Chương 340: Quyển sáo


"Cho dù như thế, vì che dấu Linh Thú sơn, hy sinh các tu sĩ khác thì không nói, tu sĩ Kết Đan kỳ cũng chết ở lần tập kích kia, cái này nói kiểu gì cũng không thông." Hàn Lập khẽ nhíu mày, chậm rãi nói, bộ dạng không chịu dễ dàng tin tưởng.
 
"Tu sĩ Kết Đan kỳ không chết, sáu phái khác sao dễ dàng tin tưởng! Huống hồ các ngươi thực sự nghĩ rằng tu sĩ mất mạng là tu sĩ Kết Đan kỳ sao?" Khúc Hồn cười lạnh nói.
 
"Ý của ngươi là…" Hàn Lập có chút ngoài ý muốn nhìn Khúc Hồn.
 
"Theo ta được biết, bí pháp có thể kích phát tu vi của tu sĩ Trúc Cơ kỳ lên ngang với Kết Đan kỳ, ma đạo lục tông chúng ta vẫn có hai, ba loại. Đương nhiên mấy phương pháp này có khiếm khuyết rất lớn, cơ bản là tu sĩ chỉ cần thi triển một lần, nhất định kinh mạch sẽ đứt ra từng đoạn mà chết. Hơn nữa thời gian tu vi tăng lên cũng ngắn đến đáng thương. Chẳng qua thời gian như vậy cũng đủ để giấu giếm tai mắt của sáu phái kia, dù sao một lần tập kích diễn ra cũng không cần thời gian nhiều lắm."
 
Nghe đến đó, Hàn Lập liền im lặng, lúc này hắn đã tin khoảng ba phần rồi.
 
Có thể tưởng tượng ra, khi mà Thất phái cùng liên quân của hai nước khác, đang bày ra đại trận cùng Ma đạo lục tông chiến đấu, ma đạo sớm đã biết hết thảy sắp xếp của liên quân, đem Linh Thú sơn quay ngược đâm một kích, tất nhiên có thể dễ dàng xé rách trận thế của liên quân, đến lúc đó liên quân không có đại trận che chắn, tuyệt đối không phải là đối thủ của Ma đạo.
 
"Cho dù lời của ngươi là thật, hiên tại thời gian quyết chiến vẫn chưa tới, nếu ta chạy đến báo tin này, có thể chuyển bại thành thắng, vì cái gì ta phải trốn chạy?" Sau khi Hàn Lập trầm ngâm trong chốc lát, có điểm không cam lòng nói.
 
" Ngươi thực sự cho rằng Ma đạo chúng ta sẽ dựa theo thời gian ước định mà quyết chiến sao? Phải biết rằng dựa theo kế hoạch ban đầu, cái này chính là để mê hoặc đối thủ, cho đối phương thời gian quyết chiến muộn hơn so với kế hoạch. Tuy không biết cụ thể thời gian, nhưng ta đoán rằng chỉ trong vòng vài ngày nữa, Ma đạo chúng ta sẽ đột ngột tập kích đại doanh của các ngươi. Dù sao lúc này cũng là giai đoạn các ngươi lơi lỏng nhất trước khi quyết chiến, hơn nữa nhân thủ còn lâu mới đến đông đủ. Đạo hữu cho rằng thời gian còn lại, có thể đem tin tức này tới nơi giao chiến, làm cho thượng tầng thực sự tin tưởng ngươi sao?" Vị này khóe miệng nhếch một cái, rõ ràng có ý vui mừng trên nỗi đau của người khác.
 
Nghe đến đó, thần sắc Hàn Lập rút cuộc cũng biến đổi, trong lòng có một tia lo lắng.
 
Nếu như Thất phái thực sự đại bại, vậy thì cuộc sống của hắn cũng không phải dễ chịu lắm. Không thể ở lại Việt quốc vì bị ma đạo đuổi giết, vậy chỉ còn cách chạy đến các nước chung quanh. Nếu mà còn không được thì phải tu sửa cái truyền tống trận kia, đến một địa phương lạ lẫm bắt đầu kiếp sống tu luyện mới.
 
"Các hạ tựa hồ đối với kế sách của ma đạo rõ như lòng bàn tay, xem ra thân phận thực là không thấp. Không cần lo lắng, ta không có hứng thú hỏi thân phận cụ thể của các hạ. Chỉ muốn hỏi thêm câu nữa là ngươi nói nhiều như thế, vậy có chứng cớ gì không? Ngươi sẽ không nghĩ rằng, chỉ dựa vào miệng lưỡi, ta sẽ hoàn toàn tin tưởng ngươi sao?" Hàn Lập sau khi nghĩ xong, trịnh trọng hỏi:
 
Nghe được Hàn Lập hỏi như vậy, vị tu sĩ Ngự Linh tông này rùng mình, sau đó cười khổ.
 
