Chương 393: Ngưng Thúy Đảo


Trong hai năm này, Hàn Lập từng mấy lần đến phường thị bổ sung tài liệu để luyện chế Khôi Lỗi, nên cùng với một số vị điếm chủ quen mặt nhau. Cho nên sau khi Hàn Lập nghe từ một vị điếm chủ các chuyện có liên quan và tin tức cần thiết thì cùng Khúc Hồn đến một hiệu sách mang tên "Bạch Môn Các".
 
Bên trong thư điếm này quả nhiên còn có tư liệu của tất cả các yêu thú từ trước đến nay ở Loạn Tinh hải, điều này làm cho tâm thần Hàn Lập rất sảng khoái, đem hơn một trăm khối linh thạch để sao chép lại tư liệu này. Còn tài liệu của các yêu thú trên Ngoại tinh hải thì Hàn Lập tìm thấy ở một tiểu điếm cũ.
 
Đã đạt được mục đích, Hàn Lập vốn định lập tức trở về động phủ nhưng khi đi qua một gian hàng chuyên môn bán "Túi trữ vật""Linh thú đai", thì giật mình, rồi đi vào. Bây giờ thứ mà hắn muốn mang theo bên người thật sự là rất nhiều! Cái khác không nói, chỉ cần hơn hai trăm con Khôi Lỗi thú đã chiếm ba, bốn cái túi trữ vật, như thế thực sự không quá tiện lợi. Huống hồ hắn định ra biển để bắt giết yêu thú, trừ Yêu Đan ra, các tài liệu hi hữu từ trên người yêu thú cũng có giá trị không nhỏ, tự nhiên không thể vứt bỏ. Vì vậy, hắn tự nhiên cần phải chuẩn bị mấy cái túi trữ trữ vật dung lượng lớn hơn.
 
Sau nửa canh giờ, Hàn Lập có chút đau khổ đi ra khỏi cửa hàng này. Hắn tốn hơn một ngàn linh thạch để mua hai cái túi trữ vật dung lượng cực lớn, cơ hồ lớn hơn mấy túi trữ vật hắn có trước kia cả chục lần, hẳn là cũng đủ sử dụng.
 
Lát sau, Hàn Lập ngang qua "phòng đấu giá Phong Nhạc" thì lại không nhịn được liếc mắt xem xét. Mục lục ghi nội dung đấu giá đặt ở trước cửa nơi đấu giá, làm cho Hàn Lập thèm thuồng. Chẳng những có yêu đan trân quý của yêu thú cấp năm, cấp sáu mà còn có rất nhiều tài liệu cao cấp để luyện chế pháp bảo với rất nhiều vật phẩm trân quý mà hắn căn bản chưa từng nghe qua.
 
Đáng tiếc, những vật phẩm được phòng đấu giá đệ nhất Thiên Tinh thành này đấu giá tuy tốt, nhưng cũng không phải để cho những tu sĩ chỉ có mầy ngàn linh thạch như Hàn Lập có thể mua được. Bởi vì bất luận vật phẩm quý hiếm ra sao đi nữa, chỉ cần vừa vào nơi đấu giá này đều sẽ làm cho giá trị của nó cao hơn phân nửa. Nếu là Thiên niên linh thảo, tất nhiên cũng có thể đưa cho phòng đấu giá bán với giá cao. Nhưng đáng tiếc, Hàn Lập không muốn gặp phiền phức.
 
Dù sao hắn cảm thấy linh thạch không đủ nhưng cũng không phải là đến mức quá khẩn cấp, tất nhiên là nhiều một thêm việc không bằng bớt đi một việc. Nhìn giá cả những vật phẩm đấu giá này, trong lòng Hàn Lập có chút vị chua chua, rồi trực tiếp trở về động phủ.
 
Trong một tháng tiếp theo, Hàn Lập không làm việc gì, tập trung nghiên cứu về nơi xuất hiện, tập tính và nhược điểm của yêu thú trong Ngoại Tinh Hải. Hắn cũng tưởng tượng, nếu đụng tới các yêu thú nào thì nên dùng thủ đoạn nào để đối phó cho thích hợp nhất.
 
Nhưng vào một ngày của tháng sau đó, Hàn Lập đột nhiên cười ha hả, hai tay cầm một cái ngọc giản, chân múa máy, trên mặt tràn đầy vẻ hưng phấn. Tiếp đó, hắn bay nhanh khỏi động phủ, một lần nữa hướng phía phường thị…
 
Chớp mắt, lại nửa năm nữa trôi qua…
 
Hàn Lập và Khúc Hồn xuất hiện tại khu vực tầng thứ năm mươi của Thiên Tinh Thành. Trước mắt họ lúc này là một tòa đại điện màu trắng dùng đá Đại Lý xây nên, mặt trước có một cái biển lớn mấy trượng,ghi ba chữ bằng kim phấn "Tinh Không Điện".
 
