Chương 444: Hắc bào


Cự kiếm đang giãy giụa ở trong tay của yêu hổ ba đầu, sau khi được Hàn Lập điểm chỉ liền ngừng rung động, lục quang trên thân bắt đầu lóe sáng.
 
Hổ yêu đang hé miệng phun ra hắc vụ thấy cảnh này, không khỏi rùng mình, nhưng hắn còn chưa kịp phản ứng gì thì trên thân cự kiếm bỗng bắn ra hơn mười đạo điện hồ màu vàng nhạt.
 
Tốc độ của chúng cực nhanh, chợt lóe một cái liền lướt dọc theo đôi tay khổng lồ đầy lông lá của yêu hổ, trong thoáng chốc đã bao trùm khắp toàn thân, hình thành một tấm lưới ánh sáng màu vàng, đem quái vật nhốt tại bên trong.
 
Quái vật vừa thấy cảnh này, ba cái đầu đồng thời lộ ra vẻ kinh hãi nhưng còn chưa kịp thực hiện hành động gì thì Hàn Lập đã hé miệng ra lệnh một tiếng "Nổ".
 
Một luồng bạch quang chói mắt đem thân hình khổng lồ yêu hổ hoàn toàn bao phủ tại bên trong, không thể nhìn thấy một chút nào.
 
Ngay cả Tử Linh cùng hắc bào nhân đang tranh đấu ở chỗ khác cũng không khỏi kinh ngạc liếc mắt về phía bên này. Mà đối thủ của bọn họ, còn mấy con Vĩ Ngô quỷ cùng hai con quỷ dạ xoa thì trong mắt hiện lên vẻ mê mang, sau đó đột nhiên bỏ chạy tán loạn tứ phía.
 
Hai người Tử Linh tiên tử kinh hãi lắp bắp, hơi chần chờ một chút, liền trơ mắt nhìn chúng nó trốn vào trong quỷ vụ.
 
Chỉ có Đề Hồn thú kia thừa cơ dùng sức hừ mạnh một cái, một mảnh ánh sáng lại được phun ra, hút vào bụng một con ác quỷ đang trốn chạy nên không kịp phòng bị.
 
Bạch quang chỉ kéo dài trong chốc lát, rút cuộc cũng ảm đạm, hồi phục lại bình thường. Mà hổ yêu sau khi bạch quang biến mất vẫn đứng như trời trồng tại chỗ không nhúc nhích, ba cái đầu đều mang theo thần sắc hoảng sợ. Chỉ là loại vẻ mặt này vẫn dừng lại ở đó, không có một tia biến hóa nào.
 
Sau đó một trận gió lạnh thổi qua, thân hình khổng lồ của con quái vật này liền biến thành bụi bay đầy trời, biến mất vô tung vô ảnh.
 
Chỉ có cự kiếm cùng một viên châu ba màu xám, đen, lục đan xen cùng một chỗ, to bằng nắm tay phiêu phù giữa không trung, lấp lóe không ngừng.
 
Hàn Lập thở phào một hơi, vẫy tay, cự kiếm màu xanh liền phát ra một tiếng ngâm trầm thấp, sau đó liền chia ra, biến thành tám thanh phi kiếm bay vụt trở về chỗ Hàn Lập.
 
Nhưng trong đó có bốn thanh kiếm ở nửa đường liền thanh quang chợt lóe rồi biến mất.
 
Mà bốn thanh còn lại thì thành thật bay vào trong cơ thể của Hàn Lập, chìm vào trạng thái ngủ say.
 
Lần này điện hồ phóng ra khiến cho "ÍchTà thần lôi" mà chúng nó tích trữ từ trước tiêu hao sạnh sẽ, phải cần một thời gian dài để tu dưỡng.
 
Hàn Lập nhìn viên châu quỷ dị kia, thân hình nhoáng lên, sau vài cái liền đi đến phía trước của hạt châu, sau đó ngưng thần giương mắt nhìn nó rồi bắt đầu trầm ngâm.
 
Một lát sau vẻ âm lệ trên mặt hắn chợt lóe, một thanh phi kiếm màu xanh xuất hiện trên tay hắn.
 
Tiếp theo hào quang xuất hiện, Hàn Lập không hề khách khí hung hăng chém xuống một kiếm.
 
" Phanh" một tiếng, viên châu bị vỡ thành hai nửa, từ bên trong có ba đạo hắc khí bay ra, chúng nó cực kỳ hoảng sợ muốn phi độn chạy trốn.
 
Nhưng một tay còn lại của Hàn Lập liền búng mấy cái, ba viên hỏa cầu to bằng quả trứng gà bắn ra.
 
"Phốc", "phốc", "phốc" ba tiếng, ba đạo hắc khí sau khi bị hỏa cầu đánh trúng, lờ mờ phát ra vài tiếng kêu thảm thiết, bị ngọn lửa cắn nuốt không còn một mảnh.
 
