí.
 
Có thể thấy được vật này chẳng phải tầm thường
 
Người này vừa mới đi lên đỉnh núi, vẻ mặt liền mang vẻ cảnh giác, không ngừng nhìn ngó xung quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
 
Sau khi thấy bốn phía vẫn vắng tanh vắng ngắt, không có gì kỳ lạ, vẻ mặt cẩn thận lại tăng thêm ba phần.
 
Trước đó không lâu hắn từ xa đã nhìn thấy trên ngọn núi hình như có một bóng người lóe lên.
 
Bây giờ đến nơi này lại chẳng thấy tung tích đâu, khiến cho hắng càng cẩn thận.
 
Lạnh lùng nhìn quanh thêm lần nữa rồi chẳng mở miệng nói gì, lấy hai ngón tay đưa vào trong bát, sau đó đột nhiên rút ra, một đạo bạch quang xuất hiện, hóa thành một đạo cầu vòng xoay tròn trên đỉnh đầu hắn.
 
"Đi!"
 
Nam tử mặt vàng bắt quyết, trong miệng khẽ hô lên.
 
"Bùm!" một âm thanh vang lên, bạch quang sau một trận rung động liền nổ tung, biến thành từng điểm tinh quang giống như tiên nữ rắc hoa, đem phương viên vài chục trượng bao phủ vào trong.
 
Bạch quang rơi vào đâu thì mặt đất đỏ hồng ở phía dưới liền ngưng kết lại một tầng băng lạnh, nhưng bốn phía vẫn không có điều gì dị thường xuất hiện.
 
Nam tử thấy vậy, trên mặt hiện lên một tia nghi hoặc.
 
Hắn cúi đầu suy nghĩ, trong lòng không nghĩ rằng mình lúc trước hoa mắt nên đem việc này quăng ra khỏi trí óc, thần sắc ngưng trọng nhìn về phía sa mạc.
 
"Địa phương này thực quá tà môn!" Nam tử một bên xem xét, một bên thấp giọng lẩm bẩm nói, cũng có chút trù trừ.
 
Tuy nhiên hắn chỉ suy ngẫm trong một khoảng thời gian, sau đó phất tay áo, một đạo hồng quang bắn ra, đáp xuống mặt đất.
 
Sau khi hào quang biến mất, một con linh thú nhỏ màu đỏ giống như hồ ly xuất hiện tại chỗ đó.
 
Ngón tay nam tử bắn ra một viên dược hoàn màu xanh biếc.
 
Tiểu thú hé miệng, nuốt dược hoàn vào, trên mặt lộ ra vẻ hưởng thụ.
 
"Đi!"
 
Tu sĩ mặt vàng không khách khí chỉ về phương hương sa mạc, ra lệnh tiểu thú.
 
Tiểu thú lúc này động thân, hóa thành một đạo hồng quang bay xuống chân núi, tốc độ cực kỳ nhanh chóng.
 
Sau một khoảng thời gian nó đã xâm nhập vào trong sa mạc được khoảng chục trượng và bình yên quay trở về.
 
Không có hiện tượng dị thường nào phát sinh, dường như hắc sa mạc này ngoại trừ màu sắc, những cái khác đều giống như sa mạc bình thường.
 
Sắc mặt nam tử kia lộ xuất vẻ kinh ngạc, hiển nhiên kết quả kia thực sự ngoài ý muốn.
 
Hắn vốn nghĩ rằng Hồng Ly thú kia sẽ bị tiêu diệt.
 
Dù sao nó cũng chỉ là một loại linh thú phổ thông cấp 1, ngoại trừ hành động lanh lẹ, khứu giác cực kỳ thính thì không còn năng lực lợi hại nào khác cả, nếu bị chết thì hắn chẳng đau lòng một chút nào.
 
Hắn nhíu mày, chằm chằm nhìn tiểu thú từ trong sa mạc quay về, sau đó mới hô một tiếng, thu nó trở về trong tay áo của mình.
 
