Chương 456: Cực Âm môn đồ


Hàn Lập nghĩ nghĩ vừa muốn mở miệng thì bên tai bỗng nhiên truyền đến âm thanh của Thanh Dịch cư sĩ.
 
"Hàn Lập, lão hủ bình sanh chưa bao giờ thu đồ đệ,hơn nữa cách đại hạn cũng không còn bao lâu nữa. Nếu ngươi bái làm môn hạ của ta, tất cả y bát pháp bảo tự nhiên đều do ngươi kế thừa. Mỹ sự như vậy cũng không phải ở đâu cũng có thể gặp được." Thanh âm của Thanh Dịch cư sĩ tràn ngập hấp dẫn.
 
Hàn Lập nghe xong, cho dù biết rõ trong lời nói của đối phương có không ít giả trá nhưng vẫn không nhịn được giật mình.
 
Nhưng không chờ hắn suy nghĩ, bên tai còn lại đã vang lên thanh âm trầm thấp của Cực Âm tổ sư.
 
"Tiểu tử, ta mặc kệ Thanh lão quái hứa hẹn điều kiện gì nhưng ta muốn nhắc nhỡ ngươi một chút. Lão quái này xuất thân tán tu, bình thường chỉ đơn thân độc mã, ngoại trừ độc chiếm một tòa hoang đảo, căn bản không có vật ngoại thân. Cho dù hắn hứa đem tất cả cho ngươi, ngươi đến lúc đó cũng chẳng có đồ gì tốt đâu."
 
" Mà Cực Âm đảo của ta lại không giống như vậy. Chẳng những tu sĩ đông đảo, thế lực to lớn, làm thân truyền đệ tử cho bổn tổ sư sẽ có quyền thế, ngươi có tưởng thì cũng không tưởng được. Mặc kệ là nữ tu tì nữ xinh đẹp hay là tài liệu luyện đan trân quý, bổn tổ sư đều có thể cấp cho ngươi chọn lựa. Mà ta nhìn ngươi cùng với Tử Linh nha đầu của Diệu Âm Môn rất thân thiết, có phải là có ý với nàng ta hay không? Việc này cũng dễ thôi, chỉ cần ngươi bái ta làm sư phó, ta có thể bắt nàng ta về Cực Âm đảo cùng ngươi kết thành song tu lô đỉnh , sẽ khiến ngươi vừa lòng!" Cực Âm tổ sư rất thẳng thắn đưa ra rất nhiều điều kiện, khiến cho lời của Hàn Lập đã lên đến miệng phải nuốt trở lại.
 
Nhưng vẫn chưa xong, thanh âm của Huyền Cốt lại xen vào.
 
"Hàn tiểu tử, ngươi bái nhập làm môn hạ tên nghịch đồ Cực Âm đi. Chỉ có như vậy chúng ta mới có thể tìm được thời cơ thuận lợi giết chết hắn. Đừng quên rằng phương thuốc đem Cửu Khúc Linh Sâm luyện thành đan dược chỉ có một mình ta biết, ngươi tốt nhất là nên làm theo lời của bổn thượng nhân, bằng không…" Trong lời nói của Huyền Cốt lộ xuất rõ ràng ý tứ uy hiếp.
 
Hàn Lập nghe vậy thì hai mắt trợn trừng.
 
Ba lão quái này đều có ý định xấu xa, hắn bị kẹp ở giữa nếu không cẩn thận sẽ nguy hiểm.
 
Dựa theo ý tứ của mình, nếu thực sự muốn bái nhập làm môn hạ của ai, tự nhiên sẽ chọn nho sinh lão gia. Tuy vị này không có thứ gì tốt cho hắn nhưng tối thiểu cũng không có quan hệ dây dưa, lộn xộn. Hơn nữa lại cực kỳ thanh tịnh, không dính tới nhiều điều thị phi.
 
Cho nên việc hứa hẹn mỹ nữ, đan dược, công pháp, Hàn Lập tự nhiên không để vào mắt.
 
Còn bảo sẽ bắt Tử Linh tiên tử, càng khiến cho hắn không nói được gì.
 
