Chương 2381: Chuyển Luân Vương


Một bên thế giới thì lửa đỏ quay cuồng, ở bên trong đó, vô số hắc khí biến thành khô lâu giương nanh múa vuốt, gào thét, bay lượn.

Một bên thế giới thì tràn ngập một màu xanh biếc, bên trong đó lại là chằng chịt bóng dáng của cây cối và các loại dây leo, vô số cánh bướm năm màu phất phơ lay động.

Hai thế giới lấy một giới tuyến nào đó làm trung tâm, không ngừng va chạm vào nhau như thủy triều, hoặc là lửa đỏ khiến cây cối và những cánh bướm biến thành tro bụi, hoặc là cây cối và dây leo biến thành khổng lồ trong biển lửa, cuốn theo vô số khô lâu vào trong đó, biến chúng thành chất dinh dưỡng cho bản thân. Mặc dù hai thế giới hoàn toàn khác nhau đó va chạm vào nhau rất dữ dội, tại trung tâm tạo thành một vòng xoáy khổng lồ, điên cuồng chuyển động không ngừng, nhưng lại không hề phát ra bất kỳ âm thành nào, dường như tất cả mọi thứ trước mắt chẳng qua chỉ là hư ảo.

"Thú vị thật, hai người bọn họ cũng rất lợi hại đây, cả hai vậy mà có thể sử dụng pháp môn thúc dục một ít Linh Vực, mặc dù chỉ là một chút da lông bên ngoài, nhưng tu sĩ Đại Thừa bình thường chắc chắn không thể chống lại. Kim Nhi, ngươi đi giết con thằn lằn kia, còn tên Quỷ Vương này cứ giao cho ta." Hai mắt Hàn Lập sáng ngời, sau khi tự mình lẩm bẩm hai câu liền đột nhiên ra lệnh một cách lạnh lùng.

Trong ánh mắt của người tí hon màu vàng bên cạnh lóe lên một tia lạnh lẽo, gật đầu, sau đó ngay lập tức cả người hóa thành một cầu vồng màu vàng kim lao thẳng tới con thằn lằn hai đầu khổng lồ.

Bản thân Hàn Lập thì cả người cuộn lại ngay tại chỗ, từ bên trong vô số vòng cung màu bạc lượn lờ, hắn biến thành một con Lôi Bằng dài hơn trăm trượng, hai cánh khẽ vỗ, lập tức có một cơn lốc lao thẳng xuống biển máu phía dưới.

Ngay trong nháy mắt khi màn sáng bị vỡ, vốn Văn Tâm Phượng và bộ xương màu trắng đang đấu pháp với nhau, tự nhiên ngay tức khắc cả hai sẽ phát hiện được sự hiện diện của Hàn Lập và Phệ Kim Trùng.

Văn Tâm Phượng tất nhiên vui mừng quá đỗi.

Nhưng bộ xương màu trắng do Âm Ty Quỷ Vương biến thành thì trong lòng cả kinh, lại thấy Phệ Kim Trùng Vương và Lôi Bằng do Hàn Lập hóa thành từ trên trời giáng xuống, tất nhiên sẽ không ngồi im như lúc trước để bó tay chờ chết.

Ngọn lửa màu lục trong mắt gã sáng rực, đột nhiên gã ném chiếc bát trong tay lên trời, nhất thời vô số ký hiệu đỏ như máu từ đó tuôn ra, sau một trận quay cuồng liền hóa thành một ngọn núi khổng lồ bắn thẳng tới cầu vòng do người tí hon màu vàng biến thành, rồi bao vây lại. Cùng lúc đó, từ trong biển máu bên dưới vang lên những tiếng gầm rú, sau đó, mười mấy con giao long khổng lồ màu đỏ từ biển máu lao ra, giương nanh múa vuốt, bổ nhào tới Lôi Bằng.

Một cánh tay khác của bộ xương màu trắng bắt quyết thật nhanh, rồi điểm về phía không gian đang biến thành hai thế giới ở đằng xa.

Những tiếng nổ lớn ầm ầm vang lên, thế giới lửa đỏ đang cùng giằng co với thế giới màu xanh biếc bất ngờ nổ tung, một vầng mặt trời khổng lồ màu đỏ máu từ trong không gian sụp đổ lan tỏa về phía đối diện, từ trong đó có vô số lửa đỏ cuốn ra.

