Chương 414: Thành hình


Hai mắt Hàn Lập khẽ nheo lại, mười ngón tay nhẹ nhàng run lên, linh ti lập tức bị cắt đứt.
 
Tiếp theo, hắn hướng tay đến túi trữ vật vỗ nhẹ một cái, từ trong đó bay ra hơn mười đạo bạch quang, xếp thành một hàng ở phía dưới dịch thể, đúng là mười hai hộp ngọc nhỏ giống nhau như đúc.
 
Tất cả chúng đều dùng một loại bạch ngọc nào đó chế tạo nên, tinh xảo vô cùng, thể tích cũng chỉ hơn vài tấc mà thôi.
 
Hàn Lập nhẹ nhàng phất ống tay áo một cái, tất cả các nắp hộp lập tức mở ra.
 
Tiếp theo, một chữ "Xuống" từ trong miệng Hàn Lập bắn ra, tất cả lục dịch đang trôi nổi lơ lửng trong không trung đều nghe lời hạ xuống.
 
Vừa vặn mỗi hộp ngọc đều đủ chỗ cho một khối lục dịch.
 
Khi Hàn Lập đem nắp hộp phong bế lại thì sắc mặt mới hòa hoãn, thực sự yên lòng.
 
Mặc dù đã có linh thạch cùng đan dược phụ trợ thế nhưng lúc này pháp lực của hắn gần như đã cạn kiệt.
 
Cứ như vậy, Hàn Lập ngồi tu luyện thêm mấy ngày nữa, đem trạng thái khôi phục đến mức tốt nhất rồi mới bắt đầu luyện chế năm cây Thiên Lôi trúc còn lại.
 
Trong chớp mắt đã trôi qua ba tháng.
 
Hàn Lập mất rất nhiều khí lực, rút cuộc cũng đem Thiên Lôi trúc tinh luyện thành trạng thái lỏng tinh khiết.
 
Sau khi nghỉ ngơi một lát liền bố trí một cái pháp trận cực kỳ phức tạp ở trong mật thất.
 
Tên của nó hắn cũng không biết rõ.
 
Chỉ biết pháp trận này là mấu chốt trong việc luyện chế "Thanh trúc phong vân kiếm", được đề cập ba lần bảy lượt, có thể thấy được công tác chuẩn bị này cực kỳ trọng yếu.
 
Bởi vậy, mặc dù phương pháp bố trí hắn đã thuộc làu, thậm chí cũng đã thử bố trí qua mấy lần thế nhưng vẫn cực kỳ cẩn thận, không dám lơ là chút nào.
 
Chỉ sợ vẽ sai một cái phù văn cũng có thể làm cho quá trình luyện chế pháp bảo của hắn xuất hiện sự việc ngoài ý muốn, khó có thể lường trước được.
 
Vì vậy dưới tình huống cực kỳ cẩn thận, liên tục sau nửa tháng mới hoàn thành. Hắn cũng dùng hơn mười khối linh thạch bậc trung thử nghiệm một chút, cảm nhận được pháp trận vận hành bình thường mới an tâm.
 
Tiếp theo, Hàn Lập cũng không có lập tức luyện chế pháp bảo mà tạm thời đi ra khỏi mật thất.
 
Liên tiếp nửa năm không ngừng sử dụng đan hỏa, tinh thần luôn phải tập trung cao độ, cho dù tu vi Kết Đan Kỳ cũng khiến cho hắn cảm thấy ăn không tiêu, phải điều chỉnh lại một chút mời được.
 
Bởi vì tiếp theo là bước mấu chốt trong việc luyện chế pháp bảo.
 
Nhưng vừa ra khỏi mật thất lại có một việc khiến cho hắn vừa vui mừng lẫn sợ hãi.
 
"Phệ Kim trùng" này được hắn liên tục dùng "Nghê Thường Thảo" nuôi dưỡng rút cuộc cũng bắt đầu cắn nuốt nhau lần nữa.
 
Điều này khiến cho Hàn Lập cực kỳ vui mừng.
 
Từ sau khi số lượng Phệ kim trùng lên đến mấy vạn con, chỉ với một chút Nghê Thường Thảo thật sự khó có thể làm cho chúng nó đẻ trứng lần nữa để tiến hóa.
 
Do những năm gần đây, đại bộ phận lục dịch đều bị Hàn Lập dùng để bồi dưỡng Thiên Lôi Trúc. Bọn Phệ Kim trùng lại càng khó thay đổi hơn.
 
Bất quá, sau khi trồng xong Thiên Lôi Trúc, Hàn Lập lập tức bảo Khúc Hồn tiếp tục gia tăng bồi dục chúng.
 
