Chương 343 : Lục Hoàng Kiếm


Đây là ?"
 
Nhìn thấy đối phương có thể ngăn trở một kích toàn lực của mình, Hàn Lập có chút ngoài ý muốn không khỏi ngưng thần hướng lục quang kia nhìn lại.
 
Chỉ thấy một thanh tiểu kiếm dài một tấc màu xanh, mặt trên lưu quang lấp lánh.
 
"
Pháp bảo!" Hàn Lập sắc mặt khẽ biến, bật thốt lên .
 
Đối phương chỉ dựa vào tu vi Luyện Khí kỳ tầng năm, tầng sáu mà có thể dùng vật ấy tiếp được đôi Ô Long đoạt của mình, không phải là pháp bảo thì có thể là vật gì đây, điều này làm cho Hàn Lập vừa mừng vừa sợ .
 
Sợ chính là đối phương còn có pháp bảo hộ thân, muốn thu thập sợ rằng không ít phiền toái, vui chính là nếu tiêu diệt được đối phương thì mình có thể lấy được pháp bảo này.
 
Hiện tại hắn cuối cùng cũng khẳng định được đối phương trước kia đích thực là tu sĩ Kết Đan kỳ!
 
Nghĩ đến đây, Hàn Lập một bên chỉ huy Ô Long đoạt tiếp tục tấn công mãnh liệt, một bên xuất ra "
Dẫn Hồn chung" nắm chặt trong tay.
 
Lúc đầu hắn cũng không muốn lấy ra vật ấy, chính là nghĩ đối phương đã bị Định Thần phù chế trụ, muốn tiêu diệt thì rất dễ dàng nhưng hiện tại xem ra cần phải dùng đến bổn mệnh pháp khí này mới có thể cầm giữ được đối phương !
 
Vừa thấy Hàn Lập xuất ra "
Dẫn Hồn chung", trong mắt "Khúc Hồn" hiện lên vẻ kinh hoàng, nhưng lập tức trên mặt lại tỏ ra tàn nhẫn, đâm mạnh một kích vào bụng mình, lại hé miệng ra, một viên đan màu xanh biếc bắn ra, vật ấy vừa hiện thân liền phát ra lục quang nhu hòa, mênh mông, đem cả thân mình hắn bao bọc vào trong.
 
Lúc này, "
Dẫn Hồn chung" trong tay Hàn Lập liên tiếp vang lên "đương đương", hắn muốn cho đối phương gân cốt nhũn ra, rút cuộc không thể phản kích được chút nào.
 
Mấy tiếng vang qua đi, "
Khúc Hồn" kia vẫn đứng thẳng bình yên không có việc gì, bộ dáng không có chút ảnh hưởng nào.
 
Thấy một màn này, Hàn Lập vẻ mặt trở nên ngưng trọng, rõ ràng là viên đan màu xanh kia phát ra quang mang bảo vệ đối phương, khiến cho Dẫn Hồn chung của mình vô hiệu .
 
Nghĩ đến đây, thấy việc gõ thêm hai tiếng chuông nhưng một chút hiệu quả vẫn không có, Hàn Lập mặt mày âm trầm thu hồi tiểu chung, Nhưng sau đó hai tay vung lên, thả ra một đạo bạch quang hơn mười Khôi lỗi, đây là những khôi lỗi cấp hai cuối cùng còn sót lại, nếu tiếp tục bị hủy đi nữa, hắn chỉ còn lại mấy con khôi lỗi tự chế có tác dụng không lớn mà thôi.
 
Bởi vậy, Hàn Lập cũng không định dây dây dưa dưa với đối phương, nhóm khôi lỗi vừa hiện thân, dưới sự thao túng của hắn các cột sáng cùng mũi tên ánh sáng cuồn cuộn tấn công.
 
Lại gặp công kích kinh người như vậy, "
Khúc Hồn" lộ ra thần sắc kinh sợ, vội vàng phát ra mấy pháp quyết hướng về phía đan hoàn thi triển, làm cho lục quang sáng lên, xoay tít xung quanh.
 
Lập tức, các loại hào quang đồng loạt đan vào nhau, bạo nổ phát ra ánh sáng chói mắt, "
Khúc Hồn" liền chấn động của công kích, liên tiếp thối lui vài trượng, nhưng hắn có thể tiếp được công kích luân phiên này khiến cho Hàn Lập trong lòng cực kỳ hoảng sợ.
 
Một tu tiên giả tu vi mới đến Luyện Khí kỳ tầng năm, tầng sáu thế nhưng lại có khả năng tiếp được một kích toàn lực của tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, thật sự cũng rất nghịch thiên sao. Chẳng qua lại nghĩ đến người ta trước kia chính là một tu sĩ Kết Đan kỳ, tựa hồ cũng không phải là sự tình gì kỳ quái lắm, Hàn Lập thầm nhủ giải đáp mâu thuẫn trong lòng.
 
