Chương 407: Đảo qua


"Động thủ!" Trung niên nhân thần sắc trịnh trọng hét lên một tiếng, hai tay bắt quyết, đầu quỷ hung tợn phía trước người mở miệng, lộ ra răng nanh bén nhọn, gào thét hung ác đánh thẳng về phía Cực Âm lão tổ.
 
Cùng lúc này, pháp khí cùng pháp bảo của nhóm Hàn Lập đồng thời phóng xuất ra với khí thế long trời lở đất đánh tới đám phản đồ của Diệu Âm Môn.
 
Triệu trưởng lão cùng đám người đứng bên cạnh Cực Âm lão tổ thấy vậy, tự nhiên sẽ không chịu bó tay chờ chết mà đồng dạng cũng phóng ra các loại quang mang đầy màu sắc nghênh đón.
 
Cùng một lúc tất cả các loại pháp bảo, pháp khí đan xen vào nhau.
 
Cực Âm lão tổ ánh mắt thản nhiên nhìn cảnh này, lại nhìn cái đầu quỷ đang phóng tới mình, khóe miệng lộ ra vài tia cười lạnh, ném ra hai hoả cầu màu đen.
 
Sau khi rời khỏi tay hai hoả cầu ở trên không trung liền biến hình thành hai con hoả xà to bằng ngón tay cái, "vù" một tiếng, giống như mũi tên bay vào trong miệng của đầu quỷ.
 
Trung niên nhân sắc mặt nhất thời biến đổi, thầm kêu lên một tiếng không tốt.
 
Đầu quỷ quả nhiên ngừng lại, nhưng nhanh chóng phóng lớn lên. trong nháy mắt một tiếng nổ "Bùm" vang lên, từ bên trong vô số hoả cầu màu đen bắn ra.
 
Thấy vậy, sắc mặt của trung niên nhân trở nên tái nhợt, nhưng lập tức hít sâu một hơi, lộ ra vẻ mặt quyết tâm.
 
Hắn liền dùng tay hướng sau ót ra sức vỗ một cái. Một viên châu to bằng ngón tay cái màu trắng từ giữa trán xuất hiện, trong suốt tinh xảo, toả ra hàn khí nhè nhẹ.
 
"Xích huynh, Thiên đô thi hoả của lão ma chỉ có thể sử dụng pháp bảo cực âm, chí hàn mới có thể khắc chế được nó. Ta sẽ sử dụng Hàn Lê châu này hấp dẫn sự chú ý của hắn, sau đó ngươi tìm cơ hội sử dụng "Quỳ thủy ma công" vây khốn lão ma, như vậy chúng ta mới có thể có chút phần thắng." Khi trung niên nhân đem hạt châu này phóng ra, lập tức ánh mắt nghiêm nghị hướng lên không trung nơi Xích Hỏa lão quái đang đứng, âm thầm truyền âm tới.
 
"Ừ" tiếng đáp ứng buồn bực từ trong đám mây đen khiến cho tinh thần của trung niên nhân phấn chấn lên.
 
Hắn không hề do dự nữa mà hé miệng phun ra một đoàn huyết vụ, đem Hàn Lệ châu bao bọc vào bên trong.
 
Hạt châu liền xoay tít, hút hết sạch đoàn huyết vụ đang xoay quanh nó. Sau đó làn bạch khí biến hóa thành đoàn sáng màu bạc đường kính khoảng một trượng, rực rỡ chói mắt, làm cho mọi người đều kinh hãi!
 
"Lão ma, cho ngươi kiến thức một chút lợi hại của Hàn Lê châu được luyện chế từ huyền tinh dưới đáy biển sâu!" Trung niên nhân nhìn về phía Cực Âm lão tổ, nghiến răng nói, khuôn mặt cực kỳ dữ tợn.
 
Kế tiếp, hắn lấy một ngón tay chỉ vào Hàn Lê Châu, miệng hét lên một chữ "Đi".
 
Quang đoàn màu bạc nhẹ run rẩy vài cái rồi lập tức vang lên một trận âm thanh ông ông, trong nháy mắt biến thành một con bạch xà to như miệng bát, hung tợn đánh về phía Cực Âm lão tổ.
 
"Di!" Cực Âm lão tổ hơi lộ ra điểm kinh ngạc!
 
Nhưng thần sắc liền lập tức trở lại bình thường, cười khinh khỉnh. Đầu vai khe khẽ run lên, từ phía sau cũng bay lên bảy, tám luồng hắc khí cũng to bằng miệng bát.
 
Mấy luồng hắc khí cực kỳ linh hoạt, trên không trung biến thành yêu thú hình dạng chó sói khác nhau, nhe nanh, múa vuốt phóng tới bạch xà.
 
Trung niên nhân thấy vậy hai hàng lông mày dựng đứng, hét to một tiếng, mười ngón tay liên tục bắn ra từng đạo từng đạo pháp quyết không ngừng hướng tới thân bạch xà.
 
