Chương 431: Hư Thiên điện


Trầm ngâm một chút, Hàn Lập trong ánh mắt chờ đợi của Văn Tường, chậm rãi nói:
 
"Văn huynh cũng là người Diệu Âm Môn, hẳn là biết rõ ta chỉ là Trưởng lão trên danh nghĩa mà thôi, chưa bao giờ nhúng tay vào bất cứ chuyện gì. Bất quá, việc này nếu thật như Văn huynh nói, Tư Nguyệt đạo hữu bị ủy khuất rất lớn, ta khi gặp Tử Linh đạo hữu thuận tiện sẽ đề cập qua. Bất quá Tử Linh đạo hữu có thể nghe hay không thì cũng khó nói trước".
 
Văn Tường nghe thấy Hàn Lập không có quản việc này, trong lòng hơi có chút thất vọng.
 
Nhưng là biết mình cùng đối phương giao tình không sâu, có thể ra tay cứu mình cùng con gái như vậy đã tính là rất nhớ tình bạn cũ rồi, cũng không chút oán hận nào trong lòng, cảm kích nói lời cảm tạ. Xong kêu Tư Nguyệt tiến lên hành đại lễ với Hàn Lập, nhưng bị Hàn Lập cười cự tuyệt.
 
Bất quá, Hàn Lập phảng phất cũng có chút nghi hoặc lại hỏi một câu.
 
"Tư Nguyệt đạo hữu không phải đệ tử của Trác Hữu sứ sao, các người sao không nói với Trác Hữu sứ?"
 
Nghe xong lời ấy của Hàn Lập, Văn Tư Nguyệt thần sắc càng thêm ảm đạm, nhẹ giọng giải thích:
 
"Hàn tiền bối không biết, lần này phân phó ta tới đây làm việc là do một vị chí thân của gia sư, gia sư cũng hy vọng ta có thể cùng người đó tiến thành song tu, nhưng bị ta cự tuyệt. Điều này làm cho gia sư rất không vui!"
 
Nói xong lời này, vẻ mặt của nàng bất đắc dĩ, có vẻ thê lương diễm lệ cực kỳ, làm cho Hàn Lập nhìn cũng không khỏi ngẩn ngơ. Nhưng lập tức không dám nhìn lâu quay đầu nói với Văn Tường:
 
"Ta còn có chuyện quan trọng, chỉ sợ không thể đi cùng với hai người. Tại hạ cáo từ đi trước một bước!"
 
Nói xong, Hàn Lập hướng tới hai người chắp tay chào.
 
Văn Tường tự nhiên cũng không có lời gì giữ lại, vội vàng nói vài câu cảm kích, Hàn Lập cười một cái rồi hóa thành một đạo cầu vồng, phá không mà đi.
 
Nhìn qua phía cầu vồng biến mất, cha con Văn Tường trong chốc lát cũng không nói gì, hồi lâu sau Văn Tư Nguyệt mới bất mãn nói:
 
"Phụ thân, người cho tới bây giờ vẫn không nói cho con biết, ngươi cùng Hàn trưởng lão của bổn môn là người quen biết cũ! Hơn nữa nghe hai người nói, tựa hồ còn biết vị tiền bối này trước khi Kết Đan. Có thể nói cho con nghe một chút được không? Phải biết rằng, Hàn trưởng lão đối những đệ tử như chúng ta mà nói, hết sức là thần bí!"
 
Nàng vừa nói, ý giận hờn trước lại biến thành hiếu kỳ mà hỏi.
 
Văn Tường nghe xong lời con giá, thở dài một tiếng, có chút ít trìu mến nói:
 
"Cha cùng vị Hàn tiền bối này chỉ là có duyên gặp mặt mà thôi, cũng không có thâm giao gì. Hơn nữa lúc trước khi ta quen biết, tu vi của hắn cùng cha không chênh lệch nhau nhiều. Tại Cung phụng nội đường đột nhiên nhìn thấy bức họa của người này, ta còn giật cả mình, sau đó mấy ngày tâm tình cũng không thể an ổn xuống. Người này lại có thể vào Kết Đan kỳ, còn thành Trưởng lão của bổn môn, thật sự là khó tin!"
 
Văn Tường vừa nói, trong đầu không khỏi nhớ lại tình hình lúc cùng Hàn Lập quen biết, ngừng lại một chút nhất thời có chút thất thần.
 
Văn Tư Nguyệt thấy vậy, tựa hồ biết rõ phụ thân mình suy nghĩ cái gì. Cũng dứng ở một bên lẳng lặng chờ, nàng trong lúc đó nhất thời cũng không nói gì, chỉ có bầu trời là nghe tiếng gió "Ào ào" rung động. Hải vực ở phụ cận đột nhiên trở nên náo nhiệt.
 
