Chương 384 : Trảm sát cao giai


 
 
Ngay thời điểm tu sĩ Kết Đan Kỳ trì hoãn lại thì bên trong nước biển ở bên cạnh liền bắn ra mười hơn mười đạo băng thương hung hăng bay về phía lưng hắn.
 
Thân hình Cổ trưởng lão vốn đang rất vụng về bổng nhiên hồi phục sự linh hoạt trở lại, bổng nhiên thân hình nhoáng lên tiến về phía trước, một đạo thật lớn nguyệt nhận hoàng quang rời tay bắn ra, trong chớp mắt liền va chạm với các băng thương đánh lén kia, "bốp bốp" vài tiếng, băng thương lập tức bị đập nát, cũng không hề giảm tốc nhắm thẳng phương hướng của băng xà chém đến.
 
Cùng lúc đó, phía sau lưng Cố trưởng lão bỗng nhiên chia ra, một đạo quang trụ màu đỏ bắn nhanh ra. Bởi vì tốc độ quá nhanh, hơn nữa khoảng cách lại ngắn như vậy, lại thêm Cổ trưởng lão bị trận pháp hạn chế vốn không kịp trốn tránh, đành phải biến sắc làm hoàng quang trên người đại thịnh ngạnh kháng.
 
Dưới một kích của huyết quang, vị tu sĩ Kết Đan Kỳ này liền lui về phía sau hai bước, thân hình có chút choạng vạng.
 
Ngay lúc này, thanh quang chợt lóe lên, Hàn Lập vô thanh vô tức xuất hiện bên người Cổ trưởng lão, hai tay nắm chặt một thanh cự kiếm hung hăng bổ xuống.
 
Lần này Cổ trưởng lão thật sự kinh hãi cực điểm!
 
Vừa rồi nơi này rõ ràng là không hề có một người nào, đối phương dùng là loại độn thuật quỷ dị nào?
 
Tuy trong lòng hắn có khiếp sợ nhưng trên người hoàng quang cũng không co trì hoãng, đột nhiên bạo trướng lên, muốn đón đở một kích của Hàn Lập.
 
Hàn Lập cười khẻ một tiếng, cả người liền biến mât không thấy đâu, mà bốn phía xung quanh lại truyền đến tiếng xé gió "phốc phốc". Hơn mười đạo huyền ti đột nhiên xuất hiện bốn phía, hung hăng đâm đến.
 
"Phi châm!" Cổ trưởng lão hoảng sợ.
 
Đối với tu tiên giới có loại mệnh danh là "Âm Khí", hắn tự nhiên biết rất rõ.
 
Nhất thời cả người hoàng quang bạo phát, hắn muốn lập tức hủy diệt các pháp khí âm độc này, tránh khỏi bất tri bất giác bị ám toán.
 
"Phành" một tiếng nổ, Hàn Lập ở phía sau chém xuống một kiếm khiến cho hoàng quang lập tức chớp lên, tiếp theo mười đạo tơ hồng kia giống như là độc xà quỷ dị tiến vào bên trong hoàng quang, xuyên thủng vào bên trong một chút, phần còn lại không ngừng mạnh liệt tiến vào trong.
 
Cổ trưởng lão vừa sợ vừa giận, hàn quang trong mắt chợt lóe lên. Một tay sờ vào túi trử vật.
 
Lúc này hắn cũng đã có chút hiểu được, dưới trận pháp của đối phương và sự công kích quỷ dị kia, dưới nguyên khí đại thương của hắn cùng với một món pháp bảo tựa hồ rất khó thủ thắng.
 
Cũng không có chờ cho hắn lấy pháp khí ra, hai đạo huyết quang chợt xuất hiện trên người, sắc nhọn vô cùng tiến vào bên trong hoàng quang hộ thể.
 
Do trúng một kích của Hàn Lập cùng với sự vây khốn của phi châm, hoàng quang có chút ảm đạm đi, dể dàng bị đạo huyết mang này xuyên thủng qua.
 
Sắc mặt Cổ trưởng lão trắng bệch.
 
Dù sao thì cũng là Kết Đan Kỳ tu sĩ, ngay khi huyết mang xuyên qua hộ thể hoàng quang chốc lát liền cảm thấy không ổn, hắn cũng bất chấp trong tay cầm bảo vật gì, thân hình đột nhiên né về một bên.
 
Nhất thời một đạo huyết mang bay sát bên tai, lập tức cắt ngọn cái lỗ tai, máu thịt văng ra ngoài. Tuy là tránh được chỗ trái tim nhưng đầu vai cũng xuất hiện một lỗ nhỏ.
 
Khiến cho Cổ trưởng lão đau đớn "Ai ui" một tiếng, hai chân mềm nhủn thiếu chút nữa đã quỳ gối xuống.
 
Thế công của Hàn Lập không chỉ có thế, thân hình cao lớn của Khúc Hồn dựa theo nước biển dâng lên, hai tay liền nhấc lên, lưỡng đạo huyết mang bắn ra.
 
