Chương 447: Không gian


Khi Nguyên Dao nghe xong hai vấn đề đầu của Hàn Lập, thần sắc vẫn bình thường không có gì thay đổi, tựa hồ sớm đã đoán trước được việc này. Nhưng nghe tới vấn đề cuối cùng liền ngẩn người ra, rút cuộc cũng lộ ra một tia kinh hoảng, miễn cưỡng cười nói:
 
"Lời đạo hữu thật có ý tứ, ta sao lại có phiền phức gì chứ. Vừa rồi sợ hãi như vậy chỉ là do…"
 
"Nguyên cô nương nếu không định nói thật thì không cần nói nữa. Tại hạ cũng không muốn nghe những lời dối trá!" Hàn Lập không chờ nàng nói xong, đã khoát tay chặn lại, nhàn nhạt lên tiếng.
 
"Ngươi ……"
 
Thấy bộ dáng Hàn Lập cứng rắn như vậy, trong mắt Nguyên Dao rút cuộc cũng lộ ra một tia tức giận.
 
Nàng dùng hết sức dậm chân xuống đất một cái, rồi tức giận bỏ đi.
 
Thấy thân ảnh nữ tử rời xa, trên mặt Hàn Lập cũng không lộ ra gì vẻ gì khác thường.
 
Nhưng sau đó, hắn liếc mắt nhìn Tử Linh tiên tử ở đằng xa.
 
Chỉ thấy nàng sắc mặt ung dung nói chuyện với nam tu sĩ kia, thấy Hàn Lập nhìn về phía mình liền khẽ cười tươi, sau đó quay lại nói chuyện tiếp.
 
Lúc này sắc mặt của Hàn Lập vẫn như thường, thu ánh mắt trở về. Trong khi hắn chưa kịp nghĩ gì thì âm thanh của Huyền Cốt thượng nhân truyền đến bên tai.
 
"Hành động của ngươi cũng quá chậm đó! Bổn thượng nhân còn tưởng ngươi ngay cả một cái quỷ vụ nho nhỏ cũng không qua được chứ. Chẳng lẽ ngươi đã gặp Quỷ Vương sao?" Giọng điệu Huyền Cốt thượng nhân có chút bất mãn và nghi hoặc.
 
Nghe xong lời này, Hàn Lập xoay người lại nhìn quỷ vụ xa xa, không nhanh không chậm đáp:
 
"Trên đường đúng là có gặp một con lệ quỷ, nhưng không cần mất nhiều thời gian là đã giải quyết được nó, tuy vậy sau đó là cả một đoàn Câu Hồn Phi Linh, phải mất nhiều thời gian và công sức mới thoát đi được."
 
"Câu Hồn Phi Linh?" Trong lời nói của Huyền Cốt thượng nhân lộ ra một chút giật mình.
 
"Như thế nào, tiền bối chuyên tu quỷ đạo, chẳng lẻ cũng sợ nó sao?" Hàn Lập nhàn nhạt hỏi, lờ mờ mang theo một tia dò xét.
 
"Bổn thượng nhân sao lại sợ nó chứ, chẳng qua lão phu rất tò mò ba người các ngươi làm thế nào mà tránh khỏi được tai kiếp đó chứ?" Huyền Cốt thượng nhân trốn tránh vấn đề, hỏi ngược lại.
 
Hàn Lập trong lòng cười lạnh một tiếng nhưng ngoài miệng đồng dạng cũng nhẹ nhàng kể lại:
 
"Vãn bối không có gì hay để nói cả, chỉ gặp chút may mắn, tránh được kiếp nạn mà thôi."
 
Lời của Hàn Lập vừa nói ra, không cần hỏi, Huyền Cốt thượng nhân trong lòng cũng đồng dạng thầm mắng một câu "Tiểu hồ ly", sau khi trầm ngâm một chút liền không thể không tiếp tục truyền âm hỏi:
 
"Được rồi, nếu không muốn nói, lão phu cũng không có hứng thú hỏi thêm làm gì. Chờ lần truyền tống tới, hai người chúng ta sẽ nhất tề hành động, trước tiên ta sẽ giúp ngươi bắt cho được "Cửu Khúc Linh Sâm". Sau đó ngươi phải trợ giúp ta một tay để tiêu diệt tên nghịch đồ Cực Âm."
 
"Không thành vấn đề! Chỉ cần ngươi thật sự có thể giúp ta bắt được "Cửu Khúc Linh Sâm" thì ta sẽ mạo hiểm ra tay giúp ngược lại ngươi." Hàn Lập không chút do dự đáp.
 
Xem ra với vấn đề này hắn đã có chủ ý từ lâu.
 
Câu trả lời thẳng thắn như vậy khiến cho Huyền Cốt thượng nhân rất là hài lòng.
 
