Chương 299: Các hoài tâm tư


"Như thế nào, thật ra có khó khăn gì?" Lão già trong lòng giật mình, thấp giọng kinh hô.
 
"Đúng! Ta bị pháp lực phản phệ, cần gấp tinh huyết của một gã tu tiên để áp chế chân nguyên trong cơ thể. Mà tu tiên giả phụ cần ngoại trừ lão ra thì chỉ còn Ngô lão đạo. Ta có thể tìm ngươi sao chứ? Lúc ấy tình hình thật sự là cực kỳ hung hiểm, lần phản phệ này so với lúc trước đến sớm hơn hai ngày, ta thiếu chút nữa không thể áp chế" Người trẻ tuổi cười khổ nói, hiển nhiên sau đó vẫn còn sợ không thôi.
 
"Thật sao, nếu như thế thì cũng không trách được ngươi, nhưng nên giải thích đàng hoàng việc này với bề trên một chút. Tuy nhiên theo ta phỏng chừng gần đây ngươi tu luyện Tu La công muốn chóng vánh hoàn thành vì vậy phản phệ mới phát tác sớm hơn. Tạm thời không nên lao lực luyện công, hay là thành thành thật thật củng cố một chút căn cơ rồi nói tiếp đi" Lão già sau khi nghĩ ngợi, chậm rãi nói.
 
"Yên tâm đi. Sau khi hút tinh huyết của lão đạo kia, sự phản phệ của ta hoàn toàn mất đi, chỉ cần về sau để ý một chút, sẽ không có việc xảy ra ngoài ý muốn. Gần đây ta cũng hiểu được tiến độ tu luyện của mình quá nhanh, không muốn tiếp tục nữa" Người trẻ tuổi bình tĩnh nói.
 
"Ngươi biết đường đi nước bước thế là tốt. Tuy lão đạo này đã hoàn toàn bị tiêu diệt, nhưng người để lại tiêu ký linh khí trong cơ thể lão chính là một phiền toái lớn. Không thể bỏ qua không hỏi hắn, tốt nhất là phải nghĩ biện pháp để không lưu lại hậu hoạn".
 
"Ừ, lời này cũng không sai. Nhưng ta nghĩ rằng bằng hữu mà Ngô lão đạo kết giao khẳng định chỉ là tán tu tu vi cực thấp. Cho nên sau khi sắp đặt tốt cái bẫy này thì kêu Mông thị ngũ hữu ra tay mai phục, nhưng ai biết lại đưa tới một con cá lớn. Ngươi cho rằng là một đám tu tiên giả cấp thấp hay là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ nào đó ra tay?" Tên trẻ tuổi nhịn không được hướng tên lớn tuổi hỏi.
 
"Hắc hắc! Theo ta phỏng đoán, hơn phân nửa phải là tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Dù cho nhân số tu tiên giả Luyện Khí kỳ nhiều, chỉ cần bọn họ bốn người một lòng muốn chạy thì việc đồng loạt bắt được cũng không phải là dễ dàng" Tên bịt mặt lớn tuổi không do dự nói.
 
"Một khi đã như vậy, chúng ta nên tạm lánh. Đợi sau khi giáo chủ bế quan đi ra rồi tiếp tục kế hoạch khác, dù sao tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng không phải điều tốt đâu" Tên trẻ tuổi nghe đối phương khẳng định chắc chắn thân phận người bắt đi Mông sơn ngũ hữu, có điểm chần chờ nói:
 
"Tạm lánh! Vì cái gì phải làm thế? Ngươi còn không biết sao! Giáo chủ vừa mới truyền đến tin tức, bởi vì cần thiết để luyện công nên hiện tại đang muốn tiến hành huyết tế một ít tu sĩ Trúc Cơ kỳ đó. Tên này một khi đã tự mình đâm đầu tới, chúng ta đương nhiên không thể dễ dàng buông tha, dù sao tu sĩ Luyện Khí kỳ đâu đâu cũng bắt được nhưng tu sĩ Trúc Cơ kỳ chính là rất khó gặp" Tên lớn tuổi cười lạnh một tiếng, trong mắt lộ ra sát khí nói.
 
Tên trẻ tuổi bịt mặt nghe vậy, thấy nao nao, nhưng lập tức khó xử nói:
 
"Nhưng hiện ở trong kinh thành chỉ có giáo chủ tọa trấn, trừ bốn vị tứ đại Huyết thị bên cạnh thì lúc này bổn giáo không có cao thủ Trúc Cơ kỳ. Bọn họ đều ở các nơi chủ trì sự việc của phân đàn, không thể thông tri cho bọn họ đặc biệt hồi kinh một chuyến sao?"
 