Đồng thời, Hàn Lập sắc mặt không đổi một tay nâng ngân kiếm lên chém xuống, tạo thành một đạo ngân quang thật lớn đánh vào hoàng mang. Phát ra tiếng động "xẹt xẹt" chói tai cực kỳ. Tay còn lại lấy ra một xấp phù lục, nhanh chóng phát ra vô số hỏa cầu cùng băng trùy, nhất thời quang hoa đủ loại màu sắc cùng với âm thanh bạo liệt vang lên không ngừng.
 
Dưới sự đau nhức, Cổ trưởng lão kinh hoảng cực kì.
 
Hắn rõ ràng cảm thấy được dưới sự áp bức của đại trận mang lại cùng với công kích không ngừng của đối phương, "Hổn Nguyên Bát" tiêu hao pháp lực rất lớn, đã có chút chống đở không được sự tiêu hao của hoàng quang hộ thể rồi.
 
Hoảng sợ, hắn cũng mặc kệ ba bảy hai mốt liền sử dụng bí thuật, mạnh lẽ đề xuất pháp lực thì âm thanh chú ngữ lạnh lùng của Hàn Lập đột nhiên vang lên.
 
Nhất thời nước biển chung quang điên cuồng dâng trào lên. Sau đó, áp lực vốn đã rất lớn trên người hắn đột nhiên tăng lên mấy lần, làm cho điểm hoàng mang cuối cùng trên người hắn phát ra âm thanh "xì xì".
 
Dưới ánh mắt không thể tin nỗi, hoàng quang quanh thân hắn biến mất vô ảnh vô tung, mười đạo phi châm vốn đang giằng co với hoàng quang kia được thoát khốn, lập tức hóa thành hồng quang tiến đến những nói yếu hại trên cơ thể đánh đến, khiến cho thân hình hắn chao đảo vài cái, rốt cuộc cũng không chịu nỗi quỳ xuống đất.
 
Ngâng quang chợt lóe lên, Hàn Lập đột nhiên vô thanh xuất hiện bên người Cổ trưởng lão, liền đem đầu lâu của hắn chém bay ra hơn trượng.
 
Máu tươi bắn cao hơn thước, một mùi vị huyết tinh nồng đậm khuyết tán ra ngoài.
 
Đến lúc này, Hàn Lập mới thở dài nhẹ nhõm một hơn.
 
Tiến lên một bước, đến gần tử thi không đầu quơ tay lấy túi trử vật bên hông thu lấy.
 
Đồng thời Khúc Hồn cũng thu lấy pháp bảo bát hình màu vàng kia.
 
Tiếp theo, Hàn Lập liền mang theo Khúc Hồn, cả hai thân hình chợt lóe lên rời khỏi đại trận, lập tức ngự khí bay đi.
 
Sau khi bay được hơn hai ba mươi hải lý, Hàn Lập liền ngự khí tiến vào trong lòng biển phía dưới, tiềm nhập sâu hơn mười trượng.
 
Sau đó, hắn đem pháp khí thu lại, lấy ra tấm lụa mỏng có khả năng đoạn tuyệt khí tức kia, đem chính mình cùng Khúc Hồn bao phủ bên trong, đồng thời hai người cũng vận dụng vô danh khẩu quyết, tiến nhập vào trạng thái luyện khí.
 
Trong chốc lát sau khi hắn làm hết thảy điều này, một cổ thần thức cường đại phẫn nộ cực kì buông xuống vùng biển phụ cận xung quanh, lúc này đang tìm kiếm không trung trên mặt biển chung quanh đó.
 
Thần thức này tuy kiểm tra cẩn thận nhưng không có khả năng phát hiện ra tung tích của Hàn Lập cùng Khúc Hồn, cuồng bạo thần thức này sau khi lướt qua vùng phụ cận nơi hai người ẩn trốn liền vội vàng di chuyển về hướng khác tiếp tục tìm kíêm.
 
Lúc này Hàn Lập mới có thể hoàn toàn yên tâm!
 
Đương nhiên, hắn cũng không có ngu xuẩn lập tức xuất hiên trên mặt biển, liền ở dưới đáy biển xuất ra một tầng vòng bảo hộ đạm lam, đem hai người bảo hộ trong đó, ngăn cách nước biển xung quanh. Bắt đầu cùng với Khúc Hồn xếp bằng dưỡng thần.
 
Lần ẩn úp trong lòng biển này đã hơn nữa tháng rồi.
 
Mấy ngày hôm trước, một cổ cường đại thần thức tựa hồ không chịu bỏ qua, điều tra xung quanh nơi Hàn Lập ẩn nấp mấy lần, nhưng mỗi lần như vậy, Hàn Lập sớm thu liễm khí tức, không thể phát hiện được gì mà rời đi.
 
Lúc này, thần thức cuồng bạo kia đã hoàn toàn biến mất, hơn mười ngày sau không hề xuất hiện.
 