Lúc này hai mắt lục quang của bạch xà chợt lóe, thân thể to lớn liền co lại, một khối hàn vụ màu trắng vô thanh vô tức phún xuất, cắn nuốt luôn yêu thú, làm cho chúng biến mất vô ảnh vô tung. Sau đó tiếp tục cuồng mãnh lao tới tấn công Cực Âm lão tổ.
 
Cực Âm lão tổ lúc này mới lộ ra vẻ ngoài ý muốn. Nhưng hắn vẫn bất động thanh sắc, đơn thủ nhẹ nhàng phất lên, " Phốc xích " một bức tường ánh sáng màu đen đột ngột từ mặt đất trồi lên, cản luồng bạch vụ hàn khí ở bên ngoài.
 
"Xích huynh, hiện tại mau động thủ đi!" Trung niên nhân mắt thấy luồng bạch vụ nhất thời hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của Cực Âm lão tổ, liền nhanh chóng hướng Xích Hỏa lão quái ở trên không trung thì thầm nói.
 
"Được!" Xích Hỏa lão quái từ trong đám mây đen không chút do dự ứng tiếng trả lời.
 
Tiếp đó từ trên đỉnh đầu của trung niên nhân âm thanh ầm ầm vang lên, đám mây đen lập tức biến to lên, chuyển động quay cuồng, sau đó lôi điện đánh xuống dưới với thế không kịp bưng tai.
 
"Xích Hỏa lão quái, ngươi …" Trung niên nhân mặt lộ vẻ hoảng sợ, thét to lên một tiếng kinh hãi, nhưng đã bị đám mây đen to hơn trăm trượng cuốn vào bên trong.
 
Lúc này Cực Âm lão tổ cười lên một trận quái dị. Một bàn tay thật lớn màu đen từ trong luồng bạch khí bắn ra, trong phút chốc tiến tới trước con bạch xà chộp lấy nó, mạnh mẽ siết chặt khiến cho nó tiêu tán và hồi phục trở lại bản thể hạt châu.
 
Lúc này hạt châu nằm trong lòng bàn tay to lớn không ngừng phóng ra các luồng hàn khí tấn công, dường như nó không muốn bị khuất phục.
 
Đồng thời trong tiếng lôi hỏa nổ ầm ầm truyền đến tiếng hô kinh sợ của trung niên nhân.
 
"Lão ma, Xích Hỏa! Hai người các ngươi cùng một giuộc, cấu kết với nhau làm việc xấu!" Tiếng nói của hắn tràn đầy hối hận và oán độc.
 
"Hừ! Chỉ là do ngươi quá ngu ngốc mà thôi. Giờ ngươi hãy cùng với Xích Hoả chơi đùa một phen đi. Còn ta sẽ đi xử lý các tên kia. Sau khi xử lý xong ta sẽ quay lại ôn chuyện thầy trò với ngươi…ha…ha." Lời nói vừa dứt thì quang hoa màu đen thu liễm, lộ xuất thân hình của Cực Âm.
 
Hắn lạnh lùng liếc mắt nhìn đám mây một cái, xem xét Hàn Lê châu lại lần nữa cho kĩ, rồi không do dự há mồm phun ra một luồng hắc khí nhàn nhạt đem hạt châu bao bọc vào bên trong.
 
Quang hoa của hạt châu bị luồng hắc khí trấn áp nên dần dần trở nên ảm đạm.
 
Thấy vậy, Cực Âm lão tổ trên mặt lộ ra vẻ tự đắc, sau đó bàn tay lộn một cái, hạt châu biến mất vô ảnh vô tung.
 
Từ khi Xích Hỏa đột nhiên trở giáo làm phản cùng với việc Cực Âm lão tổ thu được Hàn Lê châu, nói thì lâu nhưng chỉ xảy ra trong nháy mắt thời gian. Lúc này đám Mạnh tu sĩ đang ở thế thượng phong trợn mắt há hốc mồm.
 
Trong ánh mắt xinh đẹp của Tử Linh tiên tử càng lộ ra vẻ khó tin hơn nữa!
 
Nhưng phần lớn mọi người đều ý thức được gì đó, sau khi liếc mắt nhìn nhau, lập tức đem pháp bảo và pháp khí đang đánh cho bọn Triệu trưởng lão thở không ra hơi, thu hồi lại, không nói một tiếng, bỏ chạy tứ tán.
 
Bọn họ không phải là những kẻ ngu, với tình hình trước mắt, nếu ngạnh kháng chống cự thì chỉ có con đường chết mà thôi.
 
Mọi người đều bỏ chạy tán loạn, đành tùy thuộc vào thiên mệnh vậy. Đương nhiên mấy tu sĩ Kết Đan kỳ là nhanh hơn cả.
 