Tiếp theo ánh mắt nam tử bất định nhìn sa mạc, trở nên im lặng.
 
Nhưng lần này hắn chỉ chần chờ một lát, hai chân khẽ động, lập tức hạ sơn, cẩn thận đi về phía sa mạc.
 
Hắn không biết khi mình vừa xuống núi thì Hàn Lập xuất hiện tại đỉnh núi.
 
Mặc dù vừa rồi nam tử mặt vàng thi pháp tìm kiếm nhưng với thuật ẩn thân từ công pháp vô danh kia, cộng với việc thi triển La Yên bộ, hắn rất dễ dàng tránh thoát khỏi công kích của đối phương, khiến nam tử kia không thể phát hiện. Mà Hàn Lập rất tự tin cho dù đối phương là tu sĩ Kết Đan trung kỳ, nhưng chỉ cần tới gần và đồng loạt phóng ra Thanh Trúc Phong Vân kiếm, tuyệt đối có thể một kích giết chết, khiến cho đối phương hồn phi phách tán.
 
Điều này khiến cho Hàn Lập do dự hơn nửa ngày, không biết nên giết để đoạt lấy hai kiện bảo vật không tầm thường kia, hay là để cho đối phương đi trước dò đường giúp mình.
 
Sau khi đối phương để cho tiểu thú thăm dò một vòng trên sa mạc mà không xuất hiện điều gì thì Hàn Lập đã hoàn toàn bỏ đi ý định ra tay mà để cho nam tử kia đi trước mở đường.
 
Hắn tuyệt đối không tin hắc sa mạc này một chút nguy hiểm cũng không có.
 
Đồng thời hắn đã có Bạch Tê bội, Hàn Băng châu, hai thứ này cũng đủ giúp hắn tị hỏa, không quá cần bảo vật của đối phương.
 
Nam tử mặt vàng không có chút phát hiện nào đối với việc Hàn Lập tự nhiên xuất hiện ở sau lưng, cuối cùng cũng đạp lên những hạt cát màu đen, đi vào sa mạc quỷ dị.
 
Một trượng, hai trượng…
 
Thần sắc nam tử càng ngày càng khẩn trương, sớm đã dùng cái nón phóng xuất ra một tầng hộ tráo màu xanh, đem toàn thân bảo vệ nghiêm ngặt.
 
Nhưng khi hắn đi vào sa mạc được khoảng trăm trượng vẫn không có gì xảy ra, lúc này nam tử mới buông lỏng tinh thần một chút, yên tâm hơn rất nhiều.
 
Chiếu theo lẽ thường khi đã thâm nhập sâu như vậy, nếu có gì nguy hiểm thì phải xuất hiện sớm rồi.
 
Hàn Lập ở phía sau nhìn thân ảnh dần dần nhỏ lại của nam tử kia, vẻ mặt lộ xuất nét kinh ngạc.
 
Chẳng lẽ hắn thực sự đoán sai, hắc sa mạc này nhìn thì cực kỳ kinh người nhưng trên thực tế lại không có vấn đề gì?
 
Sớm biết như vậy thì đã xuất thủ giải quyết người này, đoạt lấy hai kiện bảo vật.
 
Trong lòng Hàn Lập có chút hối hận.
 
Nhưng lúc này ở xa xa đột nhiên xảy ra kinh biến.
 
Khi nam tử mặt vàng đang bước cao bước thấp đi tới thì bỗng nhiên vô số hạt cát màu đen bay lên, chúng lơ lửng trên không trung, bao vây lấy hắn, từng đoàn u quang tán phát ra, vô thanh vô tức, có vẻ vô cùng quỷ dị.
 
Nam tử cũng là người có kinh nghiệm cực kỳ phong phú, lập tức đem bát ngọc quăng lên bầu trời, một mảng bạch quang từ trong bắn ra, tăng thêm một tầng hộ tráo ở bên ngoài.
 
Nhưng lúc này những hạt cái màu đen kia trong nháy mắt đã hóa thành vô số tiểu trùng có cánh, khí thế long trời lở đất hướng về phía nam tử đang tràn ngập vẻ sợ hãi.
 
