Chương 2373: Thiên Cơ Toái


Lục Dực không cần suy nghĩ, tay áo rung lên, lập tức một mảnh hàn quang bay ra, thoáng cái đem Băng Phượng kéo xuống bên mình, hàn khí trắng mênh mông vừa hiện, bắn ra một viên châu trong suốt lóng lánh. Sau khi xoay tròn một vòng tại chỗ, lập tức biến thành con rết tám cánh khổng lồ xuyên thủng lòng núi mà ra, hóa thành một đường tuyến trắng bỏ trốn mất dạng.

Sau thời gian khoảng một bữa cơm, chân trời vang lên tiếng xé gió, thanh niên áo đen chân đạp Thải Vân bảy màu lóe lên hiện ra.

Trông động tác của hắn cỏ vẻ nhẹ nhàng, chậm chạp, nhưng độn tốc lại cũng không chậm một chút nào, sau vài cái chớp động lập tức quỷ dị xuất hiện phía trên hòn núi nhỏ.

Thanh niên áo đen mặt không biểu cảm trước tiên là quét mắt xuống hòn núi nhỏ phía dưới một lần, trên mặt đột nhiên nổi lên một ít tia cười lạnh, chân hơi nhấn xuống, Thải Vân bảy màu dưới chân lập tức phá không bắn đi một lần nữa.

Phương hướng mà hắn truy theo, không ngờ chính là chỗ vừa lúc nãy hai người Lục Dực chạy trốn.

Vị Chân Tiên Tiên giới này dường như là thật sự có biện pháp truy tung tung tích của hai người Lục Dực, Băng Phượng, cách xa nhau trong một thời gian dài như vậy thế mà hắn vẫn tìm ra chuẩn xác vô cùng.

Cứ như vậy, thanh niên áo đen cùng Lục Dực, Băng Phượng như cùng nhau chơi trò đuổi bắt.

Dưới tình huống Lục Dực vận dụng độn thuật bảo mệnh, tốc độ của hai người cách biệt một trời một vực. Nhưng vô luận hai người có đem cự ly kéo giãn cách xa thế nào đi nữa thì cũng chỉ mấy ngày sau là thanh niên áo đen vẫn có để thong dong truy đuổi đến, giống y như giòi bọ bám vào xương, hay trò mèo vờn chuột bình thường vậy.

Lục Dực đã cảm bắt đầu thấy cực kỳ lo lắng, nhưng bất kể kiểm tra trong ngoài thân thể của mình cùng Băng Phượng thì đều không phát hiện được một chút dị tượng khác thường nào cả. Lúc này mới thấy rõ là bản thân mình đã quá coi thường thần thông của người trên Tiên giới.

Rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể liều mạng không ngừng hao tổn Tố Âm tinh khí vừa mới ngưng luyện ra, mang theo Băng Phượng một đường chạy trốn trối chết.

Ba tháng sau, mắt thấy đang khi không ngừng bị đuổi giết, vào thời điểm Lục Dực không còn sức để mà duy trì nữa, thì bỗng nhiên bóng dáng thanh niên áo đen phía sau cũng lại biến mất không tiếng động, liên tiếp mấy ngày cũng không xuất hiện nữa.

Lục Dực cùng Băng Phượng tất nhiên mừng rỡ, đều cho rằng rốt cục cũng thoát khỏi được sự truy sát của đối phương, vội vàng tìm một chỗ bí ẩn rồi lập tức từ từ khôi phục chân nguyên trong cơ thể.

Nhưng mà chỉ sau có nửa tháng, thanh niên áo đen lại lần nữa xuất hiện ở khu vực phụ cận, Lục Dực cùng Băng Phượng dưới sự kinh hãi, chỉ có thể âm thầm kêu khổ rồi lại lần nữa theo con đường cũ thục mạng chạy trốn.

. . .

Huyết Thiên đại lục, trong một đại điện bí mật của Hách Liên Thương Minh. Bích Ảnh, người phụ trách Huyết Thiên này ngồi ở sau một cái bàn gỗ màu tím, sắc mặt âm trầm đang nhìn một số tin tức trong ngọc giản cầm trên tay.

Sau một lát, hắn cuối cùng cũng xem hết toàn bộ ngọc giản, đem nó để lên trên bàn rồi vỗ nhẹ bàn tay “Ba” một tiếng.

