Chương 372: Tiểu Hoàn Đảo


Hàn Lập tiếp nhận họa sách, chậm rãi mở ra, mới phát hiện mặt trên kim quang cùng bạch quang giao hô tương ứng, lóe ra hào quang thần bí.
 
Chẳng qua mấy địa phương loang loáng kia đều tập trung tại trung tâm bản đồ tạo thành một khu vực lớn màu xanh.
 
Lúc này Hàn Lập mới biết rằng, Thanh Vân Sơn chiếm một diện tích rộng lớn hơn cả tưởng tượng của hắn, khu vực màu xanh ở giữa đảo chiếm tới một phần tư diện tích cả đảo.
 
Hàn Lập cũng đã nhìn thấy một bạch sắc quang điểm lóe sáng, anh mắt không khỏi nheo lại ngưng thần nhìn kỹ.
 
Lấy kim quang mà so sánh, bạch quang hiển nhiên nhiều hơn phân nửa, chẳng qua là độ sáng bạch quang hiển nhiên không giống nhau.
 
Có cực kỳ chói mắt cũng có hào quang yếu ớt mỏng manh phát ra.
 
Địa phương có tiêu chú chính là sơn phong (đỉnh núi), quang mang thập phần chói mắt, nhưng Hàn Lập căn bản không lựa chọn mấy cái địa phương này, bởi vì bên tai vang lên mấu câu sau của trung niên nhân :
 
"Các loại sơn phong, Luyện khí kỳ tu sĩ không có tư cách tiến vào, còn mấy địa phương khác không hề có hạn chế, chỉ cần là địa phương bạch quang đều có thể đi vào!"
 
Mọi việc trên đảo đều giống như thanh niên tu sĩ lúc này nói cho hắn biết.
 
Nhưng còn lại chính là đám thiên nhiên sơn cốc, động quật loại đó quả thật bạch quang ảm đạm rất nhiều.
 
"Vãn bối muốn hỏi một câu, mấy cái địa phương này tại đây có thể khai mở một cái động phủ lớn, có hạn chế gì hay không?" Hàn Lập xem lướt qua họa sách, sau bỗng nhiên trầm giọng hỏi trung niên nhân .
 
"Lấy động phủ của người làm trung tâm, phạm vi trong vòng mười dặm đều là của ngươi, có thể tùy ý bố trí trận pháp cùng cấm chế, chỉ cần ngươi có bổn sự làm lớn như vậy" Người trung niên lộ ra vẻ ngoài ý muốn nhưng lập tức liền hiện ra một tia trào phúng nói.
 
"Vãn bối có thể chọn địa phương này, nơi này cũng là bạch quang, vậy cũng sẽ có linh mạch sao?" Hàn Lập nghe xong bình tĩnh hỏi.
 
Sau đó, hắn dùng ngón tay điểm nhẹ lên trên bản đồ, nhất thời bạch quang kia biến thành hoàng sắc.
 
Hàn Lập đem họa sách trả lại cho đối phương.
 
"Ở đây !" Ánh mắt trung niên tu sĩ đảo qua tại địa phương Hàn Lập đã điểm chỉ, trên mặt có chút tái nhợt, hìng dạng như là có chút ngoài ý muốn.
 
Hàn Lập điểm chỉ ở một địa phương nằm bên ngoài Khôi Tinh Đảo, nơi đây bạch quang lóe ra đích xác yếu ớt mỏng manh.
 
"Đấy là Tiểu hoàn đảo, chiều dài cũng chỉ có sáu bảy mươi dặm, nhưng đích xác trên đảo cũng có một vài tiểu linh mạch, chúng ta đã bố trí tại đảo một trận pháp phòng hộ. Đã kiến tạo một cái trấn nhỏ trên đảo ước chừng cũng được mấy trăm nhân khẩu!" Trung niên tu sĩ cười cười nói không khỏi lộ ra vài tia chế nhạo.
 
Hàn Lập cũng không có nói thêm lời nào, hắn biết đối phương một khi đã lộ ra thần sắc như thế, đảo này khẳng định sẽ không hề đơn giản.
 
"Đảo này đối với Khôi Tinh Đảo chúng ta mà nói, có thể xem như một cái kê lặc (gân gà – nghĩa là bỏ thì tiếc mà dùng thì không biết dùng vào việc gì), bởi vì trên tuy có linh mạch nhưng đáng tiếc là nồng độ linh khí thật sự quá yếu ớt, diện tích lại quá nhỏ".
 
"Thực là muốn chọn nơi đây? Tu luyện trên đó cố nhiên không có tu sĩ khác quấy rầy nhưng nồng độ linh khí so với Thanh Vân Sơn tối thiểu cũng chỉ được ba phần, nói cách khác, người tu luyện tốc độ chậm hơn không ít so với các tu sĩ khác".
 