Dù sao, Hàn Lập đối với những kỳ trùng này vẫn ôm hi vọng thật lớn.
 
Hàn Lập sau khi từ Khúc Hồn biết được tin tức liền đi đến mật thất nuôi dưỡng kỳ trùng.
 
Phệ Kim trùng sau khi cắn nuốt nhau thì kim ban (điểm lốm đốm màu vàng) bên ngoài thân đã chiếm non nửa. Phỏng chừng thế hệ tiếp theo mà chúng nó sinh ra, kim ban hẳn là sẽ mở rộng một chút.
 
Nhưng Hàn Lập sau khi quan sát một lát, sắc mặt vui mừng từ từ biến mất, nhíu nhíu mày.
 
Chiếu theo tốc độ này nếu muốn tất cả Phệ Kim Trùng tiến hóa thành kim sắc thì thật sự là có chút không khả quan.
 
Số lượng chúng nó sau mỗi lần tiến hóa đều sẽ tăng lên một ít, mà lục dịch dùng để trồng Nghê Thường thảo thật sự có hạn. Không có khả năng đem hơn vạn con phệ kim trùng này tiến hóa thành công. Nếu như vậy thì phải đến ngày tháng nào mới có thể hoàn thành đây?
 
Hàn Lập ở bên ngoài mật thất bắt đầu lâm vào trầm tư.
 
Xem ra chỉ có thể bồi dưỡng một bộ phận nhỏ mà thôi. Nếu không thì hắn hoài nghi rằng mình sẽ không còn cơ hội nhìn thấy kim sắc Phệ Kim trùng.
 
Nghĩ như vậy nên Hàn Lập cũng đã có quyết đinh.
 
Bất quá mọi thứ đều phải đợi sau khi bọn chúng đẻ trứng mới có thể tiến hành, tạm thời có thể yên tâm, trước tiên nên chuyên chú vào việc luyện chế pháp bảo cho tốt.
 
Cứ như vậy, sau khi nghỉ ngơi một tháng, Hàn Lập rút cuộc cũng chọn được một ngày hoàng đạo.
 
Sau đó ở bên trong phòng ngủ thắp hương khấn vái hai ngày, khiến cho tâm cảnh tiến vào cảnh giới tâm tĩnh lặng mới trở về bên trong mật thất, đứng ở trận nhãn ở giữa của pháp trận.
 
Thần sắc Hàn Lập nghiêm túc vung hai tay lên, hơn mười hộp ngọc chứa Thiên Lôi trúc dạng lỏng đều rơi vào bên trong pháp trận, chiếu một một cách nào đó mà sắp xếp.
 
Tiếp theo các thức, các dạng hộp từ trong túi trữ vật liên tiếp bay ra, tất cả đều rơi ở trước thân Hàn Lập, nắp hộp tự động mở ra, xuất hiện các loại tài liệu phụ trợ đã sớm được xử lý.
 
Hàn Lập liếc mắt nhìn các tài liệu này một cái, hít sâu một hơi chậm rãi khoanh chân ngồi xuống, nhắm hai mắt lại, từ từ tiến vào trạng thái minh tưởng.
 
Sau thời gian khoảng một bữa cơm, Hàn Lập mở hai mắt ra, trên người toát ra thanh quang mờ nhạt.
 
Hào quang vừa xuất hiện lập tức khiến cho linh thạch được khảm lên pháp trận phát ra ánh sáng chói mắt, pháp trận bắt đầu vận chuyển trong một tràng âm thanh trầm thấp.
 
Thân hình Hàn Lập bất động, nhưng mười ngón tay bắn ra, từng tia, từng tia linh ti kéo lục dịch Thiên Lôi trúc từ trong hộp bay ra.
 
Pháp trận bên dưới phát ra một trận âm thanh "Phốc" "Phốc" liên tục vang lên. Từng cột sáng to như cái bát từ các nơi bắn ra, vừa lúc bao phủ lấy lục dịch ấy vào bên trong, khiến cho chúng không thể nhúc nhích.
 
Thấy như vậy, Hàn Lập một lần nữa nhắm hai mắt lại, thần thức cường đại chậm rãi thả ra ngoài, khống chế tất cả các cột sáng.
 
Nhất thời chúng này như thực thể sống, màu sắc bắt đầu biến đổi, lấp lóe không chừng.
 
Một màn quỷ dị này xuất hiện, cột sáng không biết trải qua bao nhiêu lần biến ảo không ngừng, rút cuộc màu sắc dần dần giống nhau.
 