Mấy con yêu quỷ cực kỳ gian trá, chúng đem chủ hồn cùng trốn vào bên trong pháp bảo, muốn dẫn dụ hắn tự tay chụp tới.
 
Nếu hắn thực sự làm như vậy, sau đó chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi một hồi tranh giành đoạt xá.
 
Chẳng qua, yêu hổ hợp thể bị Ích Tà thần lôi trên thân phi kiếm tiêu diệt là sự tình hắn đã sớm dự đoán được.
 
Dù sao tiếng tăm của Kim Lôi Trúc rất lớn cùng với đặc tính "Ích Tà" chuyên khắc chế yêu ma, bốn thanh phi kiếm đồng thời toàn lực phóng thích lôi điện, nếu còn không diệt được đối phương – một con yêu quỷ - vậy quả thật là không có thiên lý nữa rồi.
 
Chính bởi vì có đòn sát thủ này làm hậu thuẫn, vẻ ngoài của hắn mới cực kỳ tự tin và bình tĩnh khi bước vào quỷ vụ.
 
Thậm chí lúc gặp phải quỷ yêu hợp thể, tuy thấy quỷ dị vô cùng nhưng vẫn có bộ dạng không hoảng không vội.
 
Đương nhiên bởi vì kiêng kỵ hắc y nhân cùng Tửu Linh tiên tử ở bên cạnh, vốn nghĩ không cần dùng Ích Tà thần lôi cũng đánh chết đối phương.
 
Nhưng không nghĩ tới sau khi hợp thể, hổ yêu thật đúng là lợi hại thần kỳ, còn dùng hai tay không bắt lấy Thanh Trúc Phong Vân kiếm của hắn nữa chứ.
 
Đối mặt với loại cơ hội tốt được đưa đến trước cửa thế này, hắn tự nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua.
 
Hôm nay quả nhiên đã thành công đem con quái vật chỉ có mạnh hơn chứ không kém tu sĩ Kết Đan hậu kì, tiêu diệt hoàn toàn khỏi thế gian.
 
Hàn Lập cúi đầu nhìn viên châu đã biến thành hai mảnh, nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó xoay người đi tới phía Tử Linh tiên tử.
 
Mà ánh mắt hắc y nhân nhìn về phía đó vẫn tràn đầy vẻ khiếp sợ.
 
Hắn tuy không rảnh rỗi chú ý trận đấu bên kia của Hàn Lập, nhưng lúc quỷ yêu phụ linh, biến hình, hợp thể thì cũng thấy được một chút.
 
Điều này làm cho hắc y nhân lúc ấy cực kỳ hoảng sợ.
 
Thâm chí còn liên tục lùi ra xa, chỉ cần Hàn Lập hơi lộ ra một chút dấu hiệu không địch lại, hắn sẽ lập tức bỏ chạy.
 
Bởi vì xem ra con hổ yêu ba đầu kia thật sự cực kỳ khủng bố.
 
Nhưng không nghĩ tới sau khi một trận bạch quang chói mắt qua đi, nó đã bị tiêu diệt một cách dễ dàng. Điều này khiến cho hắc y nhân thật sự khó có thể tin tưởng.
 
Chẳng lẽ trên tay vị này, còn có một kiện cổ bảo truyền thuyết có khả năng nghịch chuyển càn khôn hay sao?
 
Nếu không, chỉ với tu vi Kết Đan sơ kì của Hàn Lập, nói cái gì hắn cũng không tin rằng Hàn Lập có thể tiêu diệt được hổ yêu ba đầu.
 
Tuy nhiên nếu đúng thì chỉ cần có thể mượn sức đối phương, hắn sẽ có một chỗ dựa thật lớn trong hành trình Hư Thiên điện lần này.
 
Dù sao trừ nhóm lão quái vật Nguyên Anh kỳ ra, hắc y nhân không hề tin còn có ai ngay cả một chút lông tóc cũng không hề bị hư tổn gì mà có thể tiêu diệt quỷ yêu cường đại như vậy.
 
Nghĩ đến đây vẻ khiếp sợ trong mắt hắc y nhân dần dần tiêu biến, đổi thành một loại ánh mắt phức tạp nhìn về phía Hàn Lập.
 
Về phần Tử Linh tiên tử tuy cũng giật mình không nhỏ, nhưng chung quy lại cũng đã sớm đoán được Hàn Lập không phải là tu sĩ Kết Đan kỳ bình thường nên rất nhanh khôi phục vẻ bình thường, tươi cười đi lên nghênh đón.
 
"Hàn tiền bối thần thông thật sự không nhỏ! Ngay cả yêu quỷ lợi hại như vậy cũng có thể dễ dàng tiêu diệt. Xem ra cùng truyền tống đến đây với tiền bối, thật đúng là một việc may mắn!" Tử Linh tiên tử nhàn nhã nói.
 
"Dễ dàng? Ta ngay một điểm cũng không thấy thế." Hàn Lập vừa nghe nữ nhân này nói vậy, nhàn nhạt phủ nhận.
 