Nam tử gầm lên một tiếng, bạch quang đại thịnh, vô số băng thuẫn to bằng bàn tay xuất hiện chung quanh, tiếp theo nhanh chóng xoay tròn, hình thành nên một bạch sắc cụ phong (cơn lốc), bao phủ hắn vào bên trong.
 
Giờ phút này hắn đã nhìn rõ chân diện mục của bọn tiểu trùng kia, đó chính là một loại kiến bay (phi nghĩ) đen thùi lùi, số lượng khoảng trên vạn con, quá sức dọa người.
 
Nam tử mặt vàng nhanh chóng suy nghĩ, liều mạng nhớ lại bọn tiểu trùng này rút cuộc là loại gì, đồng thời có nhược điểm nào.
 
Nhưng không chờ đến lúc hắn nghĩ ra thì bọn chúng đã tấn công lên cụ phong bảo vệ do băng thuẫn hóa thành.
 
"Bụp, bụp" âm thanh liên tiếp vang lên, tất cả kiến bay đều bị dội ngược trở lại, bắn ra xa hơn chục trượng.
 
Nam tử thấy vậy, trong lòng yên tâm, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
 
Nhưng một lát sau sắc mặt vui mừng kia bỗng ngưng trệ.
 
Bởi vì bọn kiến bay kia sau khi lăn lộn té ngã mấy vòng liền đập đập cánh phóng tới, một chút bị thương cũng chẳng có.
 
Điều này khiến cho hắn kinh hoảng.
 
Sau đó hắn không chút do dự khoát tay, một thanh phi đao màu xám bay ra, hóa thành một đạo hào quang dài khoảng một trượng, hung hăng chém tới đám kiến bay.
 
Phi đao vừa mới thoát ra khỏi cụ phong bảo vệ thì gần vạn con kiến bay ông ông một tiếng, ùn ùn kéo lên.
 
Mặc cho phi đao điên cuồng chém xuống nhưng bọn chúng vẫn không hề bị thương, ngược lại trong nháy mắt đã bám đầy phi đạo, bao vây nó vào trong.
 
Nam tử mặt vàng cực kỳ kinh hãi, đang muốn thu hồi pháp bảo nhưng đã quá muộn.
 
Phi đao sau mấy lần lóe lên hào quang liền bị đám kiến bay phá hủy.
 
Một ngụm máu tươi từ trong miệng hắn phun ra, sắc mặt trở nên trắng bệch.
 
Pháp bảo liên quan với tâm thần bị hủy đi khiến cho hắn nguyên khí đại thương.
 
Hắn không dám chần chờ nữa mà vội vàng thúc giục cụ phong bảo hộ chạy như điên, chỉ cần thoát ra khỏi sa mac, hắn chưa chắc sẽ không có cơ hội sống sót.
 
Nhưng lúc này bọn kiến bay sau khi thôn phệ hoàn toàn phi đao liền đứng yên một chỗ, không truy đuổi hắn mà thực hiện một cử động khiến cho người ta cứng lưỡi, há hốc mồm.
 
Chúng trong phút chốc đã tụ tập lại một chỗ, sau khi hắc quang lóe lên liền hóa thành một thanh trường mâu dài khoảng vài trượng.
 
Trong âm thanh thê lệ chói tai, trường mâu phá không phóng vụt tới.
 
Nam tử mặt vàng cực kỳ kinh hãi, vội vàng xuất ra linh lực, khiến cho cụ phong bảo vệ mãnh mẽ thêm ba phần.
 
Trường mâu liền nhập vào bên trong đó.
 
"Bùm!" âm thanh vang lên, trường mâu lóe lên rồi biến mất, xuyên thủng vòng bảo vệ.
 
Ngọn mâu sắc bén, toàn thân trường mâu đều loang lổ những vết máu đỏ tươi.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #459


Báo Lỗi Truyện
Chương 459/2446