Chương 362: Nam Cung Bình


Nhìn nữ tử này tuy dịu dàng như vậy nhưng lại nói ra những lời đao kiếm khiến cho người khác rùng mình.
 
"Tiền bối có phải là đã thay đổi chủ ý?" Hàn Lập thở ra một hơi, nói ra một câu khiến cho nữ tử cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
 
"Xem ra ngươi cũng không phải là hoàn toàn vô dụng! Ít ra còn có một chút đầu óc" Nữ tử bất động thanh sắc nói.
 
"Nếu như tiền bối thực sự muốn giết ta như lời người nói thì Hàn mỗ bây giờ cũng đã không mở mắt rồi!" Hàn Lập cười nhạt, thần sắc bình thường nói.
 
"Ta gọi là Nam Cung Bình, không cần gọi cái gì tiền bối này nọ, trông ta già lắm sao?" Nữ tử vẫn không hề có một chút biểu tình nào nói.
 
Nghe xong lời này, Hàn Lập liền rùng mình, liền thầm nghĩ trong lòng: "Một khi đã là "Kết Đan Kỳ" rồi, tính theo tuổi của phàm nhân thì không phải là rất già sao?"
 
Một thân tu vi của Hàn Lập cũng bị lấy đi rồi, đối với nữ tử này chứa một bụng nộ hỏa, nhưng bây giờ tính mệnh mình lại nằm trong tay đối phương, cũng chỉ có thể ám chú đối phương vài câu mà thôi (lén nói xấu vài câu mà thôi).
 
"Tuy ngày hôm qua ngươi xem ta trở thành đường tỷ mới ra tay cứu ta, nhưng cuối cùng thì cũng là ân nhân của Nam Cung Bình ta, hơn nữa hôm qua trong lúc vô ý lại hút hết chân nguyên của ngươi mới có thể khiến cho thương thế không trở nên tệ hơn. Nhân tình này không phải là Nam cung Bình ta không trả" Nữ tử thản nhiên nói với Hàn Lập .
 
"Đương nhiên, một khi nàng là đường muội của Nam Cung Uyển, thì cứ xem như là không may mắn đi" Hàn Lập nhíu nhíu mày, bất đắc dĩ nói.
 
Sau đó hắn hoạt động một chút chân tay liền đứng dậy.
 
"Chát chát" hai tiếng, bóng trắng trước mắt Hàn Lập chợt lóe lên, một mùi hương thoáng qua đi,. Bị nữ tử này đánh hai cái lên mặt, người không tự chủ được quay một vòng, thiếu chút nữa đã ngã trên mặt đất.
 
"Ngươi…" Hàn Lập che hai bên má đang nóng bừng, kinh sợ nhìn Nam Cung Bình.
 
"Ngày hôm qua, không được ta cho phép ngươi dám dùng đôi tay bẩn chạm vào thân mình ta! Hơn nữa cả đêm còn dám…ngã lên người ta mà ngất xỉu. Hai cái này chỉ là trừng phạt đôi chút mà thôi!" Nam Cung Bình lạnh lùng nói, nhưng nói đến chính mình bị Hàn Lập áp trụ thì trên mặt không khỏi hiện lên một tia đỏ ửng nhưng sau đó liền hiện lên một tầng sương lạnh.
 
Nghe xong những lời này Hàn Lập quả thật là hết chổ nói.
 
Cùng một vị Kết Đan kỳ nữ tu sĩ nói đạo lý quả thật là tự mình tìm lấy phiền toái, nói không chừng một khi tranh biện đối phương lại tiếp tục cấp cho mình thêm hai cái nữa đây! Hiện tại đối phương chính là đao thớt còn mình lại là thịt, muốn mình như nhế nào thành như thế ấy thôi!
 
Hơn nữa, hắn lại ngầm cảm thấy rằng nữ tử này đối với hắn như thế không phải là vì chuyện của nàng vào ngày hôm qua mà là thuần túy nàng muốn giáo huấn hắn một chút, làm tốt những lời đã nói với Nam Cung Uyển.
 
Suy nghĩ như vậy, Hàn Lập cố nén lửa giận trong lòng, khẽ sờ hai bên bị sưng đỏ đến tai, liền im lặng không lên tiếng.
 
Thấy Hàn Lập không hề tranh biện một câu làm Nam Cung Bình lộ ra thần sắc ngạc nhiên.
 
Kỳ thật thì cũng đúng như Hàn Lập suy nghĩ vậy, nữ tử này chỉ cần chờ Hàn Lập tranh luận một câu về chuyện ngày hôm qua thì nàng sẽ không do dự lại tiếp tục "chăm sóc cho nhan sắc" của Hàn Lập, mà nếu Hàn Lập cứ im lặng như thế thì nàng cũng không có bất kỳ lý do nào để động thủ.
 
Vì vậy, nàng cũng chỉ có thể hừ lạnh một tiếng, không khách khí nói.
 