"Tiền bối thật sự quá khiêm nhường!" Trong mắt Tử Linh tiên tử mang theo ý cười, hiển nhiên cho rằng Hàn Lập nói không đúng sự thật.
 
" Chẳng biết bạch quang được đạo hữu sử dụng vừa rồi rút cuộc là vật gì mà có uy lực lớn như vậy?" Hắc y nhân ở một bên mở miệng nói chuyện lần đầu, nhưng thanh âm khàn khàn trầm thấp, làm cho người ta cảm thấy có chút không thoải mái.
 
Nghe xong thanh âm khó chịu đó, dị quang trong mắt Hàn Lập chớp động, nhìn hắc y nhân bỗng nhiên cười.
 
" Đạo hữu chẳng phải là một vị nữ tu sao! Không cần dùng giả giọng để nói chuyện đâu. Ta cùng Tử Linh đạo hữu đã sớm nhìn ra rồi." Hàn Lập sau khi thu lại nụ cười, lạnh nhạt nói.
 
Tử Linh tiên tử nghe vậy, hé miệng cười duyên.
 
Hắc y nhân lập tức rùng mình, nhưng tiếp theo trong mắt tràn đầy vẻ xấu hổ.
 
Sau tận nửa ngày, hắn mới đổi thành giọng nữ mềm mại nói:
 
"Một khi đã bị hai vị đạo hữu nhìn ra, tại hạ cũng không có gì phải giấu diếm nữa, chỉ là vì tiện để ứng đối bên ngoài mà thôi."
 
Nói xong câu này, nữ tử mặc hắc bào sau khi do dự một chút, liền chậm rãi gỡ mũ đội đầu ra, lộ ra gương mặt cực kỳ xinh đẹp.
 
Nữ tử này chẳng những da thịt trắng như tuyết, vô cùng mịn màng, mái tóc đen tuyền xỏa xuống tận vai, trên trán có đeo một cái vòng vàng nên càng tăng thêm vài phần mị lực thần bí, khiến cho nàng trở nên lạnh lùng diễm lệ.
 
Vừa thấy dung nhan của hắc bào nữ tu, cho dù cùng là nữ như Tử Linh tiên tử cũng không thể không lộ ra vẻ mặt kinh diễm.
 
Nhưng sau đó nàng như là đang nghĩ tới điều gì đó, không khỏi trộm liếc mắt nhìn Hàn Lập.
 
Kết quả cảnh tượng đập vào trong mắt khiến cho Tử Linh tiên tử trong lòng có chút không thoải mái.
 
Bởi vì Hàn Lập nhìn chằm chằm vào mặt nữ tử áo đen, trong mắt cũng lộ ra một tia thần sắc cổ quái.
 
Khuôn mặt xinh đẹp của nữ tử áo đen xuất hiện một tia ửng đỏ, trong lòng pha thêm một chút đắc ý, lại có phần không thích, nhưng ngoài miệng vẫn lạnh lùng nói:
 
" Đạo hữu chưa nhìn đủ sao, trên mặt tiểu nữ chẳng lẽ có cái gì không ổn sao?"
 
Nói xong câu này, sắc mặt nữ tử áo đen có chút trầm xuống.
 
Bị mắng một câu như vậy nhưng Hàn Lập lại không hề tức giận, cũng không thu hồi ánh mắt của mình, ngược lại thở dài một hơi, sau đó mỉm cười, mặt lộ vẻ thần bí, không ngừng nhìn nhìn nữ tử này từ trên xuống dưới, bộ dáng cảm thấy hứng thú.
 
Việc này không chỉ khiến cho đôi mi thanh tú của nữ này khẽ nhướn lên, trên mặt xuất hiện một tầng sương lạnh, mà ngay cả trong lòng Tử Linh tiên tử cũng có chút nghi hoặc, có phải là Hàn Lập đã động tâm rồi không!
 
Chẳng qua nàng suy nghĩ một chút liền thấy điều này dường như không có gì là không ổn.
 
Do hạn chế về mặt tiên thiên tư chất nên trong Tu tiên giới, nữ tu sĩ có thể kết thành Kim Đan ít hơn nhiều so với nam tu sĩ. Vì vậy đại đa số song tu đạo lữ cấp cao, bình thường nam có tu vi Kết Đan kỳ mà nữ chỉ có tu vi Trúc Cơ kỳ.
 
Cứ như vậy, hiệu quả của việc lợi dụng song tu công pháp để tăng tu vi, đối với nam tu sĩ mà nói, tự nhiên là không được vừa ý. Vậy là số nữ tu sĩ Kết Đan kỳ tự nhiên hấp dẫn phần đông nam tu sĩ tự nhận mình có điều kiện tương xứng để theo đuổi.
 
Ngoài ra xinh đẹp và có tu vi kinh người giống như nữ tử áo đen khiến cho Hàn Lập động tâm dường như cũng không phải là chuyện không thể.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #444


Báo Lỗi Truyện
Chương 444/2446