Hiện tại Huyền Cốt lại truyền âm qua, Hàn Lập không thể không thận trọng suy ngẫm. Ngưng kết nguyên anh là mục tiêu trên con đường tu tiên của hắn, mặc dù còn rất xa xôi nhưng phương thuốc kia hắn nhất định phải lấy được.
 
Nghĩ đến đây Hàn Lập liền mím miệng, cúi đầu trầm ngâm đánh giá quan hệ lợi hại trong đó.
 
Sau khi vẻ mặt của Hàn Lập biến hóa vài lần, cuối cùng cũng ngẩng đầu nói ra một câu khiến cho lão giả áo xanh cực kỳ thất vọng, còn Cực Âm thì rất vui mừng.
 
"Đại danh của Cực Âm đảo từ lâu vãn bối đã nghe qua, vãn bối về sau xin Ô tiền bối chỉ điểm nhiều hơn."
 
"Tốt! Hàn Lập, bổn tổ sư hiện tại thu ngươi làm ký danh đệ tử, sau khi quay về Cực Âm đảo mới chính thức cử hành nghi lễ bái sư. Đây là kiện Huyền Âm hoàn là một thứ mà lão phu lúc trước tìm được. Hễ là đệ tử thân truyền của ta đều có một cái. Nó xem như tín vật và cũng xem như là một kiện bảo vật để phòng thân, ngươi hãy bảo quản cho tốt!" Cực Âm tổ sư tự nhiên hiểu đạo lý rèn sắt phải rèn lúc còn nóng. Lúc này rút một chiếc nhẫn màu xám từ trên tay của mình ra đưa cho Hàn Lập.
 
Hàn Lập có chút ngoài ý muốn, nhận lấy rồi ngưng thần nhìn kỹ.
 
Chiếc nhẫn này chẳng khác bao nhiêu so với những chiếc nhẫn bình thường khác, nhưng trên mặt lại có một ít phù văn cổ thần bí, lờ mờ phát ra u quang màu xanh lam, vừa nhìn đã biết không phải là vật phàm.
 
Đang lúc Hàn Lập vui vẻ thì bên tai truyền đến tiếng cười chế nhạo của Huyền Cốt.
 
"Huyền Âm hoàn? Tên nghịch đồ này thật sự xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại của lão phu. Rõ ràng là Âm Dương hoàn do lão phu năm đó ban cho hắn, vậy mà giờ đây ngay cả danh tự cũng thay đổi. Hừ! Ngươi đừng cao hứng quá sớm, Âm hoàn này tuy có công hiệu khắc địch hộ chủ nhưng lại bị Dương hoàn trên người của hắn ta khắc chế. Đến khi dùng nó đối phó với Cực Âm thì đúng là tự tìm đường chết mà thôi."
 
Hàn Lập nghe xong lời này, không lộ ra vẻ gì khác thường, thần sắc vẫn cung kính bái tạ Cực Âm, nhưng trong lòng không khỏi thở dài.
 
Ở bên cạnh một người tâm cơ thâm trầm như Cực Âm, hắn phải luôn luôn dùng mười hai phần tinh thần chú ý, nếu không hắn sẽ gặp xui.
 
Hiện tại chỉ có hy vọng vào Huyền Cốt thực sự có biện pháp đưa Cực Âm vào chỗ chết.
 
Nếu không về sau chẳng lẽ hắn phải gia nhập Cực Âm đảo, ngoan ngoãn làm đồ đệ của hắn sao?
 
Ngoài ra cho dù hắn thực sự muốn làm một vị đồ đệ tốt, thì người ta cũng nhất định không thật tình thu nhận hắn. Có hay không sau này lập tức trở mặt vẫn là sự tính khó nói.
 
Hàn Lập không dám dựa dẫm vào chỗ ỷ trượng này a!
 
Hiện tại hắn cũng chỉ có cách đi một bước, tính một bước mà thôi. Ai bảo thực lực hắn không bằng người ta!
 