"Một khi ta đã giáo huấn ngươi rồi, thì tiếp theo ta sẽ chuẩn bị báo đáp ân tình của ngươi. Hiện tại ta có hai điều cho ngươi chọn lựa, một là ta sẽ cấp cho ngươi một số lượng linh thạch nhất định, cũng đủ bù đắp lại tu vi mà ngươi đã tổn thất khi ra tay cứu ta".
 
"Hai là, ngươi theo ta trở về bổn tông, đợi sau khi sự việc sáu tông phái yên ổn trở lại ta sẽ luyện chế một chút linh đan cùng với tìm một nữ đệ tử của bổn môn cùng ngươi song tu, cho ngươi mau chóng khôi phục tu vi, điều này cũng rất có lợi cho ngươi. Khi tiến hành song tu sẽ không hề có bất cứ gì gọi là bình cảnh. Theo ta đoán rằng trong vòng mười đến hai mươi năm công phu, ngươi có thể trở về cảnh giới trước kia của mình. Đương nhiên là trong khoảng thời gian này, nếu ta có hứng không chừng có thể truyền cho ngươi một vài bí thuật đây chứ. Phải biết rằng Yểm Nguyệt Tông chúng ta với Hoàng Phong Cốc tạp phái các ngươi hoàn toàn bất đồng, có rất nhiều bí thuật huyền diệu không hề truyền ra ngoài, ngoại nhân căn bản không thể tưởng tượng được. Mà công pháp ngày hôm qua ta hút tu vi của ngươi cũng là một loại trong đó".
 
Nam Cung Bình ngạo nghễ nói xong lại giương mắt nhìn Hàn Lập, thần sắc không thay đổi chờ sự lựa chọn của hắn.
 
Hàn Lập nghe vậy không khỏi có chút ngẩn người!
 
Hai cái điều kiện này không phải là rất lợi hại sao?
 
Một cái chính là cấp cho mình một ít linh thạch, một là chẳng những trợ giúp cho mình khôi phục tu vi mà còn cấp cho mình một đồng lữ song tu lại còn truyền thụ cho hắn một ít bí thuật. Hàn Lập sao không nghe ra là nữ tử này cố ý làm cho hắn lựa chọn điều thứ hai chứ!
 
Điều này thật là có chút quỷ dị, chẳng lẽ là đối phương lại muốn đem mình cho vào tròng sao?
 
Hàn Lập nghĩ như vậy, chần chờ nhìn vào mắt đối phương. Nhưng trong ánh mắt đối phương lại có chút phức tạp, tựa hồ có chút chờ đợi, lại tựa hồ có chút lo âu trong đó.
 
Hàn Lập cũng đã có chút hồ đồ. Gắng sức nhíu nhíu cái mũi, hai tay khoang lại, tay phải sờ nhẹ cằm, trầm tư suy nghĩ.
 
Sau thời gian khoảng một nén nhang Hàn Lập cũng không hề mở miệng nói chuyện. Nhưng Nam Cung Uyển lại có chút nhịn không được, nhíu nhíu đôi mi thanh tú khẻ nhếch môi thúc dục.
 
"Thế nào ? Ngươi quyết định ra sao?" Lúc này vẻ mặt của nàng không hề có chút kiên nhẫn.
 
Nghe được âm thanh thúc dục, Hàn Lập ngẩng đầu lên, có chút đăm chiêu nhìn đối phương chậm rãi nói:
 
"Tốt lắm, ta chọn điều kiện thứ nhất, tiền bối chỉ cần cho ta một chút linh thạch, ta liền có biện pháp làm cho pháp lực của mình khôi phục, tiền bối không cần quan tâm" Hàn Lập thản nhiên nói.
 
Nam Cung Bình nghe Hàn Lập nói xong, không khỏi ngẩn ngơ, vẻ mặt lộ ra vài phần cổ quái.
 
Nàng nhìn gương mặt của Hàn Lập trong chốc lát, bổng nhiên vương tay ra, một túi trữ vật màu đỏ bay về phía hắn.
 
"Linh thạch ở bên trong, còn có một chút tài liệu thường dùng, ta tặng cho ngươi hết" Âm thanh của Nam Cung Bình mang theo một chút âm lãnh.
 
Hàn Lập cũng không hề để ý đến ngữ khí của đối phương, không khách khí chụp lấy túi trữ vật, sau đó liền đem thần thức tiến vào bên trong quan sát.
 
Cho dù trong lòng hắn cũng đã có chút chuẩn bị, nhưng bên trong có hơn mười khối linh thạch bậc trung cùng bảy tám loại nguyên, vật liệu làm cho hắn lắp bắp kinh hãi.
 
Bổng nhiên Hàn Lập lộ ra vẻ mặt vui mừng, hướng về phía Nam Cung Bình vội vàng hỏi:
 
"Không biết tiền bối còn có "Nguyên Ngọc" hay không , có thể cấp thêm cho vãn bối vài khối?"
 
Nghe được lời này của Hàn Lập làm trong mắt của nữ tử hiện lên một ít nghi ngờ.
 