Tất cả cây cối và dây leo bên trong thế giới màu xanh biếc đều vặn vẹo mờ đi dưới sự điên cuồng tấn công bằng phương pháp tự hủy của đối phương, hơn một nửa những cánh bướm sau một hồi run rẩy đều đột nhiên nổ tung rồi hóa thành phấn vụn.

Lúc này, Văn Tâm Phượng thấy thế thì trong lòng cả kinh, hai tay vội vàng bấm niệm thần chú, mười ngón tay liên tục điểm về phía thế giới màu xanh biếc, trong lúc nhất thời cũng không thể phân tâm để cùng Hàn Lập phối hợp giáp công bộ xương màu trắng kia.

"Phốc phốc" hai tiếng, hai tia ánh sáng kinh người bắn ra từ hai mắt của người tí hon màu vàng đang bị lực hút khổng lồ phát ra từ chiếc bát màu đỏ kéo ra khỏi quỹ đạo đang bay tới.

Sau khi hai tia sáng va chạm với giao long, chiếc bát khổng lồ liền bị mạnh mẽ xuyên thủng ra hai cái lỗ thật lớn ở dưới đáy.

Chiếc bát này hiển nhiên đã bị tổn hại nặng nề, lúc này nó quay tít một vòng rồi nhanh chóng thu nhỏ lại, nhưng sau khi bị người tí hon màu vàng tiếp tục bắn ra vô số tia sáng cắt qua thì liền nổ tung thành những mảnh nhỏ.

Nhưng người tí hơn màu vàng tới đây cũng chưa chịu dừng lại, nó tiếp tục thúc giục pháp quyết, tung người nhảy về phía trước, rồi cùng hai tia sáng dung hợp lại, hóa thành một chiếc cầu vồng thật lớn bắn đi, nhoáng một cái liền xuất hiện tại chỗ của con thằn lằn hai đầu, sau đó liền mờ đi rồi điên cuồng quấn quanh con thằn lằn kia.

Con thằn lằn hai đầu khổng lồ biết rõ không ổn, nhưng lại bị con chồn kia kiềm chế nên căn bản không kịp tránh né, mãi tới khi bên ngoài cơ thể nó tỏa ra một màn lửa đỏ ngầu thì đã bị cầu vồng chém thành mấy đoạn.

Mặc dù vậy, nhưng sức sống của con thằn lằn này vô cùng mạnh mẽ, những đoạn thân thể bị cắt ra sau khi giãy dụa một hồi liền từ chỗ bị thương tỏa ra hắc khí bao quanh như muốn tập hợp lại với nhau.

Đúng lúc này, con chồn khổng lồ phía đối diện lại hóa thành một cơn gió, bổ thẳng tới bên cạnh con thằn lằn khổng lồ, chân trước nhấc lên, gắt gao đè lại một đoạn thi thể, rồi há to miệng trực tiếp cắn xé.

Trong sự giãy dụa điên cuồng, đoạn thân thể của con thằn lằn chỉ qua vài hớp đã bị con chồn nuốt hết vào bụng, sau đó con chồn lại tiếp tục quay đầu, cực kỳ hưng phấn lao về phía một đoạn thân thể khác gần đó.

Ánh sáng chợt lóe lên!

Người tí hon màu vàng từ trong khoảng không gần đó hiện ra, lạnh lùng nhìn một màn bên dưới, nhưng nó cũng không có ý định ra tay ngăn cản.

Vì thế, chỉ sau một lúc, con thằn lằn hai đầu khổng lồ đã bị con chồn nhanh chóng ăn sạch...

Ở bên kia, trong nháy mắt trước khi chim đại bàng do Hàn Lập biến thành va vào mười mấy con giao long màu đỏ thì hai cánh của nó khẽ run lên, bên ngoài cơ thể phát ra những tiếng nổ vang, một cột sấm sét cực lớn từ trên người bắn ra, hóa thành một cái lưới sét chụp xuống những con giao long này.

Bộ xương trắng ngồi trên đóa sen màu đen nhìn thấy cảnh đó, nhưng trong lòng không thèm để ý.

Nếu đối phương cho rằng những con giao long này chỉ là vật biến ảo có thể dễ dàng tiêu diệt thì hoàn toàn sai lầm.

Biển máu bên dưới kia là do chín chín tám mươi mốt loại máu ô uế luyện chế thành, thế nên giao long do nó huyễn hóa ra tất nhiên không giống như bình thường, ngay cả nếu có kém hơn so với giao long chân chính thì trình độ đáng sợ cũng sẽ không xê xích quá xa.