Mặc dù đối với việc trong tu tiên giới cá lớn nuốt cá bé, trong lòng hắn sớm đã biết rõ. Nhưng loại cảm giác vô lực như hiện nay, từ khi Kết Đan cho tới giờ hắn đã lâu chưa có cảm nhận qua.
 
Vài lần trước kia bản thân cũng rơi vào hiểm cảnh nhưng hắn vẫn còn có thực lực để liều mạng, nhưng hiện tại dù đối kháng với vị Nguyên Anh kỳ nào trong Hư Thiên điện này, hắn cũng chỉ có thể bị giết chết mà thôi.
 
Điều này làm cho hắn có chút hoài nghi, chính mình có phải có mệnh phạm sát tinh hay không. Chỉ nhất thời tò mò, muốn đi theo Huyền Cốt dò xét bí mật trong bức tàn đồ, như thế nào lại đụng đầu với một đám lão quái vật Nguyên Anh kỳ, ngoài ra còn bị bọn họ "quan tâm" nữa chứ.
 
Hàn Lập có chút oán hận suy nghĩ, một bụng chất chứa nỗi khổ tâm không thể nói, hơn nữa ngoài mặt còn phải làm ra bộ dáng rất cao hứng.
 
Thấy Hàn Lập thu lấy Huyền Âm hoàn, đồng thời cung kính đối với mình, Cực Âm tổ sư cực kỳ cao hứng, sau khi thương lượng với lão gia bên cạnh vài câu liền bảo Hàn Lập đi cùng với hắn.
 
Bởi vì thời gian một ngày đã trôi qua gần hết, nếu không nhanh chóng chạy tới Đại hạp cốc, chỉ sợ vĩnh viễn không tiến vào được Băng Hỏa đạo.
 
Vì thế Hàn Lập liền thu lại Huyết Ngọc Tri Chu rồi mấy người nhanh chóng bay đi.
 
Trên đường Cực Âm tổ sư rất hòa nhã nói chuyện với Hàn Lập, chủ động chỉ điểm một số sai lầm khi Hàn Lập tu luyện, khiến cho hắn được lợi không ít.
 
Hàn Lập không khỏi thở dài, trên con đường tu luyện có người chỉ bảo với không người chỉ bảo, thực sự khác nhau xa.
 
Nhưng Ô Sửu ở một bên thấy cảnh này, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ hậm hực, mặc dù cố tình che giấu rất kỹ nhưng Hàn Lập vẫn ngầm thấy rõ địch ý. Tuy biết vậy mà hắn cứ lờ đi, làm như chẳng hiểu gì.
 
Tốc độ phi hành của bốn người cực nhanh, sau khoảng vài thời thần đã đến trước một ngọn núi lớn cao ngàn trượng.
 
Ngọn núi này rất hiểm trở, toàn bộ đều là cự thạch (đá lớn) màu xanh đen, ở giữa đỉnh núi chia làm hai, xuyên thẳng đến trung tâm, hình thành nên một cái đại hạp cốc thiên nhiên, giống như quỷ phủ thần công vậy.
 
Nhưng càng kỳ quái chính là ở chính giữa nơi đỉnh ngọn núi bị chia ra có hai màn hào quang màu hồng, lam tách bạch rõ ràng, phân biệt bao phủ một nửa của ngọn núi, từ xa nhìn lại thực sự vô cùng quỷ dị.
 
Ở lối vào của đại hạp cốc lúc này đang có khoảng ba mươi tu sĩ ăn mặc khác nhau ngồi tĩnh tọa, sắc mặt của mỗi người đều ngưng trọng, dường như đang đợi cái gì đó.
 
Nhóm Cực Âm từ từ hạ xuống.
 
Ánh mắt Hàn Lập thoáng qua liền phát hiện nữ tử xinh đẹp Nguyên Dao cũng xen lẫn trong đó.
 
Chỉ là nàng vừa thấy Hàn Lập lẫn vào trong nhóm tu sĩ ma đạo của Cực Âm thì thần sắc tràn đầy vẻ kinh ngạc, thấy Hàn Lập nhìn qua liền có chút bối rối, quay đầu đi tránh né bộ dáng không dám đối mặt với hắn.
 