Lúc này Hàn Lập mới dám bắt đầu hành động.
 
Cẩn thận chậm rãi độn xuất hơn trăm lý mới từ trong lòng biển bay ra ngoài, xác định một phương hướng liền toàn lực bay đi.
 
Khôi Tinh Đảo tự nhiên đã không thể trở về rồi, chỉ có thể tìm một địa phương khác đặt chân thôi.
 
Tuy nhiên không biết Cổ Miêu nhị vị trưởng lão của Lục Liên Điện cùng với vị thanh niên gọi là "Ô Sửu" có quan nhệ như thế nào, tại sao lại không tiếc tất cả muốn giết người diệt khẩu, nhưng có thể khẳng định nơi này không phải là nơi mà Trúc Cơ Kỳ tu sĩ như hắn có thể đi vào, có thể rời xa phạm vi hai thế lực này là tốt nhất.
 
Chẳng qua, thật sự là đáng tiếc, động phủ ở Tiểu Hoàn Đảo kia cùng với ba bộ pháp khí bày trận đầy đủ. Hơn nữa, trong lần tranh đấu này tổn thất các pháp khí khác, lần này hắn thật sự tổn thất không nhỏ!
 
Hàn Lập một bên ngự khí phi hành, một bên cười khổ tự giểu.
 
Chẳng qua, so sánh với bọn người trung niên lành ít dử nhiều kia, hắn cuối cùng cũng có thể bảo vệ được cái mạng nhỏ này, cũng không có ôm oán khí gì.
 
Hàn Lập đang tự trấn an bản thân, đột nhiên vừa động lòng, đem túi trử vật của Cố trưởng lão lấy ra.
 
Thời gian trước lo lắng đề phòng sự tìm kiếm của thần thức cuồng bạo kia, Hàn Lập cũng không có tâm tư xem xét qua vật này, hôm nay cũng có thể nhìn xem rồi.
 
Túi trử vậy của một vị tu sĩ Kết Đan Kỳ, sẽ không hề nghèo nào chút nào! Hy vọng có thể đền bù lại chút tổn thất lần này!
 
Thần thức chậm rãi tiến vào trong túi trữ vật, Hàn Lập liền nhìn thấy bảy tám mươi khối linh thạch bật trung, khiến hắn kinh hỉ đến phát cuồng đi.
 
Vị Cố trưởng lão thân gia này thật sự là không hề nghèo nàn chút nào! Có thể mang nhiều linh thạch như vậy trong người!
 
Chẳng lẽ hắn cũng giống với mình? Có thói quen mang theo toàn bộ gia sản trên người?
 
Nếu như là như thế, nhiều linh thạch như vậy đối với một tu sĩ Kết Đan Kỳ nhiều năm như vậy mà nói tựa hồ lại rất bình thường!
 
Sau khi suy nghĩ như vậy, Hàn Lập rốt cuộc cũng có thể chuyến sự chú ý rời khỏi linh thạch, ánh mắt chuyển đến những vật khác bên trong.
 
Một bình ngọc cao khoảng một thốn, hai phù lục lấp lóe lam, kim nhị sắc hào quang, một quyển đạo thư cùng với một viên cầu lấp lóe lam quang.
 
Còn lại toàn thứ không đáng giá chút nào.
 
Đạo thư cũng không có gì, chỉ là công pháp thượng tầng "Thổ Ly Quyết" mà thôi, tuy không thể nói là công pháp bình thường nhưng hắn căn băn không có tu luyện công pháp này.
 
Chỉ có hai phù lục kia là được, một phù bảo họa một thanh tiểu kiếm màu vàng, tấm còn lại họa một con giao long màu lam chẳng biết tên là phù lục gì, làm Hàn Lập trong lòng vui vẻ.
 
Hàn Lập lấy viên cầu kia ra đùa nghịch trong chốc lát, rốt cuộc có thể khẳng định đây là nôi đan của yêu thú cấp năm nào đó, cũng là vật cực kì trân quý.
 
Cuối cùng, chỉ còn lại cái bình ngọc không hợp mắt kia.
 
Nhưng ngay Hàn Lập đem cái tiểu bình màu vàng kia mở ra thì bên trong có năm khỏa đan hoàn màu vàng.
 
Những đan hoàn này chẳng những lớn nhỏ giống như nhau, hơn nữa ánh sáng tỏa ra cũng rực rỡ, bạch khiết cực kì, tản ra một mùi dược hương kì dị.
 
"Hàn Trần Đan".
 
Nhìn những đan hoàn trong tay, Hàn Lập ngây người cả nửa ngày.
 
Tuy hắn không hề gặp qua những đan hoàn này nhưng hình dáng cùng màu sắc của nó cùng với sự miêu tả trong cuốn "Đan Đạo Bình Giám" mà hắn mua được hoàn toàn giống nhau! Không phải là nó thì là cái gì đây?
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #384


Báo Lỗi Truyện
Chương 384/2446