"Trước kia cũng có vài kẻ giống như ngươi, đều là những tu sĩ thích độc chiếm lấy một địa phương khổ tu, cũng động dạng lựa chọn đảo này. Nhưng không tới vài năm, liền thành thành thật thật quay trở lại, bọn họ tình nguyện nộp lượng lớn linh thạch để đổi chỗ tu luyện khác trên đảo, cũng không muốn tiếp tục đợi . Dù sao đối với người tu tiên mà nói, linh khí vẫn là trong yếu nhất.
 
Hơn nữa trên có quy định, tu sĩ lựa chọn đảo này đồng thời phải có nghĩa vụ bảo hộ, chính là nói tới linh thạch duy trì trận pháp phòng hộ trên đảo phải do người tự mình chuẩn bị lấy.
 
Đương nhiên, ngươi có thể mà thu linh thạch làm bồi thường từ dân cư trên đảo. Hơn nữa bản thân không cần hàng năm lại giao nạp linh thạch cống thuế cho chủ đảo. Chẳng qua ta trước tiên nhắc nhở ngươi một chút, linh thạch của cư dân trên đảo này căn bàn không đủ để bù lại hao tổn ngày thường của phòng hộ trận, đến hôm nay mọi linh thạch tiêu hao trên đảo đều do Khôi Tinh Đảo phụ trách mới có thể chống đỡ đến bây giờ"
Trung niên tu sĩ dùng ngón trỏ quệt quệt mép giường phía dưới, dương dương nói.
 
"Có phải như vậy, nếu ta đến đảo này, trên thực tế ta chính là đảo chủ!" Hàn Lập nghe xong lời đối phương, bắt đầu trầm ngâm dễ đến nửa ngày sau mới nhẹ giọng hỏi.
 
"Hắc hắc, đích xác là có thể như vậy" Người trung niên có điểm ngoài ý muốn.
 
Hắn đã đem tình huống tồi tệ của đảo nói rõ ràng như thế, nhưng người trẻ tuổi này vẫn còn muốn lựa chọn, vậy thì mặc kệ hắn.
 
Lúc này, trung niên nhân có chút nhẫn nại quay lại dò xét Hàn Lập thêm một lượt, thầm nhủ cười lạnh vài tiếng.
 
Đến lúc đó số linh thạch khổng lồ tiêu hao hết, chỉ sợ là sẽ kêu khổ không ngừng.
 
Hắn tin tưởng rằng nhiều lắm chỉ một hai năm tu sĩ trẻ tuổi này sẽ lại muối mặt trở về lựa chọn địa phương tu luyện mới.
 
Nếu không, kỳ thật một cái danh tiểu đảo chi chủ đã sớm thưởng cho tu sĩ khác rồi, sao còn có thể lưu tới bây giờ!
 
"Được, vãn bối liền chọn đảo này!" Hàn Lập ngẫm nghĩ một chút liền tiếp nhận không hề do dự.
 
Nghe Hàn Lập khẳng định như vậy, trung niên tu sĩ cũng không có trì hoãn.
 
Hắn lần trong áo xuất ra một cái kim sắc mao bút, nhẹ nhàng điểm lên hòn đảo trên bản đồ, trong khoảng khắc bạch quang phía trên đã biến thành kim quang.
 
Sau đó hắn lại lấy ra từ trên người một cái ngọc giản, dùng kim bút viết lên mấy chữ gì đó rồi vứt cho Hàn Lập.
 
Hàn Lập tiếp nhận ngọc giản cúi đầu nhìn thoáng qua, mặt trên ngọc giản có hai cái phù hào kim sắc, nhìn có chút quen mắt, tựa hồ chỉ dùng để đề danh tự lên trên.
 
"Ngọc giản này, chính là chứng minh ngươi là người tu luyện trên Tiểu Hoàn Đảo, bên trong còn có danh sách cư dân trên đảo, ngươi liệu mà bảo quản cho tốt!" Trung niên tu sĩ lạnh nhạt nói.
 
Sáu đó hắn đem họa sách thu lại, nằm lại xuống giường, hơn nữa còn vẫy tay về phía Hàn Lập .
 
Ý tứ trục khách, biểu lộ rất rõ ràng!
 
Hàn Lập khẽ thi lễ, lui bước đi ra ngoài.
 
Rời Đăng Tiên Các, Hàn Lập cũng không có ở lại Thanh Vân Sơn xem phong cảnh hay có ý kết giao đồng đạo mà là trực tiếp ngự khí bay khỏi Thanh Vân Sơn, trở về Cố gia trang.
 
Sớm ngày thứ hai, Hàn Lập để lại cho Cố đông chủ một bức thư bên trên bàn rồi mang theo Khúc Hồn, bay tới một cái trấn nhỏ gần nhất.
 