Cho nên hắn khẽ cười một tiếng, rồi sau đó không nói thêm gì nữa.
 
Nhưng chính bản thân hắn cũng không thấy được là sau khi nói xong như thế, khóe miệng Hàn Lập khẽ nhếch lên, lộ ra một tia trào phúng, đồng thời hai mắt nhìn ra phía xa, thỉnh thoảng lóe lên những tia sắc nhọn lạnh lẽo.
 
Đột nhiên Hàn Lập cảm giác có người đang nhìn kỹ hắn. Vì vậy hắn không khỏi nghiêng đầu liếc nhìn một cái.
 
Kết quả thấy được ánh mắt như hổ đói của Cực Âm mang theo vẻ vui mừng.
 
Hàn Lập sắc mặt không chút thay đổi liền thu ánh mắt của mình về. Lúc này hắn mới lập tức cười khổ.
 
Xem ra cho dù hắn không muốn dây dưa với vị Cực Âm tổ sư cũng không được bởi vì đối phương không có ý buông tha cho hắn.
 
Thật không biết chính mình rút cuộc vì sao mà bị người này quan tâm nữa.
 
Nhưng dường như Cực Âm tổ sư cũng có băn khoăn, lo lắng, nếu không thì trước đây trong nội điện đã sớm ra tay bắt hắn rồi, chứ đâu cần phải ẩn nhẩn cho tới bây giờ.
 
Hàn Lập buồn bực trong lòng, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống bãi cỏ.
 
Khi còn ở bên trong quỷ vụ hắn đã tiêu hao rất nhiều pháp lực. Vì vậy hắn cần phải sớm phục hồi lại trạng thái tốt nhất để còn đối phó với những rắc rối tiếp theo.
 
Còn vị nữ tử Nguyên Dao lúc này đứng ở xa xa chỗ của Hàn lập, trong lòng có chút không cam tâm nhìn hắn.
 
Trong ánh mắt có chút giận dỗi nhưng cũng có chút cô đơn, lẻ loi.
 
Tử Linh tiên tử mặc dù đang được nam tử kia ân cần quan tâm, cười nói không ngừng nhưng ánh mắt như có như không hướng về phía Hàn lập nhìn một cái, bộ dáng dường như có chút tâm sự, mà Hàn Lập thì không để ý gì đến cử động của hai nữ tử này, chỉ chú tâm khoanh chân luyện khí.
 
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã một ngày rồi.
 
Khi có rất nhiều người có chút không kiên nhẫn thì trên phiến đá nhẵn bóng ở vị trí trung tâm được bao quanh bởi mấy ngôi đình xuất hiện một trận bạch quang chói mắt, khiến cho các tu sĩ chăm chú nhìn.
 
Do đã có kinh nghiệm lần đầu nên lần này mọi người cũng không lộ ra vẻ giật mình gì cả.
 
Quả nhiên sau khi bạch quang qua đi, trên đó hiện ra một Cổ truyền tống trận, hình dáng, kích thước giống đúc như cái lúc trước vậy.
 
Lần này vẫn là hai vị bạch y trưởng lão của Tinh Cung từ từ đi tới, sau khi đưa mắt xem xét một chút thì lão giả có vẻ mặt đôn hậu hướng tới mọi người chậm rãi nói:
 
"Cái truyền tống trận này là phương pháp duy nhất để đi tới Băng Hoả đạo. Trước khi tiến vào cửa ải thứ hai, mọi người đều có một chút thời gian đi hái linh dược, xem như là phần thưởng của việc vượt qua cửa thứ nhất. Nếu cảm giác cửa thứ hai quá nguy hiểm thì có thể quay ngược trở về đây chờ đợi là được, sau một tháng sau sẽ xuất hiện một cổ truyền tống trận đưa mọi người trở lại đại sảnh, khi đó mọi người có thể tự ra về.
 
"
Nhưng vô luận là người muốn tiến vào cửa thứ hai hay là người đã mãn ý đều cần nhớ thời gian thu thập linh dược chỉ có một ngày, nếu vượt quá thời gian đó mà vẫn còn tham lam ở lại bên trong không chịu đi ra thì mãi mãi không có cách nào thoát thân cả. Theo ta biết thì phàm là tu sĩ còn ở bên trong thì lần sau khi Hư Thiên Điện mở ra cũng không thấy một ai cả. Về nguyên nhân như thế nào tới nay không ai biết được. Cho nên chư vị không nên cố ý lưu lại nơi đó."
 
Thanh âm của bạch y trưởng lão không lớn, nhưng vang vọng cả toàn trường nên tất cả các vị tu sĩ có mặt đều nghe rõ ràng.
 