Nhưng làm cho mọi người giật mình chính là Tử Linh tiên tử, Phạm phu nhân cùng với Trác Như Đình - ba nữ tu sĩ không biết thi triển loại phát thuật bí thuật gì mà pháp khí ba người khu hợp thành một kiện pháp khí giống như bia đá, biến thành một đạo ánh sáng ba màu, tốc độ xem ra không dưới tốc độ của mấy tu sĩ Kết Đan kỳ.
 
Tuy nhiên, nhanh nhất chính là Hàn Lập và Khúc Hồn – những người đã sớm chuẩn bị bỏ chạy.
 
Khi trung niên nhân vừa mới bị Xích Hỏa lão quái ám toán thì Hàn Lập và Khúc Hồn không nói hai lời liền đem pháp bảo thu hồi hoá thành hai đạo quang hoa lục, hồng đào tẩu đi trước một bước.
 
Khi các tu sĩ khác mới phản ứng thì Hàn Lập đã sớm bỏ xa một khoảng cách hơn ba, bốn mươi trượng, lúc đó liền liếc mắt nhìn lại phía sau xem tình hình thế nào.
 
Kết quả làm cho Hàn Lập cảm thấy rất ngạc nhiên!
 
Mấy gã tu sĩ Kết Đan kỳ của Ẩn Sát Môn không chịu bỏ chạy mà cùng liên thủ với trung niên nhân điên cuồng tấn công Xích Hoả lão quái và Cực Âm sư tổ, trên mặt của họ hiện ra vẻ điên cuồng khiến cho lòng người lạnh buốt, bộ dạng liều mạng, chỉ công không thủ.
 
Hai tên ma đầu thực sự bị luống cuống chân tay, không cách nào thoát khỏi.
 
Điều này làm cho Hàn Lập vui mừng không tả!
 
"Tốt! Tốt! Không nghĩ mấy người này đều là Sát đan phân thân. Vậy hãy để bổn tổ sư thành toàn cho các ngươi!"
 
Liên tục bị tấn công như vậy đã làm cho lão ma Cực Âm thực sự tức giận, cười phẫn nộ, tiếp theo một trong số bốn người kia kêu lên thảm thiết, sau đó ngọn lửa màu đen bùng cháy dữ dội, đảo mắt biến thành hư vô.
 
Hàn Lập trong lòng phát lạnh, cũng không dám nhìn nhiều nữa, vội vàng xoay người lại điên cuồng thôi động Lục Hoàng kiếm.
 
Lúc này hắn nhịn không được dùng ánh mắt cổ quái liếc nhìn Khúc Hồn.
 
Nghe được câu nói "Sát Đan, phân thân" trong lòng hắn liền hoàn toàn minh bạch một số việc mơ hồ chưa rõ trước đây.
 
Lúc đầu hắn hoài nghi công pháp "Huyền Âm đại pháp" mà Ô Sửu tu luyện có liên quan với "Huyền Âm Kinh" được nói đến trong ngọc giản.
 
Bây giờ hắn lại nghe Cực Âm lão tổ nói thêm mấy chữ "Sát Đan, phân thân", xem ra những gì mình suy đoán là đúng.
 
Về phần hai người – một ở Thiên Nam, một ở Loạn Tinh Hải, phỏng chừng hơn phân nửa là có liên quan với Truyền Tống trận cổ xưa mà mình đã sử dụng.
 
Bây giờ câu hỏi quan trọng chính là bộ hài cốt ngũ sắc bên cạnh cổ Truyền Tống trận kia.
 
Mặc khác, dù hắn thấy có chuyện gì đó không đúng nhưng khi lâm trận Xích Hoả lão quái phản bội, thật đúng là ngoài ý muốn.
 
Không ngờ lần đầu tiên xuất thủ sau khi Kết Đan lại chật vật giống như thời còn Trúc Cơ kỳ, đồng dạng đều bỏ chạy trối chết.
 
Điều này làm cho Hàn Lập trong lòng sầu khổ, thật sự buồn bực không thôi!
 
Hắn cảm giác được tình hình phát sinh này tương tự như lúc đi giết "Anh Lý thú" vậy.
 
Rõ ràng song phương đối địch phải xuất thủ đánh nhau, nhưng kết quả đột nhiên một bên trở mặt phản bội, giết hại đồng bạn.
 
Điều này làm cho hắn không khỏi nghĩ đến cái lệnh bài có khắc hình đầu quỷ dữ tợn kia.
 
Hắn ngẫm nghĩ lại tất cả, tựa hồ việc kia phải có quan hệ gì đó với lần này.
 
Nhưng tạm thời bây giờ Hàn Lập chỉ có thể nghĩ tới đây. Bởi vì từ phía sau mơ hồ truyền đến hai tiếng thét cực kỳ thảm thiết. Điều này khiến cho trong lòng hắn khẩn trương.
 
Hôm nay có chạy thoát được hay không chỉ có thể hy vọng vào việc Cực Âm lão tổ đã quá mức tự tin vào bản thân mà thực sự không bố trí thủ đoạn gì ở sau.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #407


Báo Lỗi Truyện
Chương 407/2446