Tại đây, hắn mua bản đồ Khôi Tinh Đảo và hải vực phụ cận, sau đó liền đi thẳng tới cảng khẩu.
 
Nghe Vương Trường Thanh nói, tại Khôi Tinh Đảo có thành thị lớn nhất là "Khôi Tinh Thành" nơi đây có một cái "Thiên đô nhai" chuyên mua bán giao dịch vật phẩm cho người tu tiên.
 
Hàn Lập tuy nhiên rất muốn qua nơi đây kiến thức một chút, nhìn xem hải ngoại tu sĩ giao dịch cái thứ gì, tụ tập công pháp gì.
 
Nhưng hắn hôm nay tu vi thực sự thấp đến đáng thương, tới mấy cái địa phương chúng tu sĩ quần tập, làm hắn có chút thắc thỏm bất an, cảm giác trong lòng cũng không chút kiên định liền cố nén từ bỏ.
 
"Xem ra thực lực không đủ, lá gan cũng nhỏ đi nhiều" Hàn Lập đang bay trên cảng khẩu, có chút tự giễu lẩm bẩm nói.
 
Lần này không có lựa chọn Thanh Vân Sơn làm nơi tu luyện mà đi Tiểu Hoàn đảo nơi linh khí yếu ớt, chăng qua cũng là vì bảo vệ bí mật cái tiểu bình tử, mới phải khổ tâm đưa ra quyết định này.
 
Chỉ có như vậy, một mình một đảo cách xa các tu sĩ khác, hắn mới có thể phóng khai thủ cước mà bồi dưỡng linh dược, sẽ làm cho tu vi đột nhiên tăng mạnh nhưng không làm cho các tu sĩ khác chú ý tới!
 
Tuy nhiên cứ như vậy, có lẽ tốc độ tu luyện hơi chậm một chút. nhưng vẫn có linh khí để hắn còn có thể bồi dưỡng linh dược.
 
Dù sao, hắn chủ yếu là phục dụng cùng luyện hóa đan dược mới có được tu vi như bây giờ, linh khí có ít ỏi một chút cũng sẽ không ảnh hưởng cho lắm.
 
Hàn Lập theo cảng khẩu bay ra khỏi cự đại cấm chế bao phủ cả Khôi Tinh Đảo, liền theo như địa đồ miêu tả, bay thẳng đến Tiểu Hoàn Đảo.
 
Trên bản đồ hòn đảo này chính là nằm bên cạnh Khôi Tinh Đảo, nhưng thực ra Hàn Lập phải phi hành liên tiếp một ngày một đêm mới từ phía trên thấy được đảo này.
 
Hàn Lập đi một vòng quanh đảo, hắn rốt cuộc cùng nhìn thấy một cái trận pháp nhập khẩu nơi bến tàu .
 
Vì thế, Hàn Lập từ từ hạ xuống trên bến tàu.
 
Trên bến tàu có rất ít người, cũng chỉ lác đác vài tên bộ dạng như ngư dân, ngồi trên tiểu thuyền nghỉ ngơi.
 
Bọn họ vừa thấy Hàn Lập cùng Khúc Hồn từ trên trời giáng xuống, đều từ trên tiểu thuyền bước lên đi tới bên Hàn Lập.
 
"Tại hạ Hắc Quý, tham kiến tiên sư!"
 
Nhóm người này vừa đến trước mặt Hàn Lập đều hành lễ, trong đó có một gã hán tử mặt đen phi thường cường tráng tới tới cung kính ân cần thăm hỏi, có lẽ là thủ lĩnh của mấy ngư dân này.
 
"Nơi này chính là Tiểu Hoàn Đảo sao?" Tuy Hàn Lập thầm nghĩ là không sai nhưng vẫn cẩn thận trước tiên hỏi một câu.
 
"Đúng vậy, tiên sư đại nhân, ngài đến để đổi linh thạch sao? Lần đổi trước cũng không cách đây bao lâu mà!" Hắc Quý mang vẻ nghi hoặc hỏi.
 
"Ta không phải đến đổi linh thạch, nhưng từ hôm nay, linh thạch tiêu hao trên tiểu đảo này sẽ do ta bỏ ra, bởi vì chỗ này đã là nơi tu luyện của ta, các ngươi về sau gọi ta là Hàn tiên sư là được!" Nghe được nơi đây chính là Tiểu Hoàn Đảo, Hàn Lập thở ra một hơi, mỉm cười nói với chúng nhân trước mặt.
 
Sau đó, từ trong ánh mắt kinh ngạc của mấy ngư dân, lập tức hô Khúc Hồn, lại ngự khí bay về hướng trung tâm đảo.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #372


Báo Lỗi Truyện
Chương 372/2446