Chương 454: Dụ hoặc


Dường như nhìn ra được địch ý và sự cảnh giác của Hàn Lập nên đám mây đen trên không trung liền nhanh chóng thu lại, khiến cho ma khí chuyển động cuồn cuộn và mạnh lên.
 
Hàn Lập trong lòng sợ hãi, suýt nữa nhẫn nhịn không được, định để tất cả cự viên khôi lỗi tấn công thì bên tai nghe được tiếng của Huyền Cốt lạnh như băng truyền đến.
 
"Tiểu tử, đừng vọng động ra tay. Hắn chỉ thị uy ra oai với ngươi mà thôi, không thực sự động sát cơ đâu. Trước tiên xem tên nghịch đồ này tìm ngươi có mục đích gì rồi mới nói tiếp!"
 
Lời nói của Huyền Cốt làm Hàn Lập ngẩn ra, lập tức thanh tỉnh trở lại.
 
Sau khi khống chế được cảm xúc trong lòng, hắn không kiêu không nịnh mở miệng hỏi:
 
"Cực Âm tiền bối đại giá quang lâm đến đây tìm vãn bối không biết có gì chỉ giáo không?"
 
Âm thanh của Hàn Lập trầm thấp nhưng rất bình tĩnh.
 
"Có thể chịu được một kích của lão phu rồi vẫn trấn định như thế, xem ra lá gan của ngươi cũng không nhỏ!" Từ trong đám mây đen trên không trung truyền tới âm thanh của Cực Âm Tổ Sư, nhưng Hàn Lập không biết là hắn đang khen hay đang khinh mình nữa.
 
"Với thân phận Nguyên Anh kỳ của tiền bối, nếu muốn tiêu diệt vãn bối thì lá gan lớn hay nhỏ cũng đâu có gì khác nhau." Hàn Lập nhíu hai hàng lông mày, thần sắc lập tức trở lại như bình thường trả lời.
 
Bởi vì hắn biết được Huyền Cốt không có đi xa, mà chỉ ẩn nặc ở gần đây nên cũng thấy an tâm một chút.
 
Nếu hắn liên thủ với lão ma Huyền Cốt, người rất am hiểu nhược điểm của Huyền Âm đại pháp, thì cũng không phải không thể đánh với đối phương một trận. Nhưng với điều kiện là khi hắn đấu với Cực Âm thì Huyền Cốt xuất thủ hỗ trợ. Tuy nhiên việc này Hàn Lập không có nắm chắc, bởi vậy hắn cũng không muốn chọc giận đối phương.
 
Lúc này, trên không trung đám mây đen đã thu lại.
 
Sau vài lần lóe lên, đám mây đen liền tiêu tán, trên không trung xuất hiện ra một vị trung niên nhân và một tên thanh niên thấp bé vô cùng xấu xí, chính là Cực Âm Tổ Sư cùng Ô Sửu.
 
"Ngươi gọi là Hàn Lập thuộc tán tu trong Thiên Tinh Thành, ta nói không sai chứ?!" Trung niên nhân nhìn Hàn Lập, có chút hứng thú hỏi.
 
"Không sai, tại hạ chính là Hàn Lập. Xem ra tiền bối đã biết tại hạ rất rõ." Hàn Lập lộ ra một tia cười khổ, có chút bất đắc dĩ nói.
 
"Không cần lo lắng, ta đến đây không phải để gây ra phiền toái. Cũng không vì việc Diệu Âm Môn trước đây mà trút giận lên ngươi. Còn công kích vừa rồi chỉ là do thấy trận pháp này có chút trở ngại nên mới ra tay phá đi!" Cực Âm Tổ Sư lạnh nhạt cười nói.
 
"Trở ngại gì chứ, không phải muốn dùng thực lực cường đại để chấn mình ta sao chứ!" Hàn Lập trong lòng biết rõ ràng như vậy, nhưng ngoài miệng vẫn cung kính hỏi:.
 
"Vậy tiền bối đến đây là…."
 
Mặc dù hắn biết rõ đối phương đang chờ mình hỏi lại, nhưng Hàn Lập cũng chỉ vuốt vuốt mũi cố ý lấp lửng.
 
Nhưng sau khi nghe Hàn Lập nói xong câu này, Cực Âm Tổ Sư cười hắc hắc, hai mắt cẩn thận đánh giá Hàn Lập từ trên xuống dưới, khiến cho trong lòng hắn phát lạnh.
 
"Ngươi biết vật này chứ?" Cực Âm Tổ Sư đột nhiên lật bàn tay một cái liền xuất hiện một đoạn gì đó màu trắng, sắc mặt nghiêm nghị nói.
 
Tiếp theo không chờ Hàn Lập có thấy rõ hay không, hắn liền ném nó bay thẳng tới chỗ Hàn Lập.
 