Lập tức trước bàn gỗ xuất hiện một cơn gió nhẹ, một thân ảnh mơ hồ chớp lên hiện ra, lập tức hướng Bích Ảnh thi lễ thật sâu.

"Chuyện gì đã xảy ra, Yên Vũ đạo hữu vậy mà vẫn lạc, các ngươi sau một thời gian dài như thế mới bẩm báo việc này lại cho ta." Bích Ảnh nhàn nhạt hỏi một câu.

"Bẩm báo đại nhân, Yên Vũ tiền bối ngày đó họp mặt cùng với hai vị tiền bối Đại thừa khác, rồi mới đi sâu vào Tề Vân sơn mạch điều tra sự tình nhân khẩu của tám quốc gia, mười chín tông môn bị mất tích. Kết quả là sau khi đi mấy tháng, mới đưa tin về nói cuối cùng đã tìm được chổ ẩn thân của tên thủ phạm mơ hồ kia, nhưng mà sau đó lại không còn tin tức gì truyền ra nữa. Sau này Minh Xà tộc cùng bản minh phái người mang theo Bản Mệnh Bài của ba vị tiền bối lần nữa tiến vào Tề Vân sơn mạch tìm kiếm. Kết quả là mới vừa tiến vào bên trong đó không được bao lâu thì cả ba cái Bản Mệnh Bài đồng thời vỡ vụn, thế mới biết ba vị tiền bối đi trước đã vẫn lạc, chỉ là không biết đã bị người ta dùng loại thủ đoạn nào mà có thể che dấu được như vậy."

"Người đi điều tra lại mất công hơn một tháng sau, mới tìm ra được khí tức còn lưu lại của ba vị tiền bối ở một nơi bí ẩn nào đó, nhìn theo dấu vết còn lưu lại ở phụ cận thì hình như cả ba vị đều đã phải trải qua một phen kịch chiến rồi mới đồng thời vẫn lạc tại đó. Mà đối thủ chỉ có một người mà thôi. Việc này cực kỳ trọng đại nên người điều tra không dám làm qua loa, chỉ khi xác định được tin tức là cực kỳ chuẩn xác mới dám trở về bẩm báo lại, cuối cùng mới đem tin tức này bẩm báo với đại nhân.” Cái bóng mơ hồ kia trầm giọng giải thích một hồi, dường như đã nắm được hết mọi việc trong lòng bàn tay.

" Có đủ năng lực che lấp Bản Mệnh Bài để không bị phát hiện, nhìn vào mặc dù thời gian dường như không quá lâu, nhưng quả thật là thật sự khó tin. Ít nhất bản tọa sống đã lâu như vậy, cũng chưa từng nghe nói có sự tình nào tương tự phát sinh qua. Ba người Yên Vũ chân nhân tuy chỉ là một dạng tồn tại Đại thừa bình thường, nhưng có thể dùng sức mạnh của bản thân cùng lúc chém giết cả ba người bọn họ thì trong số toàn bộ lão quái thành danh trên Huyết Thiên này cũng đếm không quá mười đầu ngón tay. Bản minh ngoại trừ ta ra, các trưởng lão khác cũng không thể làm được việc này. Xem ra người mà huyết tế tám quốc gia, mười chín tông môn kia, thật đúng là một vị tuyệt thế hung ma." Bích Ảnh vuốt cằm, hàn quang trong mắt chớp động nói.

"Vị hung ma này nếu mà chỉ vẻn ven huyết tế các quốc gia tông môn ở Tề Vân sơn mạch thì cũng thôi. Lấy tu vi khủng bố như thế, ngay cả làm ra sự tình đại ác đầy trời thế này thì các thế lực bình thường hơn phân nửa là không dám trả thù. Nhưng vừa vặn lại mới thu được tin tức, nửa tháng trước hung ma này lại đột nhiên xuất hiện ở Đại Long Quốc, biến hóa ra một huyết hà ( biển máu ) vô biên đem tất cả nhân khẩu cùng toàn bộ mấy chục tông môn trong nước một mẻ hốt gọn, toàn bộ sinh linh đều biến thành máu loãng bị huyết hà hút hết vào trong. Kể từ đó, mấy đại thế lực như Huyết Côt Môn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa. Nghe nói trong mấy ngày nay, những đại thế lực này thường xuyên qua lại tiếp xúc, hình như dự định điều động một số trưởng lão Đại Thừa thành lập một hội Đồ Ma Minh, để chuyên môn vây giết hung ma này. Hơn nữa, tại hạ đã nhận được thư tín từ các thế lực này phát đến, đồng dạng đều muốn mời bản Thương Minh gia nhập cùng bọn họ." Cái bóng mơ hồ thuật lại rõ ràng đầu đuôi.