Liên tục có tu sĩ cấp tốc bay về phía nơi này, sau đó cực kỳ mừng rỡ hướng lên trên bầu trời cao mà bay đi.
 
Tại nơi đây, có một tòa cung điện hùng vĩ lơ lửng trên không trung, không chút lay động.
 
Cung điện này cao chừng trăm trượng, toàn thân bao phủ bằng bạch ngọc luyện chế thành, tinh sảo hoa mỹ cực kỳ, tản ra ánh sáng nhàn nhạt trong suốt.
 
Chung quanh được một tầng ánh sáng kim sắc dày đặc bao bọc, ở trên bầu trời cao ngàn trượng. Mà những tu sĩ kia cũng không chần chờ bay về phía cung điện này. Bạch quang lóe lên thông qua màn hào quang mà đi thẳng vào trong cung điện.
 
Hiện tại, một đạo cầu vồng đang bay nhanh bay tới. Khi tới vùng biển phía dưới cũng điện thì bỗng nhiên ngừng lại.
 
Sau khi cầu vồng thu vào, hiện ra một vị thanh niên tướng mạo bình thường xuất hiện, là Hàn Lập đúng theo bản đồ mà tìm kiếm đến.
 
Hắn có chút nghi hoặc quan sát địa đồ trong tay, rồi nhìn ra bốn phía cái gì cũng không có.
 
Sau đó hướng về phía mặt biển ở phía dưới ngưng thần nhìn trong chốc lát, vẫn không có thu hoạch gì.
 
Hàn Lập vẻ nghi ngờ trên mặt tăng thêm vài phần.
 
Đột nhiên hắn dường như nhớ tới cái gì, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên.
 
"Ồ".
 
Vừa nhìn thấy tòa thành bằng ngọc trôi nổi trên không trung, Hàn Lập hít vào một hơi, vẻ mặt kinh ngạc.
 
Hắn ngơ ngác đích nhìn cung điện này hồi lâu, rồi mới hồi phục tinh thần lại.
 
Bất quá hắn cũng không có mạo muội tới gần cung điện này, mà ở tại chỗ trầm ngâm trong chốc lát, đột nhiên hắn thần sắc vừa động, trên mình thanh quang lóe lên, người đã biến mất vô tung vô ảnh.
 
Một lát sau, một đám mây đỏ cấp tốc bay tới, tại nơi Hàn Lập biến mất cách đó không xa ngừng lại.
 
Sau đó mây đỏ tản ra, một vị lão giả đầu tóc đỏ hồng xuất hiện, cũng cầm trên tay một tấm bản đồ bằng lụa tương tự như vậy.
 
Hắn cúi đầu liếc nhìn chiếc khăn, mắt lạnh lẽo dò xét bốn phía phía dưới, cũng không chút chần chờ nhìn về phía bầu trời, lập tức trông thấy tòa cung điện trên không trung, không khỏi sắc mặt tràn đầy vẻ vui mừng.
 
Sau đó, Hồng phát lão giả không chút nghĩ ngợi lại lần nữa hóa thành đám mây đỏ hướng về phía bầu trời mà bay tới.
 
Khi bạch quang trên mình lão giả lóe lên, cả người chui vào màn hào quang kim sắc xong , thân hình Hàn Lập lại hiện ra ở khu vực phụ cận.
 
Hắn chau mày, thần sắc âm trầm bất định!
 
Kế tiếp bảy tám ngày sau, Hàn Lập kiên nhẫn ẩn nấp ở một bên, lại gặp được hai gã tu sĩ Kết Đan bay vào màn hào quang tiến vào trong cung điện. Bọn họ cũng cầm tấm địa đồ bằng lụa.
 
Hàn Lập rốt cục nhịn không được , bản thân cũng bay đến trước màn hào quang, lấy tấm địa đồ ra.
 
Sau khi đem linh lực chậm rãi rót vào trong địa đồ, lập tức trên địa đồ phát ra linh quang bạch sắc, đem Hàn Lập bao bọc vào bên trong.
 
Sau đó Hàn Lập nhẹ nhàng nhất cất bước, rồi nhẹ nhàng xuyên qua màn hào quang kim sắc mà đi vào.
 
Quay đầu lại quan sát màn hào quang, lần nữa quan sát cung điện cực kỳ hoa lệ, Hàn Lập không chần chờ bay vào.
 
Bây gần tới cũng điện Hàn Lập mới phát giác, lối vào ở phía trên cung điện hơn mười trượng, còn có ba chữ lớn cổ văn ngân sắc "Hư thiên điện".
 