Kết quả là sau một lần biến ảo, tất cả chúng đều biến thành màu hỏa hồng, khiến cho lục dịch phản xạ bên trong càng thêm xanh biếc.
 
Hàn Lập mặt không chút thay đổi, hé miệng phun ra một đạo đan hỏa màu xanh bay đến một cột sáng trong đó.
 
"Phốc xích", cả cột sáng bừng cháy lên, trong phút chốc liền biến thành một cây cột lửa màu đỏ.
 
Hàn Lập không do dự đem từng ngụm từng ngụm đan hỏa phun ra, đốt cháy tất cả chúng.
 
Bảy mươi hai căn cột lửa cao hơn hai trượng, lấp lóe hồng quang chói mắt trong mật thất.
 
Hắn thở phào một hơi.
 
Nói về uy lực thì đan hỏa hơn những cột lửa có bề ngoài hào nhoáng này nhưng đáng tiếc khi luyện chế phi kiếm không phải cần uy lực của ngọn lửa càng lớn mới càng tốt.
 
Điều này khiến cho hắn không thể không liều mạng, nhất thời khiến cho nguyên khí đại thương, lãng phí nhiều linh lực như thế.
 
Hàn Lập sau khi có chút buồn bực nhớ lại thì lục dịch bên trong hỏa trụ dưới sự thao túng của thần thức cộng với pháp trận, bắt đầu chậm rãi biến đổi hình dạng.
 
Lục dịch từ hình cầu được kéo dài ra, sau đó từ từ hình thành nên phôi kiếm dài khoảng bốn, năm tấc.
 
Mặc dù nói thì đơn giản như vậy nhưng trên thực tế Hàn Lập phải thao túng một ngày một đêm mới đem bảy mươi hai lục dịch đó hóa thành hình phi kiếm xuất hiện trong các hỏa trụ.
 
Hàn Lập thở phù ra muộn khí trong lòng, tinh thần khẽ buông lỏng, sau đó có cảm giác hơi đau đầu, không khỏi nở một nụ cười khổ.
 
Đồng thời thao túng bảy mươi hai thanh phi kiếm thành hình, cho dù đối với thần thức cường đại như Hàn Lập mà nói cũng là một việc cực kỳ miễn cưỡng.
 
Nhưng cho dù thần thức thành hình vừa mới hoàn thành thế nhưng Hàn Lập vẫn không dám lơ là chút nào.
 
Hai tay bắt pháp quyết. Hỏa trụ lóe lên vài cái rồi đột nhiên biến mất, chỉ để lại những thanh tiểu kiếm xanh biếc vẫn còn lơ lửng trên không trung.
 
Hàn Lập hai tay kết ấn liên tục, tất cả các thanh tiểu kiếm chậm rãi bay đến, vây xung quanh hắn.
 
Nhìn bảy mươi hai thanh phi kiếm Hàn Lập đột nhiên dùng lực cắn đầu lưỡi một cái, một ngụm máu tươi phun ra, ngưng tụ thành huyết đoàn to bằng quả trứng gà.
 
Sau đó, dưới sự thao túng của Hàn Lập, mỗi thanh phi kiếm đều được vài giọt máu nhập vào.
 
Ngay khi máu vừa tiếp xúc với phi kiếm ở thể lỏng, lập tức hòa trộn vào trong rồi biến mất vô ảnh vô tung.
 
Làm xong những việc này, Hàn Lập lại hướng đến chiếc hộp đựng tài liệu phụ trợ bột bạc ở trên mặt đất. Chúng lập tức bay lên, tự động hòa lẫn vào bên trong mỗi thanh phôi kiếm, nhất thời khiến cho chúng xuất hiện ngân quang lập lòe.
 
Kế tiếp là một hộp chứa bột màu đen…
 
Hàn Lập cẩn thận dựa theo phương thức luyện chế, đem các tài luyện phụ trợ cho vào bên trong bảy mươi hai phôi kiếm. Sau đó lần nữa xuất ra bảy mươi hai hỏa trụ, mang tất cả các thanh phi kiếm bao phủ ở bên trong, bắt đầu một lần nữa luyện chế.
 
Lần này Hàn Lập cũng không đồng loạt đem tất cả các phi kiếm cùng luyện chế mà là từng thanh từng thanh một.
 
Dựa theo y nguyên như trong sách, hắn sử dụng thần thức khắc lên trên từng thanh phi kiếm một cái pháp trận cỡ nhỏ mà hắn cũng không lý giải được, giống đúc như đồ hình trong quyển sách công pháp "Thanh Nguyên kiếm quyết".
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #414


Báo Lỗi Truyện
Chương 414/2446