Hàn Lập ngẩn ra, trong lòng lờ mờ minh bạch được điều gì đó, vẫn im lặng không nói gì, thu hồi ánh mắt, nhìn về phía khác.
 
Trong những người còn lại không thấy có Tử Linh tiên tử và vị thanh niên tu sĩ kia, xem ra không muốn tiến vào Băng Hỏa đạo mà định trực tiếp quay về chỗ cũ.
 
Những tu sĩ ở đây đều mang vẻ mặt nghiêm túc, mỗi người đều có bộ dáng khí định thần nhan, khí độ bất phàm. Phần lớn có tu vi cao thâm hơn Hàn Lập nhiều, cho dù không phải là Kết Đan hậu kỳ thì phần lớn cũng là Kết Đan trung kỳ.
 
Kết Đan sơ kỳ như Hàn Lập và Nguyên Dao chỉ có khoảng sáu, bảy người mà thôi. Nhưng bọn họ cũng không lo không sợ, xem ra cực kỳ tự tin.
 
Hàn Lập sau khi nhìn xong liền nhíu máy. Bởi vì những tu sĩ Nguyên Anh kỳ khác vẫn chưa xuất hiện nên đám người Cực Âm chính là những người đến sớm nhất. Lúc này Cực Âm tổ sư tìm một chỗ tốt, khoanh chân ngồi xuống, Ô Sửu cũng tự động đi đến ngồi bên cạnh.
 
"Hàn Lập, ngươi ở bên cạnh lão phu nghỉ ngơi một lát đi!" Bộ dáng Cực Âm giống như một vị sư phụ hiền từ, hướng Hàn Lập nói.
 
Hàn Lập thực không muốn ở gần lão quái vật này nhưng sau khi nghe xong, dưới ánh mắt chăm chú của đối phương liền phải miễn cưỡng đáp ứng, sau đó đi lên vài bước, ngồi bên phía còn lại của Cực Âm.
 
: cụm từ "song tu lô đỉnh" tại hạ không biết dịch ra như thế nào cho phải nên đành để nguyên bản. Ý nghĩa của nó thì tương tự như song tu đạo lữ, tức là hai người dùng âm dương chi khí hòa hợp để đề cao cảnh giới. Nhưng song tu lô đỉnh thì bá đạo hơn, chính là tu sĩ nam dùng biện pháp "Thải âm bổ dương", khiến cho tu sĩ nữ chẳng được lợi ích gì mà còn phải chịu hậu quả từ việc này. Sau này trong một số đoạn chỉ nói tắt đến từ "lô đỉnh" mà thôi.
 
Chương 457: Thác Thiên ma công
Hàn Lập vừa mới ngồi xuống thì từ phía chân trời truyền đến âm thanh xé gió, nhóm tu sĩ Nguyên Anh kỳ của Vạn Thiên Minh từ trên hạ xuống.
 
Sau khi bọn họ nhìn Cực Âm và Thanh Dịch cư sĩ một cái liền cười lạnh, tìm một chỗ khác tụ tập lại rồi thấp giọng bàn bạc, không biết là đang thương lượng sự tình ẩn bí gì.
 
Cực Âm tổ sư thấy vậy, không khỏi hừ khẽ một cái, lập tức nhắm mắt dưỡng thần.
 
Hàn Lập thực không thể làm ra bộ dạng bình thản như thế, mà hai mắt nhìn theo một phương hướng, tựa hồ đang quan sát điều gì đó, nhưng nếu có người chú ý kỹ thì sẽ phát hiện ánh mắt hắn lơ đang, hoàn toàn không tập trung, trong lòng có tâm sự.
 
Sau thời gian khoảng một bữa cơm thì có thêm năm, sau vị tu sĩ lục tục bay đến.
 
Trong đó có hai vị bạch y trưởng lão của Tinh Cung, bộ dáng điềm nhiên như không. Hiện tại tu sĩ Nguyên Anh kỳ duy nhất chưa xuất hiện chính là vị Man Hồ Tử kia.
 