Trên mặt Hàn Lập xuất hiện một tia nghi ngờ, chờ vật ấy bay đến trước người liền vung tay áo lên thu lấy, sau đó cẩn thận đưa ra trước mặt xem xét.
 
Vật này không lớn, hơn nữa cũng không còn trọn vẹn và đầy đủ. Nhưng Hàn Lập chỉ liếc mắt qua một cái là nhận ra nó ngay.
 
Đây đúng là một đoạn tơ nhện do Huyết Ngọc Tri Chu phun ra.
 
Hàn Lập ngẩn ra, trong lòng có chút kỳ quái tự hỏi không biết vì sao mà đối phương lại có thứ này trong tay. Suy nghĩ một chút liền nhớ đến trận chiến với Ẩn Sát môn lúc trước, khi mình đột phá vòng vây thì hình như đã sử dụng Huyết Ngọc Tri Chu để đối phó với yêu thi cản đường, chắc đối phương tìm được nó khi đó.
 
Đối phương hỏi như thế không biết là có dụng ý gì? Hàn Lập thần sắc khẽ biến, trong đầu xuất hiện các loại suy đoán.
 
Nhưng chắc chắn đối phương sẽ không cho hắn có nhiều thời gian để suy nghĩ, sau khi trầm ngâm liền thành thực đáp:
 
"Vãn bối đương nhiên biết, đây là tơ do linh thú của tại hạ phun ra. Có phải tiền bối vì việc này mà tìm đến?"
 
Lúc này vẻ mặt của Hàn Lập có chút hồ nghi, dường như còn pha thêm chút không tin.
 
Nhưng trên không trung Cực Âm Tổ Sư vừa nghe xong, trên mặt liền lộ ra vẻ tươi cười.
 
"Tốt, tốt lắm! Ta lần này đến đây tìm ngươi là muốn nhìn thấy linh thú của ngươi một chút. Ngươi hãy đem nó thả ra để bổn tổ sư xem thử!" Cực Âm Tổ Sư cực kỳ hưng phấn nói, thanh âm vô cùng ôn hòa.
 
Nhưng trong lòng Hàn Lập lại càng cảnh giác hơn.
 
Bởi vì tuy đối phương ẩn giấu rất kỹ, nhưng một tia tham lam lóe lên rồi biến mất trong khi lão quái vật cười, hắn vẫn nhìn ra được.
 
Hơn nữa đối phương thân là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, lại lộ ra loại thần tình như thế đối với Huyết Ngọc Tri Chu, đối với Hàn Lập mà nói thực sự không phải là một điềm báo tốt.
 
Trong lòng mặc dù cảm thấy bất an, nhưng là đối mặt với ánh mắt của Cực Âm Tổ Sư, Hàn Lập sau khi do dự một chút, chỉ còn cách mở miệng nói "Được" mà thôi.
 
Cho xem một chút thì một chút đi! Hàn Lập chỉ có thể buồn bực thầm nghĩ.
 
Tiếp theo hắn khoát tay, nhẹ nhàng vỗ vào túi linh thú.
 
Một đạo bạch quang từ trong đó bay ra, đáp xuống trước mặt Hàn Lập.
 
Sau khi quang hoa thu lại, một con nhện to bằng cối xay xuất hiện, hung hăng nhìn xung quanh.
 
Vừa thấy Huyết Ngọc Tri Chu hiện thân, hai mắt Cực Âm tổ sư như phát hỏa, nhìn chằm chằm không rời, giống như là đang nhìn một kiện bảo vật cực kỳ trân quý vậy, sắc mặt cực kỳ vui mừng.
 
"Thật tốt quá! Quả nhiên là Huyết Ngọc Tri Chu! Ha ha…"
 
Một hồi lâu sau đó, Cực Âm Tổ Sư mới đem ánh mắt thu trở về, nhưng lại bỗng nhiên ngửa mặt cười phá lên.
 
Tiếng cười chấn động không gian, làm cho thần sắc của Hàn Lập không khỏi biến đổi.
 
Tu vi của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ quả nhiên sâu không thể lường!
 
Hàn Lập lập tức lộ ra vẻ thận trọng, hắn biết tiếp theo đối phương sẽ đi vào vấn đề chính.
 
Trong khi Hàn Lập còn đang đợi Cực Âm Tổ Sư thì bên tai lại vang lên âm thanh lo âu của Huyền Cốt.
 
"Ngươi làm thế nào mà có được Huyết Ngọc Tri Chu? Đã có vật ấy, vì sao ngay từ đầu không nói cho ta biết?" Lúc này trong âm thanh của Huyền Cốt tràn đầy ý tứ hối hận và kinh sợ.
 
"Ta có vật này vì sao phải nói cho ngươi biết?!" Hàn Lập vừa nghe nói thế trong lòng liền bực bội.
 