Lúc này "
Khúc Hồn" bằng vào hai chiêu hậu thủ ngăn trở được công kích của Hàn Lập, trong lòng thở phào nhẹ nhõm một hơi, đồng thời nhanh chóng suy nghĩ đối sách, trong lòng bắt đầu xuất hiện một số lời thích hợp, muốn dùng miệng lưỡi đánh động đến Hàn Lập, để khiến hắn đình chỉ công kích điên cuồng như vậy, phải biết rằng với pháp lực đáng thương như hắn, thật sự đã hao tốn hết rồi.
 
Nhưng là còn không có chờ hắn nói ra câu nào, Hàn Lập ở phía đối diện sau khi trù trừ một chút, liền thò tay vào túi trữ vật, bỗng nhiên một đạo hồng quang chói mắt chợt lóe bắn ra.
 
"
Khúc Hồn" cả kinh!
 
Còn không chờ hắn hiểu được tại sao lại thế này thì viên đan màu xanh phiêu phù trước mắt liền nổ tung, tiếp đến từ sâu trong nguyên thần truyền đến một cỗ đau nhức tê liệt, làm hắn không khỏi kêu to một tiếng, người ngã vật xuống, tứ chi không ngừng run rẩy co rút.
 
Lục quang bảo hộ "
Khúc Hồn" biến mất vô ảnh vô tung khi khỏa đan này bạo liệt, cột sáng cùng mũi tên không còn chút trở ngại, nhất thời như ong vỡ tổ đem Khúc Hồn bao phủ vào trong.
 
Ma thanh lục sắc tiểu kiếm kia không có chủ nhân thao túng, uy lực cũng lập tức giảm đi, bị Ô Long đoạt của Hàn Lập mạnh mẽ đàn áp, tùy thời đều có thể đem phá hủy.
 
Thấy sự việc hết thảy đều thuận lợi, Hàn Lập vui mừng ra mặt .
 
Không nghĩ tới hắn mạo hiểm tấn công một kích lại hữu hiệu như vậy.
 
Hắn sở dĩ không lấy Huyết Linh Toản trực tiếp công kích vào trái tim hoặc đầu của "
Khúc Hồn" vì không nắm chắc phần lớn rằng mấy chỗ này trên thân thể của Khúc Hồn có phải là yếu hại hay không.
 
Chỉ sợ nhiều lắm là làm trọng thương mà không thể đánh chết đối phương.
 
Bởi vậy, còn không bằng dùng Huyết Linh Toản công kích vào cái viên đan màu lục kia.
 
Hắn vạn vạn lần không nghĩ tới, lục sắc đan hoàn sau khi bị một kích đánh vỡ tan, đối phương lại xuất hiện một vấn đề lớn như thế, ngã xuống tại chỗ.
 
Xem ra lục đan này của đối phương có liên hệ rất lớn với nguyên thần, khó trách lúc trước hắn phun ra để đối địch lại xuất hiện thần sắc như thế.
 
Không phải là kim đan do đối phương ngưng luyện khi đạt đến Kết Đan kỳ chứ? Hàn Lập không chút hảo ý ngầm đoán .
 
Lúc này nhóm khôi lỗi đang công kích, sau khi Hàn Lập vung tay lên liền ngừng lại, sau đó hắn hướng đối diện nhìn lại.
 
Sau khi hào quang biến mất, Hàn Lập rõ ràng nhìn thấy một thi thể đen đúa nằm trên mặt đất, tuy nhiên không bị công kích đánh tan thành tro bụi, cái này thật là đã nằm ngoài dự kiến của hắn.
 
Chẳng lẽ bởi vì thân thể Khúc Hồn là cương thi nên bất đồng cùng với người thường sao.
 
Hàn Lập nhìn nhìn thi thể kia , trầm ngâm một chút, không có lập tức đi qua.
 
Mà tay vung lên, năm, sáu cái hỏa cầu to bằng nắm tay xuất hiện trong không trung, sau đó Hàn Lập nhẹ nhàng hô một tiếng "
Đi", nhất thời mấy viên hỏa cầu giống như tên nõ bắn về phía thi thể kia.
 
Sau vài tiếng "
Phốc, phốc", Hàn Lập lạnh lùng nhìn chằm chằm thi thể bị thiêu đốt kia.
 
Trong lúc lửa cháy bốc lên, một quang đoàn xanh biếc to bằng quả trứng gà đột nhiên từ trong liệt hỏa bay ra, định hướng qua một bên bỏ chạy.
 