Mà trong số họ, có người biết việc này thì bình thường, con những ngươi không biết đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
 
Mà vị trưởng lão kia nói xong liền cùng với vị trưởng lão còn lại dậm chân một cái lên Truyền tống trận cổ xưa, biến mất không thấy.
 
Lần này các tu sĩ cũng không có chần chừ mà tiến tới bước đi.
 
Dù sao thời gian cũng có hạn, vì vậy thời gian tìm kiếm nhiều hơn một chút thì rõ ràng là thu hoạch cũng có khả năng nhiều hơn một chút.
 
Hàn Lập sau khi thấy tia nhìn lơ đãng của Huyền Cốt thượng nhân đối với hắn thì cũng đồng dạng lẫn vào trong đám người, nhanh chóng truyền tống qua.
 
Nhưng ngay khi chuẩn bị cất bước truyền tống, Hàn Lập lại thêm một lần nữa cảm ứng được ánh mắt hổ đói của Cực Âm tổ sư.
 
Điều này làm cho Hàn Lập cảm thấy tinh thần bất an, đồng thời nổi lên tức giận, sắc mặt trong tích tắc thời gian bạch quang lóe lên mang theo vẻ cực kỳ âm lệ.
 
Mặc dù biết rằng người khác có ý xấu với mình nhưng lại không có khả năng phản kháng lại. Loại cảm giác vô lực này đã khơi dậy sự hung hăng cứng đầu mà Hàn Lập đã bỏ quên nhiều năm.
 
Sau khi hào quang biến mất Hàn Lập liền bước ra khỏi Cổ truyền tống trận vài bước, mới nhìn xung quanh xem xét một chút.
 
Cảnh vật ngay trước mắt khiến cho Hàn Lập trợn mắt há hốc mồm.
 
Bầu trời màu xanh với nhiều đám mây màu trắng. Còn bốn phía là thảo nguyên xanh tươi, xa xa là đồi núi trùng điệp nối nhau, từng hồi hương thơm hoa cỏ truyền tới.
 
Đây chính là bên trong Hư Thiên Điện sao, rõ ràng là một nơi nào đó trên lục địa với cảnh sắc tươi đẹp.
 
Hàn Lập kinh ngạc đứng xem hồi lâu mà không thốt lên được lời nào.
 
Trong lúc này, Huyền Cốt thượng nhân cũng chậm rãi đi ra khỏi Truyền tống trận, vừa thấy bộ dáng chấn kinh của Hàn Lập liền không nhịn được cười nói:
 
"
Thế nào, rất kinh ngạc sao? Lần đầu tiên khi tới đây, ta cũng có bộ dáng giống như ngươi vậy. Nhưng đây không phải ảo ảnh mà là cảnh thật. Xem ra cũng không phải là một nơi nào đó ở ngoại giới vì ở đây chẳng những linh khí tràn trề, mà còn có một chút hương vị trong lành không thể nào hiểu rõ được."
 
Nói xong như thế, hắn liền hít sâu một hơi, chậm rãi thưởng thức.
 
"
Đây chính đại thần thông của cổ tu sĩ vào thời xa xưa, có thể tạo ra một cái không gian nhỏ. Nhưng đáng tiếc loại thần thông kinh thiên động địa ấy, lớp hậu nhân chúng ta lại không thể tái hiện được." Huyền Cốt thượng nhân không nhịn được cảm thán, trong ánh mắt lộ ra một tia hoài cổ.
 
"
Một mình khai phá thiên địa?" Nghe xong lời này, Hàn Lập lộ ra vẻ hoảng sợ, bộ dáng có chút không tin tưởng.
 
Có lẽ thấy được suy nghĩ trong lòng của Hàn Lập nên Huyền Cốt thượng nhân bình tĩnh cười cười nói:
 
"
Việc này đâu có gì là lạ chứ! Thần thông của các cổ tu sĩ rất lớn, hơn xa những gì mà hậu bối chúng ta có thể tưởng tượng, càng không thể nghĩ ra. Nhưng không biết vì sao trong một thời gian nào đó đều biến mất vô ảnh vô tung. Từ đó về sau Tu tiên giới của chúng ta mới không thể vực dậy được!"
 
Hàn Lập không có ý kiến phản bác lại, hai mắt đổ về phía con đường nhỏ trước mặt.
 
Con đường dài vô danh mọc đầy cỏ dại, có vẻ mơ hồ không rõ, uốn lượn thông tới một nơi xa xôi nào đó.
 
Hiện tại đối với Hàn Lập mà nói thì thần thông kinh người cùng với nguyên nhân biến mất của cổ tu sĩ chẳng có quan hệ gì với hắn cả.
 
Phải xử lý sự tình trước mắt cho tốt đã rồi mới nói tới chuyện liên quan đến cổ tu sĩ.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #447


Báo Lỗi Truyện
Chương 447/2446