"Đồ Ma Minh? siêu cấp tông môn Huyết Cốt Môn này cuối cùng đã nhúng tay vào, xem ra việc này quả thực là cực kỳ to tát náo nhiệt đây. Như vậy cũng tốt, bản minh chuyến này không cần đi quá sâu vào vũng nước đục, nhưng lại cũng không thể ra vẻ không quan tâm tới. Như vậy đi, tóm lại là để cho Quân trưởng lão đi đến đó một chuyến, tham gia đại hội Đồ Ma Minh, nhưng ngàn vạn lần không nên trực tiếp đối kháng với hung ma kia, lấy việc bảo trụ tính mạng của mình làm điều ưu tiên. Bản minh vẫn lạc Yên Vũ đạo hữu, đã xem như là một tổn thất không nhỏ rồi." Sau khi Bích Ảnh đắn đo một hồi, cuối cùng đã có quyết định.

"Vâng, thuộc hạ sẽ thông báo cho Quân Dịch Mộng trưởng lão." Cái bóng mơ hồ đối với mệnh lệnh của Bích Ảnh cũng không có chút dị nghị, khom người đáp lại một tiếng.

"Ngoài ra, thời gian cuộc chiến Cường giả cũng sắp tới rồi, có thể bắt đầu triệu tập nhân thủ, phải chuẩn bị cho thật chu đáo. Hừ, nếu không phải bổn tọa cần phải trấn thủ trong Liên Minh, thêm vào cuộc chiến Cường giả lại liên quan đến lợi ích trọng đại của cả một tiểu giới, bản thân ta thật sự muốn gặp mặt vị hung ma đã huyết tế nhiều sinh linh như vậy." Bích Ảnh sau khi trầm ngâm một chút, lại cười lạnh một tiếng nói.

"Thuộc hạ sẽ an bài chuyện này cho thật tốt. Nhưng mà người được lựa chọn tham gia cuộc chiến Cường giả, ngoài trừ đại nhân cùng Văn Tâm Phượng trưởng lão đang ở chỗ này thì còn có Lôi đại nhân đã tiến vào Huyết Thiên, cũng đã phân bổ chỗ bế quan tạm thời. Hàn Lập tiền bối cùng một nhóm người, theo người của bản minh dọc đường báo cáo, hình như đang ở gần phụ cận Lạc Triều thảo nguyên, vẫn đang tìm kiếm vài toà Thượng Cổ tế đàn chung quanh. Duy nhất cũng phiền toái nhất chính là vị Huyết Sát tiền bối kia, từ một năm trước phá giới tiến vào Thiên Giai mê cung trong truyền thuyết đến nay còn chưa quay lại, không biết có bị nhốt lại trong đó giống như những người khác không nữa." Cái bóng mơ hồ trả lời một tiếng, lại có phần do dự nói.

"Yên tâm. Huyết Sát người này thần thông to lớn không dưới ta, hơn nữa theo bản tính vốn có của hắn, nếu không có mười phần nắm chắc đối với ra vào trong Thiên Giai mê cung, chắc chắn hắn sẽ không tùy tiện tiến nhập vào. Thực đến thời gian đã giao hẹn, hắn nhất định sẽ xuất hiện thôi." Bích Ảnh không lưỡng lự trả lời.

"Đại nhân đã nói như vậy, có lẽ Huyết Sát tiền bối kia thực sẽ xuất hiện đúng giờ. Vậy thuộc hạ cũng sẽ bắt đầu phát tin tức cho Lôi đại nhân cũng Hàn tiền bối, để cho người của phân bộ an bài họ truyền tống trực tiếp đến tiểu giới kia." Cái bóng mơ hồ nói.

"Được, trước tiên cứ an bài như thế đã." Bích Ảnh tự nhiên không có ý kiến gì khác nữa, gật đầu một cái.

Thế rồi trước cái bàn gỗ chợt chấn động, cái bóng mơ hồ hơi khẽ khom người rồi biến mất.