Trước cổng vào đại điện không có một bóng người nào khác. Hàn Lập dẫn theo Khúc Hồn bình tĩnh đi vào. Sau khi đi qua một đoạn hành lang ngắn, trước mắt trở nên sáng sủa, một gian đại sảnh trống trải rộng hơn hai mươi trượng xuất hiện trước mắt. Mà ở trong đại sảnh này đang có năm vị tu sĩ bốn nam, một nữ và một vị bạch y tu sĩ, đích thị là Thiên Tinh Cung tu sĩ, đang nói chuyện với nhau. Phía sau lưng bọn họ là rất nhiều Truyền tống trận có kích cỡ giống nhau, không biết đã trải qua bao nhiêu năm rồi. Truyền tống trận còn có một khối bia đá nhỏ ghi tên địa điểm tryền tống đến, làm cho người ta rất dễ phân biệt.
 
Hàn Lập không nhìn nhiều mấy cái Truyền tống trận mà chỉ dùng thần thức đảo qua vài tên tu sĩ kia, lập tức trong lòng có chút hoảng sợ. Sáu gã tu sĩ này, lại có đến ba nguời là tu vi Kết Đan Kỳ, còn lại ba người không phải Kết Đan Kỳ cũng là Trúc Cơ trung, hậu kỳ. Vừa thấy Hàn Lập và Khúc Hồn hai người đi đến, mấy người này có chút ngoài ý muốn nhìn sang.
 
Tên bạch y tu sĩ Kết Đan Kỳ kia, mặc dù thấy trước mắt chỉ có hai người Khúc Hồn và Hàn Lập thì lộ ra vẻ nghi hoặc, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường. Năm tên tu sĩ khác, vừa thấy có hai người đến thì đại đa số đều lộ ra sắc mặt vui mừng.
 
"Hai vị đạo hữu cũng muốn đi yêu thú đảo sao? Không bằng cùng bọn ta truyền tống một lần. Phí dụng truyền tống trận thì bọn ta dựa theo đầu người mà phân chia, thế nào?" Vị phụ nhân xinh đẹp hơn ba mươi tuổi thản nhiên cười nói với hai người. Hàn Lập rùng mình, không lập tức trả lời, mà hướng về phía Bạch y tu sĩ quản lý truyền tống trận hỏi:
 
"Tiền bối,như vậy có được không?"
 
"Đương nhiên có thể, Truyền tống trận không dựa vào số người để thu phí, mà là dựa theo số lần.Truyền tống một người là bảy trăm linh thạch, mà truyền tống bảy người cũng là bảy trăm linh thạch. Nhưng một lần nhiều nhất chỉ có thể truyền tống bảy người" Bạch y tu sĩ lạnh đạm nói.
 
Nghe xong những lời này, Hàn Lập cung kính cảm ơn một tiếng, rồi quay đầu cười hỏi:
 
"Không biết các bị đạo hữu định đến yêu thú đảo nào? Tại hạ và sư thúc nhất định phải đi Ngưng Thúy Đảo !"
 
Vị phụ nhân Trúc cơ hậu kỳ này đầu tiên là sửng sốt, quay đầu lại xem xét mấy người phía sau rồi lập tức cười hì hì nói tiếp:
 
"Thật là trùng hợp quá! Mấy người chúng ta cũng định đi Ngưng Thúy Đảo, vừa lúc chung đường rồi!"
 
Hàn Lập tuy thần sắc không biến, nhưng trong lòng lại cười lạnh một tiếng. Cái gì mà "Vừa lúc chung đường"! Bộ dáng mấy người này rõ ràng đi đến yêu thú đảo nào cũng không sao cả. Bất quá, nếu có thể tiết kiệm rất nhiều linh thạch, hắn tự nhiên sẽ không cự tuyệt, liền gật đầu đáp ứng.
 
Kế tiếp, Hàn Lập đóng hai trăm linh thạch, đám người phụ nhân kia đóng năm trăm linh thạch rồi cùng đến trên Truyền tống trận có chữ "Ngưng Thúy Đảo". Mà bạch y tu sĩ sau khi thu linh thạch của bọn họ, phân cho bọn hắn mỗi người một tờ "Truyền tống phù" dán lên người. Phù này và "Đại na di lệnh" có hiệu quả bảo vệ giống nhau, phòng ngừa bọn họ trong lúc truyền tống cự ly xa xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
 
"Truyền tống phù" mặc dù có thể dùng để truyền tống cự ly vô cùng xa, nhưng vẫn có hạn chế một khoảng cách nhất định, cũng chỉ có thể sử dụng một lần. Bởi vậy nếu so với "Đại na di lệnh" thì thua xa. Bất quá, dù như vậy, phù này cũng là vật hi hữu, chỉ có phù sư của Tinh Cung mới có thể luyện chế, bên ngoài căn bản không có. Trong lúc tâm lý Hàn Lập có điểm khẩn trương thì vài khỏa linh thạch xung quanh truyền tống trận đã phát ra bạch quang chói mắt.
 