Đợi thêm nửa canh giờ nữa mà bóng dáng của lão quái vẫn chưa thấy đâu cả, điều này khiến cho nhóm Vạn Thiên Minh kỳ quái nhìn nhóm người ma đạo nhưng thần sắc của Cực Âm và nho sinh lão giả vẫn tự nhiên như thường.
 
Vì Hàn Lập ngồi rất gần hai người nên lờ mờ phát hiện được trên khuôn mặt thong dong của họ ẩn chứa một tia lo lắng.
 
Hiển nhiên nếu thiếu Man Hồ Tử thì hai lão quái Cực Âm và Thanh Dịch tự biết sẽ không phải là đối thủ của tu sĩ chính đạo, nên bọn họ có chút lo lắng.
 
Thời gian cứ tích tắc trôi qua.
 
Hai người Cực Âm cuối cùng cũng không thể bảo trì vẻ ung dung mà thần sắc đã trở nên âm lệ, bắt đầu liên tiếp nhìn về phía chân trời.
 
Mặc dù ở trong không gian này không có đêm, ánh nắng vẫn tươi sáng nhưng trong lòng Hàn Lập cũng biết rõ rằng thời gian một ngày đã gần kết thúc.
 
Chẳng lẽ vị đệ nhất cao thủ của ma đạo tại Hư Thiên điện lần này thực sự xảy ra chuyện không hay? Hàn Lập thầm đoán.
 
Nếu thực sự xuất hiện tình hình này thì không biết đối với hắn là họa hay là phúc?
 
Trong lúc Hàn Lập và nhóm người Cực Âm đều không thể an tâm và ánh mắt của nhóm chính đạo càng lộ ra vẻ bất thiện thì từ phía chân trời truyền đên âm thanh bén nhọn như muốn xuyên thủng sắt đá, như sóng lớn cuồn cuộn, từng đợt từng đợt hung mãnh, chấn động tất cả tu sĩ đang ngồi, khiến cho mọi người lộ xuất vẻ hoảng sợ.
 
Cực Âm tổ sư và nho sinh lão giả nghe thấy âm thanh này, sắc mặt đồng thời nhẹ nhõm, nhìn nhau cười cười.
 
Thậm chí sau đó lão giả áo xanh còn thấp giọng nói.
 
"Xem ra tâm tình của Man Hồ Tử không tệ, hẳn đã có thu hoạch ngoài ý muốn."
 
"Hừ! Tại đây có thể có điều gì ngoài ý muốn! Nhiều lắm là thuận lợi hái được Thọ Nguyên quả mà thôi!" Cực Âm tổ sư lắc đầu, thản nhiên nói.
 
Nho sinh lão giả nghe vậy liền mỉm cười, đang muốn nói cái gì đó thì từ phía chân trời xuất hiện một đoàn quang cầu màu vàng như sao chổi xẹt qua, trong nháy mắt đã đến bầu trời phía trên chỗ chúng tu sĩ đang ngồi. Lão giả lập tức ngậm miệng lại.
 
Dị quang trong mắt Hàn Lập chợt lóe, nhìn người trong quang cầu mà ngấm ngầm kinh hãi.
 
Nhưng thực ra không chỉ có mình hắn, mà những người khác lần đầu tiên được chứng kiến uy danh của "Thác Thiên ma công" đều lộ xuất vẻ chấn kinh.
 
Bởi vì hình dáng Man Hồ Tử lúc này rất quỷ dị, phảng phất giống như yêu thần khiến mọi người nhìn thấy mà sợ hãi.
 
Cả người lão quái vật chẳng những phát ra hào quang màu vàng kim mà trên cánh tay trần và khuôn mặt còn có lớp vảy dày đặc như đồng tiền vậy.
 
Lớp vảy này giống như được chế tạo từ vàng, tán phát ra hàn quang, khiến cho người nhìn thấy có cảm giác cực kỳ cứng rắn, không thể phá hủy.
 
"Đây là Thác Thiên ma công? Hình như rất lợi hại!" Ô Sửu ở một bên của Cực Âm hít một ngụm khí lạnh, có chút kinh ngạc nói, tựa hồ bị hình dáng của Man Hồ Tử dọa cho hoảng sợ không nhẹ.
 