Nhưng bộ xương trắng chỉ vừa thoáng có những suy nghĩ như vậy trong lòng thì tiếng sét đánh trong không trung đột nhiên trở nên mãnh liệt, khiến nó không khỏi cả kinh vội quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy mười mấy giao long màu đỏ bị những tia sét quấn quanh kia, cả đám đang kêu gào thảm thiết rồi tan thành mây khói chỉ trong nháy mắt.

Sau khi không còn bị cản trở, chim đại bàng khổng lồ liền hung hăng bổ nhào về phía trước.

"Ích Tà Thần Lôi"

Ngọn lửa màu lục trong mắt bộ xương trắng co lại, một tay đột nhiên vỗ mạnh xuống dưới, ngay lập tức dòng sông máu bên dưới phát ra những âm thanh ầm ầm, rồi hóa thành một cơn sóng cao ngất trời cuốn đi.

Mà đài sen màu đen bên dưới sau khi quay tít một vòng, lá sen điên cuồng to ra rồi dựng lên, hóa thành một quả cầu ánh sáng màu đen bao bọc xung quanh bộ xương trắng kia.

"Véo" một cái, quả cầu ánh sáng liền chớp lên rồi biến mất vào khoảng không.

Chờ đến khi chim đại bàng thả ra điện quang màu vàng đánh tan toàn bộ sóng máu thì bộ xương màu trắng sớm đã không còn thấy bóng dáng.

Vị Âm Ty Quỷ Vương này xem ra cũng biết chớp thời cơ cực nhanh, ngay sau khi phát hiện nó căn bản không thể đồng thời đối kháng cùng Hàn Lập và Văn Tâm Phượng thì liền lập tức thuấn di bỏ trốn mất dạng.

Mà vầng mặt trời đỏ như máu lúc trước, giờ đây không còn được chân nguyên của vị Quỷ Vương kia duy trì liền nhanh chóng bị Văn Tâm Phượng làm phép tiêu diệt.

Lúc này, nàng ta vừa thu lại pháp thuật, trên mặt nở nụ cười:

"Đa tạ Hàn huynh tương trợ, nếu không thì tiểu muội muốn cùng vị Phật Cốt Vương này phân thắng bại cũng không phải là chuyện nhất thời nửa khắc. Chẳng qua không thể để gã chạy thoát, vạn nhất gã cũng mấy tên Quỷ Vương khác liên thủ thì những đạo hữu khác có thể gặp nguy hiểm."

"Điều này là đương nhiên, chúng ta lập tức đuổi theo."

Điện quang màu vàng bên ngoài cơ thể chim đại bàng thu vào, sau khi thu lại hai cánh rồi khôi phục bộ dáng con người, hắn liền nhàn nhạt trở lời thiếu phụ.

Lúc này, người tí hon màu vàng và con chồn với cái bụng tròn xoe nhoáng lên một cái đã trở lại bên cạnh hai người Hàn Lập.

Thế nên hai người cũng không dài dòng thêm, liền lập tức mang theo linh thú của mình bay lên trời.

Giờ phút này, hai người không cần phải tìm kiếm gì, liền có thể thấy rõ ràng thấy Phật Cốt Vương đang chạy về phía đỉnh núi ở giữa, cũng là đỉnh núi có màn sáng đang bị một quầng sáng màu vàng hóa thành vô số lửa ma điên cuồng đè xuống.

Màn sáng hai tầng kia chỉ chống đỡ được vài cái rồi vang lên một tiếng trầm đục, liền bị ngọn lửa màu vàng xuyên thủng.

Bên ngoài Phật Cốt Vượng chợt lóe lên ánh sáng đen, liền hạ xuống trên ngọn núi không một tiếng động.

Văn Tâm Phượng và Hàn Lập lúc này đang bay cùng nhau, hóa thành hai cái cầu vồng bắn đi.

Sau mấy lần nhoáng lên, hai người Hàn Lập liền hiện ra trên ngọn núi ở giữa đó.

Ánh mắt cả hai thoáng đảo qua bên dưới, cũng không khỏi khiến cả hai người ngẩn ra.

Chỉ thấy trên ngọn núi kia không hề có dấu hiều tranh đấu gì, ngược lại, giờ đây trên đó lại có một gã đàn ông trung niên mặt mũi thanh tú đang cùng Bích Ảnh khoanh chân ngồi đối diện nhau.