Ba chữ này chẳng những khí thế kinh người, nét bút phác thảo trong đó càng bén nhọn kinh người, hắn chỉ hơi chút nhìn qua trong chốc lát, hai mắt đã sinh ra cảm giác ngâm ngẩm đau.
 
Điều này làm cho hắn giật nảy cả mình, vội vàng cúi đầu không dám nhìn nữa, trong lòng cực kỳ kinh hãi!
 
Liếc nhìn cửa vào thâm thúy của cung điện lần nữa, Hàn Lập cắn răng một cái, cẩn thận đi vào.
 
Sau khi tiến vào cửa điện, Hàn Lập ngạc nhiên.
 
Bởi vì trước mắt xuất hiện một thông đạo hẹp không thấy điểm cuối. Thông đạo cũng là dùng ngọc mà xây thành.
 
Nếu chỉ vậy thì cũng không có gì để nói, nhưng thông đạo này rộng chỉ hai ba trượng, mà lại cao tới ba bốn mươi trượng, làm cho người ta sau khi đi vào, tâm thần cực kỳ bị áp bức, phi thường không thoải mái.
 
Hàn Lập nhíu nhíu mày, muốn đem thần thức phóng ra ngoài, nhưng lập tức sắc mặt thay đổi.
 
Thần thức đụng vào vách tường bốn phía, lập tức không chút khách khí bị bắn ngược trở về, căn bản không cánh nào xuyên qua nửa phần, đừng nói chi là thăm dò tình hình cung điện.
 
Hàn Lập trong mắt tinh quang lóe lên, hướng một mặt ngọc bích định thần nhìn lại, mới phát hiện trên bề mặt có luồng sáng như có như không chớp động, nếu không nhìn kỹ căn bản không cánh nào phát hiện. Xem ra thông đạo đã bị cao nhân hạ cấm chế
 
Hàn Lập vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve trên mặt tường ngọc trong chốc lát.
 
Tuy không cách nào nhận biết được là dạng cấm chế nào, nhưng trong đó ẩn chứa linh lực thâm bất khả trắc, làm Hàn Lập trong lòng khẽ chấn động.
 
Hắn im lặng thu hồi ngón tay, tay sờ sờ cằm ở trong thông đạo lẳng lặng trầm ngâm một lát, rồi mới đi bộ tiến về phía trước.
 
Hàn Lập nheo mắt, ở bên trong thông đạo không chút hoang mang nhìn chung quanh.
 
Đã biết nơi đây có cấm chế, hắn cũng không sợ hãi có người ẩn núp tại phụ cận đánh lén, mới có thể lớn mật đi về phía trước đi.
 
Bất quá, coi như thông đạo này thật sự là dài. Hàn Lập qua thời gian một bữa cơm mới đi hết được.
 
Nhất thời một lối ra có hào quang màu thủy lam xuất hiện ở trước mắt.
 
Hàn Lập tinh thần thoáng rung lên, nhanh bước vội vàng đi tới.
 
Kết quả sau khi lọt vào trong tầm mắt, làm cho ánh mắt của hắn co rút lại, trong lòng bỗng nhiên cả kinh.
 
Trước mắt trong màn lam mang, đúng là một gian phòng cực kỳ rộng lớn.
 
Căn phòng này diện tích chừng ba bốn trăm trượng, hùng vĩ cực kỳ to lớn, đúng là đồng thời đi vào mấy ngàn người cũng không có tạo ra sự chen chúc.
 
Càng kỳ lạ chính là, trong phòng đều đứng sừng sừng mười cây ngọc trụ.
 
Những cây ngọc trụ này chẳng những có chu vi mười mấy người ôm, hơn nữa được điêu khắc tinh tế, trên mặt mỗi cây đều khắc các loại chim thú kỳ lạ mà Hàn Lập đã từng hoặc chưa từng gặp qua. Cả một đám trông rất sống động, mười phần linh khí, không có loài nào giống nhau.
 
Mà trên đỉnh các cây cột này, có mười mấy tên tu sĩ quần áo khác nhau hoặc đứng, hoặc ngồi.
 
Những này tu sĩ ngoại trừ cá biệt mấy người, tất cả đều một người độc chiếm một cây cột, hơn nữa không có ai lớn tiếng nói chuyện.
 
Mà khi Hàn Lập đến, cũng chỉ một phần nhỏ tu sĩ lười biếng chú ý, nhưng trong đó có mấy người thì lộ ra thần sắc kinh ngạc.
 
Hàn Lập lại cười khổ một cái, bởi vì những ngừơi kia hắn cũng nhận ra.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #431


Báo Lỗi Truyện
Chương 431/2446