Ta nguy cấp đến cả thân thể ban đầu đều không có, đạo hữu cho rằng còn có thể giữ lại chứng cớ gì? Nếu đạo hữu có chút kiên nhẫn, chỉ cần đợi thêm vài ngày, vậy là có thể nghe được một ít tin tức về đại chiến."
 
Nghe vậy Hàn Lập lại cười lạnh.
 
"
Không có thân xác, nguyên thần như thế nào lại trốn được ra. Các hạ năm đó một khi đã bị người ta đánh bại, ta không tin ngươi không đem pháp khí cùng những thứ trọng yếu khác giấu ở một nơi khác." Hàn Lập lạnh lùng nói ra những lời sắc bén, đúng trọng tâm làm ngưng trụ vẻ cười khổ của Khúc Hồn.
 
"
Hắc hắc! Xem ra thật là không thể gạt được đạo hữu. Không sai, ta đã giấu đi ngọc giản mà bổn tông gửi cho Linh Thú sơn, kỳ thật vài năm trước ta đến Việt quốc chính là để phụ trách mang tin tức này về, nhưng mà không nghĩ tới…." Hắn bị Hàn Lập phát hiện, hơi chút xấu hổ nói.
 
Nghe đối phương rút cuộc cũng thừa nhận, Hàn Lập ngầm hít một hơi, chẳng biết tuổi thật của người này nhiều bao nhiêu, nhưng quả thật là vô cùng giảo hoạt, xem ra còn phải cẩn thận thêm nữa.
 
"
Thứ đó ở địa phương nào?"
 
Tiếp theo, Hàn Lập không hề khách khí hỏi, đồng thời ánh mắt bắt đầu quét tới khắp nơi trên người hắn.
 
"
Túi trữ vật cất ngọc giản, ta không mang trên người, mà được ta đặt ở một sơn động gần đây, ta có thể mang đạo hữu đi lấy." Bây giờ Khúc Hồn biểu hiện hợp tác phi thường.
 
"
Không mang trên người?" Ánh mắt Hàn Lập chớp động, lộ ra thần sắc không tin.
 
"
Ngươi cũng biết, thân thể ta hiện tại kỳ thật là cương thi, tuy rắn chắc hơn xa so với thường nhân, nhưng đồng thời cũng đánh mất đi đại bộ phận cảm giác, ta sợ đem túi trữ vật đeo trên người, một khi không cẩn thận đánh mất mà không biết. Cho nên dưới tình huống bình thường, ta đều để túi trữ vật ở trong sơn động, để khỏi đánh mất." Lý do này làm Hàn Lập thấy có chút miễn cưỡng.
 
Nhưng Hàn Lập cũng không nói gì, mà cẩn thận tìm trên người hắn một lần, sau khi không có thu hoạch mới lạnh như băng hỏi:
 
"
Sơn động ở địa phương nào, ta đi lấy thứ ấy đến đây."
 
Thấy Hàn Lập cẩn thận như thế, Khúc Hồn chỉ có thể buồn bực đem địa điểm nói cho Hàn Lập.
 
Hàn Lập nghe xong gật gật đầu, tựa như muốn rời đi. Nhưng bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, quay đầu lại hỏi một câu:
 
"
Ngươi như thế nào mà nhập được vào thân thể này, tuy thân thể này không có nguyên thần hồn phách, đỡ phải phiền toái đoạt xá, nhưng dù sao cũng không phải là thân thể của tu sĩ!"
 
Hàn Lập thực sự rất tò mò.
 
"
Không biết!"
 
Câu trả lời của đối phương, làm sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, nhưng chưa đợi hắn nói cái gì, đối phương đã vội vàng giải thích:
 
"
Ta thực sự không biết vì sao lại thế? Lúc ấy tại hạ mang thân thể trọng thương chạy vào Gia Nguyên thành thì hoàn toàn tiêu tùng, đành phải vội vàng để nguyên thần xuất khiếu, sau đó tìm kiếm chung quanh xem có tu sĩ nào có thể đoạt xá. Nhưng mà tìm mọi chỗ gần đó, cũng không gặp một tu sĩ nào. Đang ở lúc tuyệt vọng, liền phát hiện cương thi không có nguyên thần này, tại hạ cũng là liều một phen, thử một lần tiến vào. Nhưng là không nghĩ tới lại bình yên không việc gì, điều này làm cho tại hạ ngạc nhiên vô cùng."
 