"Không cần phiền toái như thế! Giáo chủ hiện tại đang cần gấp để luyện công, chỉ cần ta bẩm cáo lên trên một tiếng, lão nhân gia sẽ cho một hai vị Huyết thị cùng chúng ta chỉ huy. Hơn nữa bọn ta ở một bên phụ trợ, đối phó một tên tu sĩ Trúc Cơ kỳ, còn không thể bắt được hay sao. Cứ như vậy, ta và ngươi chính là lập được công lớn, nói không chừng cũng có khả năng giống như tứ đại Huyết thị, có thể có được cơ hội tiến vào Trúc Cơ kỳ" Tên lớn tuổi bịt mặt trong mắt lộ ra vẻ tham lam.
 
Tên trẻ tuổi nghe xong, tinh thần rung động, tựa hồ hoàn toàn động tâm.
 
"Được rồi, ta trở về chuẩn bị một chút. Nhất định đem người này hoàn toàn bắt sống" Hắn hung ác nói.
 
Sau đó bọn chúng ở tại chỗ thấp giọng to nhỏ một trận, mới vô thanh vô tức ly khai khỏi ngọn đồi, chẳng biết đi nơi nào.
 
Nhưng làm người ta kỳ quái hơn chính là hai người này thủy chung không nhắc tới đề tài làm sao chuẩn xác tìm ra Hàn Lập ở chỗ nào trong một kinh thành rộng lớn đến như vậy. Dường như điều này đối với bọn họ căn bản không phải là vấn đề.
 
Đồng thời lúc đó, ở một nơi hoang dã cách xa ngọn đồi hơn trăm dặm, Hàn Lập đem Thần Phong chu hạ xuống để cho bốn người kia đi ra.
 
Bọn họ tuy biết về sau khẳng định sẽ không có chuyện tốt lành gì, nhưng lòng không có chút phản kháng nào, đành phải ngoan ngoãn nghe lệnh đi ra khỏi tiểu chu.
 
Hàn Lập hai tay chắp sau lưng, đứng ở trước mặt bọn họ trầm mặc không lên tiếng, lạnh lùng đánh giá, sau nửa ngày mới mở miệng nói:
 
"Đem khăn bịt mặt lấy xuống đi. Hiện tại đã không còn tác dụng nữa rồi" Hàn Lập thanh âm không có chút tình cảm, làm bốn người này thân hình chấn động, không khỏi liếc mắt nhìn nhau.
 
"Bỏ xuống đi" Tên đại ca hít một hơi dài, bất đắc dĩ nói.
 
Ba người khác thấy vậy, đành phải cúi đầu ủ rũ cởi khăn bịt mặt màu đen ra, xuất hiện bộ mặt thật.
 
Hàn Lập sau khi xem xong khuôn mặt từng người, trên mặt thần sắc không thay đổi nhưng trong lòng lại hít một hơi, quả nhiên là Mông sơn ngũ hữu.
 
Khi hắn ở trên trời nghe lén mấy người này nói chuyện cũng đã thấy thanh âm có chút quen tai, thêm nữa còn có trình độ tu vi công pháp của bọn họ, tự nhiên liền nghĩ đến hai tháng trước vừa gặp qua Mông sơn ngũ hữu cùng vài vị tu sĩ. Trừ nữ tử bốn mươi tuổi không đến, những người còn lại đều có mặt ở đây.
 
Tuy thân phận mấy người này đều giống như hắn phán đoán nhưng Hàn Lập lại cảm thấy vô cùng đau đầu.
 
Hiện tại hắn không cần nghĩ cũng biết, Tiểu vương gia cùng Vương tổng quản chính là thành viên Hắc Thủ làm phần đông tu sĩ lục tục mất tích. Hôm nay biết mình tọc mạch bí mật của bọn họ, hơn phân nửa chắc chắn sẽ sống chết với mình.
 
Mà ý tứ ban đầu của hắn chính là tận lực không rước lấy phiền toái, nhưng không nghĩ tới rắc rối lớn này tự động đến trên thân. Sớm biết như thế hắn tuyệt đối sẽ không để lão đạo kia đi giám thị hai tên đó, về căn bản cũng sẽ không có quan hệ với người ma đạo, thuần túy là hắn đã quá cẩn thận mà thôi.
 
Nhưng mặt khác cũng không nghĩ tới Ngô lão đạo lại vô dụng như thế, mới giám thị được có một đêm đã bị người ta phát hiện, mạng nhỏ hơn phân nửa còn không bảo vệ được.
 