Giữa hai người lúc này bày một cái bàn đá trắng tinh như ngọc, trên bàn có để một bàn cờ hình vuông.

Bàn cờ này lấp lánh ánh kim màu vàng, phía trên có rất nhiều những con cờ hai màu trắng đen.

Bích Ảnh và gã đàn ông trung niên chăm chú nhìn bàn cờ, không nói gì, giống như cuộc đấu đang đến lúc quan trọng.

Mà Phật Cốt Vương lúc này cũng đang đứng thẳng tắp sau lưng người đàn ông trung niên một cách thành thật.

Mặc dù trong lòng Hàn Lập và Văn Tâm Phượng rất kinh ngạc, nhưng dù sao cả hai đều là người đã trải qua vô số sóng gió, sau khi nhìn nhau liền vẻ mặt trở lại như thường rồi từ trên cao hạ xuống, đi đến bên cạnh Bích Ảnh.

Phệ Kim Trùng Vương và con chồn bay sau khi lóe lên, liền nhập vào trong ống tay áo của hai người, không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

"Hai vị đạo hữu cũng tới rồi, lúc trước lão phu còn có vài phần lo lắng, nhưng giờ có thể hoàn toàn yên tâm." Bích Ảnh ngẩng đầu lên nhìn Hàn Lập một cái, trên mặt lộ vẻ tươi cười.

"Bích huynh, các ngươi đây là có việc gì?" Hai hàng lông mày như vẽ màu đen của Văn Tâm Phượng khẽ nhíu lại, mở miệng hỏi.

" Không có gì, ta và Chuyển Luân đạo hữu đây sau khi giao thủ một lúc, phát hiện công pháp của đôi bên vậy mà khắc chế lẫn nhau, trừ phi phân sinh tử thật sự, nếu không thì không cách nào phân thắng bại rõ ràng. Vì thế bọn ta mới ước định dùng ván cờ này để quyết thắng thua. Tất nhiên, nếu chờ cho những người khác phân thắng bại xong thì ván cờ này cũng không cần phải đi đến bước cuối cùng." Bích Ảnh khẽ mỉm cười, nói như vậy.

"Là người giết Hung Tư Vương?" Gã đàn ông trung niên phía đối diện do Chuyển Luân Vương biến thành ngẩng đầu nhìn Hàn Lập, sau khi huyết quang trong con ngươi chợt lóe lên liền chậm rãi hỏi một câu với một giọng âm trầm khác thường.

"Hung Tư Vương xác thực là bị ta đánh chết, chẳng lẽ các hạ muốn báo thù thay cho hắn?" Vẻ mặt Hàn Lập không thay đổi chút nào, trấn định phi thường trả lời.

"Hừ, nếu là trong lúc giao đấu một chọi một bị ngươi giết chết thì điều đó chứng minh tài nghệ của bản thân hắn không bằng người, bị giết là chuyện của riêng hắn, chả có quan hệ gì với ta." Gã đàn ông trung niên nhàn nhạt nói.

"Chuyển Luân đạo hữu, Hàn đạo hữu nếu đã giết được vị Hung Tư Vương kia thì tất nhiên xem như thắng một trận. Phật Cốt đạo hữu chủ động chạy ra khỏi ngọn núi của mình, tất nhiên cũng xen như bại trận. Đạo hữu có gì dị nghị chăng?" Bích Ảnh giơ tay lên, đặt xuống bàn cờ một con cờ, khẽ mỉm cười nói.

"Nếu bọn họ vô dụng, hai trận đầu xem như các ngươi chiến thắng. Nhưng nếu hai vị đạo hữu này và Phật Cốt Vương đã tới trước mặt bản vương thì ta không thể để cho bọn họ dễ dàng tiếp tục rời đi, làm đảo loạn những trận đấu khác được. Phải để ba người ở nguyên tại chỗ này, đợi đến khi hai ngọn núi khác cũng phân thắng bại đi." Ánh mắt Chuyển Luân Vương sau khi nhìn Bích Ảnh một cái, nhàn nhạt nói.

"Để ba người bọn họ đều ở tại đây..., tốt, ta có để đại diện bọn họ đáp ứng." Sau khi Bích Ánh suy nghĩ một lúc, cũng thật nói ra một câu đồng ý.

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2381


Báo Lỗi Truyện
Chương 2381/2446