Truyền tống rất thuận lợi!
 
Sau khi luồng bạch quang trôi đi, bảy người Hàn Lập đã xuất hiện tại một cái thạch ốc đơn sơ, bên trong phòng trừ một gã tu sĩ Tinh Cung mặt không chút biểu tình ra, thì không có một bóng người.
 
Vị Tinh Cung tu sĩ này bộ dáng chỉ là Trúc cơ trung kỳ, đang khoanh chân đả tọa trong thạch ốc. Mặc dù thấy bảy người Hàn Lập truyền tống tới, nhưng sau khi lạnh lùng liếc nhìn một cái, liền khẽ nhắm hai mắt, không thèm chú ý tới bọn họ. Hàn Lập cảm nhận được một chút linh khí ba động không tầm thường, xem ra thạch ốc này đã bị trận pháp cấm chế gì đó bao phủ.
 
Cửa lớn của thạch ốc mở một nửa, xuyên qua khe hở họ nghe thấy bên ngoài có một ít âm thanh nói chuyện loáng thoáng, cũng ngãu nhiên có bóng người chớp động. Đang lúc Hàn Lập tò mò đánh giá bốn phía xung quanh thì năm người kia đã rời khỏi Truyền tống trận, một vị lão giả sắc mặt đỏ tía trong đó, đột nhiên quay lại nói với Khúc Hồn:
 
"Vị đạo hữu này có hứng thú liên thủ không. Đến khi có Yêu Đan, sau khi bán được linh thạch mọi người cùng phân chia" Vị lão giả này là tu sĩ Kết Đan Kỳ trong số năm người kia.
 
"Không cần, hai người bọn ta có kế hoạch khác! Mấy vị đạo hữu hãy tự bảo trọng nhé!" Khuôn mặt xấu xí của Khúc Hồn không lộ ra vẻ gì khác, nhưng một lời liền cự tuyệt.
 
Lão giả thấy Khúc Hồn không muốn gia nhập thì lộ ra vẻ hơi thất vọng, thở dài một tiếng nói:
 
"Thật là đáng tiếc! Nếu có đạo hữu gia nhập cho dù bắt giết Lục cấp yêu thú cũng có mấy phần nắm chắc rồi".
 
"Xem bộ dáng của hai vị đạo hữu, chắc là lần đầu tiên tới yêu thú đảo phải không! Tại hạ cho nhị vị một lời khuyên, nơi đây chẳng những phải cẩn thận yêu thú cấp cao, mà còn càng phải cận thận một ít bại hoại và tà tu đánh lén. Có thể nói, nếu liên hệ mấy đạo hữu cùng hành động một lúc thì tốt hơn. Tại hạ luôn luôn hoan nghênh đạo hữu gia nhập nhóm chúng ta" Nói xong, lão giả liền dẫn theo mấy người khác đẩy cửa phòng đi ra ngoài.
 
Hàn Lâp im lặng một lát, đột nhiên khẽ cười một tiếng, rồi mang theo Khúc Hồn đi ra ngoài.
 
"Đây là?" Hàn Lập có chút ngạc nhiên nhìn các thứ ngoài thạch ốc. Có thể nói địa phương trước mặt Hàn Lập là phố nhỏ cũng không sai, bởi vì phụ cận chẳng những có cửa hiệu tạp hóa, pháp khí điếm, phù lục điếm, thậm chí còn có mấy nơi thu mua hàng hóa, bên trong mỗi cửa hàng đều có một gã chưởng quỹ uể oải ngồi đó.
 
Các cửa hàng này rất đơn sơ, không phải dùng nhiều khối đá thô chất lên nhau mà thành thì chỉ mấy mảnh gỗ ghép lại với nhau, thật sự đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn nữa. Hàn Lập hoài nghi, nếu có một trận gió lớn thổi qua, các cửa hàng này còn có thể sót lại chút một chút tàn tích nào không. Hơn nữa ở ngã tư đường này, căn bản lấy căn thạch ốc hắn vừa mới đi ra làm trung tâm, trong khuôn viên nhỏ này, đông một tòa nhà, tây một gian hang xây dựng rất lung tung làm cho người ta nhìn vào vô cùng không thoải mái.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #393


Báo Lỗi Truyện
Chương 393/2446