Điều này càng làm cho hắn thêm buồn bực, không nói gì.
 
Ngô lão đạo nếu dưới đất có linh, biết Hàn Lập oán trách như thế, chỉ sợ càng thêm ủy khuất. Hắn căn bản còn chưa bắt đầu giám thị bọn người Tiểu vương gia, kết quả đã bị người ta xông vào phòng, vô duyên vô cớ hút lấy tinh huyết, thật sự chết rất là oan uổng.
 
Hàn Lập tuy tưởng tượng một chút nguyên nhân tử vong của Ngô lão đạo, nhưng thực không biết hai người Tiểu vương gia và Vương tổng quản căn bản là không hiểu rõ việc Ngô lão đạo sắp sửa giám thị bọn họ, càng không biết thân phận bọn hắn trước đó đã bị bại lộ với Hàn Lập.
 
Nhưng điều này đồng thời không ảnh hưởng đến sự cảnh giác của song phương, bọn họ đã hoàn toàn ở vào thế đối địch.
 
Tâm tư Hàn Lập rất trầm trọng.
 
Dù sao tu sĩ mất tích gần đây chính là vài người Trúc Cơ kỳ. Hắn hôm nay trêu chọc đối thủ thực sự rất đáng sợ, chỉ lo rằng một khi không cẩn thận sẽ bước theo vết xe đổ của mấy người mất tích kia.
 
Dựa theo ý nghĩ trước kia của hắn, một khi đã ở trong nguy hiểm như thế này, tự nhiên phải bỏ chạy, thật sự không cần thiết phải liều mạng ngươi chết ta sống với bọn họ, tốt nhất là đi thật xa.
 
Nhưng làm hắn khó xử chính là trên người còn có nhiệm vụ bảo hộ Tần gia.
 
Nếu trong khoảng thời gian mà hắn rời đi, người Tần gia thực sự gặp bất trắc thì hắn căn bản không có biện pháp giao phó với Lý Hóa Nguyên.
 
Không thể nói rằng hắn đột nhiên biết rõ Việt Kinh trở nên cực kỳ nguy hiểm, cho nên nhanh chân trốn đi.
 
Hàn Lập nghĩ như thế, sắc mặt liền dần dần trở nên u ám, làm bốn gã tù binh trước mắt rất bất an.
 
Bọn họ vốn tưởng rằng một khi đã đến chỗ không người thì hắn nhất định sẽ bức cung bọn họ một phen. Nhưng không nghĩ tới vị tu sĩ trẻ tuổi Trúc Cơ kỳ này sau khi xem xong mặt mũi mấy người, lại lâm vào trầm ngâm suy nghĩ, thần sắc cũng từ từ trở nên cổ quái, chẳng lẽ suy nghĩ thủ đoạn bức cung độc ác nào đó hay sao?
 
Sau khi đoán định lung tung, bốn người càng cảm thấy khí lạnh sau lưng bốc lên, càng lộ ra tâm thần bất ổn.
 
"Các hạ rút cuộc định xử trí chúng ta như thế nào?" Nữ tử tuổi khoảng hai mươi nhịn không được, đột nhiên mở miệng lớn tiếng hỏi.
 
Hàn Lập nghe xong liền từ trong trầm tư phục hồi lại tinh thần, liếc mắt nhìn nàng rồi lạnh lụng nói một câu:
 
"Xử trí các ngươi có lợi gì cho ta chứ? Chỉ cần đem giao cho gia tộc có tu sĩ mất tích, nói rằng các ngươi chính là một trong những hắc thủ ở sau lưng, tin tưởng rằng các ngươi nhất định sẽ được khoản đãi tốt một phen?"
 
Hàn Lập nói nói, mặt không chút thay đổi, làm bốn người tuyệt đối tin tưởng đối phương sẽ làm như thế, không khỏi sắc mặt đại biến, lộ ra vẻ sợ hãi.
 
"Chúng ta chưa bao giờ bắt cóc những tu sĩ này, một lần cũng không có! Chỉ một vài lần…?"
 
"Câm mồm, ngũ muội! Hắn dùng lời lung lạc ngươi đó".
 
Lão giả mặt đen bỗng nhiên lớn tiếng quát, cường ngạnh bẻ gảy câu nói kế tiếp của nữ tử, làm nàng cả kinh, không khỏi hung hăng trừng mắt nhìn Hàn Lập.
 
"Lung lạc? Các ngươi cũng đánh giá mình quá cao rồi đó!" Hàn Lập nhàn nhạt cười, khóe miệng mang vẻ chế nhạo.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #299


Báo Lỗi Truyện
Chương 299/2446