Nói tới đây, bộ dáng vị tu sĩ Ngự Linh tông giống như là không thể tưởng tượng được.
 
Hàn Lập nghe xong trầm mặc, sau khi liếc mắt nhìn đối phương, đột nhiên trở về bên người hắn, tại trên người Khúc Hồn dính thêm hai tấm "
định thần phù", sau đó mới biến mất trong hăc ám.
 
Khúc Hồn đứng thẳng tại chỗ, mặt đầy khổ sở, nhưng không lâu sau khi Hàn Lập rời đi, hai mắt lại lộ ra một tia quỷ dị.
 
Dựa theo địa điểm như lời đối phương, Hàn Lập chuẩn xác tìm được cái sơn động kia, xem ra cửa động không quá lớn.
 
Hàn Lập nâng tay, một khối Nguyệt Quang thạch bay ra từ túi trữ vật, phiêu phù trên đỉnh đầu, chiếu sáng bốn phía.
 
Sau đó, hắn nhìn cái động khẩu đen ngòm kia, sau khi suy nghĩ một chút liền thả ra Bạch Lân thuẫn, cùng pháp khí Quy Xác che ở trước người, rồi mới cẩn thận tiến vào trong động.
 
Sơn động quả nhiên không quá rộng lớn giống như Hàn Lập tưởng tượng, chính là đi tới tầm bảy, tám trượng, liền lờ mờ thấy được một vách đá chắn tại phía trước, xem ra là đáy của sơn động.
 
Hàn Lập ánh mắt sắc bén chuyển động, không phát hiện được dị thường, lúc này mới cúi đầu đi tiếp.
 
Bởi vì dựa theo lời đối phương, túi trữ vật kia đặt ở phía dưới một tảng đá lớn, hẳn là dễ tìm.
 
Quả nhiên, cách đó hai trượng, có một khối đen gồ lên cao vài thước, giống hình dáng một tảng đá.
 
Hàn Lập nghĩ một chút, đi tới vài bước, nương theo ánh sáng hòa nhã của Nguyệt Quang thạch, ngưng thần nhìn kỹ.
 
"
Hí!" Hàn Lập hút vào một ngụm không khí.
 
Đây đâu phải là tảng đá gì, rõ ràng là những đống xương trắng chất chồng vào nhau, trên đó mơ hồ còn lưu lại một chút máu thịt, tản ra mùi máu tươi như có như không.
 
Hàn Lập khiếp sợ, hơi tập trung một chút, liền phát hiện đám xương trắng đều là xương của những mãnh thú như hổ báo lưu lại, mặt trên còn có một ít dấu răng cắn xé, dường như bị một con gì đó gặm qua.
 
Nhìn thấy thế, trong lòng Hàn Lập ý niệm liền chuyển động, thầm kêu không tốt, vội vàng lui ra ngoài.
 
Nhưng là đã chậm, một bóng đen chợt lóe, chẳng biết nhảy ra từ nơi nào, hung hăng đụng vào Bạch Lân thuẫn của Hàn Lập.
 
Nhất thời, một luồng lực cực kỳ mãnh liệt truyền đến, trong nháy mắt khiến cho cả thuẫn lẫn người bay ngược ra ngoài, hung hãn đập vào vách đá trên sơn động, thiếu chút nữa làm Hàn Lập hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ.
 
"
Là quái vật gì vậy?" Trong kịch liệt đau đớn, Hàn Lập vừa sợ vừa giận thầm nghĩ.
 
Nhưng không đợi Hàn Lập hạ xuống từ trên vách đá, bóng đen kia lại nhảy lên nhằm về phía hắn.
 
Hàn Lập kinh hãi thất sắc, không hề suy nghĩ vội vàng đem hai kiện phòng ngự pháp khí che ở trước người.
 
"
Choang" một tiếng thật to, làm Hàn Lập ngoài ý muốn.
 
Lần này không có lực mạnh truyền đến, nhưng Bạch Lân thuẫn che ở phía trước lại phát ra thêm một tiếng "
Choang" nữa, rồi giữa mới nứt ra thành hai mảnh rớt xuống.
 
Thấy cảnh này, Hàn Lập thiếu chút nữa kinh hãi đến mức cắn phải đầu lưỡi.
 
Điều này thật quá sức tưởng tượng! Bạch Lân thuẫn cứng rắn là thế mà vẫn bị quái vật kia chém thành hai mảnh.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #340


Báo Lỗi Truyện
Chương 340/2446