"Hừ chỉ là một cái xác rùa mà thôi! Huyền Âm đại pháp luyện đến cảnh giới chí cao cũng không kém Thác Thiên ma công đâu!" Cực Âm nghe được lời nói của Ô Sửu, lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, có chút không thích nói.
 
Điều này khiến cho Ô Sửu bỗng nhiên nhớ ra vị tổ phụ của mình không thích vị Man Hồ Tử kia, bây giờ lại tán tụng đối phương, chẳng phải là khiến cho Cực Âm tổ sư không thoải mái sao!
 
Nhất thời sắc mặt hắn xuất hiện vẻ xấu hổ, liên tục xưng đúng, rồi không dám mở miệng nói gì nữa.
 
Man Hồ Tử lúc này đang ở trên không trung, dùng ánh mắt dò xét một lượt liền lập tức trông thấy nhóm người Cực Âm nên hắn liền không chút khách khí hạ xuống.
 
"Ầm" một tiếng nổ vang lên, khiến cho mặt đất gần đó khẽ chấn động.
 
Lão quái vừa mới hạ xuống bên cạnh Cực Âm liền nhanh chóng thu lại lớp vảy, kim quang cũng trở nên ảm đạm, dần dần biến mất.
 
"Xem ra Man huynh lần này thu hoạch khẳng định được không ít! Nếu không cũng sẽ không hứng khởi như thế!" Không đợi Man Hồ Tử mở miệng, nho sinh lão giả đã mỉm cười ôm quyền nói.
 
"Ha ha! Đúng là có chút thu hoạch, ta đã giết được một con Băng Tuyết thiềm ở gần chỗ có Thọ Nguyên quả, nội đan của nó có tác dụng rất lớn đối với ma công của ta." Man Hồ Tử dường như vẫn chưa hết hưng phấn, vừa nghe lão giả hỏi liền không do dự trả lời, điều này thực nằm ngoài ý liệu của nhóm người Cực Âm, nhất thời không biết đối phương nói là thật hay giả nên nhìn nhìn nhau.
 
"Vậy thực sự phải cung hỉ Man đạo hữu. Nếu Thác Thiên ma công tinh tiến thêm thì chắc chắn có thể đánh một trận với Song thánh và Lục Đạo rồi." Thanh Dịch cư sĩ sau khi ngẩn ra mới khôi phục lại nét tươi cười nói.
 
Tiếp theo Cực Âm tổ sư cũng nói mấy câu chúc mừng.
 
Man Hồ Tử nghe xong cười hắc hắc, đang muốn nói điều gì đó nhưng hai mắt lại trừng lên, chăm chú nhìn Hàn Lập.
 
Sau đó thần sắc lộ ra một tia kỳ quái, dị quang trong mắt lóe lên, một cổ khí thể kinh người lập tức bạo phát.
 
Trong nháy mắt Hàn Lập đã cảm giác được toàn thân căng thẳng, tay chân nặng tựa ngàn cân, không cách nào nhúc nhích được. Dưới ánh mắt chăm chú của đối phương, hắn có một loại cảm giác băng hàn, giống như bị nhìn thấu hết tâm tư vậy.
 
Sắc mặt Hàn Lập trắng bệch, không kịp suy nghĩ, vận dụng ngay Đại Diễn quyết để bảo vệ tâm thân, lúc này trên mặt mới có chút huyết sắc, cảm giác được thân thể khôi phục lại bình thường.
 
"Di!" Man Hồ Tử không khỏi ngạc nhiên một chút.
 
Nhưng lập tức sắc mặt lộ ra vẻ kinh hỉ, đang muốn thực hiện thêm điều gì đó thì thân hình Cực Âm tổ sư lóe lên, chặn ở phía trước của Hàn Lập.
 
"Man huynh, ngươi có ý gì? Vì sao ỷ mạnh hiếp yếu, xuất thủ đối với tiểu đồ?" Cực Âm sau khi triệt tiêu khí thể của Man Hồ Tử liền bình thản hỏi.
 