Trong lúc này, Bích Ảnh không đếm xỉa tới, khoát tay chộp tới một cái bàn đặt đầy ngọc giản bên trên.

Nhưng bỗng nhiên "B..a..n....g" một tiếng, một tiếng trầm đục vang lên từ trên người hắn.

Sắc mặt của Bích Ảnh nhất thời đại biến, trên tay vốn dĩ đang cầm giọc giản bỗng chốc cứng đơ lại lơ lửng giữa không trung.

Sau một lúc, hắn mới hít một hơi thật sâu, đem bàn tay đang xòe ra nhanh chóng thu lại, vỗ nhẹ xuống bên hông.

Ánh sáng màu xanh chợt hiện, từ trong bay ra một cái hộp ngọc nho nhỏ màu xanh biếc, loé lên lơ lửng trước mặt Bích Ảnh.

Mặt ngoài hộp ngọc này khắc chi chít linh văn tinh xảo, đồng thời được dán vài tấm phù văn màu vàng, chớp động linh quang nhàn nhạt.

Sắc mặt của Bích Ảnh âm trầm, cánh tay khẽ động, hai tay vừa xoay tròn nhanh chóng vừa bấm quyết, mười ngón tay run lên, cùng lúc điểm về phía hộp ngọc.

Hộp ngọc run lên một cái, tất cả mấy tấm phù văn đều tự rơi xuống.

Nắp hộp sau khi chớp lên, đã tự động mở bung ra, bên trong lộ ra một cái đĩa tròn kiểu dáng cổ quái.

Đĩa tròn này trắng tinh như ngọc, ở giữa mơ hồ ấn khắc một văn trận đỏ tươi như máu, mà ở trung tâm có một đồ án Thái Cực hai màu trắng đen mơ hồ, làm cho người ta nhìn vào sẽ cảm thấy tâm thần như bị hút hết thành trống rỗng, cảm giác quỷ dị không thể kiềm chế nổi.

Bích Ảnh nhìn vào đĩa tròn một lúc lâu sau, mới cắn răng một cái, duỗi năm ngón tay chạm vào mặt đĩa tròn.

"Phốc” một tiếng trầm đục vang lên.

Nháy mắt khi ngón tay vừa chạm vào, văn trận màu đỏ tươi ở giữa đĩa tròn lại trở nên vô cùng yêu ớt nứt ra vài cái khe hở hẹp, đồ án Thái Cực ở trung tâm cũng đồng thời vỡ vụn triệt để.

"Thiên Cơ toái, quả nhiên là Thiên Cơ toái, không thể ngờ rằng lời đồn đại kia lại là thật. Từ khi ta đại đạo sơ thành đến giờ vẫn luôn dùng máu mình để tế luyện bảo vật này, chính là vì ý nghĩ vạn nhất, không ngờ tới là nó lại xuất hiện điềm báo thật sự. Chẳng lẽ cuộc chiến Cường giả lần này có điều gì bất ngờ xảy ra, kiếp nạn trong số mạng của ta lần này thực sự sẽ buông xuống?" Bích Ảnh sắc mặt âm trầm nhìn chăm chú vào đĩa tròn một lúc lâu rồi tự nói lẩm bẩm vài câu.

"Hừ, mệnh ta do ta định chứ không phải do trời định, cho dù thực sự bảo vậy này linh nghiệm như trong truyền thuyết đi nữa, cũng không phải là không thể tìm ra được một đường sinh cơ. Nhưng mà những chuẩn bị từ ban đầu kia chắc chắn là không đủ rồi, vẫn cần phải chuẩn bị thêm thật nhiều hậu thuẫn mới được." sắc mặt Bích Ảnh âm tình bất định biến hóa vài cái, hừ lạnh tự nói hai câu, tay áo run lên, một phiến ánh sáng màu lục cuốn tới đĩa tròn. 
***nguyên bản là玉匣 : hộp ngọc, cảm thấy không chuẩn xác nên sửa lại thành đĩa tròn.

"Oanh" sau khi vang lên một tiếng, đĩa tròn bình yên vô sự, nhưng trận bàn màu trắng bên trong trong nháy mắt hóa thành bột phấn triệt để tiêu thất.

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2373


Báo Lỗi Truyện
Chương 2373/2446