Thấy cảnh này, trên mặt Hàn Lập phát lạnh, thân hình chợt lóe sau đó liền xuất hiện ngay sau quang đoàn, đưa tay chộp lấy quang đoàn, đồng thời bạch quang trên tay chói mắt, nhất thời quang đoàn kia phát ra một tiếng kêu thảm thiết, đã bị Hàn Lập dùng năm ngón tay mang linh lực bóp nát.
 
Sau đó Hàn Lập nhoáng lên chuyển thân về bên người Khúc Hồn, nhẹ nhàng phất ống tay áo, ngọn lửa trên người Khúc Hồn cũng biến mất vô ảnh vô tung.
 
"
Tu sĩ Kết Đan kỳ bất quá cũng chỉ như thế, một cái ảo thuật nho nhỏ liền có thể lừa nguyên thần hắn đi ra." Hàn Lập cúi đầu nhìn Khúc Hồn, trên mặt lộ ra một tia cười lạnh.
 
Tiếp theo, Hàn Lập cẩn thận tra xét thương thế của Khúc Hồn một phen.
 
Làm cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn chính là ngoại trừ ngoài da có chút cháy xem thì nội tạng cùng xương cốt đều hoàn hảo không tổn hao gì, điều này làm cho Hàn Lập cực kỳ cao hứng.
 
Mặc dù biết rõ Khúc Hồn này chính là một cương thi nhưng hắn bất tri bất giác đã xem nó như là một thủ hạ cực kỳ trung thành. Nếu có thể khôi phục như lúc đầu, hắn tự nhiên cũng rất vui mừng, huống hồ trong lòng hắn cũng có một cái kế hoạch cần phải có Khúc Hồn mới có khả năng làm được.
 
Vì thế, Hàn Lập xuất ra "
Dẫn Hồn chung" gõ gõ một chút , nhất thời Khúc Hồn vốn nằm trên mặt đất lúc này đứng thẳng lên, khôi phục vẻ cứng ngắc.
 
Hàn Lập gật gật đầu, tuy da thịt có chút bị thương nhưng bằng lực khôi phục siêu cường của cương thi thì sẽ rất nhanh trở lại như xưa.
 
Sau đó ánh mắt Hàn Lập hướng tới tiểu kiếm màu xanh đang phiêu phù tại không trung, mất đi chủ nhân nó đã hoàn toàn không nhúc nhích.
 
Hàn Lập trước tiên dùng Ô Long đoạt chậm rãi áp nén xuống, sau đó cẩn thận dùng thần thức xâm nhập vào bên trong, quả nhiên đã bị cản trở lại bên ngoài.
 
"
Xem ra thực giống như trong truyền thuyết, không có tu vi Kết Đan kỳ, không có khả năng sử dụng pháp bảo vô chủ." Hàn Lập có chút ảo não thầm nghĩ.
 
Hôm nay cái pháp bảo này chỉ có thể nhìn chơi mà thôi.
 
Chẳng qua Hàn Lập đối với pháp bảo này thập phần hứng thú, sau khi trải qua một phen thí nghiệm cẩn thận, rút cuộc yên tâm cầm vật ấy trên tay, thưởng thức tỉ mỉ.
 
Bản thể đoản kiếm này này chỉ dài có hơn một tấc rưỡi, không có linh lực của chủ nhân đưa vào, quang hoa yếu ớt đi không ít nhưng quanh thân lại tản mát ra một cỗ hàn khí mênh mông, càng thêm vẻ mỹ lệ dị thường.
 
Hơn nữa trên thân kiếm có khắc hai chữ cổ nho nhỏ, Hán Lập nhìn kỹ không khỏi nhẹ giọng đọc ra.
 
"
Lục hoàng"
 
Hàn Lập vô cùng yêu thích bèn ngắm nghía trong chốc lát mới đem "
Lục Hoàng Kiếm" cẩn thận thu vào túi trữ vật, đây chính là kiện pháp bảo đầu tiên hắn có được a.
 
Sau đó, Hàn Lập lại đưa mắt nhìn bốn phía, xem xem còn sót lại cái gì ở chỗ đó hay không, kết quả trên mặt đất có vô số điểm lục quang khiến cho hắn chú ý tới.
 
Nhìn kỹ một lượt nữa, đó chính là khỏa đan màu xanh bị Huyết Linh toản kích vỡ nhưng hào quang bên trên vẫn không hề giảm .
 
Hắn đi tới phía trước, cúi xuống nhẹ nhàng nhặt lên mấy mấy mảnh vụn này.
 
Tuy chẳng biết chúng có tác dụng gì nhưng Hàn Lập cũng không bỏ qua, hắn đoán rằng vài thứ này có lẽ có chút quan hệ với kim đan của tu sĩ Kết Đan kỳ.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #343


Báo Lỗi Truyện
Chương 343/2446