Nhưng cũng không hề nói một tiếng, liền tìm kiếm trên người, trong chốc lát ném ra vài khối ngọc thạch màu trắng. Hàn Lâp vui mừng cực kỳ tiếp lấy.
 
Như vậy, vật liệu để hắn chữa trị truyền tống trận cũng đã không cần phải quay về bổn môn để tìm kiếm rồi.
 
"Còn có chuyện gì không ? Nếu không có việc gì nữa thì ta đi trước" Nam Cung Bình lạnh lùng nhìn những hành động Hàn Lập, không có chút biểu tình nào nói.
 
"À, không có sự tình gì phải phiền toái đến tiền bối" Hàn Lập thần sắc không đổi lắc lắc đầu nói.
 
Nghe xong lời này, Nam Cung Uyển hừ một tiếng, liền lập tức xoay người hướng bên ngoài động đi ra.
 
Nhưng khi đi đến cửa động thì quay đầu lại bình tĩnh nói.
 
"Hàn Lập, ngươi lựa chọn như vậy ta thật là không biết ngươi ngu ngốc hay là thông minh đây?"
 
Nói xong liền từ trong tay áo bay ra một thanh bảo kiếm, thân hình khẻ nhoáng lên liền đứng lên trên bảo kiếm.
 
Nhưng lúc này lại ở phía sau lại truyền đến một câu của Hàn Lập: "Tiền bối, có thể thay ta hỏi thăm Nam Cung Uyển một tiếng được không ?"
 
Nghe xong lời này, Nam Cung Bình khẻ rùng mình nhưng cũng không hề nói một lời nào lập tức hóa thành một đạo bạch quang hướng bầu trời bên ngoài cửa động mà bay đi, cũng không biết là có đáp ứng hay không.
 
Gặp phải tình cảnh này, Hàn Lập chỉ cười khổ vài tiếng, sờ sờ cái mũi của mình, rồi đặt mông ngồi xuống đất, ngơ ngác nhìn động khấu, lại bắt đầu xuất thần suy nghĩ.
 
Hắn cho đến giờ vẫn không rõ, một thân tu vi của mình lại như thế nào bị nữ tử này hút lấy chứ ?
 
Công pháp này của Yểm Nguyệt Tông chẳng lẽ lại bá đạo như vậy ? So với huyết tế của Hắc Sát Giáo càng thêm quỷ dị hơn a.
 
Chẳng qua Hàn Lập lại cho rằng công pháp này khẳng định bị hạn chế cùng với khiếm khuyết rất nhiều. Nếu không, tu sĩ Yểm Nguyệt Tông đã sớm bị tu tiên giới tập trung tiêu diệt rồi.
 
Phán đoán này của Hàn Lập cũng đã đúng được vài phần sự thật.
 
Nam Cung Uyển lần này hút lấy chân nguyên của hắn có thể nói là hoàn toàn trùng hợp.
 
Nữ tử này sau khi thi triển bí thuật thì chân nguyên trên người cũng đã sớm tiêu hao vô cùng. Nếu không có điều gì ngoài ý muốn thì tu vi sẽ bị giảm mạnh. Tuy còn có thể duy trì trình độ Kết đan kỳ nhưng khẳng định phải tổn thất hơn mười năm khổ tu mới có thể khôi phục.
 
Hơn nữa, ngay khi bí thuật sắp mất đi công hiệu, lại nghĩ đến chính mình lại rơi vào tay của hai gã ma đạo kia liền cắn răng phát động công pháp "Luân hồi chân quyết".
 
Thần thông này một khi thi triển chỉ cần có ngoại nhân dùng linh lực tiến vào thân thể tự nhiên sẽ bị chân nguyên xoắn ốc trong cơ thể tạo thành xoắn ốc mạnh mẽ hút lấy, liền hút sạch sẽ một thân tu vi của đối phương . Nếu lúc trước nữ tử này không phải tỉnh dậy sớm liền dừng công pháp này lại thì chỉ sợ tu vi của Hàn Lập không phải chỉ còn như vậy mà là hoàn toàn bị hấp thu.
 
Đương nhiên điều kiện sử dụng loại thần thông này cũng hà khắc vô cùng.
 
Đầu tiên, nó yêu cầu người thi triển phải ở trong thời điểm hao tổn chân nguyên thật nhiều mới có thể thi triển được.
 
Tiếp theo, nếu trong thời gian thi triển mà không có chân nguyên của người khác bổ sung vào trong cơ thể thì người thi triển sẽ bị chân nguyên kìm nén tự bạo mà chết. Có thể nói đây là một loại công pháp bán tự sát.
 
Loại thần thông này tuy nhiên có thể hấp thu chân nguyên của người khác nhưng cũng chỉ có thể hấp thu bộ phận bị hao tổn lúc trước mà thôi, cũng không thể dùng nó đề cao thêm một phần tu vi nào.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #362


Báo Lỗi Truyện
Chương 362/2446