"Tiểu đồ?" Man Hồ Tử nghe xong, đầu tiên là sửng sốt nhưng lập tức trở nên âm trầm.
 
"Cực Âm, ngươi muốn lừa gạt ta sao? Trừ tên tiểu tử Ô Sửu ra, khi nào ở trong Hư Thiên điện này lại xuất hiện thêm một vị đồ đệ nữa vậy?" Hắn khinh miệt đảo ánh mắt qua người Cực Âm rồi không chút khách khí nói, bộ dáng như muốn động thủ nếu Cực Âm nói không đúng.
 
"Ha ha, Man huynh hiểu lầm rồi, vị này là tiểu hữu Hàn Lập, hôm nay vừa mới bái làm môn hạ của Ô đạo hữu nên Man huynh không biết cũng chẳng có gì lạ." Thanh Dịch cư sĩ vội vàng ở bên cạnh cười lớn giải thích.
 
Hàn Lập hiện tại đối với bọn hắn cực kỳ trọng yếu, tự nhiên không thể để xảy ra điều gì sơ suất.
 
"Cực Âm, ngươi ở nơi đây thu đồ đệ? Ta không có nghe sai chứ?" Tuy đã nghe rõ lời nói của lão giả áo xanh nhưng Man Hồ Tử vẫn kinh ngạc hỏi, sau đó lại nhìn nhìn Hàn Lập thêm hai lần nữa.
 
"Mặc dù chỉ là ký danh đệ tử, vẫn chưa chính thức cử hành nghi lễ bái sư nhưng vị Hàn tiểu hữu này đích xác là người của Cực Âm đảo, mong Man huynh thủ hạ lưu tình!" Cực Âm tổ sư nhìn Man Hồ Tử, mỉm cười trả lời.
 
Man Hồ Tử sau khi trừng mắt nhìn Cực Âm và Thanh Dịch một lúc, lại liếc qua Hàn Lập lần nữa, đột nhiên cười phá lên.
 
"Tốt, rất tốt! Tên đồ đệ của ngươi đích xác không tồi. Việc khác không nói nhưng tối thiểu thần thức mạnh hơn mấy lần so với tôn tử của ngươi. Nếu bồi dưỡng kỹ càng thì rất có tiền đồ, haha, rất có tiền đồ đó!" Man Hồ Tử cười lớn nói, trong câu cuối cùng lại càng chứa đựng thâm ý.
 
Cực Âm tổ sư và nho sinh lão giả nghe vậy liền liếc nhìn nhau, có chút khó hiểu.
 
"Man huynh nói thế là có ý tứ gì?" Cực Âm nhíu mày, chậm rãi hỏi.
 
"Không có ý tứ gì cả. Vị đệ tử kia của ngươi không tệ, có hứng thú nhượng cho ta không? Ta cảm giác được hắn thích hợp tu luyện Thác Thiên ma công hơn." Man Hồ Tử thản nhiên nói.
 
"Man huynh nói đùa rồi, Hàn tiểu hữu vừa mới bái nhập làm môn hạ của Ô đạo hữu, sao có thể tùy tiện chuyển nhượng được. Đạo hữu nhất định là đang đùa thôi!"
 
Lời của Man Hồ Tử vừa mới nói ra liền làm cho lão giả và Cực Âm giật nảy mình. Lão giả vội vàng mở miệng, đem câu chuyện lái qua.
 
"Hắc hắc! Không muốn nhượng thì thôi vậy. Nếu thực sự bảo ta thu đồ đệ, ta vẫn còn thấy quá phiền phức! Tuy nhiên chủ ý của ta liên quan đến đồ đệ của Cực Âm, vì sao Thanh đạo hữu lại gấp gáp như vậy chứ. Chẳng lẽ trên người tiểu tử kia có sự tình gì không thể hé lộ được!" Man Hồ Tử cười lạnh một tiếng, sờ sợ chòm râu mép, đột nhiên hỏi.
 
Lời vừa thốt ra khiến thần sắc lão giả khẽ biến, nhưng lập tức khôi phục lại như thường, liếc mắt nhìn Cực Âm một cái.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #456


Báo Lỗi Truyện
Chương 456/2446