Nhưng hắn liền lập tức bình tĩnh lại. Nếu như ngay cả Huyền Cốt cũng xem trọng nó thì Huyết Ngọc Tri Chu chắc chắn có đại bí mật trong mình. Không biết việc này đối với mình là lợi hay là hại nữa?
 
Hàn Lập còn đang âm thầm suy ngẫm thì Huyền Cốt có chút nôn nóng dồn dập truyền âm tới.
 
"Tên nghịch đồ Cực Âm này chắc chắn yêu cầu ngươi đi vào nội điện, ngươi cứ việc đồng ý đi theo là được. Ta sẽ âm thầm theo sau bảo vệ cho ngươi." Có lẽ nhận thấy được khẩu khí nói chuyện của Hàn Lập có chút không ổn, thanh âm của Huyền Cốt hoà hoãn hơn rất nhiều, nhưng rất trịnh trọng dặn dò.
 
Hàn Lập nghe xong, ngược lại càng thêm bất an.
 
Hắn mơ hồ cảm giác được vì Huyết Ngọc Tri Chu nên hắn mới bị lôi cuốn vào trường tranh đấu này, nếu không cẩn thận sẽ tan xương nát thịt.
 
Hàn Lập còn đang âm thầm hồ nghi thì Cực Âm Tổ Sư rút cuộc cũng mở miệng, nội dung hắn nói cũng nói giống y như là những lời Huyền Cốt đã đoán trước.
 
"Hàn Lập, ngươi có muốn đi vào nội điện xem không? Ta có thể mang theo ngươi an toàn ra vào!" Cực Âm Tổ Sư vẻ mặt ôn hoà nói, ý tứ trong đó vô cùng hấp dẫn.
 
"Đi vào nội điện?" Hàn Lập nghe xong liền giật mình.
 
Thật sự mà nói nơi này đối với Kết Đan Kỳ tu sĩ, là một địa phương cực kỳ nguy hiểm.
 
Mặc dù bên trong bảo vật vô cùng trân quý, vượt xa các nơi khác của Hư Thiên điện.
 
Nhưng từ sau khi Hàn Lập biết rõ tình hình nơi đây, thì hiểu được mình không nên đi vào.
 
Hôm nay hắn mới vừa chiếm được Cửu Khúc Linh Sâm có tác dụng rất lớn đối với việc ngưng anh, nên càng không muốn mạo hiểm nữa.
 
Về phần đối phương mặc dù ngoài miệng nói là bảo đảm an toàn dẫn hắn ra vào Hư Thiên Điện, cộng thêm Huyền Cốt cũng hứa hẹn nhưng thật tình hắn không tin những lời nói này.
 
Hắn chỉ có một cái mạng mà thôi!
 
Nghĩ tới đây, Hàn Lập liền miễn cưỡng mỉm cười rồi từ chối nói:
 
"Nội điện đối với vãn bối mà nói, thật sự không thể kham nổi. Vãn bối chỉ cần vượt qua hai cửa trước đó là được, còn nội điện sẽ không đi. Vãn bối thực không có phúc phận lớn như vậy."
 
Nghe xong lời này, Cực Âm Tổ Sư sắc mặt trầm xuống, lộ ra vẻ âm lệ.
 
Còn gã Ô Sửu bên cạnh hắn thì sắc mặt lộ vẻ giận dữ đột nhiên lớn tiếng trách mắng:.
 
"Hàn Lập, gia tổ không truy cứu ngươi trước đây đã đắc tội với lão nhân gia, hôm nay còn hảo tâm muốn mang ngươi đi vào nội điện, mà ngươi còn ba phen bốn bận từ chối. Chẳng lẽ ngươi xem thường Cực Âm Đảo chúng ta sao?"
 
Đối với những lời nói của Ô Sửu, Cực Âm Tổ Sư cũng không có ngăn cản, chỉ là trên mặt lộ ra vẻ không vui vẻ, lạnh lùng nhìn.
 
Còn Hàn Lập thì trở nên im lặng.
 
Lúc này bên tai hắn lại truyền đến tiếng của Huyền Cốt thúc giục hắn đáp ứng yêu cầu của đối phương, nhưng Hàn Lập làm sao có thể đồng ý dễ dàng như vậy chứ!
 
"Không đi! Mặc dù không biết Ô đảo chủ kêu tại hạ cùng đi vào nội điện để làm gì, nhưng chắc chắn sẽ không chỉ để tại hạ kiến thức một phen đâu! Nếu có thời gian, chẳng bằng tại hạ tìm kiếm bảo vật ở những chỗ khác an toàn hơn vậy." Hàn Lập thần sắc lạnh nhạt nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #454


Báo Lỗi Truyện
Chương 454/2446